Xóm nhỏ – Update Chương 10

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Xóm nhỏ – Update Chương 10

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 25/08/2026

Trong lúc Tùng đang mải mê “chinh phục” cô Phượng ở ngoài cửa, anh vẫn cảm nhận được những ánh mắt khác từ phía nhà chú Chung.

Vân đứng sau rèm cửa tầng 2 nhìn xuống với một nụ cười nhạt.

Hồng thi thoảng đi ngang qua, vẫn lầm lì ít nói nhưng đôi mắt to tròn nhìn Tùng như thể đang đánh giá “con mồi” đang tiếp cận mẹ mình.

 

Sự đối lập giữa hai mẹ con cô Phượng tạo ra một trò chơi tâm lý đầy thú vị trong đầu Tùng. Nếu cô Phượng là loài hoa rực rỡ, phơi mình dưới ánh nắng và những cuộc trò chuyện xã giao ở con hẻm, thì Hồng lại giống như một loài hoa nở trong bóng tối bí ẩn, lầm lì nhưng mang một sức nặng thể xác khiến người ta không thể ngó lơ.

Việc Tùng “nép mình” tránh né Hồng thực chất lại càng làm cho những khoảnh khắc quan sát trở nên tập trung và mãnh liệt hơn.

Mỗi khi thấy bóng dáng Hồng xuất hiện ở đầu ngõ hay khi cô mở cửa ra lấy đồ giao hàng, Tùng luôn chủ động đứng sang một bên hoặc lùi lại nhường đường. Hành động này giúp anh có một vị trí quan sát cực tốt mà không bị coi là khiếm nhã. Ở khoảng cách gần khi né tránh nhau trong không gian hẹp của con hẻm, Tùng không thể không kinh ngạc trước bộ ngực lớn của Hồng. Nó căng đầy sức trẻ, rung rinh theo từng bước đi dứt khoát của cô. Khác với sự mềm mại có chút chảy xệ của mẹ cô, ngực của Hồng săn chắc đến mức như muốn bục tung lớp vải áo phông mỗi khi cô cử động mạnh.

Tùng đặc biệt bị ám ảnh bởi cặp đùi to và vòng mông tròn lẳn của Hồng. Khi cô quay lưng đi vào nhà hoặc cúi xuống lấy đồ, cặp đùi mật ong săn chắc ấy lộ ra sự khỏe khoắn, đầy bản năng. Vòng ba của Hồng to và “đô” hơn hẳn so với vẻ thanh mảnh của cô Phượng hay sự phồn thực của chị Hà, mang lại một cảm giác rất vững chãi và khao khát chiếm đoạt mạnh bạo.

Điều khiến Tùng cảm thấy kích thích nhất ở Hồng chính là sự ít nói đến cực đoan. Trong khi Tùng có thể lân la nói chuyện với cô Phượng về đủ thứ chuyện trên đời, thì với Hồng, không gian giữa hai người luôn là một sự tĩnh lặng tuyệt đối.

Sự im lặng đó khiến mọi giác quan của Tùng đổ dồn vào việc quan sát thể xác. Anh không nghe thấy tiếng cô nói, nên anh “nghe” bằng mắt từng nhịp thở, từng sự chuyển động của các khối cơ trên cơ thể rực lửa của cô nàng ngoài 20.

Chiếc camera một lần nữa trở thành công cụ đắc lực. Tùng phát hiện ra Hồng có những thói quen rất riêng tư. Có những đêm muộn, khi xóm nhỏ đã ngủ say, Hồng ra sân hóng mát trong bộ đồ ngủ cực ngắn. Qua màn hình, Tùng được thỏa thích ngắm nhìn cặp đùi to và trắng mịn của cô mà không cần phải né tránh. Anh thấy được lúc Hồng đứng tựa cửa, vô tình dùng tay nâng nhẹ bộ ngực lớn vì mỏi, hay cách cô xoa nhẹ cặp mông tròn lẳn sau một ngày dài ngồi làm việc.

 

 

Quả thực, cái xóm nhỏ này giờ đây chẳng khác nào một vườn bách thảo đang độ khoe sắc rực rỡ nhất, khiến Tùng một kẻ vốn dĩ điềm đạm cũng bắt đầu cảm thấy “ngợp” giữa những mùi hương và sắc diện khác nhau.

Sự xuất hiện trở lại của Yến (con gái chị Hà) như một làn gió mới, mang theo nét thanh tân và tràn đầy nhựa sống của tuổi đôi mươi, vô tình làm đảo lộn cái trật tự quan sát mà Tùng dày công tính toán giữa mẹ con cô Phượng và gia đình chú Chung.

Nếu chị Hà mang vẻ đẹp của một trái chín mọng thì Yến lại là một nụ hoa đang thì nở rộ, mang những nét di truyền ưu tú nhất nhưng lại có phần thanh thoát hơn.

Khác với sự phồn thực của mẹ, Yến sở hữu một vòng eo thon gọn đến kinh ngạc, làm nổi bật lên vòng hông đang nảy nở. Mỗi khi Yến mặc những chiếc áo crop-top hay quần jogger ở nhà, Tùng ngồi bên chén trà với chú Chung mà không thể rời mắt khỏi sự săn chắc, mượt mà của tuổi trẻ.

