Xe Ôm – Update Chương 8

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Xe Ôm – Update Chương 8

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 29/08/2026

Chương 8 – NAM

Tôi đứng ngoài cửa thêm một lúc.

Nhi vẫn cười với cái điện thoại.

Cái phòng nhìn từ ngoài vào vẫn nhấp nháy đỏ tím. Hai cái tai thỏ đen lúc nghiêng bên này, lúc nghiêng bên kia. Trên màn hình vẫn có tim bay, vẫn có mấy thằng gọi vợ gọi bé, nhìn qua chẳng khác gì mấy đêm trước.

Nhưng tôi đã xem phòng này trên app một lần.

Lần đầu tôi mò vào, con số người xem nằm gần cả ngàn. Bình luận chạy nhanh tới mức đọc chưa hết một dòng đã bị đẩy mất. Quà nổ liên tục. Xe hơi, chai rượu, lâu đài, mấy thứ hình ảnh giả vờ sáng choang nhưng đổi ra được tiền thật. Hôm đó Nhi chỉ cần cúi sát camera một chút là cả đám thi nhau gửi.

Còn tối nay, phòng chỉ còn hơn ba trăm người.

Con số ấy không rơi xuống ngay trước mắt tôi. Nó cứ lình xình quanh đó, lúc thêm vài người, lúc bớt vài người. Chỉ là lần trước gần cả ngàn, lần này còn có từng ấy.

Quà cũng vậy.

Vẫn có người cho. Nhưng phần lớn là hoa hồng, trái tim, mấy món rẻ tiền đủ làm màn hình chớp một cái rồi tắt. Những cái tên từng ném quà lớn hoặc không thấy đâu, hoặc chỉ ghé vào nói một câu.

Một tài khoản kêu:

“Lại thỏ đen nữa hả em?”

Nhi chu môi.

“Thỏ đen không đẹp hả anh?”

Gã gửi hai bông hồng rồi đi.

Nhi vẫn cười. Cái mặt hụt xuống chỉ hiện ra lúc nó cúi đọc bình luận, nhanh đến mức người không để ý sẽ nghĩ ánh đèn vừa đổi màu.

Tôi để ý.

Con bé rất xinh. Gương mặt baby như học sinh cấp 3, người nhỏ nhỏ nhưng ngực vun, trắng. Có điều cộng đồng mạng mau chán. Lần đầu thấy một con thỏ mặc đồ bó, người ta tò mò. Xem lần hai vẫn còn thích. Tới lần thứ mười, hai cái tai thỏ có dựng thẳng tới đâu cũng chỉ là hai miếng vải cũ.

Nhi vẫn chỉ ngồi đó.

Có quà thì làm tim.

Bị chọc thì chu môi.

Ai đòi nhảy, nó bảo hôm khác.

Tôi bỗng hiểu cái phòng live này đang nguội dần, chỉ là Nhi chưa tìm được gì khác để thay.

Tôi định gõ cửa.

Rồi nhìn lại mình đang đứng ở đâu.

Nửa đêm. Ngoài phòng em vợ. Nó mặc đồ thỏ, còn tôi đứng nhìn qua khe cửa rồi tính chuyện dạy nó giữ đàn ông.

Có giỏi tới đâu cũng khó giải thích.

Tôi quay về phòng.

Linh vẫn nằm quay lưng. Em không động đậy, chắc đã ngủ sâu. Tôi nằm xuống, mở điện thoại, vào lại phòng live bằng cái tài khoản toàn số.

Con số người xem vẫn quanh quẩn hơn ba trăm.

Không tụt thêm.

Cũng chẳng lên được bao nhiêu.

Nhi nói chuyện với một tài khoản tên Hoàng. Chắc là khách quen. Gã bảo nó quay một vòng. Nhi cười, nói không chịu. Gã gửi chai rượu nhỏ. Nhi mới đứng dậy, kéo vạt đồ cho phẳng rồi xoay chậm trước camera.

Phần vải đen ôm sát mông.

Hai dây tất kéo dài trên đùi.

Tôi tắt màn hình.

Cái con cặc đã u lên.

Tôi nằm cạnh vợ, đợi nó xuống.

Không xuống.

Càng cố nghĩ chuyện khác, cái cảnh Nhi quay lưng càng rõ. Linh vẫn ở ngay bên cạnh. Một khoảng chăn mỏng nằm giữa hai đứa. Tôi chỉ cần dịch qua, đặt tay lên eo em.

Nhưng tối nay em mệt.

Mấy hôm trước cũng mệt.

Lần gần nhất tôi chạm vào, người em khô tới mức cả hai cùng đau.

Tôi không muốn lay em dậy để rồi lại nghe hai chữ “mai nha”.

Tôi bò khỏi giường, cầm điện thoại đi vào nhà vệ sinh.

Tôi khóa cửa.

Căn nhà yên. Tiếng nước từ vòi rỉ từng giọt xuống cái xô nhựa. Tôi kéo quần xuống, mở lại phòng live, dựng điện thoại lên mép cửa sổ.

Nhi đã ngồi xuống.

Nó chống cằm, cười với ai đó. Trên màn hình, cái cổ đeo nơ đen, phía dưới là hai bầu ngực bị bộ đồ ép. Tôi cầm cặc lên và bắt đầu xóc.

Cảm giác vừa nhục vừa dễ chịu.

Tôi không muốn nhìn mặt mình trong gương nên xoay người sang bên.

Lúc ấy mới thấy cái quần lót.

Nó treo vắt trên thanh inox cạnh khăn tắm. Màu da, mỏng, phần đáy vẫn còn hơi ẩm. Chắc ai đó vừa tắm xong, thay ra rồi quên dọn.

Trong nhà này có bốn người đàn bà. Không phải của Linh

Tôi đoán của má Thu hoặc Lan.

Lẽ ra không biết càng phải tránh xa.

Tôi nhìn nó một lúc.

Hồi trước tôi từng nghĩ mình là quý ông thực thụ.

Không phải kiểu tự nhận bằng miệng, nhưng trong đầu tôi tin vậy. Đi làm mặc sơ mi phẳng, xịt nước hoa vừa đủ. Vào thang máy giữ cửa cho phụ nữ. Đi ăn kéo ghế. Thấy mấy thằng ở công ty nhìn ngực con gái rồi huých nhau, tôi khinh. Tôi cho rằng đàn ông có bản lĩnh phải biết cái gì được nhìn, cái gì không được chạm.

Tôi từng tin mình hơn bọn họ.

Bây giờ tôi đứng trong nhà vệ sinh, quần tụt dưới gối, lén xem em vợ mặc đồ thỏ.

Tay đang xóc cặc

Cách mặt chưa tới nửa mét là quần lót của má Vợ hoặc của …. Nghĩ đến má Vợ, tôi chợt nứng kinh khủng. Cái tình huống chết tiệt gì vậy.

Tôi đưa tay cầm chiếc quần lót.

Vải còn ấm hay do tay tôi nóng, tôi cũng không biết. Có mùi xà phòng, mùi cơ thể, một thứ mùi ngai ngái rất nhẹ ở phần đáy.

Tôi bất giác đưa lên mũi.

Chỉ một cái.

Rồi thêm một cái nữa. Cái mùi lồn lạ lẫm này khiến tôi nứng quá.

Cái thằng từng xịt nước hoa, mở cửa, kéo ghế cho phụ nữ vẫn còn đâu đó trong đầu tôi. Nó đang đứng nhìn và chửi.

Tay tôi vẫn không dừng.

Tôi kéo cái quần lót xuống, quấn phần vải mềm quanh con cặc rồi tiếp tục.

Trên điện thoại, Nhi cười.

Ngoài cửa, Linh ngủ.

