Xuân Sắc Hào Môn – Update Chương 24
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Xuân Sắc Hào Môn – Update Chương 24
Tác Giả: Viết Để Xem
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: loạn luân gia đình, Mẹ Con
Ngày Cập Nhật : 03/09/2026
Chương 22:
*** Ai muốn mua full, thì vào fb liên hệ nik Thiên Vực Thánh Chủ, hoặc link https://www.facebook.com/thien.vuc.thanh.chu và tele @Tacgiavietdexem
Giá 5k 1 chương, mua lần 10 chương trở lên, thích thì nhắn tin mua, không thích thì lượn, chứ đừng ở dưới nói nhảm.
Trong tiếng nước chảy rầm rì dội xuống sàn đá marble, tâm trí Khánh Huyền hoàn toàn bị những lời nói của con trai chiếm trọn.
– … Nhưng mẹ, dù mẹ có giận con như thế nào, ghét con như thế nào, thì con cũng phải nói…
– … Mẹ biết không, trong mắt con, mẹ luôn là một người phụ nữ hiền dịu nhất, xinh đẹp nhất, giỏi giang nhất thế gian này…
– … Không biết từ lúc nào, hình bóng của mẹ đã xâm chiếm toàn bộ tâm trí của con… mẹ có biết vì sao đến bây giờ con vẫn chưa có bạn gái không? Không phải do lão già kia cấm đâu… mà bởi vì trong mắt con, không có người con gái nào hoàn hảo như mẹ…
– … Mẹ… con yêu mẹ… yêu mẹ nhiều lắm mẹ biết không… không phải tình yêu thuần túy giữa mẹ con, mà là tình yêu giữa nam và nữ, là loại tình yêu mà vì mẹ, con có thể hi sinh tất cả, kể cả tính mạng cũng nguyện ý…
Nhớ lại từng lời, từng chữ thâm tình ấy, hai dòng thanh lệ theo làn nước lăn dài xuống dưới.
Oan nghiệt!
Trong làn nước mắt ấy chứa đựng sự đau khổ, bất an, không biết phải đối mặt với con trai như thế nào.
Nhưng rồi từ từ, những cảm giác ấy lại bị một loại cảm xúc nguyên thủy kỳ dị khác từ từ thay thế.
Đó là hồi hộp, mong đợi, pha lẫn chút hưng phấn và kích thích khiến Khánh Huyền cảm thấy ngượng ngùng.
Sự ngượng ngùng ấy khiến làn da trắng sứ của nàng ửng lên một sắc hồng xuân tình đầy mê hoặc. Nàng xấu hổ nhận ra… mình lại không quá tức giận và bài xích hành vi của con trai.
– Nếu như… nếu như…
Thế nhưng trên đời này không có nếu nếu như, hiện thực nghiệt ngã đã dập tắt đi ngọn lửa đang sưởi ấm con tim nàng.
Sau sự ngượng ngùng, thẹn thùng là một nỗi chua xót, đắng cay và tự trách dâng lên, bóp nghẹt lấy lồng ngực của Khánh Huyền.
Nàng buông hai tay xuôi theo thân mình, dòng nước từ vòi sen trượt qua mi mắt, hòa cùng những giọt nước mắt nóng hổi, mặn chát bắt đầu tuôn rơi.
Khánh Huyền tự trách bản thân tại sao lại để mọi chuyện đi quá xa như thế này.
Nàng là một người mẹ, sao có thể phát sinh loại quan hệ kia với con trai của mình?
Xã hội sẽ nhìn nàng bằng ánh mắt gì nếu mối quan hệ tội lỗi này bị phơi bày ra ánh sáng?
– Khánh Huyền ơi là Khánh Huyền, mày điên rồi… mày thực sự điên rồi!
Nàng thầm gào thét trong lòng, những ngón tay bấu chặt vào da thịt trên cánh tay mình đến mức để lại những vệt đỏ tấy.
Nàng tự trách mình tại sao lại quá dung túng, tại sao không phản ứng mạnh ngay từ đầu?
Để giờ đây, tuy còn chưa đến mức không thể vãn hồi, nhưng lớp bình phong ngăn cách giữa hai mẹ con, đã bị những lời tỏ tình kia của con trai xé toạc…
Mà chính bản thân Khánh Huyền cũng không để ý, cho dù là đến lúc này, nàng cũng chưa từng nghĩ phải dứt khoát vạch rõ giới hạn với con trai…
Và một lần dung túng mới lại diễn ra, khiến cho chuyện tình cảm trái ngang của hai mẹ con lại đi xa hơn một bước nữa…
…
Cũng giống như lần trước, hai mẹ con lại bắt đầu chiến tranh lạnh, nhưng lần này có hơi khác một chút.
Khánh Huyền không hề lảng tránh hay bày ra vẻ mặt giận dữ, mà là một loại lạnh lùng như băng giá, giống như đang nói “mình rất giận”.