Tùng nhận thấy Yến có bộ ngực đang bắt đầu đầy đặn giống mẹ, nhưng lại mang phom dáng cao ráo, đôi chân dài và thẳng tắp. Sự kết hợp giữa nét ngây thơ trên khuôn mặt và sự gợi cảm đang hình thành trên cơ thể khiến Yến trở thành một “thỏi nam châm” vô cùng phân tâm.

Vì là con cháu trong nhà, Yến rất vô tư. Cô bé thường chạy nhảy, nô đùa hay sà vào lòng chú Chung nũng nịu ngay trong cuộc nhậu mà không hề biết rằng, mọi chuyển động của mình từ cái vươn vai đến lúc cúi người lấy đồ đều lọt vào tầm ngắm sắc lẹm của Tùng.

Giờ đây, khi ngồi nhậu tại nhà chú Chung, ánh mắt của Tùng càng trở nên phức tạp.

Đối diện là chị Hà và Vân. Một người phồn thực với đôi gò bồng đảo ngoại cỡ, một người kiêu sa với bầu ngực săn chắc thách thức.

Bên cạnh là chú Chung và sự xuất hiện chập chờn của Yến, với những lần va chạm vô tình hay những lần Yến lướt qua mang theo mùi hương thanh khiết của thiếu nữ khiến Tùng đôi lúc quên mất mình đang nói chuyện gì với chú.

Yến không giống như Hồng (lầm lì, đô con) hay Vân (kiêu kỳ). Yến hay cười, hay hỏi han “chú Tùng” với đôi mắt trong veo, nhưng chính sự “chú – cháu” ấy lại làm tăng thêm cảm giác kích thích. Tùng tự hỏi, sau vẻ ngây thơ kia, liệu Yến có nhận ra ánh mắt của anh luôn dừng lại ở vòng eo và đôi chân của mình hơi lâu một chút hay không?

 

 

Thái độ của Tùng lúc này giống như một người thưởng thức nghệ thuật đứng trước một phòng triển lãm đầy những tuyệt tác. Anh trân trọng từng đường nét, say mê từng màu sắc, nhưng tuyệt nhiên không bao giờ chạm tay vào hiện vật. Sự “ngoài cuộc” này không phải vì Tùng vô cảm, mà vì anh hiểu rằng, khoảng cách chính là thứ duy trì vẻ đẹp.

Dù là sự thanh tân của Yến, nét lầm lì rực lửa của Hồng hay vẻ mặn mà của cô Phượng, tất cả đều được Tùng đặt vào một lăng kính quan sát chừng mực.

Tùng đã xây dựng cho mình một “pháo đài” tâm lý cực kỳ vững chắc. Khi Yến nhờ sửa sợi dây chuyền hay hỏi han nũng nịu, Tùng vẫn đáp lại bằng sự ân cần của một người anh, người chú. Anh có thể cảm nhận được hơi ấm từ làn da thiếu nữ, có thể ngắm nhìn vòng eo con kiến ở cự ly gần, nhưng đôi bàn tay anh luôn giữ sự vững chãi, không một chút run rẩy hay lợi dụng. Xong việc, anh lại lùi về vị trí của mình, để lại một Yến vô tư không mảy may nghi ngờ.

Những cuộc trò chuyện với cô Phượng ở con hẻm vẫn dừng lại ở chuyện thời tiết, chuyện xóm giềng. Anh ngắm nhìn đôi chân dài miên man của cô hay thân hình “đô con” của Hồng như một thói quen thưởng thức cái đẹp mỗi ngày, giống như việc ngắm một nhành lan mới nở.

Những cuộc nhậu vẫn diễn ra, Tùng vẫn đối ẩm với các ông già 70 tuổi một cách vui vẻ. Anh biết hết những nỗi đau của chị Hà, bí mật của Vân, nhưng anh không can thiệp. Anh lắng nghe, thấu hiểu nhưng không để mình bị cuốn vào vòng xoáy bi kịch của họ.

Chiếc camera giờ đây không còn là công cụ “rình mò” theo nghĩa đen, mà nó là cuốn nhật ký bằng hình ảnh của Tùng.

Anh ngồi trong phòng, nhâm nhi chén trà, xem lại những đoạn băng như xem một bộ phim tài liệu về cuộc đời. Anh thấy họ đẹp nhất khi họ không biết có người đang nhìn, lúc cô Mai thẩn thờ bên khóm hoa, lúc Vân đứng một mình dưới trăng, hay lúc Hồng lầm lì dắt xe trong đêm muộn.

Sự “thỏa thích” của Tùng nằm ở việc anh sở hữu được những khoảnh khắc chân thực nhất của họ mà không cần phải chiếm đoạt thể xác.

Trong cái xóm nhỏ đầy rẫy những ham muốn và rắc rối này, Tùng hiện lên như một điểm tựa tĩnh lặng.Những người đàn bà ấy, dù vô tình hay hữu ý phô diễn vẻ đẹp trước mặt Tùng, đều cảm nhận được một sự an toàn kỳ lạ từ anh. Họ thoải mái “hớ hênh”, thoải mái là chính mình vì họ tin rằng Tùng là người “ngoài cuộc” lịch thiệp.

Nhưng chính sự an toàn đó lại là một loại thuốc phiện. Càng không bị chiếm đoạt, họ lại càng vô tình phô bày nhiều hơn, khiến “vườn hoa” trong mắt Tùng ngày càng trở nên lộng lẫy.