Xóm nhỏ – Update Chương 11

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Xóm nhỏ – Update Chương 11

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 27/08/2026

Chị Thu đứng đó, trong bộ đầm ngủ hai dây mỏng manh che chẳng được bao nhiêu, lòng đầy rẫy những suy tính của một người đàn bà dạn dĩ. Chị vốn tự tin vào sức hút của mình, và thậm chí có chút lo ngại khi để đứa con gái đang tuổi dậy thì ở lại nhà một gã đàn ông độc thân. Nhưng thái độ của Tùng đã dập tắt tất cả.

Khi thấy Tùng thản nhiên thu lại ánh mắt, không hề lợi dụng lúc chị hớ hênh để nhìn chằm chằm, chị Thu cảm thấy một sự nể phục len lỏi. Chị nghĩ thầm: “Đến mình ăn mặc thế này mà nó còn không màng tới, thì con Lan vừa béo vừa thô lỗ, nó để mắt tới làm gì”.

Lời đề nghị của Tùng đánh trúng vào nỗi lo của chị. Việc để Lan ở lại nhà Tùng một nơi trung lập và an toàn là cách tốt nhất để xoa dịu sự nổi loạn của nó mà chị vẫn giữ được thể diện.

Sau khi chị Thu yên tâm ra về, căn nhà chỉ còn lại Tùng và Lan đang ngủ say trên sofa. Lúc này, Tùng mới thực sự trút bỏ cái nhìn xã giao để quan sát “loài hoa dại” này qua ánh đèn mờ.

Lan nằm đó, hơi thở nặng nề vì men rượu. Bộ đồng phục lớp 11 chật căng vì cơ thể mũm mĩm. Tùng nhìn vào vòng eo đầy đặn mỡ màng và cặp mông to bè của cô bé. Đúng như anh nghĩ, Lan không đẹp theo tiêu chuẩn thông thường, nhưng chính sự “không hoàn hảo” và mỡ màng ấy lại mang đến một cảm giác trần trụi, kích thích bản năng thống trị. Tùng không cần phải chạm vào Lan. Việc cô bé nằm đây, trong nhà anh, sau một đêm say xỉn, đã là một bí mật mà anh có thể dùng để điều khiển cả hai mẹ con sau này nếu cần thiết.

Việc cho Lan ở lại “vài hôm” là một bước đi đầy chiến thuật của Tùng.Chị Thu sẽ phải thường xuyên qua lại nhà Tùng để gửi đồ, hỏi thăm con. Mỗi lần như vậy sẽ là một cơ hội để Tùng thưởng lãm vẻ đẹp mảnh mai, lanh lẹ của chị trong những bộ đồ mặc nhà tự nhiên nhất.

Chị thu vừa ra khỏi cửa, Tùng đến bên ghế nói. – – – cháu không cần giả vờ nữa mẹ cháu về rồi.

 

Câu nói của Tùng vang lên trong không gian tĩnh mịch, khô khốc và lạnh lùng như nhát dao cắt đứt bầu không khí nồng nặc mùi rượu. Anh không nhìn Lan, mà thong thả ngồi xuống chiếc ghế đối diện, thản nhiên rót một chén trà nguội.

Sự điềm tĩnh của Tùng lúc này thật đáng sợ. Anh đã nhìn thấu màn kịch vụng về của cô nữ sinh lớp 11 ngay từ lúc dìu cô trên xe. Với một kẻ luôn quan sát mọi thứ qua ống kính camera và nhạy cảm với từng cử động nhỏ của cơ thể phụ nữ như Tùng, chút rung động ở bờ mi hay nhịp thở cố tình làm cho nặng nề của Lan không thể qua mắt anh.

Sau câu nói của Tùng, căn phòng chìm vào sự im lặng nghẹt thở trong vài giây. Cuối cùng, Lan cũng chịu mở cặp mắt hí ra. Cô bé không còn vẻ lờ đờ của kẻ say, mà thay vào đó là sự bướng bỉnh và đôi chút ngỡ ngàng.

Lan ngồi dậy, bộ đồng phục học sinh xộc xệch khiến vòng eo đầy đặn mỡ màng và cặp mông to bè càng lộ rõ trên ghế sofa. Cô bé nhìn Tùng bằng ánh mắt thách thức, đôi môi dày mím chặt. Ở khoảng cách này, Tùng nhìn rõ sự thô ráp của Lan. Cô bé không có lấy một nét thanh tú, nhưng cái sự mũm mĩm, mỡ màng của một đứa trẻ đang tuổi lớn lại toát ra một thứ mùi vị của sự nổi loạn và lỳ lợm.

Tùng nhấp ngụm trà, giọng vẫn đều đều như đang nói chuyện với các bô lão ngoài ngõ.

– Cháu định diễn cho ai xem? Mẹ cháu dẫu có lanh lẹ đến đâu thì cũng bị sự lo lắng làm mờ mắt thôi, nhưng chú thì không. Cháu muốn ở lại đây để trốn mẹ, hay còn ý đồ nào khác?

Lan hất hàm, giọng khàn đặc vì dư vị của rượu.

– Chú biết rồi thì thôi, sao còn đưa cháu về đây? Chú cũng giống mấy lão già khác, thích làm anh hùng cứu mỹ nhân à?

Tùng khẽ cười nhạt, ánh mắt lướt qua bộ ngực lớn phập phồng sau lớp vải trắng của Lan.

– Chú không phải anh hùng, và cháu cũng chẳng phải mỹ nhân. Chú chỉ không muốn cái xóm này mất đi sự yên tĩnh vì tiếng khóc lóc của mẹ cháu thôi. Đã ở lại đây thì phải theo luật của chú. Giờ thì đi tắm rửa cho sạch mùi rượu đi, phòng tắm ở đằng kia.

