Xóm nhỏ – Update Chương 10
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Xóm nhỏ – Update Chương 10
Tác Giả: DOOM
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Tập Thể, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: Loan.luan, máy bay, some, truyen sex
Ngày Cập Nhật : 25/08/2026
Cuộc gặp gỡ tình cờ trong đêm muộn này giống như một mảng màu tối, nổi loạn chen ngang vào bức tranh đầy những “đóa hoa” rực rỡ mà Tùng đang thưởng lãm. Nếu chị Thu là sự lanh lẹ, tinh gọn của một người đàn bà lăn lộn thương trường, thì Lan ( con gái chị Thu ) lại là phiên bản lỗi, một sự bùng nổ tiêu cực của tuổi dậy thì thiếu sự giáo dục.
Dưới ánh đèn đường lờ mờ, Tùng dừng xe, nhìn đứa con gái lớn của chị Thu đang gục đầu bên lề đường, tạo nên một khung cảnh đầy sự hỗn độn và bản năng.
Lan trong bộ đồng phục học sinh lớp 11, nhưng hơi men nồng nặc và tư thế ngồi xộc xệch đã xóa sạch vẻ ngây thơ đáng ra phải có.
Lan không có cái eo thon của mẹ, cũng không có đôi chân dài của cô Phượng. Cơ thể cô nàng ở tuổi 17 là một sự tổng hòa của những nét đầy đặn quá mức. Lớp mỡ mang trên vòng eo tràn ra dưới tà áo đồng phục trắng, tạo nên một cảm giác thực dụng và trần trụi.
Cặp mắt hí và đôi môi dày khiến gương mặt Lan trông có vẻ bất cần đời và hỗn hào đúng như những gì Tùng từng nghe thấy. Tuy nhiên, sự “mũm mĩm” ấy lại mang đến một sức nặng thể xác khác biệt.
Bộ ngực của Lan to so với lứa tuổi học sinh nhưng lại lọt thỏm trong cái khung người đậm đà. Điểm nhấn lớn nhất có lẽ là vòng ba to bè, nặng nề đang ngồi bệt xuống đất, khiến bộ váy đồng phục trở nên chật chội và ngắn cũn cỡn.
Đối với một người theo đuổi sự hoàn mỹ và đẳng cấp như Tùng, Lan ban đầu chỉ gợi lên sự coi thường. Anh vốn ghét kiểu trẻ con hỗn hào, đi đêm về hôm. Nhưng khi đứng trước cơ thể đang phập phồng vì hơi men của cô bé, bản năng quan sát của Tùng lại trỗi dậy.
Lan ngồi đó, không hề hay biết đến sự hiện diện của Tùng. Chiếc váy đồng phục bị kéo cao, để lộ cặp đùi mũm mĩm, mỡ màng. Khác với cặp đùi săn chắc của Hồng hay sự thon gọn của Yến, đùi của Lan trắng bệch và mềm yếu. Mùi rượu rẻ tiền trộn lẫn với mùi mồ hôi của một đứa trẻ đang tuổi lớn tạo nên một thứ hương vị kích thích sự tò mò đen tối. Tùng tự hỏi: Chị Thu sắc sảo là thế, sao lại để “đóa hoa dại” này tàn tạ sớm đến vậy?
Tùng đứng đó, tay vẫn cầm lái, ánh mắt không rời khỏi vòng ba to bè và bộ ngực phập phồng của Lan. Một phần trong anh muốn bỏ đi, mặc kệ đứa trẻ hư hỏng này với cái giá của nó. Nhưng một phần khác kẻ nắm giữ bí mật trong xóm lại muốn “thu hoạch” thêm một mẩu chuyện nữa.
Hành động của Tùng lúc này giống như một người thợ săn lão luyện, biết cách dùng sự điềm đạm và cái danh nghĩa “chú hàng xóm” để đưa “con mồi” đang hoảng loạn vào một quỹ đạo an toàn hơn. Tuy nhiên, sự “an toàn” này lại mang theo hơi thở của những toan tính ngầm.
Đứng giữa con phố vắng, đối diện với một cô bé lớp 11 đang nồng nặc mùi rượu và đầy sự uất ức, Tùng nhìn thấu được sự nổi loạn của Lan chỉ là cái vỏ bọc cho một tâm hồn đang vụn vỡ.
Khi nghe Lan nhất quyết không về nhà chị Thu vì sợ bị mắng, Tùng lập tức đổi chiến thuật. Anh không dùng lý lẽ cứng nhắc nữa mà chuyển sang sự mềm mỏng, tạo ra một lối thoát tạm thời.
– Thôi được rồi, nếu sợ mẹ thì về nhà chú mà ngủ. Nhà chú có phòng khách, cứ ngủ lại đó cho tỉnh rượu rồi mai chú nói đỡ cho. Chứ con gái con lứa nằm đây đêm hôm nguy hiểm lắm.
Lan, trong cơn say và sự bế tắc, nhìn thấy Tùng như một “vị cứu tinh”. Trong mắt cô bé, Tùng là gã hàng xóm ít nói, hiền lành và là bạn của các bô lão, một nơi trú ẩn có vẻ “an toàn” hơn là đối mặt với cơn lôi đình của mẹ.
Tùng biết rõ chỉ cần đưa được Lan về xóm, anh sẽ có toàn quyền kiểm soát tình hình. Anh dắt xe, để Lan ngồi phía sau. Cái cơ thể mũm mĩm, mỡ màng của Lan đổ ập vào lưng Tùng. Anh cảm nhận rõ bộ ngực lớn phập phồng và cặp đùi to bè đang áp sát vào hông mình mỗi khi xe qua gờ giảm tốc.
