Xe Ôm – Update Chương 8
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Xe Ôm – Update Chương 8
Tác Giả: Vô Hồn
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: truyện người lớn
Ngày Cập Nhật : 29/08/2026
Chương 7 – LINH
Sáng hôm sau, tôi vừa bước vào phòng Tổng hợp thì Phượng đã kéo ghế lùi ra, nhìn tôi từ đầu xuống chân.
“Coi nó kìa. Vú mông ngồn ngộn mà cái eo bé xíu. Ê mày, ăn cái gì mà hay vậy?”
Cô Hồng bật cười, bảo ngoài đời nhìn tôi mỏng lét, lên hình mới biết giấu hàng.
Tôi đứng ở cửa, tay còn cầm ly cà phê. Hai người nói về cơ thể tôi tự nhiên như đang lựa trái cây ngoài chợ. Tai tôi nóng ran. Theo thói quen, tôi suýt kéo hai vạt áo sát lại.
Nhưng đúng lúc ấy, tôi nhìn thấy mình trong cánh tủ kính. Vai đang co, lưng hơi khom, nom chẳng khác nào người vừa làm sai chuyện gì.
Tôi không làm sai gì cả.
Tấm ảnh bikini là tôi được chụp. Cơ thể này cũng là của tôi. Người khác đã muốn nhìn thì dù tôi cúi xuống, họ vẫn nhìn. Chỉ có tôi là tự làm mình nhỏ đi.
Tôi thả tay khỏi vạt áo, bước tới bàn rồi đặt ly cà phê xuống.
“Em ăn như mọi người thôi.”
“Cơm gì lựa chỗ đắp khéo dữ?” Phượng chép miệng. “Tao mà được cái eo đó, tao mặc bikini đi làm luôn.”
“Vậy nghe chị nói xong, tự nhiên em thấy mình nên mặc đẹp hơn.”
Phượng khựng một chút. Cô Hồng cười lớn hơn, lần này lại bảo con bé đã biết trả miếng rồi.
Tôi ngồi xuống, mở máy tính. Mặt vẫn nóng, nhưng lưng thẳng hơn trước.
Tôi không thích người khác đem ngực và vòng ba của mình ra bàn giữa phòng. Chỉ là lần đầu tiên, sự khó chịu không còn khiến tôi muốn trốn. Phượng nói như thể dáng người ấy là thứ tôi nên xấu hổ, trong khi giọng cô rõ ràng có cả ganh tị. Nhận ra điều đó, tôi bỗng thấy những câu nói kia nhẹ đi một nửa.
Tấm ảnh bikini màu cam đã chạy khắp nhóm nội bộ. Đàn ông thả tim, phụ nữ hỏi tôi có được phụ cấp không, chồng có biết không. Không ai nói thẳng rằng họ để ý. Người ta chỉ hỏi đủ vòng để tôi hiểu.
Nếu bảo tôi hoàn toàn không vui thì là giả.
Từ ngày nghỉ khách sạn rồi dọn về nhà mẹ, tôi đã quen mặc những bộ đồ chỉ cần sạch sẽ và không tốn tiền. Son gần hết vẫn vét. Váy mặc đi mặc lại, đổi cái áo bên ngoài là thành một bộ khác. Tấm ảnh kia nhắc tôi rằng dưới mấy lớp vải công sở, tôi vẫn còn một thứ khiến người ta ngoái lại.
Quân bên Kế toán ôm tập hồ sơ xuống tìm tôi. Anh nói cần kiểm tra hai số hợp đồng, nhưng lúc tôi mở đúng trang, ánh mắt anh lại vướng ở hàng cúc áo lâu hơn những con số.
Tôi nghĩ anh đang nghĩ tới ngực tôi nhiều hơn tới công việc.
Trước đây có lẽ tôi đã cúi xuống che đi. Hôm ấy tôi chỉ nhìn thẳng vào mắt anh. Quân tự động quay về tập giấy, hai tai đỏ lên.
Trước khi đi, anh để lại một ly trà đào, bảo mua dư.
Phượng đợi anh khuất mới huých cô Hồng.
“Dư đúng món nó thích mới tài. Đàn ông mà thấy vú là trí nhớ tốt hẳn.”
“Chị nói nhỏ thôi.” Tôi cắm ống hút vào ly. “Anh ấy ngại, chứ em không ngại.”
Trà quá ngọt. Tôi vẫn uống hết.
Những người đàn ông khác cũng bỗng nhớ ra phòng Tổng hợp nằm ở đâu. Người xuống đưa hồ sơ, người hỏi máy in, có người đi ngang cửa hai lần mà chẳng có việc gì. Một anh đã có vợ gửi tin nhắn mời tôi cà phê để “trao đổi công việc”.
Tôi nhìn ảnh đại diện anh ta đang ôm con, rồi nhìn lại hai chữ công việc. Tôi nghĩ anh ta đang nghĩ tới ngực tôi nhiều hơn.
Tôi không trả lời. Cũng không còn thấy mình là người phải ngượng.
Được chú ý có lẽ giống thử một đôi giày cao gót mới. Biết đi lâu sẽ đau, nhưng vừa đứng lên đã thấy mình cao hơn. Sau buổi sáng ấy, tôi bắt đầu học cách giữ thăng bằng thay vì vội cởi nó ra.
Cô thư ký của ông Trí xuất hiện lúc câu chuyện về tấm ảnh vẫn chưa kịp nguội. Chị chỉ gọi tên tôi, nói anh Trí muốn gặp rồi quay đi.
Cả phòng lập tức im. Sau lưng tôi, Phượng kéo dài giọng:
“Mặc có mấy miếng vải mà hiệu quả ghê.”
Tôi nghe rõ nhưng không quay lại. Sự tự tin vừa có được vẫn còn mỏng, song ít nhất nó đủ để giữ vai tôi thẳng cho tới khi cửa thang máy khép lại.
Trong phòng ông Trí có mấy tấm ảnh in thử. Bức của tôi nằm trên cùng.
“Ảnh đẹp,” ông nói.
“Dạ.”
“Cô không thích?”
“Em chỉ không nghĩ nó lại được nhiều người quan tâm vậy.”
“Người ta luôn quan tâm tới thứ họ không có.”
Ông đặt tấm ảnh xuống. Tôi ngồi thẳng lưng, chiếc nhẫn cưới trên tay bỗng trở nên rõ ràng hơn bình thường.
“Tấm ảnh làm tôi nhớ mặt cô,” ông nói. “Nhưng thứ khiến tôi gọi cô lên là hồ sơ công việc.”
Ông nhắc hai hợp đồng tôi phát hiện sắp hết hạn, chỗ số liệu bị nhập trùng và lần tôi đứng ra cãi cho người tài xế lớn tuổi ngoài đường. Hóa ra ông đã nhìn tôi lâu hơn tôi tưởng.
Sau đó ông hỏi tôi có muốn qua PM không.
“Portfolio Management. Bên quản lý danh mục đầu tư,” ông giải thích. “Cô qua làm assistant, theo hồ sơ, lịch họp, biên bản và tiến độ. Chưa biết thì học.”
Tôi biết phòng đó. Tầng năm, dây thẻ màu đen, những người hiếm khi xuống căn tin. PM theo dõi các khoản đầu tư và những dự án lớn nhất, tài liệu từ các phòng khác đưa lên đều phải qua mắt họ. Trong công ty, đó gần như là nơi quyền lực nhất chỉ sau ban điều hành.