Tùng bóc trần sự giả vờ của Lan ngay lập tức thiết lập một trật tự mới. Lan nhận ra rằng gã hàng xóm này không hề “dễ xơi” hay hiền lành như cô vẫn tưởng. Sự lạnh lùng và cái nhìn thấu thị của Tùng làm cô bé thấy mình bị trần trụi hơn cả khi mặc bộ đồ ngủ hớ hênh.

Lan không cãi lại. Cô bé lẳng lặng đứng dậy, thân hình mũm mĩm nặng nề di chuyển về phía phòng tắm. Mỗi bước đi của cô, cặp mông to bè và đùi to dẫm xuống sàn nhà tạo nên một nhịp điệu đầy thực tế. Tùng ngồi lại phòng khách, nghe tiếng nước chảy trong phòng tắm. Anh biết mình vừa nắm giữ thêm một “con bài” thú vị. Lan nghĩ mình đang lừa được mẹ, nhưng cô bé không biết rằng mình vừa bước chân vào một cái bẫy còn tinh vi hơn nơi Tùng là người duy nhất nhìn thấy sự thật đằng sau những lớp vỏ bọc.

Chị Thu ở nhà bên kia chắc hẳn đang thở phào nhẹ nhõm, không ngờ rằng đứa con gái “hỗn hào” của mình đang ở trong một cuộc chơi mà Tùng là người cầm trịch.

 

Cơn khát khao bị kìm nén suốt nhiều tháng qua, dồn nén từ những lần quan sát chị Hà phồn thực, cô Phượng chân dài cho đến sự khiêu khích của chị Thu, lúc này bắt đầu len lỏi và đốt cháy sự điềm tĩnh của Tùng. Lan không đẹp, nhưng chính cái sự mỡ màng, hoang dã và cả cái mùi vị của sự sa ngã ở tuổi 17 lại trở thành một thứ “mồi nhắm” lạ miệng cho một kẻ đang đói khát sự chinh phục như anh.

Chiếc áo thun dài mỏng tang mà Tùng đưa cho Lan không đơn thuần là một món đồ mượn tạm. Đó là một phép thử, một sự dàn dựng có chủ đích để thỏa mãn nhãn quan của một kẻ thích kiểm soát.

Tùng thản nhiên đưa chiếc áo cho Lan, tay anh vô tình lướt qua những ngón tay mũm mĩm của cô bé. Anh biết thừa rằng với thân hình đậm đà của Lan, chiếc áo thun này sẽ trở thành một “lớp da thứ hai” đầy tai hại. Chất vải mỏng tang ấy khi gặp hơi nước và làn da mỡ màng của Lan sẽ dán chặt vào cơ thể. Tùng hình dung ra cảnh lớp áo ấy bó sát vào bộ ngực lớn và vòng eo đầy mỡ, làm lộ ra tất cả những gì trần trụi nhất của một cô gái chưa trưởng thành nhưng đã mang thân hình của một người đàn bà. Với một người mũm mĩm như Lan, chiếc áo chỉ đủ che đến đùi trên, để lộ cặp đùi to bè và trắng bệch. Khi cô bé di chuyển, mọi đường cong mỡ màng sẽ rung rinh theo từng nhịp bước, một cảnh tượng đầy bản năng hoang dã.

Trong khi Lan ở trong phòng tắm, Tùng ngồi ngoài phòng khách, nhấp thêm một ngụm trà nhưng lòng lại không hề bình thản như vẻ ngoài. Tiếng nước xối xả vang lên đều đặn. Tùng nhắm mắt lại, tưởng tượng làn nước đang chảy tràn trên đôi vai dày, trượt xuống vòng eo đầy đặn và cặp mông to bè của Lan. Sự nổi loạn và hỗn hào của Lan lại chính là thứ gia vị kích thích nhất. Anh không muốn một người phụ nữ ngoan ngoãn, anh muốn khuất phục một con ngựa bất kham, nhất là khi con ngựa đó lại mang một hình thể đầy sức nặng thể xác như thế này.

Cánh cửa phòng tắm mở ra, làn hơi nước nóng hổi mang theo mùi xà phòng thơm nồng lan tỏa. Lan bước ra, đúng như những gì Tùng dự tính. Chiếc áo thun mỏng tang dán chặt vào bộ ngực lớn của Lan, làm nổi rõ hai đầu nhũ hoa đang cứng lại vì lạnh. Vòng eo đầy đặn mỡ màng hằn lên sau lớp vải, không một chút che đậy. Lan không hề tỏ ra ngượng ngùng. Cô bé lấy tay vuốt ngược mái tóc ướt, đôi môi dày khẽ trề ra nhìn Tùng. Ánh mắt hí của cô nàng lướt qua người anh, một sự khiêu khích thầm lặng của tuổi trẻ không biết sợ hãi là gì. Chiếc áo thun co lên theo mỗi bước đi, để lộ phần hông to và cặp đùi mỡ màng, trắng hếu. Lan đi thẳng đến chiếc sofa nơi cô vừa nằm, thản nhiên ngồi xuống, khiến vạt áo kéo cao lên quá mức cần thiết.

 

Sự điềm tĩnh thường ngày của Tùng giờ đây đã nhường chỗ cho một sự trần trụi đầy quyền lực. Khi Lan bước ra từ làn hơi nước, cô bé khựng lại một nhịp trước hình ảnh người đàn ông mà mình vốn gọi là “chú” đang ngồi đó, thản nhiên phô diễn một sức mạnh nam tính mà cô chưa từng thấy ở những gã trai trẻ cùng lứa.