Xuân Sắc Hào Môn – Update Chương 24

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Xuân Sắc Hào Môn – Update Chương 24

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 03/09/2026

Chương 21:

*** Ai muốn mua full, thì vào fb liên hệ nik Thiên Vực Thánh Chủ, hoặc link https://www.facebook.com/thien.vuc.thanh.chu và tele @Tacgiavietdexem

Giá 5k 1 chương, mua lần 10 chương trở lên, thích thì nhắn tin mua, không thích thì lượn, chứ đừng ở dưới nói nhảm.

Trong phòng ngủ, Khánh Huyền nghe lời van xin cùng tiếng khóc nấc nghẹn của con trai, tim nàng không khỏi đau nhói, có chút hối hận vì vừa rồi đã ra tay đánh con quá nặng.

Nhưng lúc này lòng nàng rối bời, không biết khi gặp con phải nói những gì, phải dạy bảo ra sao để con không còn những ý nghĩ loạn luân kia nữa.

– Con về phòng đi, mẹ muốn yên tĩnh một chút, đừng làm phiền mẹ.

Thấy con trai vẫn cứ khóc lóc ở bên ngoài, bộ dáng càng lúc càng sợ hãi, Khánh Huyền không đành lòng, cuối cùng mở miệng nói.

– Dạ…

Thấy mẹ cuối cùng cũng mở miệng nói chuyện, Nam quá hiểu tính cách của mẹ nên thở phào nhẹ nhõm, biết cửa này ít nhất đã qua một nửa.

Nam là một người cực kỳ thông minh, đầu óc nhạy bén, nên sau khi sợ hãi qua đi, suy nghĩ dần thông suốt, hắn cũng từ từ nhận ra điểm bất thường ở mẹ.

Từ rất nhiều tình huống trước đó cho thấy, hình như mẹ không quá kháng cự việc mình tiếp xúc thân mật, hay động chạm thân thể với mẹ.

Nếu không phải như vậy, hắn làm sao có thể dễ dàng làm ra chuyện tày trời như hôm nay.

Mà sau khi xong việc, mẹ đúng là rất giận, còn lần đầu tát hắn, nhưng hình như không có khủng bố như mình tưởng tượng.

– Chẳng lẽ…

Một ý nghĩ khó tin thoáng qua trong đầu Nam, khiến hắn kích động đến suýt chút nữa hô lên thành tiếng.

Hắn nhớ mẹ mình mắc hội chứng Androphobia, cho nên từ trước đến nay mình là “người đàn ông” duy nhất có thể tiếp xúc gần gũi với mẹ mà không khiến mẹ bài xích, khó chịu, lo lắng, sợ hãi…

Mà mẹ mắc phải hội chứng này, tự nhiên là không thể thân mật với đàn ông khác, kể cả lão già kia.

Như vậy một người phụ nữ bình thường, nhưng 17 năm không thể “giải tỏa” cảm xúc của thân thể, thì sẽ như thế nào?

Có câu ba mươi như lang, bốn mươi như hổ, mẹ đang ở độ tuổi như lang như hổ, lại bởi vì hội chứng Androphobia mà không thể giải phóng bản năng nguyên thủy của mình, loại cảm giác kiềm nén kia sẽ khổ sở như thế nào?

Nam chỉ là không có kinh nghiệm trên thực chiến, chứ những kiến thức sinh lý mang tính thường thức này, hắn lại hiểu rất rõ.

Cho nên sau khi ý nghĩ kia lóe lên, hắn giống như nắm bắt một tia sáng nào đó, chỉ là vẫn còn chưa chắc chắn.

Sau khi suy nghĩ, Nam quyết định liều mạng thử một lần nữa.

Hắn hít sâu mấy hơi để tâm tình khôi phục, trong đầu sắp xếp lại lời nói, sau đó dùng giọng trầm ấm nhưng nghiêm túc nói:

– Mẹ, con biết bây giờ mẹ rất giận con, coi con là một đứa trẻ hư đốn, suy nghĩ lệnh lạc.

Trong phòng, Khánh Huyền vẫn còn thút thít, nghe lời này thì hơi kinh ngạc, nhịn không được ngừng khóc lắng nghe.

Ngoài phòng, Nam tiếp tục nói.

– Nhưng mẹ, dù mẹ có giận con như thế nào, ghét con như thế nào, thì con cũng phải nói…

– Mẹ biết không, trong mắt con, mẹ luôn là một người phụ nữ hiền dịu nhất, xinh đẹp nhất, giỏi giang nhất thế gian này…

Trong phòng, Khánh Huyền nghe con trai hết lời khen ngợi mình, khuôn mặt không khỏi ửng hồng, bởi vì linh cảm của phụ nữ để nàng cảm nhận được, lời nói tiếp theo của con sẽ rất “kinh thiên động địa”.