Còn tôi, nếu sang đó, sẽ là trợ lý nhỏ nhất.
Nhưng nhỏ nhất trong một căn phòng như thế vẫn khác với việc ngồi ở Tổng hợp chờ người ta nhớ tới tên mình.
“Em cũng chưa có kinh nghiệm đầu tư.”
“Cái gì cô không biết, tôi cho cô thời gian học. Cái tôi cần là cô nhớ việc, nhìn ra chỗ số liệu lệch và không nói nhiều hơn mức cần thiết. Một tuần. Cô có thể suy nghĩ tới ngày mai.”
“Không cần đâu anh. Em nhận.”
Nói xong, tôi mới nghe tim mình đập mạnh. Tôi không cần hỏi tại sao ông chọn tôi; nếu câu trả lời chỉ là tấm ảnh, ông đã chẳng phải lôi hai hợp đồng và một bảng số liệu ra nhớ. Còn nếu vẻ ngoài có giúp cánh cửa mở nhanh hơn một chút, tôi cũng không thấy cần đứng ngoài để chứng minh mình thanh cao.
Tôi không nghĩ mình tham vọng. Phụ nữ như tôi từ nhỏ thường được dạy chỉ cần ngoan, học vừa đủ, lấy được người chồng tử tế rồi vun vén gia đình. Nhưng ngồi trước ông Trí, tôi bỗng muốn biết nếu không dừng ở chữ vừa đủ, mình còn có thể đi tới đâu.
Khi cầm cuốn sổ bước ra, tôi không còn nghĩ mình nhận nhầm cơ hội của ai. Cánh cửa đã mở trước mặt tôi. Việc của tôi là bước vào rồi khiến người ta không thể đuổi ra.
Trở lại phòng, tôi nói thẳng mình sẽ chuyển sang PM. Phượng đang bóc quýt, nghe xong thì miếng quýt dừng giữa tay.
“PM?” cô Hồng hỏi lại.
“Trợ lý phòng.”
Không ai cười.
Phượng có vẻ định nói gì đó, rồi chỉ nhét miếng quýt vào miệng. Cô Hồng kéo chồng hồ sơ đang để lệch sang một bên cho tôi đi qua. Cô Thảo gọi tôi lại, giọng tự nhiên trang trọng hơn:
“Vậy em bàn giao giúp chị cho gọn. Qua đó người ta cần gì thì đừng để phòng mình mang tiếng.”
Chỉ mới nhắc tới PM, cách mọi người nhìn tôi đã đổi. Tôi vẫn là Linh của buổi sáng, vẫn ngồi chiếc bàn cũ, vẫn là trợ lý thấp nhất của một căn phòng mình còn chưa bước vào. Vậy mà những người vừa đem cơ thể tôi ra cười đã tự biết ngậm miệng.
Lần đầu tiên tôi hiểu quyền lực đôi khi không cần quát. Chỉ cần người khác tin sau lưng mình có một cánh cửa họ không tùy tiện bước qua được.
Lúc chỉ còn hai người, cô Thảo mới nói:
“Trên đó ai cũng dễ nhìn, nói chuyện cũng dễ nghe. Đừng vì thế mà tin người quá.”
Tôi gật đầu.
Đến khi cửa thang máy khép lại, trong vách inox có một cô gái đang cố nén cười. Buổi sáng cô còn co vai vì một câu bỗ bã. Bây giờ chỉ một cái tên phòng đã khiến cả đám người im đi.
Tôi định gọi cho Nam.
Ngón tay đã chạm vào tên anh rồi dừng lại.
Không hiểu sao, tôi không muốn kể. Có những niềm vui vừa nảy ra đã mang về nói với chồng thì trở thành chuyện của hai người. Còn lúc ấy, tôi muốn giữ nó nguyên vẹn là của riêng mình.
* * *
Nam về sớm.
Anh vẫn mặc sơ mi, nhưng cổ áo đã nhăn và trên tóc có mùi nắng. Người khác có thể không nhận ra. Tôi chỉ cần đứng gần là biết chồng đã chạy xe cả ngày.
Tôi đã nghĩ trên đường về mình sẽ kể. Chỉ cần nói ông Trí gọi lên, Nam sẽ hiểu PM có nghĩa gì. Anh từng sống trong thế giới đó lâu hơn tôi. Có khi anh còn giúp tôi biết phải học từ đâu.
Nhưng khi Nam hỏi hôm nay có gì vui mà mặt tôi cứ sáng lên, tôi lại nói không có gì.
“Không có gì mà cười một mình?”
“Chắc tại tấm ảnh được khen.”
Tôi chọn lời nói dối gần nhất. Nam nhìn tôi thêm một chút rồi thôi.
Chính sự dễ dàng ấy khiến tôi im luôn.
Tôi không nghĩ đàn bà giấu chồng chỉ vì đã làm chuyện có lỗi. Đôi khi chúng tôi im lặng vì chưa muốn người khác đặt tay vào một cảm xúc còn mới. Nam có thể lo, có thể hỏi ông Trí chọn tôi vì sao, có thể vô tình làm niềm vui ấy nhỏ đi. Tôi không muốn nghe bất cứ câu nào trong số đó.
Tôi muốn giữ nguyên khoảnh khắc cả phòng Tổng hợp đã im khi nghe hai chữ PM.
Lúc ra ăn cơm, chị Lan nhìn hai đứa rồi bĩu môi.
“Đóng cửa rù rì gì, cơm nguội mẹ bây giờ.”
Nam đá nhẹ vào thùng hàng của chị.
“Lo bán quần sịp của chị đi.”
“Quần sịp nuôi cả nhà này đó con.”
Mẹ từ bếp quát vọng ra, cả bàn lại ồn lên. Tôi ngồi giữa căn nhà chật, bên cạnh những túi hàng chưa gửi, nghe họ nói chuyện mà thấy mình như đang giữ trong túi một món đồ quý không ai biết.
Nằm bên chồng, tôi mở lại tấm ảnh bikini. Tôi đọc những lời khen một lần, rồi thêm một lần nữa mới tắt máy.
Nam đang ngủ vẫn kéo tay tôi đặt lên bụng anh theo thói quen.
Tôi ôm chồng. Trong đầu hiện ra tầng năm, sợi dây thẻ màu đen và gương mặt Phượng lúc không dám nói tiếp.
Nam không biết gì cả.
Lạ là tôi không thấy áy náy. Tôi chỉ thấy bí mật ấy làm ngày mai sáng hơn một chút.
* * *
Ngày nhận việc, tôi thay đồ ba lần.
Chiếc váy xanh đen hồi còn làm khách sạn đẹp vừa đủ, nhưng đặt cạnh hình dung của tôi về tầng năm lại hơi hiền. Tôi không muốn ngày đầu đã để người ta nhìn ra mình đến từ căn phòng cũ kỹ nào.
Cuối cùng tôi vẫn mặc nó.
Chị Lan đang ngồi cạnh mấy thùng hàng, thấy tôi bước ra thì nhìn một vòng.
“Mày đi họp phụ huynh cho ai vậy?”
“Em qua phòng mới.”
“Phòng mới toàn sư thầy hả mà kín mít?”
