Xóm nhỏ – Update Chương 10
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Xóm nhỏ – Update Chương 10
Tác Giả: DOOM
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Tập Thể, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: Loan.luan, máy bay, some, truyen sex
Ngày Cập Nhật : 25/08/2026
Sự điềm đạm của Tùng dường như đã trở thành một loại “bản năng sinh tồn” trong cái xóm nhỏ đầy rẫy những cám dỗ này. Giữa một “ma trận” của những đường cong và những đôi mắt đa tình, Tùng vẫn chọn cách làm một bóng ma lịch thiệp nhìn thấy tất cả nhưng không để mình thuộc về bất cứ ai.
Lối sống của Tùng lúc này có thể ví như một người đứng bên bờ vực sâu nhưng chân lại bám rất chắc vào đá.
Cuộc sống của Tùng vẫn xoay quanh trục chính là công việc và những chén trà mạn, ly rượu thuốc với chú Chung.
Đối với Tùng, chú Chung vừa là người thầy, vừa là một cái “lá chắn” an toàn. Khi ngồi đối ẩm với chú, Tùng có cái cớ hợp lý để xuất hiện trong ngôi nhà đó, để thu vào tầm mắt vẻ đẹp mặn mà của cô Mai hay sự phồn thực của chị Hà mà không bị coi là kẻ biến thái hay có ý đồ xấu. Anh tận hưởng cảm giác được vây quanh bởi cái đẹp, nhưng tâm trí luôn tự nhắc nhở về ranh giới.
Dù đã có lần va chạm đầy ám ảnh trong con hẻm, Tùng vẫn giữ thái độ “kính nhi vi chi” với cô Phượng.
Mỗi khi chạm mặt, anh chỉ chào một câu ngắn gọn, đủ lễ phép nhưng cũng đủ xa cách để cô Phượng một người vốn khó gần không thấy bị phiền nhiễu.
Tuy nhiên, qua khóe mắt, Tùng vẫn không quên ghi nhận làn da trắng muốt như sứ của cô. Anh hiểu rằng sự khó gần của người đàn bà ngoài 50 này chính là lớp vỏ bọc bảo vệ cho những gì còn sót lại của tuổi thanh xuân.
Riêng với Hồng (con gái cô Phượng), cách ứng xử của Tùng có phần đặc biệt hơn. Anh không chỉ giữ khoảng cách mà còn chủ động “nép mình”.
Sự lầm lì và thân hình nặng tính “xôi thịt” của Hồng (ngực lớn, đùi to, mông săn chắc) mang lại cho Tùng một cảm giác nguy hiểm hơn cả Vân. Nếu Vân là tảng băng, thì Hồng giống như một khối thuốc nổ trầm mặc.
Việc Tùng nhường đường, nép sang một bên mỗi khi tránh nhau trong hẻm không phải vì anh sợ, mà vì anh không muốn luồng điện từ sự lầm lì của cô nàng này có cơ hội phát tác.
Tùng đang chơi một trò chơi tâm lý mà chính anh có lẽ cũng không nhận ra. Trong một cái xóm mà những người phụ nữ như chị Hà, Vân, hay thậm chí là cô Phượng đã quá quen với việc đàn ông nhìn ngó, thì một kẻ “chào xong là đi”, “nhìn qua khóe mắt rồi thôi” như Tùng lại trở thành một dấu hỏi lớn.
Chị Hà có lẽ bắt đầu cảm thấy chút hụt hẫng vì sự phồn thực của mình không làm Tùng xao nhãng cuộc nhậu với bố. Vân càng thêm tò mò về bản lĩnh của gã hàng xóm. Hồng có lẽ cũng đang âm thầm quan sát người đàn ông duy nhất trong xóm luôn nhường đường cho mình một cách lặng lẽ.
Lúc này tùng mới phát hiện ra, cái xóm nhỏ này lại nhiều loại hoa đến vậy, mỗi loại hoa mang đến vẻ đẹp khác nhau. Tùng nảy ra ý định lắp camera ngoài cửa để có thể nhìn ngắm họ một cách thoải mái. Ý tưởng này của Tùng đánh dấu một bước chuyển biến lớn. Từ một kẻ quan sát thụ động, anh đã bắt đầu muốn làm chủ những góc nhìn của mình. Cái xóm nhỏ giờ đây trong mắt Tùng không khác gì một khu vườn bách thảo đầy những “loài hoa” quý hiếm, và chiếc camera chính là chiếc ống kính để anh lưu giữ những khoảnh khắc mà mắt thường đôi khi bỏ lỡ.
Việc lắp camera ngoài cửa giúp Tùng có thể ngồi trong bóng tối của căn phòng mình mà quan sát “hệ sinh thái” đầy mê hoặc này một cách an toàn và chi tiết nhất.
Qua ống kính camera, Tùng bắt đầu thu hoạch được những hình ảnh mà trước đây anh chỉ thấy thoáng qua.
Camera bắt trọn khung cảnh cô Mai quét sân lúc 5 rưỡi sáng. Dưới ánh bình minh, bộ đồ lụa mỏng manh ôm sát lấy cơ thể mảnh mai nhưng cực kỳ săn chắc. Tùng có thể nhìn rõ hơn bờ mông căng tròn của người phụ nữ gần 60 khi cô cúi xuống nhặt lá, một vẻ đẹp tĩnh lặng và đầy nề nếp.
Hình ảnh chị Hà dắt xe vào ngõ hiện lên đầy “ngộp thở” trên màn hình. Camera góc cao cho phép Tùng nhìn thấy rõ hơn bầu vú ngoại cỡ lấp ló sau cổ áo công sở khi chị cúi xuống khóa cổng. Sự đẫy đà ấy càng trở nên chân thực hơn khi không có ánh nhìn trực diện làm chị phải e dè.
