Xuân Sắc Hào Môn – Update Chương 24
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Xuân Sắc Hào Môn – Update Chương 24
Tác Giả: Viết Để Xem
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: loạn luân gia đình, Mẹ Con
Ngày Cập Nhật : 03/09/2026
Chương 23:
*** Ai muốn mua full, thì vào fb liên hệ nik Thiên Vực Thánh Chủ, hoặc link https://www.facebook.com/thien.vuc.thanh.chu và tele @Tacgiavietdexem
Giá 5k 1 chương, mua lần 10 chương trở lên, thích thì nhắn tin mua, không thích thì lượn, chứ đừng ở dưới nói nhảm.
Bất quá nàng còn chưa hăng hái đến mất lý trí, biết rõ tất cả là nhờ em chồng chỉ dẫn, chứ không đừng nói gà mờ như nàng, ngay cả Lâm đắm chìm trong giao dịch tài chính mười mấy năm, cũng thua lỗ đến mặt mày tái nhợt.
– Uhm, giống như cũ, chị vào phân tích thị trường trước đi…
Giọng nói trầm ấm, khàn đặc của Nam vang lên ngay sát bên tai Diệu Linh.
Hơi thở nóng hổi phả nhẹ vào mang tai và bờ vai trần trắng mịn của nàng, mang theo một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng. Như một “người thầy” lão luyện đang cố ý dẫn dắt, Nam không chỉ dùng lời nói mà bắt đầu sử dụng những hành động đụng chạm cơ thể một cách có chủ đích.
– Chị nhấn vào lệnh này…
Bàn tay ấm nóng của hắn phủ lên mu bàn tay mềm mại, nhỏ nhắn của Diệu Linh đang đặt trên con chuột máy tính.
Một sự tiếp xúc da thịt trực tiếp khiến Diệu Linh khẽ rùng mình.
Từ hai ngày trước, sau khi trải qua lần đầu “vô tình” như vậy, nhìn thấy chị dâu không hề có phản ứng quá gay gắt, ngược lại còn ngượng ngùng xấu hổ, khiến lá gan của Nam lớn dần, nên về sau sự “vô tình” ấy đã biến thành thường lệ.
Nhưng Nam không dừng lại ở đó, khi chỉ chị dâu cách nhìn biểu đồ mới, hắn khẽ vươn người tới trước, lồng ngực săn chắc, vững chãi ép sát vào bờ vai trần và một bên ngực tròn đầy của Diệu Linh.
Cánh tay đầy cơ bắp của Nam cọ xát nhẹ nhàng qua làn da trắng sứ mịn màng của Diệu Linh, tạo nên một sự ma sát đầy kích thích.
Bằng giác quan nhạy bén, trực giác thiên bẩm của một người phụ nữ, Diệu Linh từ lâu đã nhận ra những cái đụng chạm này không hoàn toàn là vô tình.
Nàng cảm nhận được hơi nóng rực từ lòng bàn tay em chồng đang truyền qua mu bàn tay mình, cảm nhận được ngón tay cái đang khẽ vuốt ve nhẹ nhàng lên làn da nhạy cảm của nàng mỗi khi nó hướng dẫn bấm lệnh mua bán.
Dưới sự dẫn dắt đầy ý đồ của em chồng, những va chạm da thịt dù là nhỏ nhất cũng đủ sức tạo nên dư chấn mạnh mẽ, lan tỏa khắp các ngóc ngách nhạy cảm trên cơ thể hoàn mỹ của Diệu Linh.
Khi lồng ngực săn chắc ép sát vào người nàng, Diệu Linh có thể cảm nhận rõ ràng hơi ấm rực lửa đang truyền qua lớp lụa mỏng manh của chiếc váy ngủ.
Bộ ngực căng đầy, tròn trịa của nàng phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập. Dưới áp lực của sự đụng chạm cố ý, hai núm vú kiêu hãnh cọ xát nhẹ nhàng vào lớp áo ngực, kích thích các dây thần kinh nhạy cảm nhất.
Sự cọ xát đầy tính khiêu khích ấy khiến hai núm vú ở đỉnh ngực không tự chủ được mà dần co thắt lại, săn chắc và nhô cao.
Một luồng điện tê dại từ bầu ngực căng tràn lập tức chạy dọc xuống sống lưng, khiến Diệu Linh khẽ run lên, bờ vai gầy co rụt một cách đầy thẹn thùng, nhưng không hề né tránh.
Đồng thời, sự kích thích từ phần thân trên giống như một mồi lửa kích hoạt phản ứng dây chuyền, lan dần xuống vùng bụng phẳng lỳ, rồi hội tụ ở nơi sâu kín, nhạy cảm nhất của người phụ nữ.