Trên đoạn đường về xóm nhỏ, Tùng tận hưởng cảm giác cọ xát của một cơ thể trẻ trung vào lưng mình. Lan say đến mức không còn giữ được ý tứ. Cô bé ôm chặt lấy eo Tùng, đôi môi dày lẩm bẩm những lời vô nghĩa. Qua gương chiếu hậu, Tùng nhìn thấy bộ đồng phục học sinh xộc xệch, để lộ vòng eo đầy đặn mỡ màng và cặp mông to bè chiếm trọn phần yên sau. Tùng vẫn giữ vẻ ngoài bình thản, nhưng hơi nóng từ cơ thể tuổi dậy thì đang tỏa ra phía sau khiến anh không khỏi xao động. Đây là một “hương vị” hoàn toàn khác không phải sự tinh tế của Vân, không phải sự săn chắc của cô Mai, mà là sự nặng nề, dâm đãng của một đứa trẻ đang trượt dài.
Về đến cửa nhà, Tùng lặng lẽ dắt xe vào sân, không quên liếc nhìn chiếc camera đang ghi lại cảnh anh dìu Lan vào nhà. Anh tắt đèn hiên, chỉ để lại ánh đèn vàng mờ ảo trong phòng khách.
Lan đổ gục xuống ghế sofa, bộ đồng phục trắng giờ đây lấm lem và dán chặt vào cơ thể mỡ màng do mồ hôi và hơi men.
Chị Thu chắc chắn đang phát điên tìm con, hoặc có thể đã ngủ say sau trận cãi vã. Còn Lan, đang nằm ngay trong lãnh địa của Tùng, hoàn toàn bất lực và hớ hênh. Tùng đứng đó, nhìn xuống cô học sinh lớp 11 với cặp mắt hí đang nhắm nghiền và đôi môi dày khẽ mở. Cái vỏ bọc “người chú tốt bụng” của anh đang đứng trước một thử thách lớn hơn bao giờ hết.
Trong không gian tĩnh lặng của đêm muộn. Tùng chủ động gọi điện cho chị Thu báo cho chị biết con gái chị được Tùng đưa về nhà. Khi chị Thu hớt hải chạy sang, sự vội vã khiến chị dường như quên mất mình đang mặc gì. Chị đứng đó, ngay luồng sáng hắt ra từ phía hành lang, tạo nên một hiệu ứng thị giác mà Tùng không thể nào quên.
Chiếc đầm ngủ hai dây bằng lụa mỏng manh dưới ánh đèn ngược trở nên hoàn toàn vô nghĩa trong việc che chắn. Tùng đứng ở góc tối, thu vào tầm mắt toàn bộ đường nét mảnh mai nhưng săn chắc của chị. Vòng eo thon gọn và bờ hông cong vút hiện lên như một bức tranh cắt giấy đầy nghệ thuật.
Khi chị Thu lo lắng cúi xuống lay gọi Lan, cổ áo trễ nải đã mở ra một khung cảnh mà trước đây Tùng chỉ thấy mập mờ qua camera. Lần đầu tiên, ở khoảng cách gần đến thế, anh nhìn thấy bầu vú của chị. Chúng không quá lớn nhưng trắng muốt, săn chắc và mang hơi thở phập phồng của sự lo âu. Sự “vô tư” của một người mẹ đang lo cho con vô tình lại là một sự “khiêu khích” tột độ đối với người đàn ông đang đứng cạnh.
Trong cùng một khung hình, Tùng chứng kiến hai thái cực của cùng một dòng máu. Lan nằm đó mũm mĩm, mỡ màng trong bộ đồng phục lấm lem, đại diện cho sự sa ngã và bản năng chưa định hình. Chị Thu đứng đó mảnh mai, sắc sảo trong chiếc đầm ngủ quyến rũ, đại diện cho vẻ đẹp đã được tôi luyện qua thời gian và sự trải đời.
Sự hiện diện của Lan lúc này lại chính là “lá chắn” an toàn nhất nhưng cũng là “chất xúc tác” mạnh nhất. Chị Thu, vì quá chú tâm vào con, dường như đã buông lỏng hoàn toàn sự cảnh giác với Tùng.
Chị Thu ngước lên nhìn Tùng, ánh mắt chị lúc này không còn sự sắc sảo, khiêu khích của buổi nhậu hôm trước, mà là sự biết ơn pha lẫn chút bối rối.
– May mà có em, không thì chị không biết nó sẽ ra sao đêm nay. Chị thật sự không biết dạy nó thế nào nữa…
Chị đứng dậy, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại. Mùi hương da thịt quyện với mùi rượu ngoại từ hơi thở của Lan và cả dư vị của buổi nhậu trước đó tạo nên một bầu không khí đặc quánh.
Tùng vẫn đứng đó, điềm tĩnh và lịch thiệp. Anh nhìn chị Thu, rồi lại nhìn Lan, trong đầu thầm đánh giá sự khác biệt giữa hai “đóa hoa” cùng một gốc này.
Chị thu ngước lên nhưng Tùng đã kịp thu lại ánh mắt của mình. Nhìn chi Thu đang loay hoay chưa biết sử lý thế nào, Tùng lên tiếng.
– Hay chị cứ để Lan ở đây đi, cho nó ngủ nhờ một bữa, chứ giờ đưa về cũng khó, mà nó đang giận chị nên sáng mai nó lại bỏ đi à. Có gì mai nó dậy xem sao, nếu chị ko ngại thì em cho nó ở nhờ vài hôm coi nó hết giận sẽ về.