Xóm nhỏ – Update Chương 10

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Xóm nhỏ – Update Chương 10

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 25/08/2026

Ngồi trong mâm rượu đó, Tùng nhận ra một điều. Chị Hà đang cố cười để quên đi người chồng vũ phu. Vân dùng vẻ lạnh lùng để che giấu xu hướng giới tính và nỗi đau ly dị. Cô Mai dùng sự nề nếp để bao bọc một gia đình đang có nhiều sóng ngầm.

Tùng nhấp một ngụm rượu mạnh, cảm nhận hơi nóng lan tỏa từ cổ họng xuống lồng ngực. Anh biết mình đang đứng ở một vị trí rất đặc biệt người đàn ông duy nhất ngoài gia đình được chứng kiến những khoảnh khắc riêng tư và gợi cảm nhất của họ.

Nhưng sau nhiều lần Tùng vẫn chưa hiểu vì sao Vân ly dị chồng. Trong những cuộc nhậu gia đình, chồng cũ của Vân vẫn về nhậu và còn đưa cả vợ mới sang nhà thường xuyên. Thậm chí vân rất thân mật và vui vẻ cùng vợ mới của chồng cũ

Sự việc này thực sự là một “cú sốc” nhẹ đối với tư duy thông thường, nhưng lại chính là chìa khóa để Tùng hiểu sâu hơn về con người thật của Vân. Trong cái gia đình mà sự gia giáo của chú Chung bao trùm lên tất cả, mối quan hệ giữa Vân, chồng cũ và cô vợ mới hiện lên như một bức tranh đầy nghịch lý nhưng lại rất rõ ràng nếu nhìn từ góc độ của Vân.

Ngồi trong mâm nhậu, chứng kiến cảnh tượng đó qua khóe mắt, Tùng bắt đầu chắp vá những mảnh ghép.

Việc chồng cũ dẫn vợ mới về nhậu và Vân lại niềm nở, thân thiết một cách tự nhiên cho thấy một vài sự thật. Có thể trước đây Vân lấy chồng chỉ để làm hài lòng sự gia giáo, nghiêm khắc của chú Chung. Khi cuộc hôn nhân tan vỡ, thay vì thù hận, Vân lại cảm thấy như trút bỏ được gánh nặng. Ánh mắt Vân nhìn cô vợ mới của chồng cũ không phải là sự ghen tuông, mà giống như sự chào đón một “người kế nhiệm”. Tùng quan sát thấy Vân chăm sóc, trò chuyện với cô gái kia còn thân mật hơn cả với chồng cũ. Điều này càng làm rõ hơn cái “xu hướng giới tính không bình thường” mà Tùng đã lờ mờ nhận ra.

Dưới áp lực của hơi men và không gian thả lỏng, sự thân mật của Vân và cô vợ mới hiện lên đầy ám ảnh đối với Tùng.

Vân ngồi đó, lạnh lùng, kiêu sa với bầu ngực to tròn săn chắc ẩn hiện sau lớp áo mỏng. Cô vợ mới của chồng cũ cũng là một phụ nữ trẻ đẹp. Khi hai người phụ nữ kề sát vai nhau, cười nói rỉ rả, Tùng nhận thấy một luồng điện tín hiệu hoàn toàn khác lạ. Vân không còn là “tảng băng” khi ở cạnh phụ nữ, cô trở nên mềm mỏng và quyến rũ một cách chủ động. Chú Chung và chồng cũ của Vân mải mê chén tạc chén thù, có lẽ họ chỉ đơn giản nghĩ rằng “Vân nó cao thượng, chia tay vẫn làm bạn”. Chỉ có Tùng, với cái nhìn sắc sảo của kẻ đứng ngoài, mới thấy được sự “thân mật quá mức” trong cử chỉ của Vân.

Tùng nhấp ngụm rượu, mắt vẫn khẽ lướt qua cặp đùi trắng muốt của Tiên hay vòng ba đẫy đà của chị Hà, nhưng tâm trí anh lại bị hút về phía Vân.

