Xóm nhỏ – Update Chương 10
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Xóm nhỏ – Update Chương 10
Tác Giả: DOOM
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Tập Thể, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: Loan.luan, máy bay, some, truyen sex
Ngày Cập Nhật : 25/08/2026
Những buổi đi làm về muộn, khi sương đêm đã bắt đầu xuống, không gian xóm nhỏ trở nên tĩnh lặng thì góc sân nhà chú Chung lại trở thành nơi giải tỏa của hai chị em Hà và Vân. Hình ảnh hai người phụ nữ với hai vẻ đẹp đối lập ngồi nhâm nhi chút men đắng dưới ánh đèn sân mờ ảo tạo nên một khung cảnh vừa đời thường, vừa đầy mê hoặc.
Tùng, với sự điềm tĩnh thường thấy, dù trong lòng không tránh khỏi những xao động trước cảnh tượng ấy, vẫn chọn cách giữ vững nguyên tắc của mình.
Trong bóng tối nhập nhoạng của sân nhà, hai chị em họ dường như trút bỏ hết vẻ đạo mạo của những nhân viên văn phòng ban ngày.
Chị Hà trong bộ đồ ngủ lụa mỏng manh, thân hình đẫy đà của chị Hà như muốn tràn ra ngoài. Không có sự gò bó của nội y, bầu vú ngoại cỡ của chị lộ rõ những đường nét tự nhiên, mềm mại theo từng cử động rót bia. Sự “ngồn ngộn” sức sống ấy tỏa ra một năng lượng ấm áp, đầy bản năng của một người phụ nữ đang độ chín.
Vân lại trái ngược với chị mình, Vân ngồi đó với vẻ lạnh lùng vốn có. Bộ đồ ngủ hai dây để lộ bờ vai trần trắng muốt và bầu ngực to tròn, săn chắc đến kinh ngạc. Sự hiện diện của Vân không mang lại cảm giác hiền dịu mà là một sự khao khát đầy nguy hiểm, như một tảng băng trôi ẩn chứa sức nóng bên trong.
Mỗi khi chị Hà cất tiếng gọi.
– Tùng à, về muộn thế em? Vào làm một ly với hai chị em cho mát này!
Tùng đều đáp lại bằng một nụ cười xã giao và cái lắc đầu nhẹ nhàng. Anh hiểu rằng, bước vào mâm rượu của hai người đàn bà đang trong trạng thái “thả lỏng” nhất, lại vào lúc đêm muộn, là một hành động thiếu khôn ngoan. Sự bản lĩnh của Tùng nằm ở chỗ anh biết tận hưởng cái đẹp qua khóe mắt nhưng không để chân mình bước quá giới hạn.
Tùng không nhìn chằm chằm, nhưng qua khóe mắt, anh vẫn kịp ghi lại hình ảnh những bầu ngực ẩn hiện sau lớp vải mỏng. Đó là một sự thưởng thức âm thầm, một bí mật nhỏ của riêng anh khi trở về căn phòng đơn độc của mình.
Sự từ chối lặp đi lặp lại của Tùng bắt đầu tạo ra những phản ứng khác nhau giữa hai chị em. Chị Hà cười xòa, cho rằng Tùng là người nghiêm túc, “nhát gái” hoặc đơn giản là mệt sau giờ làm. Chị không nghĩ quá nhiều, nhưng sự hiện diện của Tùng hằng đêm vẫn là một điều gì đó khiến cuộc vui của chị thêm thú vị. Nhưng Vân lại khác với chị Hà, Vân nhìn theo bóng lưng Tùng với một ánh mắt sâu thẳm. Sự thờ ơ của anh bắt đầu chạm vào lòng tự tôn của cô. Trong thâm tâm Vân nảy sinh một câu hỏi.
– Anh ta thực sự không quan tâm, hay đang cố tình diễn kịch?
Những buổi uống bia muộn này chính là nơi những câu chuyện riêng tư nhất của hai chị em được trút ra. Họ bắt đầu bàn tán về Tùng nhiều hơn khi chỉ có hai người.
