Xóm nhỏ – Update Chương 10

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Xóm nhỏ – Update Chương 10

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 25/08/2026

Trong căn phòng khách tĩnh lặng hay ngoài hiên vắng, tiếng rót rượu róc rách trở thành âm thanh chủ đạo. Khi chỉ có hai chú cháu, chú Chung không còn vẻ gia trưởng khắt khe mà trở nên trải đời hơn. Chú kể về những năm tháng đứng lớp, về những hối tiếc và cả những tự hào về “ngũ long công chúa” trong nhà. Chú tin tưởng Tùng đến mức có thể than vãn về sự bướng bỉnh của Vân hay nỗi lo cho tương lai của Yến.

Tùng ngồi đó, ít nói nhưng lắng nghe sâu. Anh không phán xét, không tâng bốc, chỉ thỉnh thoảng đưa ra một vài nhận định sắc sảo của tuổi trẻ. Chính cái sự “biết điều” này khiến chú Chung coi Tùng như cái hố đen chứa đựng tâm sự mà chú không thể nói với vợ con.

Dù Tùng chỉ tập trung vào chú Chung và ly rượu, nhưng sự hiện diện của anh trong nhà với tần suất dày đặc bắt đầu tạo ra những biến đổi tâm lý nơi những người phụ nữ.

Cô Mai đã quen với việc “phục vụ” cho cuộc nhậu của hai chú cháu. Mỗi khi mang đĩa mồi lên, cô lại thấy Tùng đang chăm chú nghe chồng mình nói. Cô bắt đầu nảy sinh tâm lý coi Tùng như một “người đàn ông thực thụ” duy nhất trong nhà có thể khắc chế được tính khí của chú Chung. Có đôi khi, ánh mắt cô dừng lại trên bờ vai rộng của Tùng lâu hơn một chút trước khi quay lưng bước vào bếp, tà áo lụa khẽ đung đưa theo nhịp hông săn chắc. Họ không còn coi Tùng là khách nữa. Chị Hà đôi khi đi làm về, thấy Tùng ngồi đó liền tạt vào bếp lấy thêm chút đồ ăn ngon mang lên, vừa đặt xuống vừa trêu.

– Hai chú cháu lại chén chú chén anh rồi, chú Tùng đừng để bố chị say quá đấy nhé.

Sự đẫy đà, phồn thực của chị lướt qua trong không gian, mùi hương của phụ nữ hòa lẫn với mùi rượu mạnh tạo nên một bầu không khí rất “đời”. Vân không ra mặt, nhưng đôi khi Tùng bắt gặp bóng dáng cô đứng ở hành lang tầng hai nhìn xuống. Một người đàn ông trẻ tuổi có thể ngồi hàng giờ nói chuyện với bố cô thay vì đi bar hay tụ tập bạn bè là một “sinh vật lạ” đối với cô. Sự kiêu sa lạnh lùng của cô bắt đầu có chút rạn nứt bởi sự tò mò.

Dù chú Chung có coi Tùng như con trai, Tùng vẫn giữ đúng nguyên tắc. Chỉ tập trung vào rượu và chú Chung.

Anh chưa bao giờ để ánh mắt mình đi quá xa khi các thành viên nữ đi ngang qua. Anh biết rõ vị trí của mình, là người bạn tâm giao của chủ nhà. Nhưng chính cái sự “vô tâm” ấy lại là chất xúc tác mạnh nhất. Khi một người đàn ông đủ bản lĩnh để phớt lờ những vẻ đẹp nóng bỏng ngay trước mắt, anh ta lại trở nên cuốn hút một cách đáng sợ trong mắt phụ nữ.

Đó là một buổi tối tĩnh lặng, hơi men từ loại rượu thuốc nồng đậm khiến chú Chung đổ gục nhanh hơn dự tính. Khi chú bắt đầu ngáy pho pho trên chiếc trường kỷ, cô Mai hớt hải từ trong bếp chạy ra, vừa xót chồng vừa bối rối.

Tình huống này buộc Tùng không thể đứng ngoài cuộc. Anh tiến lại, một tay xốc nách chú Chung, cảm nhận cái sức nặng của một người đàn ông cả đời đứng lớp. Cô Mai cũng vội vàng đỡ lấy phía bên kia.

Lần đầu tiên, Tùng bước qua cánh cửa gỗ lim dày nặng để vào phòng ngủ của vợ chồng chú Chung. Không gian bên trong khác hẳn với phòng khách náo nhiệt:

Ngay khi bước qua ngưỡng cửa, một mùi hương hỗn hợp ập vào khứu giác của Tùng. Đó là mùi dầu gió Trường Sơn thoang thoảng của chú Chung, nhưng bao trùm lên tất cả là mùi hương trầm mặc, dịu nhẹ của phấn nụ và mùi da thịt đặc trưng của người phụ nữ biết chăm chút. Nó nồng nàn nhưng thanh khiết, giống hệt con người cô Mai. Căn phòng được sắp xếp tỉ mỉ, từ chiếc chăn con công được gấp phẳng lì đến những khung hình cũ kỹ trên bàn trang điểm.

