Xuân Sắc Hào Môn – Update Chương 24

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Xuân Sắc Hào Môn – Update Chương 24

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 03/09/2026

Chương 24:

 

*** Ai muốn mua full, thì vào fb liên hệ nik Thiên Vực Thánh Chủ, hoặc link https://www.facebook.com/thien.vuc.thanh.chu và tele @Tacgiavietdexem

Giá 5k 1 chương, mua lần 10 chương trở lên, thích thì nhắn tin mua, không thích thì lượn, chứ đừng ở dưới nói nhảm.

 

Xoẹt…

 

Giống như có luồng điện chạy qua.

 

Đầu ngón tay khẽ lướt nhẹ từ cổ chân thanh mảnh của chị dâu, rồi từ từ di chuyển dọc theo bắp chân thon thả hướng lên trên. Một luồng điện tê dại lập tức chạy dọc từ dưới chân và bàn tay lên thẳng đỉnh đầu của hai người.

 

Khóe miệng hắn nhếch lên một nụ cười khoái trá khi được trả thù.

 

Toàn thân Diệu Linh cứng đờ, đôi chân dài vô thức siết chặt lại theo bản năng né tránh, nhưng Nam đã nhanh chóng áp sát lòng bàn tay vào làn da mát rượi, mịn màng của nàng, vuốt ve một cách chậm rãi, đầy tính chiếm hữu.

 

Bàn tay ma sát vào da thịt nhạy cảm, tạo nên một cảm giác vừa run rẩy, vừa kích thích đến nghẹt thở. Diệu Linh không cách nào tin được, ở dưới tình huống nguy hiểm này, Nam lại dám làm ra hành động to gan lớn mật như vậy…

 

Bên trên, Lâm vẫn đang dông dài về những chuyện vụn vặt:

 

– Anh thấy chuyến đi miền Tây này em không cần phải ôm đồm quá nhiều việc đâu, cứ giao bớt cho đồng nghiệp…

 

Lúc này Diệu Linh như đang rơi vào hố sâu của sự tra tấn ngọt ngào và sợ hãi. Nàng buộc phải bấu chặt hai tay vào gấu váy lụa, cố gắng giữ cho giọng nói không bị run rẩy hay đứt quãng:

 

– Dạ… em biết rồi, nhưng tính em… anh biết mà… thích tự tay làm thì mới yên tâm…

 

Từng lời nói thốt ra từ khuôn miệng nhỏ nhắn của Linh đều trở nên vô cùng khó khăn khi bàn tay của Nam đã vượt qua đầu gối, mơn trớn lên vùng đùi non trắng muốt, mềm mại nhất của nàng.

 

Diệu Linh cảm nhận rõ ràng từng chuyển động đầy tình ý, từng cái vuốt ve đầy kiên nhẫn và táo bạo của em chồng ở dưới gầm bàn.

 

Nàng biết rõ em chồng đang định làm gì, vừa bất ngờ vì Nam to gan như vậy, dám xàm sỡ nàng ngay bên cạnh Lâm, trong lòng hơi có chút tức giận và xấu hổ.

 

Nhưng kèm theo đó, là một cảm giác kích thích chưa bao giờ có.

 

Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc này, nàng tuyệt đối không thể cúi xuống đẩy tay nó ra, cũng không thể có một cử động mạnh nào khiến Lâm chú ý.

 

Bất lực, Diệu Linh chỉ có thể chọn cách cam chịu.

 

Nàng giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, cố gắng duy trì ánh mắt bình thản nhìn chồng, mặc cho làn da dưới chân đang nóng bừng lên theo từng nhịp vuốt ve của Nam.

 

Mạch máu nơi cổ chân nàng đập loạn xạ, mồ hôi rịn ra lòng bàn tay. Âm đạo bị kích thích đến liên tục co thắt, làm từng dòng dâm thủy thơm ngát chảy ra, thấm ướt lấy quần lót.

 

Diệu Linh cảm nhận rõ mồn một khi những ngón tay của Nam bắt đầu mơn trớn, vuốt ve dọc theo thớ thịt mềm mại của nàng. Hơi nóng từ lòng bàn tay nó như một dòng điện tà ác, chạy dọc từ làn da thẳng lên đại não khiến nàng rùng mình.

 

Khi bàn tay kia bắt đầu có xu hướng táo tợn hơn, năm ngón tay luồn sâu vào trong, tiến dần về phía gốc đùi, ý định khám phá khu vực âm đạo thần bí, nhạy cảm nhất của người con gái, Diệu Linh không khỏi giật mình thảng thốt.

 

Nàng không cách nào ngồi yên được nữa, đùi lập tức khép chặt lại, đồng thời dùng tay bấm mạnh một cái, ý cảnh cáo rất rõ ràng, không cho nó tiếp tục làm càn nữa.

 

Diệu Linh cố gắng giữ tư thế ngồi thẳng, chiếc váy ngủ màu hồng ôm sát lấy thân hình tuyệt mỹ.