Khi sự thân thuộc chạm đến một mức độ nhất định, bức màn nhung của sự nề nếp và gia giáo trong gia đình chú Chung bắt đầu hé lộ những mảng tối đầy xót xa. Tùng không còn là một người khách, mà vô tình trở thành một người quan sát thầm lặng những rạn nứt phía sau cánh cổng sắt.
Cái thực tế phũ phàng về cuộc hôn nhân của chị Hà khiến Tùng bắt đầu có cái nhìn khác về những buổi nhậu đêm của hai chị em.
Tùng nhận ra sự đẫy đà, rạng rỡ của chị Hà ngoài ngõ chỉ là lớp vỏ bọc cho một cuộc sống nguội lạnh.
Cái cảnh “ai nấu người nấy ăn” là đỉnh điểm của sự xa cách. Một người đàn bà hết lòng vì gia đình như chị Hà lại phải ăn cơm một mình trong căn bếp đầy đủ tiện nghi, đó là một loại bi kịch âm thầm. Anh Bình, chồng chị Hà làm nghề lái xe, vốn dĩ đã ít ở nhà, nhưng khi về thì lại mang theo sự thô bạo. Việc khóa cửa trong khi vợ ngồi nhậu muộn không phải là để bảo vệ, mà là một đòn trừng phạt tâm lý, đẩy chị Hà vào thế “người dưng” ngay trong chính ngôi nhà của mình.
Trong một lần vô tình Tùng chứng kiến anh Bình đánh vợ là một bước ngoặt lớn trong suy nghĩ của Tùng. Một đêm mưa anh Bình nhậu say về và bắt đầu lớn tiếng, tiếng đổ vỡ loảng xoảng vang sang tận nhà Tùng. Chị Hà chạy ra sân khóc nức nở, trong khi chú Chung và cô Mai dường như quá mệt mỏi hoặc muốn giữ thể diện nên không can thiệp sâu. Có những buổi sáng đi làm, nhìn qua khóe mắt, Tùng thấy chị Hà mặc áo dài tay giữa mùa hè hay đeo kính râm che đi vết bầm.
Một người phụ nữ có thân hình mềm mại, phồn thực như chị Hà lại phải chịu đựng những bàn tay thô bạo. Tùng cảm thấy sự bất nhẫn khi nhìn vào sự tương phản đó. Bây giờ Tùng đã hiểu, chị Hà nhậu không phải vì ham vui. Chị nhậu để quên đi sự trống rỗng, nhậu cùng Vân vì hai chị em là hai tâm hồn tổn thương đang nương tựa vào nhau (một người đã ly dị, một người đang trong địa ngục hôn nhân).
Dù vẫn giữ thói quen quan sát qua khóe mắt, nhưng giờ đây trong mắt Tùng, hình ảnh chị Hà và Vân ngồi nhậu với bộ đồ ngủ mỏng màng không còn chỉ là sự quyến rũ thể xác.
Anh nhìn thấy sự nổi loạn âm thầm của họ. Việc họ “thả rông” vòng một, ngồi uống bia muộn như một cách để phản kháng lại sự kìm kẹp của những người đàn ông trong đời họ. Khi thấy bầu ngực ngoại cỡ của chị Hà rung lên sau một hơi thở dài, Tùng cảm nhận được sức nặng của nỗi buồn hơn là sự kích thích.
Trong một đêm nhậu muộn, khi chị Hà đã ngủ gục trên bàn, Vân sang gõ cửa nhà Tùng, đôi mắt kiêu sa lần đầu tiên lộ vẻ cầu cứu.
– Anh Tùng, giúp em đưa chị Hà vào phòng, lão Bình lại khóa cửa rồi…
Tùng không nói gì, chỉ lẳng lặng đi theo Vân. Bế bổng cơ thể đẫy đà, nhưng đã mềm oặt của chị lên tay đưa lên phòng của chị Hà. Khi đặt chị Hà xuống giường Tùng quay đầu đi thẳng. Từ sau lần đó, khoảng cách và sự lạnh nhạt giữa Vân và Tùng bắt đầu có chuyển biến.