Chị lôi ra một chiếc blazer màu kem, bắt tôi khoác thử. Áo làm vai tôi thẳng hơn, eo chỉ lộ vừa đủ khi cài một nút.
“Đó. Nhìn có tiền lên liền.”
“Em có tiền thật đâu.”
“Người ta nhìn thấy trước, tiền tính sau.”
Nam ra đúng lúc tôi đang xỏ giày. Anh khựng lại, hỏi hôm nay có họp lớn à.
“Cũng bình thường thôi anh.”
Tôi không nói đây là ngày đầu ở PM. Anh cúi chỉnh cái móc ở quai giày cho tôi rồi khen đẹp. Tôi cười, nhưng lúc bước ra cửa vẫn có cảm giác mình vừa giấu thêm một chuyện nữa.
Phòng PM khác phòng Tổng hợp ngay từ cửa thang máy.
Tầng năm thơm mùi cà phê, gỗ mới và vài loại nước hoa đắt tiền. Trên tường chỉ có ba chữ PM bằng kim loại xám. Không bảng thi đua, không thông báo sinh nhật cuộn góc. Cô thư ký thay sợi dây thẻ xanh của tôi bằng màu đen. Chỉ là một miếng vải rẻ tiền, vậy mà khi đeo lên, tôi có cảm giác chính mình cũng được xếp sang một loại khác.
Ở phòng Tổng hợp, chúng tôi đi xin chữ ký. Ở đây, người ta mang giấy lên chờ. Một cuộc gọi từ PM có thể làm Kế toán sửa lại bảng tiền, Pháp lý lục hồ sơ, bên dự án đổi lịch họp. Tôi chỉ là trợ lý mới, cái tên nằm dưới cùng trong danh sách phòng. Nhưng chiếc ghế thấp nhất ở đây dường như vẫn cao hơn chiếc ghế cũ của tôi một bậc.
Ý nghĩ ấy không đẹp đẽ gì. Tôi vẫn thích nó.
Khải ra đón tôi.
Anh gần bốn mươi, trán hơi cao, khóe mắt có vài đường nhỏ. Không phải kiểu đẹp trai nhìn một lần là choáng. Nhưng áo sơ mi vừa người, giày sạch, giọng trầm và cách anh đứng khiến khoảng không xung quanh cũng trở nên ngay ngắn.
“Ngày đầu cứ cho đàn ông có cơ hội ga lăng,” anh nói khi cầm giúp thùng đồ. “Qua tuần sau tụi anh bắt em bê hồ sơ bù.”
Câu đùa làm tôi bớt căng.
Tôi chỉ nhớ những người trong phòng bằng vài nét đầu tiên: chị Minh sắc và gọn như chiếc váy bút chì chị mặc; Duy nói nhỏ, đeo kính gọng mảnh; Tuấn Anh trẻ, tóc vuốt đẹp và nhìn tôi lâu hơn một nhịp khi bắt tay.
Người khiến tôi chú ý nhất lại là Thư.
Chị mặc váy quấn màu trắng ngà, không hở nhưng ôm theo đường người rất đẹp. Tóc uốn nhẹ, móng tay sơn trong. Chị không có vẻ đang cố chứng minh món gì trên người là hàng đắt. Chính vì thế người ta càng biết chúng không rẻ.
“Áo đẹp,” chị nói.
“Của chị chồng em.”
“Bán online à? Mẫu này chạy quảng cáo đầy Facebook.” Thư nhìn tôi thêm một lần. “Nhưng em mặc đẹp hơn mẫu.”
Tôi biết có phần xã giao, vẫn thấy vui.
Phụ nữ trong phòng PM đều đẹp theo một kiểu đã được tính toán kỹ mà vẫn không để lộ vẻ tính toán. Chị Minh mặc váy bút chì vừa qua gối, khuyên tai nhỏ nhưng sáng. Một cô bên dự án khách sạn dùng màu son gần giống màu môi thật, chiếc áo cổ rộng chỉ để lộ xương quai xanh. Không ai phô trương quá mức, nhưng quần áo đều ôm đúng nơi nên ôm, buông đúng nơi nên buông.
Tôi thích nhìn họ.
Không chỉ vì quần áo. Cách họ ngồi cũng khác. Lưng thẳng, chân bắt chéo, cánh tay đặt hờ trên thành ghế như thể chẳng ai có quyền làm họ vội. Khi bị ngắt lời, họ không cười trừ cho qua mà nhìn người đàn ông đối diện, chờ anh ta im rồi nói tiếp.
Tôi từng nghĩ phụ nữ dịu dàng là người biết nhường. Ở đây, tôi bắt đầu thấy một kiểu dịu dàng khác: giọng vẫn nhỏ, môi vẫn cười, nhưng phần của mình thì không nhường lấy một câu.
Tôi học rất nhanh. Không chỉ vì sợ bị trả về, mà vì tôi thích cảm giác khi mình chậm rãi hơn, người khác cũng phải chờ. Ở phòng Tổng hợp, tôi luôn sợ chiếm mất thời gian của người ta. Lên PM, tôi hiểu thời gian của mình cũng có giá.
Một khi đã nếm được cảm giác ấy, rất khó quay lại làm cô gái luôn đứng nép bên cửa, ôm hồ sơ và xin lỗi ngay cả lúc lỗi không thuộc về mình.
Ở phòng Tổng hợp, một chiếc váy hơi ôm cũng đủ để bị hỏi đi đâu. Ở đây, phụ nữ có thể mặc đẹp mà không cần giải thích. Đàn ông vẫn nhìn, nhưng biết nhìn vừa đủ. Sự chừng mực ấy khiến ánh mắt của họ dễ chịu hơn, đồng thời cũng nguy hiểm hơn. Một người đàn ông nhìn thẳng vào ngực mình thì dễ ghét. Người chỉ khựng lại nửa giây rồi lịch sự dời mắt đi mới khiến mình nhớ.
Trên bàn Khải có ảnh vợ và con gái. Anh cầm lên khoe, kể sáng nào cũng cột tóc cho con rồi tới trường cô giáo phải làm lại. Trong điện thoại Thư cũng đầy hình chồng với thằng con trai sáu tuổi. Chị kể chồng mình vụng, luộc trứng cũng làm nứt nhưng tối nào đi làm về muộn vẫn ngồi ghép rô-bốt với con.
Hai người nói về gia đình bằng thứ giọng dịu hẳn xuống. Khải nhớ con gái dị ứng món gì. Thư nhớ ngày chồng phải tái khám dạ dày. Nghe họ kể, tôi nghĩ cả hai hẳn phải yêu gia đình mình lắm.
Cuộc họp đầu tiên của tôi trôi qua như một cơn mưa chữ. NAV, bridge loan, equity, waterfall. Tôi ghi kín lề giấy mà vẫn chỉ hiểu được phân nửa. Khải đẩy sang một viên kẹo, bảo không theo kịp mới phải ngồi đây, theo kịp hết thì đã giành ghế anh rồi.
Tôi cười, bớt sợ được một chút.
Trong cả cơn mưa chữ ấy, tôi nhìn ra một con số giải phóng mặt bằng không khớp. Cả phòng dừng lại sửa. Ông Trí chỉ nhìn tôi một cái. Khải đánh dấu bên cạnh dòng ghi chú. Không ai khen, nhưng như vậy đã đủ.