Còn Nam, sau khi lên các web đen học tập “kiến thức” từ những cao nhân ở phương diện này, cũng bắt đầu kế hoạch chinh phục người mẹ tuyệt diễm kia của mình.
Khi ánh nắng ban mai chiếu qua lớp kính cường lực, rọi vào phòng khách, không gian nơi đây đã được dọn dẹp sạch sẽ, không còn một dấu vết nào của nụ hôn cuồng nhiệt hay những lời tỏ tình oan nghiệt ở mấy ngày trước.
Khánh Huyền bước ra khỏi phòng ngủ trong bộ trang phục công sở màu xanh sắc sảo, mái tóc dài óng mượt được chải chuốt gọn gàng, gương mặt không cần trang điểm đậm vẫn có thể toát lên vẻ đẹp kiêu sa quyến rũ đến mê người.
Nam đã thức dậy từ sớm, hắn đứng ở khu vực bếp, tay đang tỉ mỉ pha một ly cà phê theo đúng khẩu vị của mẹ.
Nghe tiếng bước chân thanh mảnh của giày cao gót nện xuống sàn gỗ, Nam quay lại, ánh mắt không khỏi lóe lên tia sáng kinh diễm.
Nhìn thấy con trai nhìn mình với ánh mắt kinh diễm, sâu trong mắt Khánh Huyền có chút đắc ý cùng ngượng ngùng, nhưng bề ngoài lại vẫn lạnh lùng, bộ dạng không thèm quan tâm tới.
– Mẹ, mẹ dậy rồi hả? Con tự tay làm bữa sáng cho mẹ…
Khánh Huyền nhìn con trai một cái, sau đó lướt qua như nó chỉ là một làn không khí vô hình. Nàng bước thẳng đến tủ để túi xách, nhấc chiếc túi da cá sấu sang trọng lên, giọng nói đều đều, không một chút gợn sóng:
– Tôi ăn ở công ty. Từ nay về sau, anh đừng làm mấy việc thừa thãi này nữa. (*từ “anh” là cách xưng hô lạnh lùng thôi, chứ không phải tác viết sai đại từ nhân xưng nhen)
Nói rồi, nàng dứt khoát quay lưng đi thẳng về phía thang máy, tiếng gót giày gõ xuống nền nhà dứt khoát như một lời tuyên cáo “đoạn tuyệt”.
Nam nhìn theo bóng lưng thẳng tắp, kiêu hãnh nhưng chất chứa sự trốn tránh của mẹ, khóe miệng nhịn không được nhếch lên một nụ cười bí hiểm.
Phản ứng của mẹ mấy ngày qua, nhìn thì như đã “đoạn tuyệt” với hắn, nhưng khi hắn mang chuyện này lên hỏi các chuyên gia tâm lý phụ nữ, nhận được câu trả lời lại là… dung túng.
Đúng, mẹ là đang dung túng cho hành vi sai trái của mình, bởi vì nếu mẹ thật giận, muốn quyết tâm vạch rõ giới hạn, thì đã gọi mình tới nói chuyện rõ ràng, thậm chí là mắng nhiếc chửi bới.
Loại im lặng, còn tỏ vẻ lạnh lùng không quan tâm này… người bình thường nhìn vào thì đúng là lo sợ bất an, kể cả Nam lúc ấy cũng lo lắng bất an.
Nhưng ở trong mắt các chuyên gia tâm lý, thì lại hoàn toàn khác.
Nam tham khảo rất nhiều nơi, thậm chí vào các web đen để hỏi các “chuyên gia thực chiến” khác, nhưng nhận được kết quả đều giống nhau như đúc.
Mẹ không phải không sinh ra tình cảm dị dạng với mình, chỉ là vì luân lý đạo đức, khiến mẹ không cách nào bước ra khỏi lồng giam kia.
Việc hắn cần làm chính là từng bước dẫn dắt mẹ phá tan lồng giam luân lý đạo đức, để mẹ có thể tự do bước ra ngoài.
Điều này khiến Nam mừng đến phát cuồng.
Những ngày sau đó, tầng ba của ngôi biệt thự xa hoa trở thành một chiến trường của sự im lặng và nỗ lực.
Khánh Huyền triệt để áp dụng chiến thuật “coi như không tồn tại” đối với con trai.
Mỗi khi ở nhà, nàng luôn tìm cách né tránh con nhiều nhất có thể. Nếu nó ngồi ở phòng khách xem tivi, nàng sẽ lập tức đứng dậy đi vào phòng ngủ chốt cửa lại.
Đến bữa ăn, nàng chỉ ăn vài miếng lấy lệ rồi buông đũa, hoặc chủ động ăn bên ngoài rồi mới về. Nàng không nhìn con, không nói chuyện với con, thậm chí khi nó chủ động hỏi về công việc hay tiến độ mua Bitcoin, nàng cũng chỉ đáp lại bằng những từ đơn ngắn ngủn kiểu: “Biết rồi”, “Không cần anh quan tâm”.