Tôi nhắm mắt. mặt mẹ Thu hiện lên.

Không cần lâu.

Lúc ra, tôi phải cắn môi để không bật tiếng.

Tôi đứng cúi đầu, thở qua mũi. Cái quần lót nằm trong tay dính tinh trùng tôi bắn vào. Màn hình điện thoại vẫn sáng. Nhi đang cảm ơn ai đó gửi mười bông hồng, hoàn toàn không biết anh rể nó vừa làm gì trong nhà vệ sinh.

Tôi nhìn vào gương.

Mặt vẫn là mặt tôi.

Tóc hơi rối. Vai còn rộng. Nếu mặc lại áo sơ mi, cài cổ tay, có khi vẫn ra được dáng một thằng đàn ông đàng hoàng.

Chỉ có tôi biết thằng trong gương vừa dùng đồ lót của người khác để tự sướng.

Không phải hơi bệnh.

Bệnh thật.

Tôi xả nước lên phần vải bị dính, rồi khựng lại. Giặt thì người ta có thể nhận ra. Không giặt càng không thể treo lại.

Tôi đứng ôm cái quần lót, thấy mình ngu hơn chó.

Cuối cùng tôi giặt sơ bằng xà phòng, vắt nhẹ, treo lại đúng chỗ cũ. Nó sạch hơn lúc tôi lấy xuống, nhưng cái đó chẳng làm tôi đỡ bẩn đi chút nào.

Tôi rửa tay rất lâu.

Rửa cả mặt.

Tắt điện thoại.

Khi trở về phòng, Linh vẫn quay lưng.

Tôi nằm xuống thật chậm, sợ em thức. Trong bóng tối, mùi xà phòng ở hai bàn tay vẫn còn. Tôi kéo chăn, không dám chạm vào vợ.

Tôi từng nghĩ một người sa xuống phải có tiếng động.

Hóa ra không.

Nhiều khi chỉ là một thằng đàn ông khóa cửa nhà vệ sinh, làm xong, rửa tay rồi trở ra như chưa có gì.

Nam ơi là Nam.

Mày càng ngày càng ra cái giống chó gì vậy?

* * *

Sáng hôm sau, Linh đi sớm.

Em thay một chiếc áo sơ mi màu kem mà lâu rồi tôi không thấy mặc. Cổ áo mở vừa phải, tay được ủi phẳng, váy ôm sát hơn mấy bộ em hay dùng ở phòng cũ. Có thêm một mùi nước hoa nhẹ. Không phải loại mới, chai đó tôi mua cho em từ sinh nhật năm ngoái, chỉ là trước đây Linh ít xịt.

Tôi ngồi trên mép giường, nhìn em cài bông tai.

“Hôm nay có gì hả?”

“Có cuộc họp.”

Linh cầm túi, đi được hai bước lại quay về soi gương một lần nữa. Em vuốt phần tóc bên tai, kéo váy cho thẳng rồi mới ra ngoài.

Tôi nhìn theo.

Cửa phòng đóng lại, mùi nước hoa vẫn còn.

Không hiểu sao tôi thấy bộ sơ mi cũ treo trên thành ghế của mình nhăn hơn mọi hôm.

Má Thu đã đi làm. Nhi còn ngủ. Chị Lan ở trên phòng, chắc cũng chưa dậy hoặc đang ôm điện thoại xem đơn. Tôi thay đồ, mặc áo khoác chạy xe, dắt xe ra thật nhẹ.

Đến đầu hẻm mới mở app.

Tôi không bật nhận cuốc ngay.

Việc đầu tiên trong ngày là đi coi xưởng cho chị Lan.

Đêm trước, trước khi đứng ngoài phòng Nhi rồi làm ra cái chuyện khốn nạn trong nhà vệ sinh, tôi đã lưu được gần chục chỗ may gia công. Xưởng đồ bộ. Xưởng áo thun. Xưởng nhận làm thương hiệu riêng. Chỗ nào cũng đăng ảnh máy móc sáng bóng, vải xếp cao, công nhân ngồi thành hàng.

Tôi gọi thử ba chỗ.

Cả ba đều xởi lởi.

“Anh đang ở đâu? Tiện ghé em coi xưởng luôn.”

“Anh có mẫu chưa? Chưa có bên em lên mẫu cho.”

“Số lượng lớn bên em giá rất tốt. Anh cứ qua uống cà phê rồi nói.”

Thời buổi này xưởng cũng khát khách. Máy để không vẫn tốn tiền nhà, tiền điện, tiền công. Thấy một thằng hỏi làm thương hiệu, họ chưa cần biết túi nó có gì đã mời trước.

Chỗ đầu tiên ở Tân Phú.

Tôi vừa tới đầu hẻm đã có một thằng em chạy ra đón. Nó mặc áo polo có thêu tên xưởng, miệng gọi tôi bằng anh, còn dắt xe vào tận trong.

“Anh đi nắng dữ ha. Vô đây em lấy nước.”

Tôi mặc áo sơ mi, tướng tá ngon lành, cũng ra dáng ông chủ lắm.

Xưởng không lớn như hình đăng. Ảnh trên mạng chụp góc rộng nên nhìn máy nối dài tới cuối nhà. Ngoài đời có hơn hai chục máy, một bàn cắt, mấy cuộn vải dựng sát tường. Nhưng máy chạy đều, công nhân đủ việc. Không phải xưởng ma.

Thằng em rót trà, đưa danh thiếp.

“Tên em Huy. Anh đang bán dòng nào?”

“Đồ mặc nhà nữ. Có thêm đồ lót với áo thun nam. Bên tôi đang gom lại để đi thương hiệu riêng.”

Tôi không nói shop của chị vợ.

Cũng không nói tôi mới bị đuổi việc, sáng mặc áo xe ôm chạy ra khỏi nhà.

Tôi nói “bên tôi”.

Nghe hai chữ ấy, vai tự nhiên thẳng hơn.

Huy hỏi lượng bán hiện tại. Tôi không đưa số. Tôi nói dữ liệu đang phân tán vì trước đây đi nhiều nguồn, giờ muốn chuẩn hóa hàng, giữ biên lợi nhuận và tách khỏi hàng nhái.

Toàn những chữ tôi từng dùng trong phòng họp.

Nói lâu không dùng vẫn trơn.

Huy gật liên tục.

“Đúng rồi anh. Làm lâu dài phải có hàng của mình. Chứ cứ lấy chợ, người ta bán phá giá là chết.”

Tôi đưa mấy tấm ảnh chị Lan gửi. Huy kéo ghế sát lại, xem từng mẫu. Nó không cười khi thấy mấy cái logo giả. Chỉ lướt qua rồi hỏi:

“Anh muốn giữ form hay làm form mới?”

“Làm giống mấy mẫu hiện đại này được không ? Đồ lót thì chủ yếu ở chất liệu.”

Huy ngước lên.

“Anh đúng dân chuyên”

Tôi gật nhẹ.

Nó dẫn tôi coi vải, coi đường may, coi máy kansai với máy vắt sổ. Tôi không rành máy nhưng biết hỏi đúng chỗ. Tỷ lệ co bao nhiêu. Hàng lỗi xưởng chịu thế nào. Vải thiếu màu có tự ý đổi không. Mẫu duyệt xong sản xuất có giữ đúng thông số không. Thanh toán đặt cọc bao nhiêu, phần còn lại trả lúc kiểm hàng hay trước khi giao.

Mỗi câu hỏi xong, Huy càng tin tôi sắp mở một công ty lớn.

Nó gọi luôn bà chủ xuống.

Bà chủ khoảng bốn mươi, tóc búi, tay đeo vòng cẩm thạch. Vừa gặp đã gọi tôi là anh Nam, dù chắc lớn hơn tôi vài tuổi. Bà lấy thêm cả cuốn bảng màu, nói xưởng có thể lo từ rập, mẫu, nhãn cho tới đóng túi.