 

Ở tuổi hai mươi sáu, nhan sắc của Diệu Linh đang độ chín muồi, rực rỡ và đằm thắm nhất. Khuôn mặt nàng mang đậm nét dịu dàng, đôi lông mày lá liễu thanh mảnh, sống mũi dọc dừa cao thẳng thanh thoát, và đặc biệt là đôi mắt bồ câu đen láy, lúc nào cũng sáng rực rỡ…

 

Nhưng lúc này đôi mắt ấy không còn sáng ngời rực rỡ, mà trở nên mông lung, lo lắng, trái tim nàng đập liên hồi trong lồng ngực, như muốn nhảy ra khỏi cuống họng.

 

Đôi má ửng hồng vì vừa thẹn vừa sợ, mồ hôi rịn ra một lớp mỏng trên vầng trán thanh tú, khép chặt lấy chân giống như để giữ lấy thành trì chung thủy trong lòng mình.

 

Nàng có thể dung túng để Nam “vô tình” chạm vào da thịt, xem đó như một phương thức để nàng trả ơn, cùng với giải tỏa những khát khao thầm kín chôn giấu sâu trong cơ thể.

 

Nhưng cực hạn cũng chỉ như vậy, nàng chưa từng có ý nghĩ xa hơn, càng không cho phép Nam làm càng vượt quá giới hạn của mình.

 

Diệu Linh dự định, chờ Lâm rời đi, nàng sẽ nghiêm khắc cảnh cáo em chồng, nếu đối phương còn dám có những hành vi vượt quá giới hạn như vậy nữa, thì nàng thà không cần sự giúp đỡ này, chứ tuyệt đối không làm ra chuyện bại hoại gia phong như thế.

 

Lúc này nàng cố gắng giữ nét mặt bình thản nhất có thể, không dám động đậy mạnh vì sợ Lâm chú ý, chỉ dùng ánh mắt đầy van nài và cảnh cáo liếc nhanh về phía Nam, hy vọng nó biết điểm dừng mà thu tay lại.

 

Nhưng Nam đang chìm đắm trong khoái cảm trả thù, chỉ khẽ nhếch môi, hắn không những không rút tay về, mà ngược lại, lòng bàn tay còn áp chặt hơn, dùng lực miết nhẹ vào vùng thịt nhạy cảm bên đùi trong của chị dâu.

 

Giữa lúc Diệu Linh đang phải gồng mình chịu đựng sự giằng xé dữ dội giữa lý trí và thể xác, nỗ lực dùng chút sức lực yếu ớt để kẹp chặt đôi chân, bảo vệ sự trong sạch của mình, thì giọng nói của Lâm lại vang lên.

 

– À, nhắc đến chuyện trải nghiệm về Tiền Giang mới nhớ…

 

Lâm thu ánh mắt vừa đảo qua cả phòng đọc sách lại, nhìn về phía vợ mình.

 

Gương mặt hắn có nét giống Hải nhiều hơn, vì vậy khiến cho người đồi diện khó có cảm tình vì nét tướng hằn học, nhỏ mọn…

 

Hắn hướng ánh mắt sắc lẹm, đầy vẻ hằn học và cay nghiệt về phía Diệu Linh, hoàn toàn không hề hay biết vợ mình đang chịu đựng sự dày vò gì dưới gầm bàn.

 

– Đừng tưởng anh không biết, thằng em trai phá gia chi tử kia của em, nó dính vào nợ nần cờ bạc đã không phải lần một lần hai rồi đúng không? Em đã trả cho nó mấy lần rồi? Cha mẹ em là loại không có đầu óc sao? Không chỉ dung dưỡng loại phá gia chi tử đó, còn gọi điện xin tiền con gái đã có chồng? Lần này là cả chục tỷ, lần sau có phải em ôm luôn tài sản nhà chồng về cho em trai không? Anh cảnh cáo em, nếu để anh biết em mang tiền về cho nó, hừ hừ…

 

Diệu Linh sững sờ.

 

Lời nói của Lâm như một gáo nước đá dội thẳng vào lòng.

 

Nàng nhìn chồng, đôi mắt bồ câu mở to đầy vẻ bàng hoàng. Em trai nàng lầm đường lạc lối, nàng biết và cũng đã dự tính, lần này sau khi trả nợ, sẽ một lần dứt tình cạn nghĩa, nếu cha mẹ còn coi nàng là con gái, thì tuyệt đối đừng gọi điện để nhờ nàng trả nợ cho thằng phá gia chi tử kia nữa.

 

Có sức chơi có sức chịu, nàng đã giang tay cứu nó mấy lần rồi, đã hết tình hết nghĩa, nàng cũng không phải loại nữ nhân nhu nhược, mù quáng trong các bộ phim ngắn xàm xí của TQ, có thể vô điều kiện, hi sinh tất cả để kiếm tiền nuôi một thằng em nghiện cờ bạc.

 

Về phần ba mẹ, nàng sẽ cấp dưỡng, làm tròn hiếu đạo, nhưng nếu ba mẹ vẫn mù quáng nuông chiều, đặt hi vọng vào thằng Khánh nữa, vậy thì tùy họ, nàng không còn liên quan tới nữa.