Lúc này lý trí của Khánh Huyền đang gào thét, muốn nàng lập tức ngăn con lại, không để con xé toạc lớp bình phong ngăn cách cuối cùng giữa hai mẹ con, nhưng loại cảm xúc nguyên thủy kia lại áp chế lý trí xuống lần nữa.

Cho nên bên ngoài, giọng nói của Nam lại tiếp tục vang lên.

– Không biết từ lúc nào, hình bóng của mẹ đã xâm chiếm toàn bộ tâm trí của con… mẹ có biết vì sao đến bây giờ con vẫn chưa có bạn gái không? Không phải do lão già kia cấm đâu… mà bởi vì trong mắt con, không có người con gái nào hoàn hảo như mẹ…

– Mẹ… con yêu mẹ… yêu mẹ nhiều lắm mẹ biết không… không phải tình yêu thuần túy giữa mẹ con, mà là tình yêu giữa nam và nữ, là loại tình yêu mà vì mẹ, con có thể hi sinh tất cả, kể cả tính mạng cũng nguyện ý…

Trong phòng, thân thể Khánh Huyền run rẩy, hai mắt trợn tròn, trái tim như ngừng đập.

Dù đã đoán được con trai sắp nói cái gì, nhưng khi nghe chính miệng con trai nói ra, Khánh Huyền vẫn không cách nào tin được.

– Nó… nó lại… lại… sao có thể như vậy được… Là từ lúc nào… sao mình lại không nhận ra…

Trong lòng Khánh Huyền suy nghĩ hỗn loạn, ngay cả lời răn dạy hay mắng con cũng quên nói.

Cho đến khi nàng hoàn hồn lại, thì Nam đã rời đi từ lúc nào…

Lúc này Khánh Huyền mới cảm nhận được âm đạo của mình nhớp nháp khó chịu, khuôn mặt không khỏi đỏ bừng, sâu trong mắt dường như lóe lên sắc thái kỳ lạ.

Cho dù nàng không muốn thừa nhận, không muốn nghĩ tới, cố gắng xua đuổi, nhưng cái cảm giác hưng phấn, đê mê, tê dại khó tả kia, đã làm nàng không cách nào quên được…

Cánh cửa cách âm cao cấp khép kín, trả lại cho Khánh Huyền một không gian hoàn toàn biệt lập, nhưng không thể trả lại cho nàng sự bình yên trong tâm trí.

Phòng vệ sinh kiêm phòng tắm master rộng hơn ba mươi mét vuông, được thiết kế theo phong cách tối giản nhưng toát lên mùi tiền và sự xa xỉ tột bậc.

Toàn bộ sàn và tường đều được ốp đá marble Carrara nhập khẩu từ Ý, những đường vân xám mảnh mai như những nét vẽ mực tàu uốn lượn trên nền đá trắng muốt. Hệ thống đèn LED âm trần tỏa ra thứ ánh sáng vàng dịu nhẹ, phản chiếu vào chiếc gương lớn thông minh đặt phía trên bồn rửa mặt bằng đá thạch anh nguyên khối.

Khánh Huyền đứng chôn chân tại chỗ, lưng tựa vào cánh cửa vừa khép.

Bờ môi vốn luôn được tô điểm bởi sắc son óng ánh, kiêu sa, giờ đây lại sưng mọng, đỏ hồng một cách bất thường.

Nàng bất giác đưa những ngón tay thon dài lên chạm nhẹ vào làn môi mình. Nơi đó vẫn còn vương hơi ấm nóng bỏng đầy nam tính của con trai…

Hơi nước ấm từ bồn tắm sục Jacuzzi bắt đầu lan tỏa, biến không gian xung quanh thành một màn sương mờ ảo, hư thực.

Khánh Huyền bước từng bước chậm rãi đến trước chiếc gương lớn. Nàng đưa bàn tay trắng hồng hoàn mỹ quẹt nhẹ một đường lên bề mặt thủy tinh đã bị hơi nước phủ mờ để nhìn rõ dung mạo của mình.

Trong gương là khuôn mặt tràn ngập vẻ thẹn thùng, bối rối giống như của một cô gái mới biết yêu hiện ra.

Đôi gò má nàng đỏ ửng như ráng chiều, đôi mắt ngọc thanh tú sắc xảo thường ngày nay lại đong đầy sự hoang mang, lo lắng và một chút xuân tình chưa kịp tan biến.

Khánh Huyền hít một hơi thật sâu, cố gắng tìm lại sự bình tĩnh vốn có của mình, nhưng không được.

Hình ảnh bàn tay ấm nóng của con trai vuốt dọc theo eo, xoa nắn lấy bầu vú to tròn mềm mại trong nụ hôn ấy, còn có những cảm xúc tê dại khi dương vật cứng ngắc kia liên tục thúc vào mu lồn của nàng… khiến toàn thân nàng run rẩy lần nữa.