Nằm sâu dưới lớp váy lụa mỏng và vùng tam giác bí ẩn, âm đạo của Diệu Linh – nơi vốn bị bỏ hoang, khép chặt suốt nhiều qua, lúc này đang trải qua những biến đổi sinh lý vô cùng mãnh liệt.
Hơi nóng từ lòng bàn tay của em chồng khi nắm lấy tay nàng, cùng với đùi hai người ma sát, đã tạo nên một áp lực vô hình nhưng đầy kích thích lên vùng nhạy cảm ấy.
Sự khát khao nguyên thủy bị kìm nén bấy lâu nay trỗi dậy, khiến các mạch máu ở vùng xương chậu giãn nở, một luồng dâm thủy ấm áp, ngọt ngào bắt đầu tiết ra, làm ẩm ướt và mềm mại nơi sâu kín nhất.
Sự co thắt nhẹ nhàng, nhịp nhàng từ sâu trong âm đạo mang lại một cảm giác tê dại, bồn chồn khó tả, khiến đôi chân dài thẳng tắp của nàng khẽ siết chặt vào nhau một cách vô thức, như để kìm nén thứ xúc cảm đang chực chờ bùng nổ kia.
Dù các bộ phận nhạy cảm nhất trên cơ thể đều đang phản ứng một cách trung thực và mãnh liệt trước sự chiếm đoạt thầm lặng của em chồng, nhưng Diệu Linh vẫn cắn chặt bờ môi mềm mại, đôi mắt bồ câu long lanh ngập tràn hơi nước cố nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính.
Trải qua mấy đêm cùng nhau giao lưu, trò chuyện và “chạm vào thế giới nội tâm” của nhau trong căn phòng đọc sách này, bầu không khí vi diệu giữa hai chị em càng lúc càng trở nên nồng đậm.
Mỗi một ánh mắt nhìn nhau, mỗi một cái chạm nhẹ vô tình hay cố ý đều giống như những mồi lửa ném vào đống rơm khô đã bị bỏ hoang suốt bấy lâu nay trong lòng Diệu Linh.
Có một bí mật mà không một ai biết, ngay cả gia đình ở quê Tiền Giang cũng không thể ngờ tới: Diệu Linh đã cưới chồng được ba năm, nhưng nàng vẫn là một người con gái thuần khiết, chưa từng một lần thực sự nếm trải trái cấm của cuộc đời.
Cuộc hôn nhân hữu danh vô thực với Lâm đã biến ba năm thanh xuân của nàng thành một sa mạc khô cằn, nơi mà những khao khát yêu thương, những ham muốn bản năng của một người con gái có vóc dáng tuyệt mỹ bị chôn vùi dưới lớp vỏ bọc đoan trang, hiền thục.
Cho nên dù lý trí vẫn nói với nàng không nên như vậy, nhưng những khát khao kia vẫn khiến nàng dung túng cho hành vi của Nam, trong lòng thường thầm nhủ: Chỉ cần Nam không quá đáng, không vượt quá giới hạn, thì cái kia coi như mình trả ơn cho em chồng đi…
Giữa lúc bầu không khí trong phòng đọc sách đang tiến tới điểm căng thẳng nhất, khi những khao khát thầm kín của Diệu Linh như ngọn lửa chực chờ bùng phát, thì một âm thanh khô khốc đột ngột vang lên từ phía hành lang.
Cộp… cộp… cộp…
Tiếng bước chân nặng nề, quen thuộc ấy giống như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tâm trí đang tê dại của Diệu Linh…
Mấy đêm nay, thấy vợ cứ lấy lý do nghiên cứu tài liệu rồi lên phòng đọc sách ở tầng hai hàng giờ liền, Lâm bắt đầu nảy sinh sự hiếu kỳ và nghi ngờ, nên quyết định tự mình lên xem thử.
– Có người lên!
Diệu Linh lo lắng thì thầm, gương mặt tuyệt mỹ trong nháy mắt chuyển từ đỏ hồng sang tái mét vì hoảng sợ. Nếu để Lâm phát hiện nàng và Nam thân mật như vậy ở trong phòng đọc sách, chỉ sợ cái nhà này sẽ không còn một ngày yên ổn nữa.
Nàng quá hiểu tính cách của chồng, không chỉ nhỏ mọn, ích kỷ, hám lợi, dễ cáu gắt, mà còn cực kỳ ghen tuông.