Mấy ngày sau trôi rất nhanh. Bản biên bản đầu tiên bị sửa đỏ gần kín; bản thứ hai còn một nửa; tới bản thứ ba, ông Trí trả lời đúng một chữ “Được”. Tôi chụp màn hình, theo thói quen định gửi cho Nam rồi lại thôi.
Đó là thứ đầu tiên tôi tự làm được ở PM. Tôi muốn tự mình vui với nó trước.
Tuấn Anh đi ngang thấy tôi cười, hỏi bạn trai nhắn à. Tôi giơ bàn tay có nhẫn.
“Chồng.”
Cậu ta làm vẻ tiếc nuối.
“Tin buồn.”
“Buồn thì làm việc đi,” Thư nói mà mắt vẫn nhìn màn hình.
Tôi biết kiểu trêu của Tuấn Anh chẳng có gì nghiêm túc. Dù vậy, được một người đàn ông trẻ, thơm tho, tóc tai gọn gàng tỏ vẻ tiếc vì mình đã có chồng vẫn là một lời khen dễ chịu. Tôi không đáp lại, nhưng cũng không giả vờ không hiểu.
Những người đàn ông ở đây cũng lịch sự một cách tự nhiên. Họ kéo ghế, giữ cửa, rót nước cho phụ nữ trước mà không nhìn quanh xem có ai thấy. Trong những động tác ấy, tôi bắt gặp những mảnh nhỏ của Nam ngày trước.
Tôi cũng nhận ra sự lịch sự ở đây có thứ bậc. Khách quan trọng được đón tận cửa. Người mang hồ sơ từ phòng khác đứng chờ bên ngoài. Một câu của Khải có thể khiến Kế toán sửa giấy ngay, trong khi cô Hồng từng ôm cùng loại hồ sơ ngồi đợi gần cả buổi.
Điều ấy không đẹp đẽ gì. Nhưng khi người ta bắt đầu nhường đường cho tôi vì sợi dây thẻ đen, tôi đã không từ chối.
Tôi chỉ bước qua, cảm ơn, rồi tự nhủ mình sẽ làm đủ tốt để một ngày nào đó họ phải nhớ tên tôi ngay cả khi không nhìn tấm thẻ.
Hồi mới yêu, anh cũng luôn đi phía ngoài vỉa hè, mở cửa xe, gọi món tôi thích. Mỗi lần tới đón ở khách sạn, áo anh phẳng, tóc gọn, mấy cô lễ tân nhìn theo. Tôi giả vờ không biết nhưng trong lòng kiêu hãnh muốn chết.
Sau khi cưới, tiền ít dần, những chỗ có người kéo ghế cũng ít đi. Nam vẫn nhường tôi miếng ngon, vẫn nhớ mua thuốc khi tôi đau bụng. Chỉ là hào quang xung quanh anh rơi mất.
Ngồi giữa phòng PM, tôi nhận ra mình nhớ cảm giác ấy.
Không phải tôi muốn một người đàn ông khác. Tôi chỉ thích được đặt vào một nơi đẹp đẽ, nơi đàn ông nói năng nhỏ nhẹ, phụ nữ thơm tho, chuyện trên bàn là dự án tiền tỷ chứ không phải tháng này ai đóng tiền điện.
Ít nhất khi ấy tôi tin chỉ có vậy.
Chiều đầu tiên từ PM về, tôi gặp Nam ở đầu hẻm.
Anh đã thay áo Grab, mặc lại bộ sơ mi sáng đi khỏi nhà. Nhưng chiếc áo nằm cả ngày dưới yên nên nhàu nhĩ, một bên cổ còn quặp vào trong. Tóc anh bị mũ bảo hiểm ép xuống, da sạm nắng, đôi giày cũ bám một lớp bụi mỏng.
Nam vẫn là Nam của buổi sáng. Anh không già đi chỉ trong một ngày.
Chỉ có mắt tôi vừa đi qua một căn phòng toàn cổ tay áo phẳng, giày da sạch và mùi nước hoa kín đáo. Bởi vậy, dưới ánh đèn đầu hẻm, chồng tôi bỗng nhăn nheo và cũ kỹ hơn trước.
Ý nghĩ ấy làm tôi xấu hổ. Tôi bước tới sửa cổ áo cho anh như thể chỉ cần vuốt phẳng miếng vải là có thể vuốt phẳng luôn điều vừa hiện ra trong đầu.
“Ngày đầu ở phòng mới sao rồi?” Nam hỏi.
Có lẽ chị Lan đã nói cho anh biết tôi đổi chỗ. Nhưng anh chỉ biết tới đó.
“Cũng bình thường.”
Tôi không kể sợi dây thẻ màu đen. Không kể ông Trí đã nhìn thấy lỗi trong hồ sơ của tôi. Không kể người từ phòng khác đứng ngoài cửa chờ, hay Tuấn Anh đã tiếc ra mặt khi biết tôi có chồng.
Nam ừ, rồi hỏi tối muốn ăn gì.
Tôi nhìn cổ áo vẫn chưa thẳng của anh, bỗng không muốn nói thêm.
Tối ấy, Nam ôm tôi từ phía sau. Anh hôn lên gáy, bàn tay lần xuống bụng như những lần trước. Tôi biết tiếp theo sẽ là gì. Cơ thể hai vợ chồng đã quen nhau đến mức nhiều khi chẳng cần hỏi.
Nhưng tôi không có cảm giác.
Nam vẫn dịu dàng. Chính sự dịu dàng quen thuộc ấy càng khiến tôi hoảng, bởi môi anh ở trên cổ mà đầu tôi lại hiện ra mái tóc vuốt gọn của Tuấn Anh, cổ tay áo của Khải, mùi nước hoa còn vương trong thang máy.
Tôi không ướt.
Nam chạm thêm một lúc, tôi vẫn khô đến khó chịu. Tôi phải khép chân, nói chắc hôm nay mệt.
Anh dừng ngay. Không cáu, không hỏi. Chỉ kéo chăn lên cho tôi rồi quay sang phía còn lại.
Tôi nằm nhìn lưng chồng, vừa thương vừa bực chính mình. Anh chẳng làm gì sai. Thậm chí bộ dạng cũ kỹ ấy là vì anh đã chạy ngoài đường cả ngày kiếm tiền.
Vậy mà khi tôi nhắm mắt, chỉ cần nhớ lại mấy người đàn ông bóng bẩy ở tầng năm, giữa hai chân lại rỉ ra một chút.
Cảm giác đến nhanh và phản bội đến mức tôi giật mình kẹp chặt đùi.
Tôi muốn đổ lỗi cho sự mệt mỏi, cho căn phòng nóng, cho bất cứ thứ gì ngoài mình. Nhưng đàn bà có thể nói dối chồng, đôi khi cũng nói dối được cả trái tim. Cơ thể thì không biết giữ mồm.
Tối đó, tôi nằm sát mép giường. Khoảng cách giữa hai vợ chồng chỉ một gang tay, mà tôi thấy như vừa có thêm một căn phòng chen vào giữa.
Khải nhận điện thoại của vợ ngay trong bữa ăn chung, hỏi con đã tan học chưa và muốn mua bánh gì. Giọng anh mềm hẳn. Thư vẫn cắt thức ăn, không nhìn lên, chỉ hỏi con bé lại đòi bánh su kem à.