Nàng muốn tắm rửa, hy vọng làn nước có thể dập tắt ngọn lửa tình đang âm ỉ thiêu đốt từ sâu trong xương tủy.

Khi lớp nội y ren màu tím cuối cùng được trút bỏ, cơ thể hoàn mỹ không một tì vết hoàn toàn phơi bày trước không gian ngập tràn hơi nước.

Đó là một tuyệt tác hình thể mà tạo hóa đã vô cùng ưu ái nhào nặn, một sự kết hợp đỉnh cao giữa nét thanh cao, thoát tục của một đóa tuyết lê và sự quyến rũ, gợi cảm đến nghẹt thở của một nữ hoàng quyền lực.

Khánh Huyền sở hữu chiều cao chuẩn mực của một siêu mẫu với đôi chân dài miên man, thẳng tắp và thon gọn. Làn da của nàng trắng đến phát sáng dưới ánh đèn, mịn màng và mượt mà tựa như một dải lụa thượng hạng không một chút tì vết.

Vóc dáng của nàng sở hữu những đường cong vô cùng nảy nở, tràn đầy sức sống thanh xuân. Bờ vai trần mảnh dẻ, gầy guộc kết hợp với xương quai xanh tinh tế tạo nên một nét mong manh cần được che chở.

Thế nhưng, ngay phía dưới lại là khuôn ngực tròn đầy, trắng hồng, săn chắc tự nhiên, hai núm vú nhỏ xíu hồng hào vẫn còn cương cứng vì xúc cảm chưa tan, kiêu hãnh phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập.

Vòng eo nhỏ nhắn, bụng dưới phẳng lỳ, bờ mông to tròn nảy nở, nhìn cực kỳ quyến rũ.

Âm đạo của Khánh Huyền rất đẹp, lông mao lưa thưa, ngắn và mảnh giống như thiếu nữ mới lớn, chứ không hề rậm rạp đen xì, gò mu nhô cao đầy đặn, hai mép lồn khép chặt, chỉ để lại một đường nứt nhỏ xíu, không cách nào khám phá được bên trong có gì, nhưng lại càng kích thích dục vọng nguyên thủy của đàn ông.

Nàng bước vào phòng tắm kính, vặn vòi hoa sen trần. Những tia nước ấm áp lập tức tuôn rơi, làm ướt sũng mái tóc dài óng mượt.

Nước chảy tràn qua trán, vuốt dọc theo khuôn mặt tuyệt mỹ, rồi theo chiếc cằm thanh tú nhỏ xuống bờ vai, trượt dài trên làn da trắng muốt.

Từng giọt nước long lanh đọng lại trên xương quai xanh, chảy qua rãnh ngực sâu thẳm, rồi bao phủ lấy chiếc eo thon, âm đạo và bờ mông tuyệt mỹ trước khi chảy dọc xuống đôi chân dài cực phẩm.

Khánh Huyền nhắm chặt mắt, ngửa cổ đón lấy làn nước, để mặc cho làn nước ấm áp xoa dịu đi sự căng cứng của các cơ bắp, nhưng mọi giác quan trên da thịt nàng dường như lại càng trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết.

Mỗi nơi nước đi qua, nàng lại như cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay mạnh mẽ, nam tính của con trai từng mơn trớn, vuốt ve mình lúc nãy. Một cảm giác đê mê, run rẩy chạy dọc sống lưng, từ trong âm đạo lại có dâm thủy chảy ra.

Khánh Huyền khẽ khép chặt hai đùi, đôi chân dài trắng nõn nà ma sát vào nhau dưới làn nước như một bản năng tự vệ trước những luồng cảm xúc đang cuộn trào.

Cảm giác ấm áp của nước, sự mơn trớn của làn hơi sương mờ ảo chạm vào những vùng da thịt nhạy cảm nhất trên cơ thể khiến nàng không tự chủ được mà khẽ rùng mình.

Toàn bộ cơ thể tuyệt mỹ của nàng lúc này, từ bầu ngực kiêu hãnh đến những đường nét kín đáo nhất, đều được bao phủ bởi một tầng sắc hồng thạch anh mờ ảo do nhiệt độ của nước, tạo nên một cảnh tượng vừa nguyên sơ, thuần khiết nhưng cũng vừa rực rỡ, gợi cảm đến tột cùng.

Bất tri bất giác, bàn tay thon dài của Khánh Huyền khẽ vuốt ve bầu ngực, nơi từng được con trai xoa nắn, một bàn tay khác lướt xuống dưới, ngón tay tách nhẹ môi âm đạo ra, khích thích lấy hạt le đang bóng bẩy vì nước…

– A…

Một tiếng rên nhẹ khẽ vang lên, khiến phòng tắm tràn ngập sắc xuân…