Bởi vì năng lực kia không được, nên Lâm quản lý nàng rất chặt, sau khi cưới Lâm, nàng như như cắt đứt mọi mối quan hệ bạn bè trước kia, chỉ có một vài bạn nữ thân thiết như Thúy Vân mới còn giữ liên lạc.
Mấy cái tụ tập ăn uống, hát hò… đó đều là những từ ngữ xa lạ sau khi nàng cưới Lâm.
Ngay cả ở trường, nếu có nam giáo viên nào dám tiếp cận nàng, thì vài nagỳ sau chắc chắn sẽ nhập viện, hơn nữa còn bị đuổi khỏi trường.
Từ đó về sau, trong trường, không chỉ các nam giáo viên, mà ngay cả nữ giáo viên cũng tận lực tránh né nàng, để tránh xảy ra những rắc rối không cần thiết.
Có thể nói, ở cái thành phố hoa lệ này, nàng hầu như không có một tri kỷ nào để tâm sự, để bộc bạch nỗi lòng, để chia sẽ với nhau những lúc khó khăn.
Chính vì vậy khi Nam đồng ý giúp mình, còn có câu “Nhìn thấy chị khóc, tui đau lòng, như vậy được chưa?” kia, mới khiến trái tim lạnh lẽo của Diệu Linh trở nên mềm mại ấm áp.
Đây cũng là nguyên nhân chính khiến cho Diệu Linh dung túng cho những cái đụng chạm cố ý kia của Nam, bằng không lấy tính cách của nàng, dù bản năng có khát khao đến mấy, cũng không thể dễ dãi đến như vậy…
Lúc này, bản năng tự vệ của người phụ nữ trỗi dậy, nàng vội vàng đẩy Nam ra, chỉ tay về phía khoảng trống khuất dưới bàn bằng gỗ sồi lớn:
– Mau… em trốn xuống dưới đó đi! Nhanh lên!
Nam cũng hiểu được tầm quan trọng của vấn đề, vì vậy lập tức cúi người, thu gọn vóc dáng cao lớn vào khoảng không gian kín đáo dưới gầm bàn, ngay trước khi tiếng bước chân của Lâm dừng lại trước cửa phòng.
Cạch…
Cánh cửa phòng đọc sách mở ra, khuôn mặt Lâm hơi đỏ ửng vì men say bước vào với ánh mắt dò xét, đảo một vòng quanh căn phòng rộng lớn trước khi dừng lại trên người vợ mình.
Lúc này, Diệu Linh đã kịp ngồi vào ghế, cố gắng chỉnh lại hai sợi dây của chiếc váy lụa màu hồng thạch anh, giả vờ như đang chăm chú lật giở một cuốn sách văn học.
Tuy nhiên, lồng ngực nàng vẫn phập phồng dữ dội, nhịp tim đập loạn xạ như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Làn da trắng sứ vốn mịn màng giờ đây rịn ra một lớp mồ hôi mỏng vì căng thẳng.
– Muộn thế này rồi sao em chưa ngủ? Mấy hôm nay anh thấy em cứ ở lỳ trên này.
Lâm từ từ tiến lại gần bàn làm việc, mùi rượu lan tỏa, giọng nói ngà ngà say mang theo vẻ nghi hoặc.
Diệu Linh cố gắng nén lại sự run rẩy trong chất giọng ngọt ngào thường ngày, ngước mắt lên mỉm cười nhẹ nhàng:
– Dạ… tuần này trường có chuyến ngoại khóa về miền Tây, em lại làm trưởng đoàn nên phải chuẩn bị kỹ giáo án và lịch trình cho học sinh. Anh cũng biết tính em, việc gì cũng muốn chu toàn.
Lâm chống tay lên cạnh bàn, ngay sát vị trí Nam đang ẩn nấp bên dưới. Gã cúi đầu nhìn xấp tài liệu trên bàn, hoàn toàn không hay biết rằng chỉ cách một lớp gỗ mỏng, bên dưới đang diễn ra những hình ảnh khiến người máu huyết sôi trào.
Nếu Lâm nhìn thấy, chỉ sợ thứ kia nhất định sẽ cứng lên ngay lập tức.
Ở góc khuất dưới gầm bàn, không gian chật hẹp và thiếu ánh sáng. Từ góc nhìn của Nam, thứ duy nhất hiện diện rõ ràng là đôi chân dài miên man, thẳng tắp và trắng nõn nà của Diệu Linh dưới làn váy lụa hồng đang khẽ run rẩy vì lo sợ.
Hình ảnh này tạo nên một sự kích thích tâm lý cực kỳ mạnh mẽ.
Không thể kìm nén trước sức hút ma mị ấy, Nam từ từ vươn bàn tay của mình ra.