Từ đó, sự thân thiết của Tùng và gia đình chú Chung cũng gần gũi hơn nữa. Thay vì chú Chung, bây giờ có đôi khi chị Hà hay Vân lại là người chủ động gợi ý gọi Tùng qua. Những bữa nhậu của gia đình chú Chung chính là “bữa tiệc thị giác” mà Tùng mong đợi nhất. Trong cái không khí thân tình, rượu vào lời ra, sự cảnh giác của mọi người hạ xuống mức thấp nhất, cũng là lúc những người đàn bà nhà chú Chung bộc lộ vẻ đẹp tự nhiên và chân thực nhất.
Ngồi giữa mâm rượu, đối diện với những người phụ nữ ấy, Tùng có một vị trí “đắc địa” để chiêm ngưỡng họ mà vẫn giữ được vẻ ngoài điềm tĩnh, lịch sự.
Trong không gian ấm cúng, dưới ánh đèn vàng, mỗi người phụ nữ lại hiện lên với một sức hút riêng biệt.
Ngồi đối diện Tùng, chị Hà thường mặc những bộ đồ mặc nhà cổ rộng để thoải mái. Sau vài chén rượu, gò má chị ửng hồng, chị cười nói rôm rả khiến bầu vú ngoại cỡ rung rinh theo nhịp cười. Vì ngồi bệt dưới sàn, vòng ba to bè của chị tràn ra, tạo nên một tư thế ngồi đầy bản năng và gợi cảm. Tùng nhìn vào sự đẫy đà ấy, cảm nhận được một sức sống mãnh liệt nhưng cũng đầy nỗi niềm của người đàn bà đang bị chồng ghẻ lạnh.
Vân ngồi đó, đôi khi khẽ nhấp môi ly bia, ánh mắt nhìn xa xăm. Dưới lớp áo mỏng, bầu ngực to tròn và săn chắc của cô nổi bật một cách kiêu hãnh. Sự lạnh lùng của Vân khi ngồi trong mâm rượu gia đình lại càng làm tăng thêm vẻ bí ẩn, khiến Tùng không thể rời mắt khỏi những đường nét sắc sảo trên gương mặt và thân hình cực phẩm của cô.
Tiên hay ngồi bên cạnh mẹ chồng, đôi chân dài trắng muốt của cô thường được co lại hoặc duỗi ra một cách tự nhiên. Giọng nói ngọt lịm và nụ cười duyên dáng của Tiên như làm dịu đi cái nồng nặc của hơi rượu. Cặp mông to bè của cô mỗi khi đứng lên lấy thêm đồ ăn luôn là một điểm nhấn khiến Tùng phải nén một hơi thở dài.
Ngay cả cô Mai, người phụ nữ gia giáo nhất, lúc này cũng thả lỏng hơn. Tùng quan sát người phụ nữ gần 60 nhưng vẫn giữ được bờ mông căng tròn và săn chắc, anh thầm nghĩ chú Chung thật sự là người đàn ông may mắn nhất thế gian.
Tùng rất khéo léo. Anh không nhìn chằm chằm vào một người quá lâu. Anh điều phối ánh mắt mình theo câu chuyện. Khi chú Chung nói, anh nhìn chú Chung. Khi chị Hà tiếp lời, anh có cái cớ hợp pháp để nhìn thẳng vào chị. Khi Vân im lặng, anh dùng khóe mắt để thu trọn bóng dáng cô.
Sự “thỏa thích” của Tùng diễn ra trong im lặng. Anh tận hưởng cảm giác được vây quanh bởi những người phụ nữ đẹp nhất, gợi cảm nhất trong xóm nhỏ này. Họ đối diện với anh, hớ hênh một cách vô tình.