Khải cười bảo con muốn gì anh cũng mua. Thư đáp chị biết, vì tuần trước chính chị đã phải nhắc anh bánh để lâu trong tủ lạnh sẽ hỏng.
Một lát sau tới lượt chồng Thư gọi. Chị hỏi anh đã uống thuốc dạ dày chưa, thằng cu làm xong bài tập thì cho chơi thêm mười phút thôi. Giọng chị cũng mềm như Khải lúc nãy. Trước khi cúp máy, chị còn nói yêu anh rất tự nhiên.
Khải gắp cho chị miếng cá, bảo nói chuyện với chồng mà sai anh gỡ xương.
“Anh rảnh thì làm.”
“Anh mà rảnh?”
“Ừ. Ba phút nữa vợ anh gọi lại thì anh bận.”
Hai người cười. Tôi nhìn nhẫn cưới trên tay họ, lúc ấy vẫn nghĩ sự thân thiết đó đẹp. Một người đàn ông có vợ và một người đàn bà có chồng vẫn có thể hiểu nhau mà không nhất thiết bước qua giới hạn.
Có lẽ tôi tin vì muốn tin.
Tôi dần quen với phòng mới bằng những việc như thế: một cuộc họp chưa hiểu hết, một bản biên bản bị sửa, một ly cà phê nhỏ, một người đàn ông đứng dậy giữ cửa kính. Tuấn Anh biết tôi có chồng vẫn thích trêu. Thư bảo đàn bà đừng giả vờ nói mình không đẹp, nghe rất chán.
Vẻ ngoài của tôi cũng thay đổi theo căn phòng. Tôi không mua quá nhiều, chỉ thêm một chiếc sơ mi lụa, hai cái váy ôm vừa người và đôi giày gót thấp màu nude. Chị Lan chọn giúp, miệng chê gu tôi quê nhưng vẫn lén sửa đường may ở eo cho vừa hơn.
Nam hỏi phòng mới bắt mặc đẹp à. Tôi nói dạo này có vài buổi họp. Anh chỉ ừ. Tới lúc tôi ra cửa, anh mới kéo tay lại, hôn một cái rồi bảo chiếc váy màu nâu đẹp nhất.
Chỉ một câu ấy đủ làm tôi vui, nhưng không ngăn tôi để ý khi những người đàn ông khác nhìn.
Hôm sau Thư nhìn chiếc váy ấy, bảo tôi cuối cùng cũng biết mặc thứ hợp với mình.
“Vậy là em đẹp?” tôi hỏi.
“Ừ. Biết thì tốt.”
Chị quay lại màn hình. Tôi nhìn nghiêng gương mặt chị, tự nhiên muốn được giống chị một chút: đẹp nhưng không ngại đẹp, được đàn ông nhìn cũng chẳng luống cuống.
Có người phòng khác gọi tôi là “chị Linh bên PM”. Chỉ một cách gọi thôi mà trong lòng tôi nảy lên một niềm vui rất trẻ con.
Tôi đưa tay vuốt sợi dây thẻ đen nằm trên ngực.
* * *
Tôi không nhớ mình quen với PM từ lúc nào.
Có thể là khi không còn phải nhìn trộm người khác để tìm chỗ lấy cà phê. Cũng có thể là lúc một người ở phòng Kế toán mang hồ sơ tới, đứng ngoài cửa hỏi “chị Linh bên PM” dù trước đó anh ta từng để tôi chờ. Những thay đổi nhỏ gom lại rất nhanh. Tới khi nhận ra, tôi đã bước qua cửa kính mà không còn thấy mình là khách.
Những chuyện khác cũng gom lại theo cách đó.
Lúc mới lên, tôi tưởng tầng năm chỉ khác tầng dưới ở mùi nước hoa, quần áo và cách nói chuyện. Sau mới biết sự sạch sẽ ở đây chủ yếu nằm trên bề mặt.
Duy là người đầu tiên làm tôi hiểu.
Cậu ta ít nói nhất phòng, đeo kính, luôn mang khăn giấy riêng để lau bàn. Hình nền điện thoại là ảnh siêu âm của đứa con đầu lòng. Mỗi lần vợ gọi, Duy đều đi ra ngoài nghe vì sợ tiếng họp làm cô ấy đau đầu. Cậu còn đặt báo thức nhắc vợ uống sắt, khoe cuối tuần đã tự ráp xong nôi trẻ con.
Một buổi trưa, tôi vào cầu thang thoát hiểm gọi điện cho bên in. Cửa vừa hé, tôi đã nghe tiếng thở gấp ở chiếu nghỉ phía dưới.
Tôi định lùi ra. Nhưng qua khe lan can, tôi thấy Duy.
Cậu ta đứng sau Mai bên Kế toán. Váy cô bị kéo lên tới eo, quần lót mắc ở một bên đùi. Hai tay Mai chống lên tường, còn hông Duy thúc ngắn và đều phía sau. Cái kính gọng mảnh vẫn nằm ngay ngắn trên mặt. Thẻ nhân viên hai người va vào nhau lách cách theo từng nhịp.
Điện thoại trong tay tôi suýt phát tiếng. Tôi tắt ngay rồi đứng im sau cánh cửa.
Mai cắn môi để khỏi rên lớn. Duy ghé sát tai cô, vừa làm vừa hỏi chiều nay cô có kịp sửa bảng dòng tiền không. Mai gật đầu. Tôi không biết nên thấy ghê vì cảnh trước mắt hay vì giọng họ vẫn tỉnh táo như đang họp.
Chưa đầy mười phút sau, Mai mang bảng tính vào PM. Tóc đã chải lại, váy phẳng, miệng gọi “anh Duy” rất đúng mực. Duy ngồi cạnh khung ảnh siêu âm, chỉ cho cô một ô số sai mà mặt không đổi.
Tôi cúi đầu xuống màn hình. Không ai trong phòng nhìn họ lâu hơn bình thường.
Chiều đó, Duy nhận cuộc gọi của vợ. Cậu hỏi cô ấy đã ăn cháo chưa, còn dặn đừng xuống cầu thang vì bụng lớn rồi dễ trượt. Giọng dịu dàng tới mức nếu không tận mắt thấy ở chiếu nghỉ, tôi sẽ nghĩ mình đã nhìn nhầm người.
Sau Duy, tôi bắt đầu nhìn ra những vết nứt khác.
Chị Minh có chồng làm bác sĩ và hai đứa con học trường quốc tế. Ảnh gia đình chị chụp năm nào cũng cùng một studio, ai cũng mặc đồ trắng, cười đẹp như quảng cáo bảo hiểm. Nhưng mỗi lần đoàn khách từ Singapore sang, chị lại là người ở khách sạn muộn nhất. Một lần chị quăng thẻ phòng xuống bàn, bảo chuyến này lão khách già khó chiều, cả phòng cười. Không ai hỏi chị đã dùng thẻ ấy để họp hay để làm gì.
Tuấn Anh chưa cưới nên ít phải giấu hơn. Cậu ta có một cô bạn gái làm ngân hàng, một người yêu cũ ở Pháp lý và không biết thêm bao nhiêu mối để tên bằng ký hiệu. Có hôm hai cô cùng tìm xuống sảnh, cãi nhau tới mức bảo vệ phải mời ra ngoài. Tuấn Anh nấp trong phòng họp, còn Thư khóa cửa giúp rồi mắng cậu ngu chứ không mắng cậu tệ.
