Xóm nhỏ – Update Chương 10
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Xóm nhỏ – Update Chương 10
Tác Giả: DOOM
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Tập Thể, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: Loan.luan, máy bay, some, truyen sex
Ngày Cập Nhật : 25/08/2026
Sau một thời gian dài chỉ biết đến công việc và những chuyến đi sớm về muộn, việc Tùng bất ngờ xuất hiện vào đúng lúc chú Chung đang “ngà ngà” chính là cái cớ không thể chối từ. Chú Chung vốn tính hào sảng, gặp đúng “đối thủ” tâm đắc lại đang lúc chén tạc chén thù, chú không để Tùng kịp cất túi xách đã kéo tuột anh vào mâm.
Cuộc nhậu này không chỉ có rượu, mà còn là dịp để Tùng lần đầu tiên quan sát gia đình chú Chung ở một cự ly gần nhất và sinh động nhất.
Mâm nhậu được bày ngay giữa phòng khách nồng mùi gỗ và hương trà mạn. Trên mâm là vài món nhắm đặc trưng miền Bắc: đĩa lạc rang, bát giả cầy thơm nức và đĩa giò lụa thái chỉ.
Thấy Tùng bị chú kéo vào, cô Mai từ dưới bếp đi lên, nở nụ cười hiền hậu.
– Kìa ông, để cháu nó cất đồ đã chứ.
Cô quay sang Tùng, ánh mắt trìu mến như nhìn con cháu trong nhà
– Tùng ngồi xuống đi cháu, để cô lấy thêm cái bát. Làm việc gì mà gầy rộc cả người đi thế kia.
Khi cô Mai cúi xuống đặt thêm bộ bát đĩa trước mặt Tùng, tà áo mặc nhà hơi trễ xuống, để lại một khoảng hở kín đáo nhưng đủ để Tùng thấy làn da trắng và sự săn chắc khó tin của người phụ nữ gần 60.
Đang nhậu thì chị Hà và Tiên cũng từ bếp bưng thêm mồi lên. Không gian phòng khách bỗng chốc trở nên chật chội và đầy mùi hương phụ nữ.
Chị Hà đặt đĩa rau thơm xuống cạnh Tùng. Vì mâm đặt dưới sàn, chị phải cúi thấp người. Thân hình đẫy đà với vòng một ngoại cỡ của chị gần như chạm vào cánh tay Tùng. Chị cười duyên. – – – Chú Tùng uống vừa thôi nhé, không tí nữa chị lại phải pha nước cam giải rượu cho cả hai chú cháu đấy.
Tiên bưng lên bát canh chua cá lóc kiểu miền Tây, giọng nói ngọt lịm.
– Anh Tùng nếm thử món này em nấu xem có hợp vị ngoài này không nha.
Đôi chân dài trắng muốt của Tiên lướt qua khi cô ngồi xuống cạnh cô Mai, tạo nên một sự tương phản rõ rệt với vẻ truyền thống của căn nhà.
Giữa không khí náo nhiệt ấy, Vân bước xuống cầu thang. Cô diện bộ đồ kín cổng cao tường nhưng cực kỳ tôn dáng. Vân chỉ khẽ gật đầu chào Tùng một cách lạnh lùng rồi đi thẳng vào bếp lấy nước, tuyệt nhiên không ngồi vào mâm. Ánh mắt kiêu sa của cô khiến Tùng cảm thấy một sự thách thức.
Trong khi đó, Yến thì ôm cuốn sách đứng dựa cửa, đôi mắt to tròn lén nhìn chú hàng xóm. Cặp mông căng tròn của cô bé lớp 12 ẩn hiện sau lớp quần vải mỏng khi cô hơi nghiêng người quan sát cuộc nhậu của những người đàn ông.
Sau vài tuần rượu, chú Chung bắt đầu “mở lòng”. Chú vỗ vai Tùng, giọng hào sảng nhưng cũng đầy tự trọng:
– Nhà chú toàn đàn bà con gái, có mỗi thằng Bình, con rể lái xe thì đi suốt, thằng Tiệp con trai chú cũng ít khi ở nhà. Có cháu sát vách, chú coi như người nhà. Sau này có việc gì nặng nhọc, chú lại phải cậy nhờ cháu đấy!
Dù rượu đã ngà ngà và không gian trong nhà chú Chung lúc này vô cùng gần gũi, Tùng vẫn giữ cho mình một cái đầu lạnh và một khoảng cách nhất định. Bản tính của một người đàn ông điềm đạm và sự tôn trọng dành cho người thầy giáo già không cho phép anh vượt quá giới hạn, dù chỉ là trong suy nghĩ hay một cái nhìn quá trớn.
Sự “bất động” này của Tùng vô tình lại tạo nên một sức hút kỳ lạ đối với những người phụ nữ trong nhà.
Giữa mâm rượu náo nhiệt, Tùng chọn cách ứng xử vô cùng khéo léo. Khi cô chăm chút thêm mồi, Tùng luôn đón nhận bằng hai tay và giữ một sự lễ phép tuyệt đối. Anh coi cô như mẹ mình, sự săn chắc hay nét đẹp của cô chỉ khiến anh thầm thán phục về một người phụ nữ biết giữ gìn bản thân, chứ không hề có ý đồ đen tối.