Tùng hiểu rằng Vân đang sống một cuộc đời hai mặt. Cô giữ vẻ ngoài lạnh lùng để đối phó với người cha gia trưởng, nhưng lại tìm thấy sự an ủi bên những người phụ nữ. Việc Vân thân thiết với vợ mới của chồng cũ khiến Tùng đặt ra câu hỏi. Liệu có phải chính Vân là người đã “sắp đặt” hay ủng hộ mối quan hệ này để cô có được tự do mà vẫn giữ được thể diện cho gia đình?

 

 

Sự xuất hiện của cô vợ mới này giống như một nốt nhạc dịu nhẹ nhưng lại đầy ám ảnh trong bản giao hưởng đầy những đường cong rực lửa của gia đình chú Chung. Nếu như cô Mai, chị Hà, Tiên hay Vân đều mang những nét đẹp tấn công mạnh mẽ vào thị giác, thì người phụ nữ này lại đánh thẳng vào bản năng nguyên thủy nhất của một người đàn ông như Tùng.

Tùng ngồi đó, giữa những ly rượu nồng và những câu chuyện đời thường, khóe mắt anh không thể rời khỏi gương mặt hiền lành, có phần ngây thơ của cô ấy.

Trong mắt Tùng, cô ấy không cần những số đo ngoại cỡ để trở nên nổi bật. Chính cái sự “vừa vặn” và gương mặt dễ thương ấy lại tạo ra một sức hút kỳ lạ:

Nhìn cách cô ấy khép nép ngồi cạnh chồng cũ của Vân, hay cách cô ấy cười ngượng nghịu khi được chú Chung khen, Tùng cảm thấy một sự thôi thúc muốn che chở. Cô ấy mỏng manh đến mức khiến người ta lo sợ một cơn gió mạnh cũng có thể làm tổn thương.

Nhưng sâu trong thâm tâm, hơi men và cái không khí đầy mùi da thịt của buổi nhậu lại kích thích một phần tối tăm hơn trong Tùng. Cái vẻ hiền lành, cam chịu của cô ấy như một lời mời gọi gián tiếp cho sự chiếm giữ. Anh muốn phá vỡ vẻ thanh khiết đó, muốn nhìn thấy sự hoảng hốt xen lẫn phục tùng trong đôi mắt trong veo kia.

Điều khiến Tùng cảm thấy kích thích nhất chính là sự tương tác giữa Vân và Cô vợ mới. Đó lại là hai thái cực hoàn toàn khác nhau.

Vân, với vẻ ngoài kiêu sa và bầu ngực săn chắc đầy thách thức, thường xuyên có những cử chỉ quan tâm “quá mức” dành cho cô gái này. Tùng quan sát thấy cách Vân chạm vào vai, hay khẽ vuốt tóc cô ấy. Đó không phải là cái chạm của chị em, mà là sự sở hữu. Cô vợ mới lại dường như hoàn toàn tin tưởng vào Vân, cô ấy đón nhận sự thân mật đó với một nụ cười hiền lành, điều này càng làm cho Tùng cảm thấy nóng lòng.

Trong một khoảnh khắc khi chú Chung và chồng cũ Vân đang mải tranh luận về một loại rượu, Tùng vô tình bắt gặp ánh mắt của cô vợ mới. Cô ấy nhìn anh, một ánh mắt dịu dàng nhưng đầy sự tò mò về “anh hàng xóm” mà mọi người hay nhắc tới. Tùng không né tránh. Anh nhìn thẳng vào cô ấy, một cái nhìn chứa đựng cả sự thèm khát lẫn vẻ che chở. Cô ấy hơi đỏ mặt, cúi xuống nhấp một ngụm bia, và chính cái hành động nhỏ đó làm cho lồng ngực Tùng như thắt lại. Vân, với bản năng của một “kẻ đi săn” cùng loại, dường như đã bắt trọn khoảnh khắc đó. Cô khẽ mỉm cười một nụ cười đầy ẩn ý, như thể cô đã đọc được sự khao khát trong mắt Tùng.