“Bên anh chỉ cần bán.”

Nghe dễ như đặt tô phở.

Tôi hỏi số lượng tối thiểu.

“Dòng này một mẫu năm trăm bộ. Hai màu. Nếu anh làm ba màu thì đẹp hơn.”

“Ba màu là một ngàn rưỡi?”

“Đúng. Nhưng anh đi thương hiệu thì số đó đâu lớn.”

Tôi nhấp trà, mặt không đổi.

“Không lớn. Tôi hỏi để tính vòng hàng.”

Bà chủ gật, chắc càng tin.

Tôi nói lô đầu là lô test, không chạy số lượng vô tội vạ. Bên tôi ưu tiên tỷ lệ khách quay lại, nên nếu xưởng muốn hợp tác dài thì phải cho làm mẫu chuẩn, kiểm độ co sau giặt, rồi mới chốt.

Bà đồng ý hết.

“Anh làm kỹ vậy mới bền.”

Bà báo khoảng giá. Tôi bấm máy tính, hỏi nếu tăng số lượng thì bậc giá xuống ra sao. Hỏi mẫu hỏng tính vào đâu. Hỏi nhãn dệt bên nào làm. Hỏi có ký không bán lại mẫu hay không.

Huy ngồi bên cạnh ghi chép.

Tôi nhìn không khác gì một thằng có tiền đang chọn nhà cung cấp.

Trước khi về, bà chủ còn gói cho tôi ba bộ mẫu, dặn mang về xem. Không lấy tiền.

“Anh chốt sớm giúp em. Tháng sau chuyền bên em còn trống một ít.”

“Để bên tôi duyệt.”

Tôi nói xong, xách túi mẫu đi ra.

Tới lúc mặc lại áo khoác xe ôm, Huy có nhìn một cái nhưng không hỏi. Khách chạy xe gì không quan trọng. Miễn khách đặt hàng.

Chỗ thứ hai ở quận Mười Hai còn nhiệt tình hơn.

Ông chủ đứng tận ngoài đường vẫy. Xưởng nằm sau nhà, nóng hầm, tiếng máy may rào rào. Ông vừa đi vừa kể từng làm hàng cho mấy shop lớn, tháng cao điểm ra được mấy chục ngàn sản phẩm.

Tôi không tỏ vẻ choáng.

“Công suất cao chưa chắc giao đúng,” tôi nói. “Tôi cần một người theo riêng đơn bên tôi. Sai thông số ai chịu trách nhiệm?”

Ông cười.

“Anh yên tâm, bên em có QC.”

“QC của xưởng thường thương xưởng. Tôi cho người xuống kiểm ngẫu nhiên được không?”

“Được chứ.”

Tôi làm như mình thật sự có người.

Ông lấy nước suối lạnh, mở cho tôi, rồi bày cả chồng mẫu lên bàn. Đồ bộ thun lạnh, cotton, lụa nhăn, mấy loại vải tên gì tôi nghe qua rồi quên. Tôi cầm, kéo, soi đường chỉ. Chỗ không biết thì không hỏi. Chỉ gật gù như đang so với tiêu chuẩn nào đó trong đầu.

Nói chuyện làm ăn có một cái hay.

Nếu mình im đúng lúc, người khác sẽ tự tưởng phần kiến thức còn thiếu cho mình.

Ông chủ hỏi dự kiến lấy bao nhiêu.

“Tùy năng lực xưởng. Lô đầu tôi đi hai mã. Nếu tỷ lệ hoàn tốt mới nhân.”

“Mỗi mã ít nhất ba trăm một màu.”

“Mỗi mã tôi cần ba màu.”

“Vậy một ngàn tám.”

“Size?”

“Bốn size.”

“Tách size theo dữ liệu bán của tôi, không chia đều.”

“Được.”

“Đặt cọc?”

“Năm mươi phần trăm.”

“Tôi không cọc năm mươi cho nhà cung cấp mới.”

Ông ngẫm một chút.

“Bốn mươi.”

“Ba mươi. Lên chuyền tôi chuyển thêm. Phần còn lại sau kiểm.”

Ông cười.

“Anh ép dữ.”

“Tiền nằm ở xưởng anh, tôi phải chắc.”

Cuối cùng chưa ai ký gì, ông vẫn bắt tay tôi hai lần, kết bạn Zalo, hứa tối gửi báo giá và hình chuyền. Tôi còn bảo ông đừng gửi giá lẻ tẻ, làm luôn ba phương án theo sản lượng để “bên tôi” so.

Ra khỏi xưởng, tôi nhận một cuốc gần đó, chở bao linh kiện qua Bình Tân.

Suốt quãng đường, điện thoại trong túi rung liên tục.

Huy gửi ảnh vải.

Bà chủ xưởng gửi giá.

Ông quận Mười Hai gửi tin nhắn:

“Anh Nam xem giúp em. Đơn lớn em còn thương lượng được.”

Tôi thấy mình giống người làm ăn thật.

Cảm giác đó dễ nghiện.

Chỉ tới lúc ngồi xuống quán cà phê, mở hết mấy bảng giá ra cộng, tôi mới tỉnh.

Một ngàn rưỡi bộ ở chỗ đầu.

Một ngàn tám ở chỗ sau.

Cứ lấy giá thấp nhất, tiền hàng đã thành một cục. Cộng rập, mẫu, nhãn, túi, chụp hình, quảng cáo, tiền hoàn, tiền gối cho lô tiếp theo, con số nhảy qua một trăm triệu rất nhẹ.

Mà trong túi tôi có bao nhiêu?

Tôi mở tài khoản.

Tiền chạy xe mấy ngày.

Trừ xăng, trừ ăn, trừ mấy khoản phải đóng.

Chẳng có nổi một xu để gọi là vốn.

Tôi vừa ngồi trong xưởng nói chuyện vòng hàng, biên lợi nhuận, kiểm soát chất lượng như sắp dựng cả công ty. Thực tế, nếu bà chủ gọi bảo chuyển năm triệu làm mẫu ngay, tôi cũng phải kiếm lý do khất.

Tôi dựa lưng vào ghế, tự cười.

Thằng không có tiền thường nói về tiền nghe hay nhất.

Điện thoại rung.

Chị Lan gọi.

Tôi nhìn tên chị vài giây rồi bắt máy.

“Gì đó chị?”

“Mày đang ở đâu?”

“Ngoài đường.”

“Vụ xưởng sao rồi?”

“Coi được hai chỗ. Một chỗ hàng ổn, một chỗ giá dễ nói hơn. Chưa chốt. Phải lấy mẫu về giặt thử rồi tính size.”

Đầu dây bên kia im một chút.

Nếu là trước đây, chị đã hỏi tôi biết gì mà tính.

Lần này chị chỉ nói:

“Ừ. Mày coi kỹ giùm tao.”

Giọng nghe lạ.

Cũng không có cái kiểu sai em rể làm việc vặt.

Tôi hỏi:

“Chị có chuyện gì nữa không?”

“Có. Cái vụ thuế hôm trước ấy.”

“Sao?”

“Hôm nào mày rảnh dẫn tao lên làm thủ tục được không?”

Tôi tưởng nghe nhầm.

“Chị nhờ em hả?”

“Ừ…”

Câu vẫn cộc, nhưng không còn ý đạp.

“Tao đọc trên mạng loạn quá. Đăng ký kinh doanh rồi khai ban đầu gì đó. Mày nói nghe có vẻ biết. Hôm nào đi cùng tao.”

Tôi à một tiếng.

Rồi ờ.

“Để em coi lịch.”