Dù chị Hà có vô tình lướt qua với thân hình phồn thực hay Tiên có dùng giọng nói ngọt ngào để mời rượu, Tùng vẫn đáp lại bằng những câu chuyện xã giao chừng mực. Anh tập trung vào việc đối ẩm với chú Chung, coi những lời trêu đùa của họ như sự hiếu khách của gia đình.
Với Vân, anh không cố gắng phá vỡ tảng băng. Sự lạnh lùng của Vân gặp phải sự điềm tĩnh của Tùng khiến không gian giữa hai người như hai đường thẳng song song, dù ngồi chung một phòng khách nhưng vẫn cách biệt.
Chính thái độ “không thay đổi” của Tùng lại khiến mỗi người một suy nghĩ.
Chú Chung, càng thêm tin tưởng. Chú thấy Tùng là một thanh niên bản lĩnh, không vì thấy nhà đông phụ nữ mà có thái độ lả lơi. Chú càng coi Tùng là “người nhà” để tin cậy. Phụ nữ vốn có bản năng nhạy cảm. Sự thờ ơ một cách lịch sự của Tùng khiến họ nảy sinh sự tò mò. Chị Hà có chút ngạc nhiên vì bình thường đàn ông hay nhìn chị với ánh mắt khác lạ, còn Tùng thì lại quá nghiêm túc. Vân bắt đầu để ý hơn. Một người đàn ông không vồn vã, không nịnh nọt và dường như không bị vẻ đẹp của cô khuất phục lại khiến cô thấy… lạ.
Cuộc nhậu kết thúc khi trời đã về khuya. Tùng chào chú Chung và cô Mai để xin phép về nhà mình, tuyệt nhiên không để xảy ra tình huống “say rượu nằm lại” hay cần người dìu.
Anh bước về căn nhà của mình, đóng cửa và quay lại với thế giới riêng. Sự gần gũi về địa lý và những bữa nhậu chỉ làm dày thêm cái nghĩa xóm giềng, nhưng khoảng cách tâm hồn và sự riêng tư giữa anh với những người phụ nữ ấy vẫn là một bức tường vững chãi.
Trong mắt chú Chung và những người bạn già, Tùng không còn là “thằng hàng xóm” mà đã trở thành một “người bạn vong niên”. Những người đàn ông thế hệ trước rất coi trọng khí chất. Việc Tùng ngồi nghe các cụ kể chuyện thời chiến, chuyện dạy học hay chuyện đời mà không hề tỏ ra chán nản khiến chú Chung cực kỳ hãnh diện. Mỗi khi có bạn đến, chú Chung lại gọi.
– Tùng đâu, sang đây tiếp các bác với chú!
Câu nói này vô tình khẳng định Tùng là một thành viên danh dự, có tiếng nói trong những cuộc gặp quan trọng của gia đình.
Trong khi Tùng bận rộn với những câu chuyện “tầm vóc” bên mâm rượu của các cụ, thì 5 người phụ nữ trong nhà lại có dịp quan sát anh ở một góc độ hoàn toàn khác:
Họ đứng trong bếp, vừa chuẩn bị mồi nhậu vừa nhìn ra. Họ thấy một Tùng điềm đạm, biết kính trên nhường dưới. Chị Hà với thân hình phồn thực đôi khi dừng tay, nhìn Tùng đang cười nói với các bác già mà trong lòng dấy lên một sự nể trọng. Một người đàn ông có thể nhẫn nại với người già thường là người có trái tim ấm áp.
Sự ngọt ngào của cô gái miền Tây đôi khi pha lẫn sự tò mò. Cô thấy Tùng thật lạ, không giống những người đàn ông hay tìm cách tiếp cận cô. Sự “vô tâm” của Tùng đối với vẻ ngoài nóng bỏng của cô khi cô đi lại phục vụ mâm rượu lại chính là thứ khiến cô để mắt đến anh nhiều nhất.
Vân thường lánh mặt, nhưng tiếng cười nói của Tùng với bố mình và các bạn của bố vẫn lọt vào tai cô. Một người lạnh lùng như Vân bắt đầu cảm thấy sự hiện diện của Tùng trong nhà mình như một lẽ đương nhiên, một sự an tâm thầm lặng.
Dù Tùng đã trở thành “con cưng” của những người đàn ông lớn tuổi, nhưng với những người phụ nữ, anh vẫn giữ một thái độ “kính nhi vi chi” (kính trọng nhưng giữ khoảng cách).
Tùng không bao giờ lợi dụng sự ưu ái của chú Chung để lả lơi với vợ hay con gái chú. Anh xong cuộc nhậu là xin phép ra về, chào hỏi lễ phép từ trên xuống dưới. Chính cái sự “chính nhân quân tử” này khiến anh trở thành một nhân vật đầy sức hút nhưng cũng đầy bí ẩn trong ngôi nhà đó.
Mối quan hệ giữa Tùng và chú Chung lúc này đã vượt xa mức hàng xóm thông thường, nó trở thành một thứ tình bằng hữu “vong niên” đầy thú vị. Một người ngoài 30 đang ở độ sung sức nhưng đầy áp lực của sự nghiệp, ngồi đối ẩm cùng một người hơn 60 đã đi qua hết những thăng trầm, tạo nên một sự cân bằng kỳ lạ.
Chính những buổi “thẩm rượu” riêng tư chỉ có hai chú cháu lại là lúc Tùng thâm nhập sâu nhất vào cái cốt lõi của gia đình này, dù anh vẫn giữ vẻ ngoài bình thản.