Khải nghe xong còn cười:
“Muốn ăn vụng thì ít nhất cũng đừng để hai quán giao cùng giờ.”
Cả phòng cười theo.
Tôi cũng cười, chậm hơn một nhịp.
Rồi có những buổi tiếp khách mà bàn họp chỉ nói chuyện tiền, còn bàn nhậu quyết định ai sẽ đi cùng ai sau đó. Một chị bên đối tác vào nhà vệ sinh với son màu đỏ, lúc trở ra môi đã nhạt và nút áo cài lệch. Ông khách ngồi cạnh ông Trí đưa tay đặt lên đùi chị ngay dưới bàn. Chị vẫn mỉm cười trình bày tiến độ như không có bàn tay nào ở đó.
Khi xe tới đón, chị Minh ghé tai tôi bảo đặt thêm một phòng. Chị nói nhỏ, mặt bình thản:
“Phòng chốt hợp đồng.”
Tôi hỏi có cần ghi tên khách không.
Chị nhìn tôi một giây rồi cười:
“Em còn mới thật.”
Sau đêm ấy, khoản đầu tư được duyệt nhanh hơn gần một tháng. Sáng hôm sau, trên bàn có bánh cho cả phòng. Người ta vừa ăn vừa khen đối tác biết điều, tuyệt nhiên không ai nhắc tới căn phòng khách sạn.
Ban đầu tôi thấy kỳ.
Không phải thứ kỳ cục khiến người ta hét lên. Nó giống lúc bước vào một căn phòng thơm quá rồi nhận ra dưới mùi nước hoa có thứ gì đang thiu. Tôi biết nó ở đó, nhưng mọi người xung quanh vẫn cười, vẫn họp, vẫn nhắc nhau đón con, mua thuốc cho chồng. Chỉ mình tôi nhăn mặt thì hóa ra tôi mới là người không biết điều.
Phòng Tổng hợp ở tầng dưới có tường mốc, bàn xước và mấy người đàn bà ăn nói thô như giấy nhám. Phượng nhìn bẩn, mồm lúc nào cũng vú với mông. Nhưng hết giờ cô về chợ mua cá cho chồng, tháng nào cũng gửi tiền về quê nuôi mẹ. Cô Hồng có thể chửi người ta từ sáng tới trưa, vậy mà ông chồng thất nghiệp một năm, cô chưa từng để ai ngoài phòng biết ông thiếu tiền.
Họ nhìn bẩn nhưng sống sạch.
Tầng năm thì ngược lại. Áo quần không một nếp nhăn, móng tay sạch, răng trắng, câu nào cũng “cảm ơn” với “phiền em”. Vậy mà cầu thang thoát hiểm, hầm xe, phòng khách sạn, thậm chí phòng họp khóa cửa đều có thể thành chỗ người ta phản bội nhau.
Càng lên cao, người ta càng biết dùng mùi thơm che mùi thối.
Tôi hiểu điều đó mà vẫn không muốn xuống.
Đây mới là phần khiến tôi sợ mình.
Tôi bắt đầu bằng việc tự nhủ chuyện của họ không liên quan tới mình. Rồi tôi học cách thấy Duy đặt tay lên eo Mai khi đi sau lưng mà vẫn tiếp tục gõ biên bản. Học cách nghe Tuấn Anh nói dối bạn gái qua điện thoại mà không nhíu mày. Học cả cách đặt phòng khách sạn không để tên công ty trong nội dung chuyển khoản.
Mỗi lần làm được một việc như thế, tôi lại được tin thêm một chút.
Ở PM, giữ bí mật cũng là năng lực.
Không ai viết câu đó vào mô tả công việc. Nhưng tôi hiểu rất nhanh.
Đổi lại, hồ sơ qua tay tôi được ưu tiên. Người bên phòng khác chờ tôi trả lời. Một câu “để em hỏi anh Trí” đủ làm người đang lớn tiếng hạ giọng. Tôi chưa có chức vụ gì, vẫn là assistant nhỏ nhất, nhưng quyền lực của căn phòng chảy qua tôi như dòng điện rất nhẹ. Không đủ giật chết ai, chỉ đủ khiến đầu ngón tay tê và làm tôi muốn chạm thêm.
Đàn ông từ các phòng khác xuống nhiều hơn. Họ có thể thật sự mang việc tới, cũng có thể chỉ tiện đường ghé qua. Tôi không hỏi. Một người trước đây không nhớ tên tôi bỗng biết tôi thích trà ít ngọt. Quân gửi hồ sơ thường xuyên tới mức Duy hỏi Kế toán hết người giao việc rồi à.
Quân đỏ mặt. Tôi cúi đọc giấy, coi như không nghe.
Tôi từ chối những lời mời riêng, nhưng vẫn thích khoảnh khắc người ta ngập ngừng trước khi mời. Tôi không muốn phản bội Nam. Tôi chỉ muốn biết nếu trên tay chưa có chiếc nhẫn này, mình còn làm được bao nhiêu người đàn ông mất bình tĩnh.
Ý nghĩ ấy không cao quý. Nó chỉ rất thật.
Đàn bà đôi khi không cần người đàn ông trước mặt. Chúng tôi chỉ cần ánh mắt anh ta dừng lại để xác nhận mình vẫn còn sức hút. Giống như thử một chiếc váy đẹp rồi treo lại, không mua nhưng cả ngày vẫn nhớ lúc soi gương.
Phụ nữ ở phòng cũ nhìn thấy sự thay đổi nhanh hơn đàn ông.
Tôi mang hồ sơ xuống. Phượng vừa nhìn thấy sợi dây thẻ đen đã ngồi thẳng lại. Cô Hồng kéo ghế, nhường lối cho tôi đi qua.
“PM rảnh dữ ha, còn tự mang giấy xuống,” Phượng nói.
Giọng vẫn bỗ bã, nhưng không còn một chữ nào về ngực hay mông tôi.
“Hồ sơ phòng mình, em tiện thì mang thôi. Hai chị xem rồi ký giúp em.”
Cô Hồng cầm lên ngay. Phượng liếc chiếc váy màu nâu của tôi, môi nhếch như sắp buông một câu quen thuộc. Cuối cùng cô chỉ hỏi trên đó có lạnh không.
Tôi bảo máy lạnh hơi mạnh.
Cả ba cùng hiểu chúng tôi đang nói một chuyện chẳng quan trọng. Điều quan trọng là Phượng đã lựa lời.
Tôi chưa có chức vụ gì. Tôi vẫn tự in tài liệu, tự pha cà phê, vẫn bị sửa đỏ kín bản biên bản. Nhưng chỉ vì thuộc về PM, tôi đã có một phần rất nhỏ trong thứ quyền lực của căn phòng ấy. Nhỏ đến mức có lẽ người trên đó chẳng nhận ra, nhưng đủ làm những câu bỗ bã ở phòng cũ tự biến mất.
Tôi bước ra hành lang, thấy gót giày chạm nền đá nghe rõ hơn bình thường.
Từ lúc qua phòng mới, tôi bắt đầu hiểu vẻ kiêu kỳ đôi khi không phải tính xấu. Nó là một lớp vải khoác bên ngoài, đủ dày để người khác không tùy tiện chạm vào mình.