“Ừ. Cảm ơn.”

Chị cúp máy.

Tôi vẫn cầm điện thoại bên tai.

Chị Lan vừa nói cảm ơn lần thứ hai trong đời, ít nhất là lần thứ hai tôi nghe được.

Không hiểu vì tôi giúp được việc thật hay vì chị bắt đầu coi tôi khác đi. Dù là cái nào, cảm giác cũng không tệ.

Tôi gửi mấy tấm ảnh xưởng cho chị.

Chị nhắn:

“Nhìn được đó.”

Tôi hỏi luôn:

“Chị tính bỏ được bao nhiêu vốn?”

Lần này chị trả lời bằng tin nhắn thoại. Giọng nhỏ, chắc đang ở trong phòng.

“Tao gom chắc được bảy tám chục. Nếu hàng chạy, xoay thêm. Mày tính đi, đừng có ham làm nhiều mẫu quá.”

Chị nói “mày tính đi”.

Không phải “mày làm đi”.

Tôi nghe lại một lần.

Nếu chị bỏ bảy tám chục, tôi bỏ công, lúc đầu có thể vẫn gọi nhau là hai chị em làm chung. Nhưng thương hiệu đứng tên chị. Tài khoản của chị. Khách cũ của chị. Tiền hàng của chị.

Tôi nói giỏi tới đâu, tay không vẫn là tay không.

Hôm nay chị mềm.

Ngày mai tiền vào, chị bực lên, tôi lại thành thằng chạy xe ôm rảnh việc được chị cho cơ hội.

Muốn ngồi ngang bàn, tôi phải đặt được tiền xuống.

Không cần hơn chị.

Ít nhất phải có một phần đủ lớn để khi nói “bên tôi”, tôi không thấy mình đang diễn.

Tôi bấm máy tính.

Tiền mẫu.

Tiền cọc.

Tiền nhãn, túi, hình ảnh.

Tiền quảng cáo.

Tiền để hàng nằm.

Một trăm triệu.

Con số tròn, ngu mà dễ nhớ.

Tôi nhìn nó trên màn hình.

Vay ngân hàng thì lấy gì chứng minh thu nhập. Cầm xe thì mất chân chạy. Vay app tài chính, tiền lời cắn tới lúc hàng chưa kịp bán đã chết.

Hỏi Linh thì càng không.

Em vẫn nghĩ tôi đi làm công ty.

Tôi tắt máy tính, bật cả hai app.

Ngoài đường, nắng đứng im trên mấy mái tôn. Một thằng giao hàng dựng xe trước quán, lưng ướt đẫm, vẫn ôm điện thoại năn nỉ khách xuống lấy.

Tôi đội nón.

Một trăm triệu chưa biết ở đâu.

Trước mắt vẫn phải chạy.

* * *

Buổi chiều, tôi chở một ông cụ đi bệnh viện.

Ông đứng sẵn trước cửa, tay cầm túi hồ sơ, miệng chửi từ lúc chưa lên xe.

“Con với chả cái. Già rồi đéo ai quan tâm.”

Tôi đưa nón bảo hiểm.

“Bác đi khám gì?”

“Phổi. Hay tim gì đó. Bác sĩ nó ghi trong này.”

Ông đập tay lên túi hồ sơ.

“Con bác đâu?”

“Chết hết rồi.”

Tôi quay lại nhìn.

Ông nhếch mép.

“Chưa chết. Nhưng coi như chết. Thằng lớn ở Bình Dương, con nhỏ lấy chồng dưới miền Tây. Gọi đứa nào cũng bận. Tao đi khám toàn đi một mình.”

Ông trèo lên xe, còn gạt tay tôi khi tôi định đỡ.

Suốt đường, ông chửi con cháu thêm vài câu. Không chửi dữ. Cái giọng đều đều, nghe như chuyện ấy đã được nói nhiều lần đến mức hết giận, chỉ còn quen miệng.

Tới bệnh viện, ông tự xách hồ sơ xuống.

“Bác có cần con dẫn vào không?”

“Thôi. Mày cũng đi kiếm ăn đi.”

Ông đi được mấy bước lại quay lại.

“Có ba má thì lo đi. Đến lúc nằm xuống, cầm tiền đốt cũng đéo ấm.”

Tôi cười, nhưng không nói được gì.

Ba mẹ tôi chết cả rồi.

Hồi họ còn sống, tôi có tiền.

Không thiếu kiểu phải vay mượn. Tháng nào nhớ thì gửi về vài triệu, nghĩ vậy là có hiếu. Ba gọi kêu về ăn cơm, tôi nói bận gặp khách. Má hỏi cuối tuần có ghé không, tôi bảo để coi. Tôi luôn có một cuộc hẹn quan trọng hơn, một bữa nhậu không bỏ được, một chuyến đi mà nếu thiếu tôi chắc công ty sập.

Thực ra chẳng có gì sập.

Chỉ có ba má già đi.

Tới lúc ba nằm viện, tôi còn hỏi bác sĩ qua điện thoại trước, như thể chuyển thêm tiền là thay được việc mình có mặt. Má mất sau đó, căn nhà cũ im hẳn. Tôi đứng trước bàn thờ mới nhận ra mấy năm cuối gần như không biết họ ăn gì, đau ở đâu, đêm ngủ có được không.

Tôi từng có tiền.

Nhưng chữ hiếu như cứt.

Bây giờ muốn hỏi cũng không còn ai trả lời.

Ông cụ khuất sau cửa bệnh viện. Tôi ngồi trên xe thêm một lúc, rồi bật app.

Cuốc mới nổ ngay trong khuôn viên.

Tên khách là Cường.

Tôi nhận vì tiền cuốc khá. Tới điểm đón mới nhận ra đó là con bà Hạnh.

Gã đứng dưới bóng cây, áo sơ mi xanh nhạt, quần tây, tay kẹp túi da. Thấy tôi, gã cũng hơi khựng.

“Anh xe ôm của má ?”

“Cậu đi khám à?”

“Ừ.”

Gã không nói khám gì.

Tôi cũng không hỏi.

Dọc đường, Cường ít nói. Gã ngồi thẳng, giữ cái túi giữa hai đùi. Có đoạn điện thoại rung, gã nhìn màn hình rồi tắt.

Gần về tới nhà, gã mới hỏi:

“Hôm nay anh còn chạy không?”

“Chắc một hai cuốc nữa.”

“Nếu tôi trả hai cuốc đó, anh đi uống với tôi không?”

Tôi nhìn gương.

“Nhậu à ? Không sợ Vợ với má ở nhà chờ cơm à ?”

“Mệt mỏi lắm !”

Mặt gã không có vẻ giỡn.

Tôi đã chạy cả ngày. Trong đầu còn nguyên con số một trăm triệu. Ngồi quán uống vài chai, có ba trăm, đỡ hơn phơi mặt ngoài đường.

“Quán đâu?”

“Gần đây.”

Cường chỉ một quán nằm sau dãy nhà mặt đường. Quán thấp, mái tôn, bàn nhựa kê thưa. Phía trong có tủ kính treo mấy miếng thịt heo, bên cạnh là nồi nước giả cầy bốc mùi riềng mẻ.

Tôi dựng xe, tắt app.

Chúng tôi gọi một phần heo giả cầy, tóp mỡ chiên giòn, đậu hũ chiên sả. Bia là loại bia tươi đóng chai trơn, ướp trong thùng đá.

Cường gọi sáu chai.

“Từ hồi chạy xe đến giờ anh mới nhậu lại đấy !” tôi nói.

“Ha ha, hèn gì rủ cái vô mánh luôn !”

Chai đầu uống nhanh.