Bữa nhậu kéo dài đến khuya, chồng cũ của Vân đã say mướt và ngủ gục. Vân đứng dậy, dắt tay cô vợ mới vào phòng trong để “nghỉ ngơi một chút”, để lại Tùng ngồi đối diện với đống chén bát ngổn ngang và một chú Chung cũng đã ngà ngà.

 

 

Bóng đêm trong con hẻm nhỏ dường như đặc quánh lại sau cuộc nhậu kéo dài ở nhà chú Chung. Hơi men khiến bước chân Tùng hơi bồng bềnh, và chính cái sự chông chênh đó đã dẫn đến cuộc chạm trán bất ngờ với cô Phượng người hàng xóm mà bình thường Tùng rất ít khi có cơ hội tiếp xúc gần.

Cú va chạm nhẹ trong không gian hẹp khiến cả hai đều bất ngờ, nhưng nó lại mở ra một góc nhìn hoàn toàn mới về những “bóng hồng” khác trong xóm nhỏ này.

Ở khoảng cách gần, dưới ánh đèn đường leo lét. Dù đã ngoài 50, làn da cô Phượng vẫn tỏa ra một vẻ mịn màng, trắng phát sáng trong bóng tối, tương phản hoàn toàn với bóng đêm của con hẻm. Đôi chân dài của cô vẫn giữ được sự thanh thoát, trong khi bầu ngực đã bắt đầu chịu sự tác động của thời gian, có chút chảy xệ nhưng lại mang đến một vẻ đàn bà đầy đầy đặn và thực tế. Gương mặt ưa nhìn của cô lúc này hơi nhíu lại, đôi mắt lộ vẻ sắc sảo và cảnh giác. Cái vẻ “khó gần” ấy không làm Tùng e sợ, mà ngược lại, nó kích thích sự tò mò của một người đàn ông đang có men rượu muốn xem đằng sau sự lạnh lùng kia là gì.

Đứng ngay sau cô Phượng là đứa con gái út ngoài 20 tuổi. Cô nàng này dường như là một thái cực hoàn toàn khác với mẹ mình.

Dù khuôn mặt chỉ dừng lại ở mức dễ nhìn, nhưng cơ thể của cô lại là một sự bùng nổ của sức trẻ. Bộ ngực lớn đầy sức sống và cặp đùi to bản tạo nên một phom người vô cùng vững chãi.

Tùng liếc nhanh qua cặp mông tròn lẳn, to và săn chắc của cô nàng. Khác với vẻ mềm mại của chị Hà hay sự mảnh mai của Yến, cô gái này mang vẻ đẹp của sự lầm lì, khỏe khoắn và có chút gì đó “nguy hiểm” vì sự ít nói đến cực đoan của mình.

Cuộc đụng độ khiến không gian chật hẹp của con hẻm bỗng trở nên ngột ngạt mùi da thịt và hơi men. Tùng vội vàng lùi lại, khẽ gật đầu xin lỗi. Nhưng qua khóe mắt, anh không thể không ghi lại hình ảnh cô Phượng đang chỉnh lại vạt áo, để lộ vùng cổ trắng ngần. Anh nhận ra, xóm nhỏ này không chỉ có gia đình chú Chung là “địa đàng”, mà ngay cả những góc tối này cũng ẩn chứa những nhan sắc đầy mê hoặc. Cô con gái không nói một lời, chỉ dùng đôi mắt lầm lì nhìn Tùng, nhưng cái cách cô ấy đứng khoanh tay, làm nổi bật bộ ngực lớn, khiến Tùng cảm thấy một luồng điện xẹt qua.

Sự xuất hiện của mẹ con cô Phượng làm phong phú thêm “bộ sưu tập” những người đàn bà xung quanh cuộc đời Tùng.

Một cô Mai gia giáo, săn chắc.

Một chị Hà phồn thực, cam chịu.

Một Vân kiêu sa, bí ẩn.

Và giờ là một cô Phượng trắng muốt, khó gần cùng đứa con gái lầm lì nhưng thân hình rực lửa.

Tùng bước tiếp về nhà, nhưng cái cảm giác làn da mát lạnh của cô Phượng vô tình chạm vào cánh tay và ánh nhìn của cô con gái cứ ám ảnh anh.