Thư là người dạy tôi cách ở trong căn phòng ấy mà không cần nói thành lời. Chị có thể để đàn ông nhìn, rồi chỉ nhướng mày như hỏi họ đã nhìn đủ chưa. Người lúng túng cuối cùng luôn là đối phương.
“Đẹp mà sợ nhìn thì phí,” chị nói. “Miễn là mình biết họ được phép tới đâu.”
Khải và Thư ở cạnh nhau tự nhiên đến mức chẳng ai thấy lạ. Anh biết chị uống cà phê không đường, chị nhớ lịch học múa của con gái anh. Khải nghe điện thoại vợ ngay trước mặt Thư. Thư kể về chồng ngay trước mặt Khải. Tôi từng nghĩ chính sự công khai ấy chứng minh giữa họ không có gì.
Vì thế tôi bỏ qua ly bia Thư uống dở Khải vẫn cầm lên, cách chị sửa cổ áo cho anh trước cuộc họp, hay những lần hai người nhìn nhau rồi cùng im khi điện thoại của một trong hai sáng tên vợ hoặc chồng.
Tôi thấy, nhưng không xếp chúng cạnh nhau.
Cho tới buổi đi chơi pickleball.
Cả phòng có lệ thỉnh thoảng đi đánh ở một cụm sân gần công ty. Khải gọi đó là gắn kết đội nhóm, Tuấn Anh bảo chủ yếu tới mặc đồ đẹp và đi ăn. Thư hỏi tôi đi không. Nghe nói ông Trí đôi khi cũng ghé, tôi gật đầu.
Hôm sau chị đặt lên bàn tôi một túi giấy. Bên trong là bộ thể thao màu đen, áo cổ vuông ôm sát và chân váy ngắn có quần bảo hộ may liền.
“Ngắn quá chị.”
“Có quần trong mà.”
“Nhưng chân em…”
“Chân đẹp mới đưa váy. Chân xấu chị đã đưa quần dài.”
Tôi mang vào nhà vệ sinh thử. Bộ đồ vừa như may riêng. Màu đen làm da sáng, eo gọn, hai chân dài hơn. Tôi chụp một tấm qua gương, định gửi Nam rồi dừng lại.
Nếu anh khen, tôi sẽ vui. Nếu anh bảo ngắn, tôi sẽ bực. Nếu anh chỉ trả lời một chữ ừ, có lẽ tôi còn bực hơn.
Tôi lưu ảnh, không gửi.
Đến buổi đi sân, cả phòng thay đồ ngay tại công ty. Duy với Tuấn Anh thay áo polo ngay trong phòng họp, vừa thay vừa cãi nhau ai giữ túi bóng. Khải còn một cuộc gọi nên bảo mọi người đi trước.
Tôi thay bộ Thư cho trong nhà vệ sinh, buộc tóc cao. Lần này nhìn vào gương, tôi không kéo váy xuống nữa.
Thư bước ra từ buồng bên cạnh. Chị mặc áo sát nách trắng với chân váy cùng màu, ngắn hơn cả tôi. Hai bên hông váy có nếp xếp nhỏ, lúc đi lộ ra phần quần bảo hộ ôm sát.
“Thấy chưa, đồ em còn kín chán.”
“Chị mặc quen rồi.”
“Mặc hai lần là quen.”
Chị đưa tôi lọ nước hoa nhỏ. Tôi xịt một chút vào cổ tay.
“Đánh thể thao còn xịt nước hoa à?”
“Mồ hôi không có tội, nhưng hôi thì có.”
Tôi cười đến mức suýt lem son.
Sân nằm sau một khu thương mại nhỏ, bốn phía quây lưới đen. Lúc chúng tôi tới, trời còn sáng nhưng đèn đã bật. Tiếng bóng nhựa nảy lóc cóc khắp nơi, xen tiếng giày kéo trên mặt sân. Quanh đó toàn người trẻ ăn mặc đẹp, có người mang theo máy quay, có người đánh được vài đường lại đứng chụp hình.
Tôi hiểu tại sao phòng PM thích chỗ này.
Nó là thể thao, nhưng cũng là một sân khấu vừa đủ kín đáo để ai cũng có thể bảo mình tới vận động.
Thư đưa tôi cây vợt màu trắng, dạy cách cầm. Tuấn Anh đứng sau làm mẫu, cố tình khom người quá thấp. Tôi đập vợt vào mông cậu ta một cái.
“Đàng hoàng.”
“Bạo lực với đồng nghiệp.”
“Đáng.”
Tôi cười nhiều hơn mình nghĩ.
Những quả đầu bay lung tung. Có quả chạm lưới, có quả tôi đánh thẳng sang sân bên. Duy chạy đi xin bóng, vừa đi vừa chửi tôi có sức mà không có hướng. Chơi qua vài lượt, tôi bắt đầu biết giữ vợt, biết chờ bóng nảy rồi mới đánh.
Khải tới sau.
Anh thay áo polo đen và quần short xám, tóc không còn vuốt ngay như ở công ty. Mồ hôi chưa có mà cổ áo đã hơi mở, để lộ một đoạn ngực. Tôi nhìn thấy rồi lập tức nhìn sang chỗ khác.
Thư ném cho anh chai nước. Khải bắt bằng một tay.
“Vợ không giữ ở nhà à?” chị hỏi.
“Anh báo rồi.”
“Báo hay xin?”
“Người có gia đình gọi là trao đổi.”
Tuấn Anh cười lớn.
“Đàn ông có vợ nói chuyện nghe khổ ghê.”
Khải đá nhẹ vào chân cậu ta.
Chúng tôi chia cặp. Tôi với Khải một bên, Thư và Tuấn Anh bên kia. Khải đứng sau, bảo tôi chỉ cần giữ gần lưới.
“Bóng qua đầu thì sao?”
“Có anh ở sau.”
Một câu rất bình thường. Trên sân ai đứng sau chẳng đỡ bóng. Vậy mà không hiểu sao nghe giọng anh sát phía sau, tôi lại thấy gáy mình hơi nóng.
Tôi tự mắng mình vớ vẩn.
Trận đầu chúng tôi thua vì tôi. Trận hai Khải đỡ gần hết những quả khó, còn tôi ăn may chặn được hai quả sát lưới. Mỗi lần ghi điểm, anh giơ tay. Tôi đập tay vào tay anh. Lần thứ ba, tay hai người trượt một chút, ngón tay anh chạm vào cổ tay tôi.
“Khá rồi đấy,” anh nói.
Tôi cười. Một phần vì vui, một phần vì được khen.
Thư đứng bên kia lưới, chống vợt nhìn.
“Anh Khải thiên vị người mới quá nha.”
“Em kiếm người mới đi anh thiên vị luôn.”
“Em không thèm.”
Chị nói rồi phát bóng rất mạnh về phía tôi. Tôi đỡ hụt, bóng sượt qua vai. Mọi người cười. Thư cũng cười, không có vẻ gì khó chịu, nhưng tôi vẫn thấy câu nói vừa rồi có một cái gai nhỏ.
Có lúc nghỉ, tôi ngồi ngoài sân uống nước. Mồ hôi chảy dọc sống lưng, phần tóc ở thái dương ướt dính. Tôi lấy điện thoại ra. Nam chưa nhắn gì.
Tôi gõ:
“Hôm nay em phải làm việc khuya. Anh ăn trước đi, đừng chờ.”