Trời nóng. Bia lạnh. Tóp mỡ vừa bưng ra còn kêu lách tách, cắn giòn rồi mỡ tan trong miệng. Món giả cầy nhiều nước, thịt không ngon lắm nhưng mùi mắm tôm với riềng đủ kéo bia xuống.

Hai thằng không nói gì nhiều.

Cường cụng chai.

“Lần đầu trò truyện”

Gã uống.

Tôi cũng uống.

Một lát, gã hỏi:

“Anh chạy một ngày được bao nhiêu?”

“Ba trăm. Đủ ba trăm thì nghỉ.”

“Cực nhỉ.”

“Việc nào chẳng cực.”

Tôi hỏi lại công việc gã.

“Học dược. Làm sale thuốc.”

“Thu nhập được không?”

“Đủ.”

“Đủ là bao nhiêu?”

“Bốn năm chục. Có tháng hơn.”

Tôi nhìn chai bia.

“Đủ dữ.”

Cường cười một cái.

Chuyện dừng ở đó.

Chai thứ hai, Cường ăn nhiều hơn. Gã gắp tóp mỡ, nhai chậm. Thỉnh thoảng nhìn cái túi da dưới chân.

Tôi hỏi:

“Nhà cậu khá mà. Sao nhìn như mất sổ gạo vậy?”

“Nhà nào cũng có chuyện anh ạ.”

“Ừ.”

Tôi không gặng.

Đàn ông nhiều lúc vậy. Muốn nói thì tự nói. Hỏi riết lại cụp vào.

Một lúc sau, Cường lấy điện thoại ra. Màn hình khóa là hình hai vợ chồng đứng ngoài biển. Cô con dâu bà Hạnh mặc váy trắng, tóc bị gió thổi rối. Cường đứng sau ôm ngang bụng.

“Tụi em cưới được sáu năm,” gã nói.

Cường vẫn nhìn tấm hình trên điện thoại chứ không nhìn tôi. Ngón tay gã miết qua màn hình một cái, như thể trên đó dính bụi. Gã kể hai người quen nhau hồi vợ gã còn học năm cuối, cưới xong thuê trọ gần hai năm rồi mới mua căn nhà đang ở. Tiền hai đứa để dành được một phần, má gã góp thêm một phần, bởi vậy trong nhà nói là của vợ chồng gã nhưng chỗ nào cũng có dấu tay bà Hạnh.

“Má em nuôi em một mình từ hồi ba mất. Bà buôn bán, dành dụm được đồng nào cũng đổ vô em. Tới lúc em mua nhà, bà đưa gần hết tiền bà có. Nên nhiều khi bà nói hơi quá, em cũng khó gạt đi như người ngoài được.”

Tôi ừ, rót thêm bia cho gã. Cường cảm ơn rất nhỏ rồi mới kể tiếp.

Vợ gã quê Long An, nhà không khá. Cô lên thành phố học rồi ở lại làm kế toán, lương bình thường, tính cũng hiền, chỉ có chuyện bếp núc với giỗ chạp không được khéo. Đi làm về mệt thì cô hay quên trước quên sau, có bữa mua rau mà quên thịt, có bữa nấu canh xong mới nhớ chưa cắm cơm. Bà Hạnh lại thuộc kiểu người mâm cúng thiếu một cọng hành cũng nhìn ra, thế là hai người cứ chọi nhau bằng những chuyện bé tí, không tới mức thù ghét mà ngày nào cũng có cái để khó chịu.

“Bữa nay cũng vậy. Tụi em lên trước phụ dọn đồ, vợ em bỏ quên giấy với hoa ở nhà. Má em biết là nói liền. Nó cũng không cãi, chỉ lật đật chạy đi mua lại. Nó càng im, má em càng tưởng nó không để bụng nên lần sau lại nói tiếp.”

Gã cười, nhưng cái cười mỏng dính. Tôi ngồi nghe, không hỏi bà nào đúng. Chuyện trong nhà thường đéo có ai đúng hẳn. Một người bỏ cả đời nuôi con nên quen coi việc của con là việc của mình. Một người lấy chồng chứ đâu có ký giấy xin thêm bà sếp. Thằng đứng giữa mới là thằng lãnh đủ.

Cường nói gã đã nhiều lần bảo má bớt xét nét. Bà nghe lúc đó, qua hôm sau lại đâu vào đấy. Vợ gã thì cứ kéo tay chồng, nói thôi, má già rồi, bà thương mới nói. Cô không muốn gã vì mình mà lớn tiếng với mẹ. Gã nói tới đây chậm hẳn, mắt vẫn để trên tấm hình ngoài biển.

“Nó chịu được thì em càng thấy có lỗi. Nhiều lúc em đi làm về, thấy má giận, vợ im, em biết phải nói gì mà vẫn giả bộ mệt rồi đi tắm. Hai người đàn bà đều chờ em đứng về phía mình. Em đứng về bên nào thì bên kia đau.”

Tôi gắp miếng đậu hũ, chấm mắm tôm rồi để đó. Chờ gã nói hết một lúc, tôi mới bảo:

“Nhà cậu đúng kiểu không ai ác mà vẫn hành nhau chết mẹ.”

Cường bật cười. Lần này nghe thật hơn một chút.

“Chắc vậy.”

Gã úp điện thoại xuống. Bia trong chai còn nửa, Cường xoay xoay cái ly, im khá lâu. Quán đông dần, bàn phía trong có mấy ông thợ hồ đang cãi nhau chuyện công trình. Chủ quán bưng thêm chén mắm tôm, hỏi có gọi gì nữa không. Cường kêu thêm tóp mỡ rồi ngồi nhìn bọt bia tan hết.

“Thật ra chuyện má em khó với vợ em không chỉ vì nó đoảng.”

Tôi không chen. Cái giọng này nghe là biết đoạn chính giờ mới tới.

“Sáu năm rồi tụi em chưa có con. Năm đầu má còn bảo từ từ. Năm thứ hai bà bắt đầu mua thuốc. Qua năm thứ ba thì cứ ai chỉ đâu bà dẫn vợ em tới đó, chùa cũng đi, thầy cũng coi. Vợ em biết bà nóng ruột nên cái gì cũng chịu. Có mấy thứ thuốc nam uống vô người nổi mẩn, nó vẫn giấu, sợ em biết rồi cãi nhau với má.”

Cường nói đều, không than. Chính cái kiểu kể bình thản đó làm câu chuyện nghe nặng hơn. Gã đã nói những chuyện này trong đầu quá nhiều lần, tới mức từng chữ rơi ra như đồ đã được xếp sẵn.

“Tụi em đi khám từ lâu rồi. Không phải tại vợ em. Tại em.”

Tôi đặt chai bia xuống. Gã nhìn mép bàn, hai bàn tay chụm quanh cái ly.

“Không phải tinh trùng yếu. Là không có. Khám mấy chỗ, làm lại mấy lần, kết quả vẫn vậy.”

“Đù ”

Tôi buột miệng, rồi thôi. Cường chỉ cười nhạt, không để bụng. Gã làm trong ngành dược, mấy câu kiểu y học giờ giỏi hay cố lên rồi sẽ có cách nghe với gã chắc còn thừa hơn bọt bia.

Gã kể vợ biết từ lần khám đầu. Chính cô đề nghị giấu bà Hạnh, cứ để bà nghĩ lỗi nằm ở mình. Cô bảo nếu bà biết con trai không thể có con, bà sẽ suy sụp; còn bị mẹ chồng càm ràm thì cô chịu được. Cường không đồng ý, nhưng lần lữa mãi rồi thành ra sáu năm. Mỗi lần định nói, gã lại thấy má ngồi lựa đồ trẻ con nhà ai cho, hoặc nghe bà nhắc tên một đứa cháu họ, cái miệng tự nhiên cứng lại.

