Xóm nhỏ – Update Chương 10
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Xóm nhỏ – Update Chương 10
Tác Giả: DOOM
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Tập Thể, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: Loan.luan, máy bay, some, truyen sex
Ngày Cập Nhật : 25/08/2026
Tùng dọn đến căn nhà cho thuê ngay sát vách nhà chú Chung vào một chiều cuối tuần oi ả. Cả ngày vật lộn với thùng carton và bụi bặm khiến anh mệt nhoài. Khi anh vừa bước ra cửa để đổ rác và hít thở chút không khí, đó cũng là lúc anh bắt đầu chạm mặt những con người trong gia đình “đặc biệt” này.
Người đầu tiên Tùng gặp là cô Mai. Cô đang tưới mấy chậu cây trước cửa, tà áo lụa mỏng dính sát vào người để lộ vóc dáng mảnh mai nhưng vô cùng săn chắc ở tuổi lục tuần.
– Cháu mới dọn đến à? Nhà bên này là nhà chú Chung, có cần giúp gì cứ gọi nhé.
Giọng nói nhẹ nhàng, cử chỉ nho nhã của một người vợ hiền khiến Tùng có thiện cảm ngay lập tức. Nhưng ẩn sau sự gia giáo đó, anh vẫn nhận thấy nét đẹp mặn mà chưa hề phai nhạt của cô.
Ngay sau đó, một chiếc xe máy trờ tới. Đó là chị Hà vừa đi làm về. Vì ngõ hẹp, chị phải lách qua chỗ Tùng đang đứng. Thân hình đẫy đà, phồn thực của chị trong bộ đồ công sở bó sát khiến lối đi vốn hẹp nay càng trở nên chật chội. Một thoáng bối rối khi cánh tay Tùng vô tình chạm vào bờ vai mềm mại của chị. Chị Hà chỉ cười hiền, ánh mắt duyên dáng gật đầu chào người hàng xóm mới.
Đang lúc Tùng còn ngơ ngẩn, thì Yến từ trong nhà chạy vụt ra để xách đồ giúp mẹ. Cô bé lớp 12 với chiếc quần short ngắn khoe đôi chân dài và vòng eo con kiến bé xíu khiến không gian như bừng sáng. Yến liếc nhìn Tùng một cái đầy tò mò rồi nhanh chóng quay vào, để lại một mùi hương thanh xuân vương vấn.
Tùng dọn đến với nhịp sống hối hả của một người trẻ, sáng đi sớm tối về muộn, nên cái nhìn của anh về gia đình chú Chung giống như những “thước phim cắt cảnh” chậm rãi. Mỗi ngày, Tùng chỉ kịp thu hoạch một chút thông tin qua những lần đi ngang qua cổng nhà chú Chung.
Sáng sớm, anh thấy cô Mai đang quét sân, dáng vẻ khoan thai, tươm tất đúng chuẩn phụ nữ Tràng An xưa.
Tiếng xe máy của chị Hà và Tiên nối đuôi nhau về. Một người đẫy đà, phúc hậu, một người cao ráo, trẻ trung với giọng cười miền Tây đặc trưng vang lên tận đầu ngõ.
Mỗi tối muộn, Tùng thường thấy một bóng dáng lẻ loi ngồi ngoài hiên tối – đó là Vân. Vẻ lạnh lùng của cô dưới ánh đèn đường khiến anh tò mò nhưng chưa dám bắt chuyện. Trong một xóm nhỏ, người mới như Tùng luôn là tâm điểm của sự chú ý.
Chú Chung có lẽ đã đứng sau cánh cổng, tay cầm chén trà, lặng lẽ quan sát xem “thằng thanh niên” mới dọn đến này có tử tế, nề nếp hay không.
Chị Hà và Tiên, những người phụ nữ hay chuyện có thể đã kịp bàn tán nhỏ to về sự xuất hiện của anh hàng xóm độc thân, trông cũng sáng sủa nhưng có vẻ hơi ít nói.
Chú Chung, với thói quen của một nhà giáo miền Bắc, thường ngồi nhâm nhi chén trà vào mỗi sáng sớm hoặc chiều tà.
Thấy Tùng rảnh rỗi, chú Chung chủ động gọi với sang.
– Này cháu, nghỉ à? Sang đây làm chén trà cho ấm bụng!
Qua những buổi trò chuyện, Tùng dần hiểu hơn về quan điểm sống của chú một người có vẻ ngoài gia trưởng, nghiêm khắc nhưng bên trong lại rất tình cảm và thích sự náo nhiệt của con cháu. Chú tự hào về gia đình mình, về người vợ đảm đang và những cô con gái, con dâu mỗi người một vẻ.
Ngồi uống trà với chú Chung, Tùng có cơ hội quan sát trực diện những thành viên mà trước đây anh chỉ thấy thoáng qua.
Cô Mai thường xuyên đi ra đi vào, lúc thì bưng đĩa hoa quả, lúc thì thêm ấm nước. Ở khoảng cách gần, Tùng mới thấy hết vẻ đẹp bền bỉ của cô. Sự mảnh mai kết hợp với nét săn chắc của người phụ nữ chăm vận động khiến cô trẻ hơn nhiều so với tuổi 60.
Chị Hà đi làm về, thấy Tùng ngồi đó liền chào hỏi đon đả. Vẻ phồn thực và bầu ngực ngoại cỡ của chị càng nổi bật hơn dưới ánh nắng chiều, nhưng sự hiền dịu trong cách nói chuyện mới là thứ làm Tùng thấy dễ chịu.