 

Nhưng Lâm không chỉ không hiểu nàng, mấy ngày nay cũng không hỏi han, không ngồi xuống bình tĩnh trò chuyện, hỏi thăm xem ý định của vợ, còn dùng những lời lẽ cạn tình cạn nghĩa như vậy để sỉ nhục nàng và gia đình?

 

Nhưng Lâm ngà ngà say không nhận ra ánh mắt khác thường của vợ, bản tính ích kỷ, nhỏ mọn cùng nỗi bực bội vì thua lỗ tích tụ bấy lâu dường như được đà tuôn ra. Hắn nhếch mép, buông một nụ cười nửa miệng đầy vẻ khinh bỉ:

 

– Cứ mở miệng ra là gia đình trung lưu trí thức, gia giáo, thanh cao! Trí thức cái kiểu gì mà để con cái nợ nần ngập đầu, cờ bạc bê tha như thế?

 

Người ta thường nói rượu vào lời ra, khi người ta say sẽ bộc lộ bản tính, Lâm cũng không ngoại lệ, nếu như bình thường, hắn dù khó chịu đến mấy cũng sẽ không nói lời như vậy với Linh.

 

Nhưng mấy hôm nay tâm trạng của hắn cực kỳ không tốt.

 

Số là số Bitcoin hắn đầu tư vào, bởi vì thua lỗ quá nhiều, sợ giá lại tiếp tục giảm, hắn không gánh nổi sức ép từ các khách hàng và cổ đông, nên chỉ có thể bán tháo.

 

Nhưng đáng chết là, ngay sau khi hắn bán không lâu, các nước lớn lại thay đổi chính sách, chấp nhận thanh toán bằng Bitcoin, khiến cho giá Bitcoin dựng đứng như dương vật của hắn khi thấy cảnh bạo dâm.

 

Càng đáng chết là, con điếm quản lý mảng Asset Management kia, ở sau khi hắn bán Bitcoin, thì thu mua số lượng lớn, hiện tại không chỉ ngồi hốt tiền, còn được cả tập đoàn và khách hàng ca ngợi giống như thánh sống.

 

Tình huống này khiến Lâm gần như phát điên, chỉ có thể tìm men rượu giải sầu…

 

Từng câu, từng chữ của Lâm như những nhát dao sắc bén, tàn nhẫn đâm vào lòng tự trọng, lên danh dự và cả trái tim đang rỉ máu của Diệu Linh.

 

Nàng cảm thấy lồng ngực mình nghẹn lại, một cảm giác uất nghẹn dâng lên nơi cổ họng khiến nàng không thở nổi. Đôi mắt nàng lập tức nhòe đi, tầng tầng lớp lớp nước mắt chực trào ra, nhưng nàng cắn chặt răng, nuốt ngược nước mắt vào trong để không bật khóc thành tiếng.

 

Sự thất vọng tột độ đổ ập xuống tâm hồn nàng như một trận cuồng phong vũ bão, san phẳng tất cả những gì nàng từng cố công vun đắp và gìn giữ.

 

Ba năm qua… ôi, ba năm qua!

 

Diệu Linh tự hỏi mình đã sống vì cái gì?

 

Ba năm làm vợ Lâm, nàng đã phải chịu đựng một nỗi khổ tâm thầm kín mà không một người phụ nữ nào muốn nếm trải.

 

Suốt ba năm ròng rã, sống trong một cuộc hôn nhân không tình dục, đối mặt với sự lạnh lẽo của chiếc giường cưới mỗi đêm, Diệu Linh chưa bao giờ oán trách Lâm lấy một lời.

 

Nàng thương chồng, thông cảm cho nỗi đau thầm kín và sự tự ti của chồng.

 

Vì nghĩa tào khang, vì danh dự của một người con gái đoan trang, nàng chọn cách im lặng, chấp nhận hy sinh thanh xuân, hy sinh thiên chức làm mẹ và cả những xúc cảm xác thịt cháy bỏng để ở bên hắn.

 

Nàng luôn tự nhủ rằng tình nghĩa vợ chồng, sự thủy chung và thấu hiểu mới là nguồn gốc của hạnh phúc…

 

Vậy mà… đổi lại sự hy sinh cao cả và lòng thủy chung son sắt ấy là cái gì?

 

Là sự vô tình đến tàn nhẫn.

 

Là những lời sỉ nhục, đay nghiến cạn tình cạn nghĩa của Lâm.

 

Lâm không chỉ coi khinh nàng, mà còn mang cả bố mẹ nàng, mang cả dòng dõi trung lưu trí thức vốn là niềm tự hào duy nhất của nàng ra để chà đạp, khinh miệt.

 

Sự hy sinh của nàng trong mắt Lâm chẳng có một chút giá trị nào.

 

Lâm đối xử với nàng tệ bạc như thế, vậy thì tại sao nàng phải tiếp tục sống chết để giữ gìn sự thủy chung cho đối phương?

 

Tại sao nàng phải vì một kẻ bất lực, tàn nhẫn và ích kỷ như Lâm mà chôn vùi cả tuổi trẻ, chôn vùi bản năng đàn bà của mình trong sự ghẻ lạnh?