“Có lần má em nói ngay trước mặt nó, nếu không đẻ được thì để em lấy người khác. Nó còn cười, kêu má kiếm được ai chịu em thì cứ kiếm. Tối đó về phòng nó mới khóc. Không khóc trước mặt em đâu. Nó vô nhà tắm mở nước, tưởng em không nghe.”

Cường ngừng một chút, uống hết ly bia. Tôi cũng uống, để gã có thời gian thở. Đàn ông kể chuyện tới khúc này mà mình cứ hỏi dồn thì khác đéo nào thò tay moi ruột người ta.

“Em không bỏ vợ,” gã nói. “Cái đó em biết chắc. Nó đã gánh giùm em từng ấy năm, giờ em mà nghe má đi lấy người khác thì em còn thua con chó.”

Tôi gật. Một lát sau mới nói:

“Thế thì đừng bỏ. Chuyện có con tính cách khác. Cậu làm dược, chắc biết nhiều hơn tôi.”

“Biết nên mới mệt, anh.”

Cường nâng chai rót cho tôi, rồi rót cho gã. Gã nói tới bệnh viện, tới tinh trùng hiến, tới những thủ tục mà gã thuộc gần hết. Mỗi con đường đều có thể thử, nhưng muốn làm thì vợ chồng phải cùng đi, phải có hồ sơ, phải mất nhiều buổi. Bà Hạnh để ý lịch làm, để ý tiền bạc, lại có người quen trong mấy bệnh viện quanh đó. Cường sợ chỉ cần hở một chỗ, bà sẽ biết hết. Còn vợ gã nghe tới chuyện xin tinh trùng trong ngân hàng thì cứ im. Cô muốn có con, nhưng chưa bước qua được cảm giác mang một đứa trẻ hoàn toàn không biết cha nó là ai.

Tôi nghe tới đó thấy hơi ngứa miệng, nhưng vẫn nhịn. Chuyện này không phải cuốc xe để tôi chỉ đường bậy bạ rồi tới đâu tính tới đó.

Điện thoại Cường reo. Gã nhìn tên người gọi, bảo tôi chờ một chút rồi bắt máy.

“Anh đang uống với bạn. Ừ, gần nhà thôi. Em ăn trước đi, đừng chờ.”

Bên kia nói thêm gì đó. Gã nghe hết mới dặn đóng cửa cẩn thận, rồi cúp máy. Cường úp điện thoại xuống, cái chữ bạn vừa nói nghe có vẻ làm gã ngượng. Hai thằng mới gặp nhau được một cuốc xe, nhưng có những chuyện gã không nói nổi với người quen, cuối cùng lại ngồi kể cho một thằng chạy xe ôm.

Chai thứ ba cạn lúc nào tôi không để ý. Men chưa làm tôi say, chỉ làm tiếng quạt cạch cạch trên đầu nghe xa hơn. Cường cũng bớt ngồi thẳng, cổ áo mở thêm một nút. Gã lấy khăn giấy lau miệng, vo lại trong tay, hết mở ra rồi lại vo.

“Em muốn nhờ anh một chuyện.”

“Mượn tiền thì cậu kiếm nhầm thằng rồi.”

Cường lắc đầu. Gã cười không nổi nữa, mắt dừng ở tờ khăn đã bị bóp nhăn.

“Em muốn nhờ anh giúp tụi em có một đứa con.”

Tôi nhìn gã một lúc, tưởng mình nghe hụt vì quán ồn.

“Tôi có làm cò bệnh viện đâu.”

“Không phải bệnh viện.”

Gã nói xong lại im. Tôi bắt đầu hiểu, nhưng cái đầu vẫn cố đẩy ý nghĩ đó ra ngoài. Cường hít vào, cúi thấp giọng tới mức tôi phải nghiêng người mới nghe rõ.

“Em muốn anh ngủ với vợ em.”

Tôi bật cười. Cười được hai tiếng thì thấy mặt gã vẫn nguyên như cũ.

“Đù má, cậu say thiệt rồi.”

“Em chưa say. Chuyện này em nghĩ lâu rồi.”

“Nghĩ lâu rồi giờ kiếm đại thằng xe ôm ngoài đường về đụ vợ mình?”

Câu của tôi thô tới mức Cường khựng lại. Nhưng gã không nổi nóng, chỉ cúi đầu, hai ngón tay siết quanh cái ly.

“Anh nói sao cũng được. Em biết nghe rất bệnh. Người quen thì em không dám. Sau này còn nhìn mặt nhau, đứa nhỏ lớn lên ai cũng soi coi giống ai. Người không quen lại dễ hơn. Xong việc, ai về đời người nấy.”

Tôi ngả lưng ra ghế. Gã tưởng tôi là một thằng tài xế đi ngang qua đời nhà gã rồi sẽ biến mất. Nghĩ như vậy cũng không sai, chỉ là gã không biết tôi đã đứng gần cái nhà đó hơn gã tưởng.

Cường không nhìn tôi, tiếp tục nói như người đã lỡ mở cửa thì phải đi hết căn phòng. Gã không cần tôi làm gì trước mặt gã. Tới ngày thích hợp, gã sẽ đưa vợ tới một chỗ kín. Nếu cần thì làm vài lần. Khi gần ra mới cho vào, để giảm bớt thứ mà gã gọi là quan hệ, dù nói kiểu nào thì vẫn là gã đang nhờ một thằng đàn ông khác ngủ với vợ mình.

Tôi nghe hết mới chửi:

“Cậu học dược mà nói như bơm xăng vậy. Gần ra thì cho vào. Đúng ngày. Đù má, đây là vợ cậu chứ có phải cái bình đâu.”

Cường nhắm mắt một nhịp.

“Em biết.”

“Biết mà vẫn tính?”

“Vì em hết cách rồi.”

Gã nói nhỏ, không cãi. Cái hiền của Cường lúc đó làm tôi khó chịu hơn nếu gã lì lợm. Một thằng nổi điên còn dễ chửi. Gã chỉ ngồi đó, nhận hết những câu tôi ném sang như thể đã tự chửi mình đủ rồi.

Tôi để gã im một lúc rồi mới hỏi:

“Vợ cậu biết chưa?”

Cường lắc đầu.

“Vậy cậu ngồi đây tính cả cách, chọn cả người, còn người phải nằm xuống thì chưa biết cái mẹ gì?”

“Em sẽ nói. Nếu cô ấy không chịu thì thôi. Em không ép.”

“Cậu nói không ép không có nghĩa là không ép. Chồng ngồi mặt đưa đám, mẹ chồng ngày nào cũng hỏi cháu, cô ấy thương cậu nữa. Chừng đó dồn lại cũng đủ ép chết người ta rồi.”

Gã không đáp ngay. Bàn bên có thằng cắn tóp mỡ nghe rốp một cái. Chủ quán quăng thêm đá vào thùng, tiếng va nhau lạnh ngắt. Cường nhìn tấm hình trên điện thoại đã tắt màn hình, cuối cùng mới nói:

“Vậy anh muốn thế nào?”

“Muốn cái đéo gì. Tôi còn chưa nhận.”

“Em biết. Em chỉ hỏi nếu anh cân nhắc.”

Tôi cầm chai bia, thấy nó đã hết lạnh. Đáng lẽ tới đây tôi phải đứng dậy, chửi gã điên rồi về. Nhưng tôi vẫn ngồi, nghĩa là trong đầu đã có một phần khốn nạn bắt đầu nghe tiếp.