Có lần, Tiên cô con dâu miền Tây mang quà quê lên biếu bố mẹ chồng. Giọng nói ngọt ngào như rót mật vào tai và đôi chân dài trắng muốt của cô khi diện bộ đồ mặc nhà khiến bầu không khí trong sân như nóng lên một chút.
Vân ít khi tham gia vào những cuộc trà dư tửu hậu. Cô thường đi thẳng vào phòng với gương mặt kiêu sa nhưng phảng phất nỗi buồn. Chú Chung đôi khi thở dài khi nhắc đến chuyện ly hôn của cô con gái thứ, và Tùng nhận ra giữa họ có một khoảng cách khó lấp đầy.
Cô cháu gái lớp 12 thỉnh thoảng lại chạy ra “hóng chuyện”, vòng eo con kiến và cặp mông căng tròn trong bộ đồ khiến Tùng đôi lúc phải dời mắt chỗ khác để tránh sự bối rối trước mặt chú Chung.
Tùng với tấm bằng kỹ sư trong tay, nên mọi việc sữa chữa lặt vặt thường hay tự mày mò tìm hiểu và sửa chữa. Chính nhờ kỹ năng sửa chữa đồ đạc lại là “tấm thẻ thông hành” tuyệt vời nhất để một người đàn ông trẻ tuổi bước chân vào một gia đình truyền thống mà không gây ra sự nghi ngờ. Chú Chung, với bản tính của một người thầy giáo yêu sự ngăn nắp, cực kỳ ưng ý khi có một cậu hàng xóm vừa khéo tay, vừa lễ phép như Tùng.
Dần dần, hình ảnh Tùng cầm cái tô vít, chiếc kìm xuất hiện trong nhà chú Chung trở nên quen thuộc. Tuy nhiên, sự gần gũi với chú Chung lại tỉ lệ nghịch với khoảng cách giữa Tùng và những người phụ nữ trong nhà.
Dù Tùng thường xuyên có mặt, nhưng giữa anh và 5 người phụ nữ vẫn tồn tại một sự ngăn cách kỳ lạ, xuất phát từ nhiều phía:
Cô Mai vốn là người phụ nữ truyền thống. Cô luôn niềm nở mời Tùng uống nước, cảm ơn rối rít khi anh sửa giúp cái vòi nước hay bóng đèn, nhưng cô luôn giữ một khoảng cách đúng mực. Sự săn chắc, trẻ trung ẩn sau tà áo lụa của cô đôi khi làm Tùng bối rối, và có lẽ cô cũng cảm nhận được sự lúng túng đó nên càng giữ kẽ hơn.
Chị Hà lúc nào cũng tất bật với hai đứa con và công việc văn phòng. Mỗi khi Tùng sang, chị thường chỉ chào hỏi vội vàng rồi lại vùi đầu vào bếp núc hoặc dạy con học. Thân hình đẫy đà của chị đôi khi vô tình lướt qua Tùng trong không gian hẹp của căn bếp, tạo nên những khoảnh khắc “ngộp thở” nhưng cả hai đều cố tỏ ra như không có gì.
Vân là người tạo ra khoảng cách lớn nhất. Cô coi sự xuất hiện của Tùng như một phần của bức tường. Đôi khi Tùng sửa đồ ngay cạnh phòng Vân, cô chỉ lạnh lùng bước qua, mùi nước hoa kiêu sa để lại khiến anh ngẩn ngơ, nhưng tuyệt nhiên không có một câu xã giao.
Tiên và Yến có phần thoải mái hơn, nhưng vì là “phận con cháu” và có sự hiện diện của chú Chung nghiêm khắc, họ cũng không dám quá thân mật với Tùng. Tiên thường chỉ mỉm cười nhẹ nhàng, còn Yến thì đôi khi lén nhìn Tùng với sự tò mò của tuổi trẻ rồi lại nhanh chóng quay đi.
Đúng lúc không khí trong cái xóm nhỏ bắt đầu có chút chuyển biến, những bức tường ngăn cách giữa Tùng và những người phụ nữ nhà chú Chung vừa chớm có vết nứt, thì guồng quay cơm áo gạo tiền lại kéo anh đi.
Nhưng chính sự “vắng mặt đột ngột” này của Tùng sau một thời gian dài hiện diện thường xuyên lại là một nước đi rất hay cho câu chuyện. Nó tạo ra một khoảng trống khiến những người trong gia đình chú Chung phải bắt đầu… để ý.
Chú Chung là người cảm nhận rõ nhất. Thiếu Tùng, chú mất đi một người bạn trà hợp rơ, mất đi một “trợ lý” đắc lực mỗi khi cái quạt điện kêu cọt kẹt hay cái vòi nước rò rỉ.
– Cái thằng Tùng, đi biền biệt chẳng thấy mặt mũi đâu, chắc việc bận lắm.
Chú Chung vừa lẩm bẩm vừa nhìn sang căn nhà đóng cửa im lìm của Tùng với vẻ luyến tiếc.
Mỗi lần quét sân, cô Mai lại vô thức nhìn sang hiên nhà Tùng. Thiếu cái bóng dáng thanh niên hay chào hỏi lễ phép, cô cảm thấy cái xóm tự nhiên vắng lặng hẳn đi.
Những món đồ Tùng từng sửa nay vẫn chạy tốt, và mỗi khi nhìn vào chúng, chị Hà lại nhớ đến anh hàng xóm hiền lành, ít nói nhưng cực kỳ khéo tay. Sự hiện diện của Tùng trước đó đã vô tình để lại một dấu ấn nhẹ nhàng trong tâm trí chị.
Ngay cả Vân, người lạnh lùng nhất, có lẽ cũng thoáng nhận ra sự khác biệt khi không còn nghe tiếng lạch cạch sửa đồ hay tiếng bước chân của Tùng ở lối đi chung.