Thế nhưng mẹ càng như vậy, lại càng kích thích bản năng muốn che chở và chinh phục trong lòng Nam.
Mỗi buổi sáng trước khi mẹ thức dậy, hắn đều chuẩn bị sẵn một ly café mà mẹ thích nhất.
Có những buổi tối, khi Khánh Huyền đang ngồi trong phòng làm việc khóa chặt cửa, nàng đột nhiên ngửi thấy một mùi hương thơm lừng, thanh ngọt của món súp gà hạt sen. Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, không ai nói gì, qua rất lâu nàng mới mở cửa, nhìn thấy một cái khay gỗ đặt sẵn cạnh cửa phòng.
Trên khay là bát súp được đậy nắp giữ nhiệt cẩn thận, bên cạnh là một tờ giấy note nhỏ với nét chữ đặc trưng của con trai:
– Bát súp này con tự học mấy ngày nay, mẹ nhớ uống để bồi bổ, đừng vì giận con mà ảnh hưởng sức khỏe!
Nhìn bát súp ấm áp và dòng chữ ngắn ngủi kia, lồng ngực Khánh Huyền khẽ chậm lại một nhịp.
Sự phòng bị của nàng dường như có một vết nứt nhỏ, nhưng rất nhanh sau đó, lý trí và bản năng làm mẹ lại kéo đến. Nàng mím chặt môi, bưng bát súp đổ thẳng vào bồn rửa bát một cách tàn nhẫn, rồi quay trở về phòng đóng sầm cửa lại.
Nàng tự nhủ mình phải độc ác, phải tàn nhẫn với mình và với con trai, có như vậy thì bi kịch loạn luân mới không có cơ hội xảy ra.
Nhưng nàng lại quên, phương pháp giải quyết triệt để nhất chính là đối mặt trò chuyện, vạch rõ giới hạn và nghiêm túc cảnh cáo con trai, thì nàng lại không làm.
Chính bản thân Khánh Huyền cũng không rõ, là mình thật quên, hay cố tình không muốn nhớ.
…
Chuyện theo đuổi mẹ tất nhiên là chuyện quan trọng nhất, nhưng việc trả thù Lâm, Nam tuyệt đối sẽ không quên.
Mấy hôm nay, việc hai chị em “bí mật giúp nhau” vẫn đang diễn ra liên tục…
Ánh đèn mờ ảo hắt ra những vệt sáng màu vàng mật ong, ôm trọn lấy không gian yên tĩnh và biệt lập của ngôi biệt thự.
Đêm đã về khuya, không gian xung quanh vắng lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng gió xào xạc ngoài ban công và tiếng tích tắc đều đặn của chiếc đồng hồ cổ treo trên tường.
Mùi tinh dầu đàn hương trầm ấm quyện lẫn hương hoa bưởi thanh khiết tỏa ra từ mái tóc của Diệu Linh, tạo nên một bầu không khí có thể kích thích mọi giác quan.
Diệu Linh ngồi trên sofa, mái tóc đen dài suôn mượt được vén gọn sang một bên vai, lộ ra chiếc cổ thiên nga cao sang và bờ vai trần nuột nà.
Chiếc váy lụa hai dây màu hồng thạch anh mỏng manh – bộ trang phục mặc nhà cao cấp vốn dĩ rất giản dị, nhưng khi khoác lên thân hình tuyệt mỹ của nàng lại trở nên quyến rũ đến nghẹt thở.
Chất lụa tơ tằm mềm mại như làn nước, dán chặt vào khuôn ngực căng đầy, tròn trịa không một chút tì vết, rồi ôm khít lấy vòng eo nhỏ nhắn.
Khi nàng khẽ cúi người giảng giải một đoạn văn, hai sợi dây váy mỏng manh như chực chờ tuột xuống khỏi bờ vai trần phát sáng dưới ánh đèn, để lộ ra khoảng da thịt trắng nõn trước ngực phập phồng theo từng nhịp thở nhẹ nhàng.
Nhưng lúc như vậy, ánh mắt Nam đều nhìn chằm chằm vào vùng da thịt trắng hồng rạng rỡ kia, giống như bị thôi miên vậy…
Sau khi giúp Nam hoàn thành tất cả các bài tập về nhà, Diệu Linh mới hăng hái nói:
– Chị em mình bắt đầu chơi cổ phiếu nhen?
Cũng không thể trách Diệu Linh hăng hái như vậy, bởi vì chỉ trong 6 ngày, Nam đã giúp nàng kiếm được gần 2 tỷ, đây là số tiền mà nàng có nằm mơ cũng không nghĩ tới mình sẽ kiếm được nhanh như vậy.
Khó trách dì Huyền, thím Châu, còn có những người khác trong gia đình lại mê mảng này đến như vậy.
Bởi vì kiếm tiền quá dễ dàng.