Cường nói nếu tôi đồng ý, trước hết tôi sẽ đi xét nghiệm. Gã trả tiền. Gã cần một người khỏe mạnh, không bệnh, không có quan hệ với gia đình gã và biết giữ mồm. Gã chọn tôi vì tôi có vợ, có cuộc sống riêng để bảo vệ, sau này khó quay lại đòi nhận con hay kiếm chuyện. Mấy câu đó được gã nói rất chậm, chẳng có vẻ xúc phạm, nhưng nghe kỹ thì lạnh. Gã đã cân tôi như cân một món hàng, chỉ có điều người bán lúc này lại đang thiếu tiền.

“Cậu tính trả bao nhiêu?”

Tôi hỏi xong mới thấy cái mồm mình nhanh hơn đầu. Không phải tôi không làm. Tôi hỏi giá.

Cường nhìn thẳng vào tôi lần đầu tiên từ lúc mở chuyện.

“Một trăm triệu.”

Tôi tưởng men làm mình nghe sai.

“Bao nhiêu?”

“Một trăm. Anh đồng ý đi xét nghiệm, làm đúng chuyện đó và giữ im lặng. Dù một lần được hay phải thêm vài lần, em vẫn gửi anh đủ.”

Con số nằm giữa bàn nhậu, tròn vo và vừa khít với cái lỗ trong đầu tôi. Tiền mẫu. Tiền cọc xưởng. Phần vốn đủ để tôi đặt xuống trước mặt chị Lan mà không phải làm thằng bỏ công chờ người khác ban tiền.

Tôi không nói ngay. Cường cũng không giục. Gã rót bia, một ít tràn ra bàn rồi lấy tờ khăn nhăn nhúm chặm lên. Cái kiểu kiên nhẫn đó chứng tỏ gã đã chuẩn bị cho cả việc bị chửi lẫn việc phải chờ.

“Có thai mới trả?”

“Không. Chỉ cần anh làm đúng điều đã hứa. Có được hay không là số tụi em.”

“Nếu có thì sao?”

Cường im một chút rồi nói:

“Em biết. Nhưng anh nhận tiền xong thì không liên quan nữa. Một trăm triệu không mua được máu của anh. Nó mua việc anh đừng quay lại.”

Nghe hiền mà lạnh. Tôi đặt ly xuống, nhìn gã.

Nếu là người khác chắc tôi không đồng ý. Nhưng tôi lại biết vợ gã. Nói thật tôi có cảm tình với cô ấy. Cái lúc trò truyện trên đường tôi thấy thú vị, và cô gái ấy không hề có sự khinh rẻ một gã xe ôm, còn gọi tôi là triết gia. Nhưng tôi không thể nói là tôi thích vợ gã được. Tôi thích một trăm triệu. Một kẻ làm vì tiền tốt hơn kẻ làm vì cái khác.

Cường không nài thêm. Gã gọi hai chai mới, tôi cản một lần nhưng gã bảo chai cuối. Tôi chửi chai cuối cái con khỉ, cậu nói câu đó từ nãy. Gã cười, vậy mà hai thằng vẫn mở. Bia đã ngà, lời nói rơi ra ít hơn. Mỗi thằng ôm một đống trong đầu, lâu lâu cụng chai mà không cần nói gì.

Một lúc sau Cường mới kể trước khi gặp tôi, gã đã nghĩ tới một người quen rồi tự bỏ. Người quen còn phải chạm mặt, đứa trẻ lớn lên ai cũng nhìn xem cái mũi giống ai, đôi mắt giống ai. Một thằng xe ôm dễ biến mất hơn. Tôi nghe mà không nói mình đâu còn hoàn toàn là người đi ngang.

Gã xin số điện thoại thật. Tôi đọc, Cường gọi nhá máy rồi lưu lại. Tôi dặn đừng gọi ban đêm, đừng nhắn bất cứ chữ nào về chuyện này. Gã đều ừ. Tôi nhắc lần nữa rằng tôi chưa đồng ý, gã vẫn chỉ nói em biết rồi.

Cường đứng dậy đi vệ sinh. Bước đầu còn thẳng, bước sau lệch khỏi chân bàn. Tôi ngồi lại với điện thoại trước mặt. Dãy số của gã nằm trên cùng, ngay dưới là tin nhắn chị Lan nhờ hôm nào dẫn lên thuế.

Một trăm triệu.

Nếu nhận, ngày mai tôi có thể gọi xưởng, chuyển tiền mẫu, đặt phần vốn của mình xuống mà không phải khất. Đổi lại, tôi phải ngủ với vợ thằng đàn ông vừa gọi mình là bạn, rồi có thể để lại một đứa mang mặt tôi nhưng gọi người khác là ba.

Tôi tự chửi mình. Chuyện chưa có, tiền chưa cầm, tôi đã nghĩ tới mặt đứa nhỏ. Cái đầu làm ăn chó má cứ trộn tiền cọc, tiền hàng với máu thịt vào cùng một bài toán.

Cường quay lại, gọi thanh toán. Món giả cầy, hai đĩa tóp mỡ, đậu hũ với bia cộng lại không quá cao. Gã quét mã trả luôn rồi chuyển cho tôi ba trăm ngàn như đã hứa lúc rủ đi uống.

“Cậu chuyển thật à? Tôi mới chạy cho cậu một cuốc.”

“Phần còn lại là thời gian của anh.”

Tôi nhìn khoản tiền một lúc rồi không trả lại. Thằng đạo đức trong tôi hôm đó làm việc hơi ít.

* * *

Ra khỏi quán, trời mới xẩm tối. Cái thứ ánh sáng nhập nhèm còn sót lại trên mấy mái tôn làm đường phố nhìn bẩn hơn ban ngày. Tôi đứng cạnh xe một lúc, không phải vì sợ chạy mà vì cái đầu vẫn còn ong ong. Bia chưa quật tôi nằm xuống, nhưng chân tay đã nhẹ đi, còn mặt thì nóng như vừa phơi ngoài nắng.

Tôi đội nón bảo hiểm, cài hụt cái khóa hai lần mới xong. Say chứ có liệt đâu. Xe vẫn nổ, đường vẫn nằm trước mặt, thế thì chạy về. Tôi tắt cả hai ứng dụng, nhét điện thoại vào túi rồi dắt xe ra khỏi dãy bàn nhựa.

Trước khi nhậu, tôi đã nhắn cho má Thu:

“Con về trễ. Má và mọi người cứ ăn trước đi, đừng chờ.”

Má trả lời gần như ngay lập tức:

“Ừ.”

Linh cũng đã nhắn từ lúc tôi còn ngồi trong quán. Em bảo hôm nay phải làm trễ, chắc khuya mới về. Tôi đọc lại một lần rồi tắt màn hình. Vậy cũng tiện. Ít nhất lúc bước vào nhà tôi không phải ghé sát mặt em, vừa nói vừa canh xem hơi bia có phả ra hay không.

Tôi chạy chậm hơn mọi ngày. Đèn xe bắt đầu sáng dọc đường, từng quầng vàng trượt qua kính nón rồi biến mất. Có đoạn gió tạt vào làm tỉnh được một chút, có đoạn dừng đèn đỏ, cái đầu lại nặng xuống. Một trăm triệu của Cường cứ lắc qua lắc lại trong đó, va với tiền cọc xưởng, tiền hàng và gương mặt người đàn bà tôi có thể sẽ phải ngủ cùng.

Tôi chửi thề trong nón, nhưng tiếng máy nuốt mất. Chửi Cường nghe cũng không đúng. Gã chỉ đặt tiền lên bàn. Thằng còn ngồi lại, hỏi giá rồi mang con số ấy về tận nhà là tôi.

Đến lúc quẹo vào hẻm, trời đã tối hẳn. Tôi dựng xe trước cổng, loay hoay một hồi mới tra trúng chìa khóa. Căn nhà im đến mức tiếng cửa sắt kéo ra nghe chói tai. Không ai chờ ngoài phòng khách. Đèn lớn đã tắt, tivi cũng tắt. Chắc má Thu nghe lời tôi, còn chị Lan với Nhi ai về phòng nấy từ lâu.