Trong lúc dìu chú Chung đặt xuống giường, vì chú quá say và người hơi đổ về phía trước, Tùng và cô Mai vô tình bị kéo sát lại gần nhau. Ở khoảng cách chỉ vài centimet, Tùng lần đầu tiên nhìn thấy những nếp nhăn li ti nơi khóe mắt cô Mai, nhưng làn da cô vẫn trắng ngần và mịn màng đến lạ. Thân hình mảnh mai của cô ép sát vào cánh tay Tùng khi cả hai cùng gồng mình đỡ chú Chung. Tùng cảm nhận được sức nóng tỏa ra từ cơ thể cô Mai. Dù đã gần 60, nhưng bờ mông săn chắc của cô khi phải cúi thấp để chỉnh lại chân cho chồng đã vô tình lọt vào tầm mắt Tùng. Một vẻ đẹp không phô trương nhưng lại có sức công phá rất lớn đối với một người đàn ông đang có chút men rượu trong người.

Sau khi đặt chú Chung yên vị, cô Mai vội vàng buông tay, mặt hơi ửng hồng không biết vì mệt hay vì sự gần gũi bất ngờ với chàng thanh niên hàng xóm.

– Cảm ơn cháu nhé Tùng… Không có cháu chắc cô không biết xoay xở thế nào với chú.

Cô nói khẽ, giọng hơi run, bàn tay khéo léo vuốt lại mái tóc vương trên trán.

Tùng chỉ kịp gật đầu, hơi thở anh cũng có chút dồn dập. Anh vội vã cáo từ để bước ra ngoài, nhưng cái mùi hương trong căn phòng đó và cảm giác về sự săn chắc của người phụ nữ “gia giáo” ấy vẫn bám lấy anh suốt quãng đường về nhà.

Khi Tùng vừa bước ra khỏi phòng chú Chung để đi ra cổng, anh chạm mặt Vân đang đứng tựa lưng vào tường gỗ, tay khoanh trước ngực, đôi mắt kiêu sa nhìn anh đầy dò xét. Phía sau, chị Hà cũng vừa bế con nhỏ ra sân, ánh mắt chị dừng lại trên gương mặt còn hơi đỏ của Tùng một cách đầy ẩn ý.

 

Tùng là người biết điểm dừng, một người đàn ông có đủ bản lĩnh để không bị cuốn vào những cám dỗ ngay trước mắt. Anh bước ra khỏi căn phòng nồng đượm mùi hương của cô Mai, gật đầu chào Vân và chị Hà một cách lịch sự rồi lẳng lặng trở về căn nhà của mình.

Dù không khí trong nhà chú Chung có bao nhiêu sự xáo động, Tùng vẫn duy trì thói quen cũ. Quan sát nhưng không chiếm hữu. Anh chỉ cho phép mình ngắm nhìn họ qua khóe mắt, như thưởng thức những bức tranh sống động của cuộc đời.

Đối với Tùng, mỗi người phụ nữ trong gia đình ấy như một gam màu riêng biệt mà anh chỉ thu nhận vào tâm trí trong những khoảnh khắc lướt qua.

Hình ảnh người phụ nữ gần 60 tuổi với bờ mông săn chắc, cúi xuống chăm sóc chồng vẫn thỉnh thoảng hiện lên. Nhưng Tùng chỉ nhìn cô với sự trân trọng dành cho một người đàn bà giữ được nét xuân sắc nhờ lối sống nề nếp. Khóe mắt anh bắt trọn dáng vẻ mảnh mai ấy khi cô đứng tưới cây buổi sớm, thầm thán phục vẻ đẹp không tuổi.

Mỗi khi chị Hà đi làm về, thân hình đẫy đà, phồn thực và bầu ngực ngoại cỡ của chị làm không gian ngõ nhỏ như chật lại. Tùng chỉ liếc qua, ghi nhận cái sự “no mắt” ấy rồi nhanh chóng dời mắt sang hướng khác. Anh không nhìn trực diện vào sự quyến rũ của chị, điều đó khiến anh trở nên khác biệt với những gã đàn ông luôn dán mắt vào đường cong của chị Hà.

Tiên & Yến, Tiên với đôi chân dài trắng muốt và giọng nói ngọt lịm, hay Yến với vòng eo con kiến của tuổi dậy thì. Tùng coi họ như những nét vẽ trẻ trung, tươi mới. Anh nhìn thấy, anh biết họ đẹp, nhưng tuyệt nhiên không để ánh mắt mình dừng lại quá 3 giây.

Chính cái thói quen “chỉ ngắm nhìn qua khóe mắt” này lại khiến Tùng trở nên nguy hiểm một cách vô thức. Đàn bà luôn nhạy cảm với ánh nhìn của đàn ông.Họ biết họ đẹp, họ biết họ có sức hút. Nhưng họ lại không thấy Tùng “vồ vập” như lẽ thường.

Sự thờ ơ có chừng mực của Tùng khiến Vân người luôn kiêu sa và lạnh lùng cảm thấy khó hiểu nhất. Cô đã quen với việc đàn ông phải khao khát cái nhìn của mình, nhưng Tùng thì khác. Anh nhìn thấy cô, nhưng ánh mắt anh lướt qua cô nhẹ như một cơn gió thoảng, không để lại một dấu vết gì.

Tùng trở về nhà, đóng cửa, lại đối diện với đống bản vẽ của mình. Với anh, gia đình chú Chung là một thế giới đầy màu sắc mà anh may mắn được quan sát ở cự ly gần, nhưng anh vẫn chọn là một vị khách đứng bên lề.