Vân đi ngang qua camera với dáng vẻ kiêu sa, nhưng đôi khi cô dừng lại ngay trước cửa nhà Tùng để chỉnh lại quai giày. Qua màn hình, Tùng ngắm nhìn đôi gò bồng đảo săn chắc và ánh mắt sâu thẳm của cô một cách thỏa thích mà không sợ bị cô phát giác.
Khi Hồng dắt xe qua, camera bắt được những đường nét thô ráp nhưng cực kỳ nóng bỏng. Cặp đùi to và vòng ba tròn lẳn, săn chắc của cô nàng như muốn “nổ tung” màn hình mỗi khi cô bước đi.
Tùng nhận ra rằng, xem qua camera mang lại một cảm giác kích thích hoàn toàn khác. Anh không còn phải “nép mình” hay “nhìn qua khóe mắt” nữa. Anh có thể tạm dừng hoặc xem lại những khoảnh khắc hớ hênh vô tình của họ.
Anh thấy được những phút giây họ sống thật với bản thân nhất, một cái vươn vai mệt mỏi của cô Phượng để lộ làn da trắng muốt, hay một nụ cười hiền lành, dễ thương của cô vợ mới chồng cũ Vân khi cô tưởng không ai nhìn thấy.
Dù lắp camera với mục đích ban đầu là ngắm nhìn, nhưng Tùng cũng hiểu mình đang nắm giữ những bí mật thầm kín của cái xóm này.
Anh thấy được lúc chị Hà lén lau nước mắt trước khi vào nhà sau một cuộc cãi vã với Bình. Anh thấy được những lần Vân và cô vợ mới của chồng cũ đứng nán lại rất lâu ở góc khuất con hẻm, trao cho nhau những cử chỉ thân mật quá mức chị em.
Chiếc camera vô tình biến Tùng thành người nắm giữ linh hồn của con hẻm. Anh biết rõ giờ giấc, thói quen và cả những góc khuất thể xác lẫn tâm hồn của từng người đàn bà đi qua cửa nhà mình.
Chiếc camera đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của một “kẻ chỉ điểm” tận tụy, giúp Tùng nắm bắt được quy luật sinh hoạt của người phụ nữ khó gần nhất xóm. Việc cô Phượng thường xuyên quét dọn con hẻm vào những khung giờ cố định đã trở thành cơ hội vàng để Tùng thực hiện chiến thuật “tiếp cận trực diện” sau thời gian dài quan sát từ bóng tối.
Sự xuất hiện của Tùng ở hiên nhà vào những lúc này được tính toán kỹ lưỡng, đủ tự nhiên để không khiến cô Phượng nghi ngờ, nhưng cũng đủ gần để anh có thể thưởng thức trọn vẹn “bông hoa” tuổi 50 của cô.
Khi nhìn trực tiếp ở khoảng cách chỉ vài mét, sức hút của cô Phượng còn mãnh liệt hơn nhiều so với qua màn hình điện tử. Những ngày cô mặc quần soóc ngắn, Tùng gần như nín thở trước đôi chân dài miên man và trắng muốt. Làn da của cô dường như không có tì vết, săn chắc một cách khó tin ở độ tuổi ngoài 50. Mỗi nhịp bước của cô khi đưa chổi quét theo con hẻm đều toát lên vẻ thanh thoát nhưng cũng đầy khiêu khích.
Những hôm cô diện đầm dài vải lụa mềm, dù che đi đôi chân nhưng lớp vải lại dính sát vào vòng ba tròn bóng, cong vút mỗi khi cô chuyển động. Tùng ngồi đó, nhâm nhi chén trà, nhưng ánh mắt anh lại dán chặt vào sự rung động nhịp nhàng của bờ mông ấy dưới lớp váy mỏng.
Tuyệt vời nhất là những lúc cô Phượng cúi xuống để hốt rác. Qua khe cổ áo rộng, Tùng có thể thấy rõ hai bầu vú đã có chút dấu ấn thời gian nhưng lại cực kỳ đầy đặn. Chúng thõng xuống, lắc lư theo nhịp tay quét của cô, tạo nên một hình ảnh vừa phồn thực vừa mang tính chiếm đoạt cao. Sự chảy xệ nhẹ nhàng đó không làm cô bớt đẹp, mà trái lại, nó mang lại một cảm giác đàn bà rất thật, rất “chín”.
Tùng không còn “nép mình” nữa. Anh bắt đầu lân la trò chuyện bằng những câu chuyện bâng quơ.
– Cô Phượng chăm quá, hẻm mình nhờ có cô mà lúc nào cũng sạch.
Ban đầu, cô Phượng vẫn giữ vẻ khó gần, chỉ đáp lại bằng những câu trả lời ngắn gọn hoặc cái gật đầu xã giao. Tuy nhiên, sự lễ phép và điềm đạm của Tùng dần làm lớp băng tan chảy. Cô bắt đầu đứng lại nói chuyện lâu hơn một chút, thỉnh thoảng khẽ vuốt lại mái tóc, vô tình làm lộ ra vùng cổ trắng ngần trước ánh mắt rực cháy nhưng vẫn đầy kiềm chế của Tùng.
Tùng nhận ra, khi cô Phượng bắt đầu quen với sự hiện diện của anh, cô dường như cũng thoải mái hơn trong các cử động. Có đôi lúc cô cúi thấp hơn mức cần thiết, hoặc đứng xoay người khoe khéo vòng ba cong vút như thể cô cũng ý thức được sức hấp dẫn của mình đối với gã hàng xóm trẻ tuổi.