Tôi dắt xe vào, khép cổng thật nhẹ. Trong bóng tối chỉ có vài vệt sáng mỏng lọt ra dưới mấy cánh cửa đóng kín. Riêng phòng tôi tối đen. Linh vẫn chưa về.

Tôi không bật đèn. Tôi vào phòng, cởi áo rồi tuột luôn quần dài, quăng cả đống lên cái ghế cạnh giường. Người nóng, lưng dính mồ hôi, mùi bia với mùi khói bếp bám từ tóc xuống da. Tôi chỉ muốn dội nước lên đầu cho tỉnh bớt rồi nằm vật ra.

Tôi lần theo hành lang đi về phía nhà tắm.

Nhà tắm còn sáng đèn, cửa lại chỉ khép hờ. Bên trong có tiếng nước chảy, lẫn với tiếng quần áo bị vò qua vò lại. Tôi đứng ngoài một lúc, đầu óc vẫn nặng vì bia, rồi chẳng hiểu nghĩ thế nào lại đưa tay đẩy nhẹ cánh cửa.

Người đang ngồi giặt đồ bên trong không phải Linh.

Là má Thu.

Tôi vẫn gọi bà là má từ ngày cưới Linh, gọi riết đến mức gần như quên mất bà cũng chỉ là một người đàn bà mới ngoài năm mươi. Áo quần mặc ở nhà đơn giản, dáng người quay lưng lại phía cửa, nhưng dưới ánh đèn trắng của nhà tắm, tôi bỗng nhận ra bà vẫn còn trẻ hơn cái cách tôi vẫn nghĩ về bà rất nhiều.

Eo chưa hề sồ ra. Hông đầy. Thân hình gọn gàng, hoàn toàn không có vẻ già nua của một người đàn bà suốt ngày cúi lưng đi dọn dẹp thuê. Áo ngủ mỏng, vải ướt dính sát sống lưng, ướt luôn cả đoạn từ nách xuống eo, hai bên sườn lộ ra đường thịt chắc, không xệ. Mỗi lần bà cúi xuống vớt áo dưới đáy thau, mông phình ra, căng, chắc, khe đít hiện rõ sau lớp quần trong ướt dính. Đùi tròn, bắp chân còn săn. Từ phía sau nhìn, chẳng ai nghĩ đây là má vợ. Chỉ thấy một người đàn bà còn giữ dáng, còn đủ thịt, còn đủ chỗ để thèm.

Tôi đứng chết trân ở đó.

Men bia làm đầu óc tôi trôi đi đâu mất. Cái thứ vừa mới chịu nằm xuống lại bắt đầu phản chủ. Tôi biết mình nên quay ra, khép cửa lại rồi coi như chưa nhìn thấy gì. Nhưng tôi không đi. Tôi đứng nhìn thêm, rồi luồn tay vào quần, móc cặc ra. Nó đã cứng, đỏ, mạch nổi. Tôi sục chậm, mắt không rời cái mông đang lắc theo nhịp vò áo. Tưởng tượng khe đít ấy tách ra. Tưởng tượng lồn má ướt. Tay tôi khẽ, không dám mạnh kẻo thành tiếng, chỉ siết, kéo, xoa đầu cặc đã bóng nhẫy.

Đáng lẽ chuyện chỉ dừng ở đó.

Nhưng trong cơn say, một ý nghĩ quái thai bỗng chui vào đầu tôi. Nó xuất hiện nhanh đến mức tôi còn chưa kịp tự chửi mình thì người đã làm trước óc. Tôi bước vào, khép cửa lại, rồi ôm chầm từ sau. Cặc trần cạ thẳng vào khe đít, nóng, thịt mông kẹp hai bên thân. Một tay ôm ngang bụng, kéo bà sát vào người. Tay kia luồn xuống trước, ấn vào lồn qua lớp quần trong ướt nhẹp, ngón giữa luồn khe, xoa, ấn. Miệng tôi hôn lên cổ, hôn lên chỗ da sau tai, hơi rượu còn nồng.

“Linh…”

Tiếng gọi vừa thoát ra khỏi miệng, người trong tay tôi bỗng giật bắn.

Má Thu quay phắt lại.

“Ơ…”

Mặt bà trắng bệch. Tôi cũng vờ trợn tròn mắt, há miệng như sắp hét lên. Phản ứng ấy khiến bà càng hoảng hơn. Bà lập tức đưa hai tay bịt chặt miệng tôi, mắt liên tục nhìn về phía cửa.

“Đừng hét!”

Giọng bà nhỏ đến mức gần như chỉ còn hơi thở.

Tôi đứng im, giả vờ như vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nhưng cơ thể hai người vẫn ở quá gần nhau. Cặc tôi vẫn kẹp giữa háng bà, đầu bóng sát vào chỗ quần ướt. Gần đến mức chẳng cần nhìn kỹ cũng biết nếu lúc này có ai đẩy cửa bước vào, không một lời giải thích nào cứu nổi cả tôi lẫn bà.

Tôi gật gật để bà biết mình sẽ không lên tiếng.

Má Thu từ từ buông tay. Ánh mắt bà vô tình nhìn xuống, thấy cặc con rể còn dựng, to, đỏ, rồi lập tức quay đi. Mặt bà đỏ bừng, hai vai co lại như không biết phải che chỗ nào trước.

“Con… con xin lỗi má.” Tôi nuốt khan. “Con tưởng là Linh.”

Bà im vài giây mới gật đầu.

“Má biết rồi. Con say quá đó. Đi ra đi.”

Lẽ ra tôi phải đi ngay.

Nhưng cái đầu chó má của tôi khi ấy vẫn chưa chịu tỉnh. Tôi ôm lấy bà rồi kéo quần bà xuống trong xuống. Mông trần. Tôi nhào nặn cặp mông, béo, chắc, ngón cái ấn vào khe đít. Cặc trượt vào khe lồn, không vào, chỉ cạ, đầu sưng cọ lên nút. Một tay sờ vú qua áo ướt, nặng, mềm, núm đã cứng. Tôi thì thầm vào tai bà, thở nặng:

“Má… con chịu không nổi.”

Má Thu khẽ rùng mình. Một âm thanh rất nhỏ thoát ra khỏi cổ bà, không rõ vì sợ hãi, cô độc hay vì đã quá lâu rồi không còn một người đàn ông nào ở bên cạnh. Hông bà không lùi. Lồn ướt hơn. Tôi vẫn cạ, vẫn bóp, vẫn hôn cổ.

Rồi bà bật khóc.

Không khóc thành tiếng. Chỉ có nước mắt đột nhiên chảy xuống, lặng lẽ đến mức khiến toàn bộ men bia trong đầu tôi như bị ai dội một gáo nước lạnh.

Tôi buông tay.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi không còn nhìn thấy thân hình của bà nữa. Tôi chỉ thấy một người đàn bà đang sợ, đang tủi thân, còn thằng đứng trước mặt bà lại chính là con rể.

“Má…”

Tôi đưa tay lau nước mắt cho bà, nhưng bà quay mặt tránh đi.

“Con xin lỗi.”

Lần này tôi nói thật.

Tôi nhặt quần áo, mở cửa bước ra ngoài. Trước khi khép cửa, tôi còn nghe tiếng nước trong thau khẽ động. Má Thu vẫn ngồi nguyên chỗ cũ, quay lưng về phía tôi, hai vai run rất nhẹ.

Tôi trở về căn phòng tối đen của mình. Men vẫn còn trong người, nhưng cơn say đã biến mất.

Chỉ còn cảm giác kinh tởm chính mình.