Tôi nhìn câu đó vài giây trước khi gửi.
Thật ra tôi không làm việc. Tôi đang mặc váy ngắn, ngồi ngoài sân chơi với những người Nam chưa từng gặp. Nhưng đây là hoạt động của phòng, nói là làm việc cũng không hẳn sai.
Tôi tự bào chữa đây cũng là việc của phòng, vậy nói làm khuya đâu hẳn sai. Rõ ràng tôi chỉ bẻ câu chuyện lệch đi một chút để chính mình còn nghe lọt tai.
Nam trả lời:
“Ừ. Về nhắn anh.”
Không hỏi với ai, ở đâu, mấy giờ. Tôi hơi nhẹ nhõm, lại hơi hụt hẫng. Nếu anh ghen một chút có khi tôi còn vui.
Trên sân, Thư vừa ghi điểm. Chị quay sang đập tay với Khải. Hai bàn tay giữ nhau lâu hơn bình thường hay do tôi đang để ý, tôi không chắc.
Chị Minh và Duy về trước. Tuấn Anh gọi đồ ăn. Chúng tôi ngồi ở dãy bàn ngoài sân, ăn khoai chiên, salad và thịt xiên. Khải uống nước vì còn lái xe. Thư gọi một ly bia, uống nửa ly rồi đẩy sang cho anh.
“Em uống không hết.”
Khải cầm lên uống luôn, chẳng ngại miệng ly còn vệt son của chị.
Tôi nhìn thấy.
Tuấn Anh chắc cũng thấy, nhưng cậu ta vẫn nói chuyện như không. Có lẽ hai người thân nhau lâu nên ai cũng quen. Hoặc có những chuyện trong một tập thể, người mới luôn là người biết cuối cùng.
Điện thoại Khải reo. Anh đi ra xa nghe. Giọng dịu xuống, tôi đoán là vợ. Thư cúi nhìn móng tay, nét mặt chẳng thay đổi.
Khi Khải quay lại, chị hỏi:
“Con bé ngủ chưa?”
“Chưa. Đợi bánh.”
“Anh mua chưa?”
Khải khựng lại.
Tuấn Anh cười sặc.
“Xong. Ba thương con dữ lắm.”
Khải chửi nhỏ, cầm điện thoại đặt bánh giao về nhà. Thư nhìn anh thao tác, môi cong lên. Tôi không biết đó là cười hay thương.
Chưa đầy một phút sau, điện thoại Thư cũng sáng. Màn hình hiện ảnh chồng chị đang cõng con trai trên bãi biển. Chị bắt máy, hỏi hai cha con đã ăn chưa, dặn anh khóa cửa ban công rồi đưa máy cho con.
“Mẹ sắp về. Ngoan thì mai mẹ mua bộ rô-bốt mới.”
Ở đầu dây bên kia, thằng bé nói gì đó làm chị cười, đôi mắt cong lại. Chị bảo mẹ cũng nhớ con, rồi hôn gió hai cái trước khi cúp máy.
Khải ngồi ngay cạnh, cúi lau vệt nước trên vợt cho chị.
Tôi nhìn hai chiếc nhẫn cưới lóe dưới đèn sân. Nếu tối ấy tôi về sớm hơn năm phút, hình ảnh cuối cùng tôi giữ về họ sẽ là hai người cha mẹ rất tử tế, ngồi nhớ con giữa một cuộc chơi của công ty.
Khi sân chỉ còn một nhóm chơi, chúng tôi thu vợt, gom bóng. Tuấn Anh đếm thiếu ba quả, bảo ai làm mất phải đền. Tôi nhớ lúc tập đã đánh mấy quả văng ra phía sau kho dụng cụ.
“Để em đi kiếm.”
Tôi bật đèn điện thoại, đi men theo hàng rào. Lối bên trái hẹp, một bên là bụi trúc, bên kia là vách tôn của kho. Ánh đèn sân chỉ lọt tới từng mảng. Tiếng người phía ngoài vẫn nghe rõ, nhưng nhỏ hơn.
Tôi nhặt được hai quả bóng gần đầu lối.
Quả thứ ba nằm sâu hơn, dưới một bụi cây sát hông xe bán tải đỗ sau kho.
Tôi cúi xuống, vừa định với tay thì nghe tiếng thở ngắn ở phía bên kia xe.
Ban đầu tôi tưởng có người đau. Tôi bước thêm một bước.
Rồi đứng chết trân.
Thư tựa lưng vào hông xe. Khải đứng trước mặt chị.
Hai người vẫn mặc nguyên quần áo, thành ra trong khoảnh khắc đầu tiên, đầu óc tôi không chịu hiểu. Áo polo đen của Khải gần như chìm vào bóng tối. Váy trắng của Thư bị kéo cao tới hông, một chân chị nhấc lên quấn ngoài đùi anh. Bàn tay chị nắm mép váy, những ngón tay siết chặt tới trắng bệch.
Sau đó hông Khải chuyển động.
Tôi hiểu. Họ đang đụ nhau, ngay trên sân Pick.
Điện thoại trong tay suýt rơi. Tôi tắt đèn ngay, tim đập thình thịch. Việc đúng nhất phải làm là quay đi. Không phải chuyện của tôi. Người ta ngoại tình hay làm gì cũng chẳng liên quan.
Tôi đã nghĩ rất rõ như thế.
Nhưng chân tôi không nhúc nhích.
Ánh sáng từ sân lọt qua khe giữa hai người. Tôi nhìn thấy cánh tay Khải chống lên thành xe, chiếc nhẫn cưới bắt một vệt sáng mỏng. Thư ngửa đầu, môi hé ra nhưng không kêu lớn. Chỉ có những tiếng thở bị giữ trong cổ, nhỏ và gấp. Khải ghé sát tai chị nói gì đó. Chị lắc đầu, rồi chân quấn quanh anh chặt hơn.
Tôi thấy mặt mình nóng bừng.
Xấu hổ trước, tò mò sau.
Hay cả hai đến cùng một lúc, tôi cũng không biết.
Tôi tự bảo đứng lại vì nếu lùi, lá khô dưới chân sẽ kêu. Họ nhìn thấy thì những ngày đầu của tôi ở PM sẽ bị kéo vào một chuyện bẩn thỉu. Tôi chỉ cần chờ họ dừng, rồi lặng lẽ đi.
Lý do đó nghe rất hợp lý.
Chỉ có điều sau vài giây, tôi biết mình đang nhìn.
Không phải nhìn để nhận ra họ. Tôi đã nhận ra ngay từ đầu. Tôi nhìn bàn tay Thư giữ váy, nhìn bắp chân chị căng lên, nhìn cách Khải vẫn cố giữ mọi chuyển động thật kín như thể ở ngoài hàng rào, họ chỉ đang ôm nhau. Phần kim loại của xe rung rất nhẹ theo nhịp, tiếng ấy chìm dưới tiếng bóng lóc cóc từ sân.
Tôi từng nhìn gương mặt Khải khi anh nói chuyện với con. Từng thấy anh cầm khung ảnh gia đình khoe con gái. Trước đó anh còn đặt bánh về nhà vì sợ con chờ.
Vậy mà lúc này anh ở đây, thân thể áp vào một người đàn bà khác.
Tôi nên thấy ghê tởm.
Tôi có thấy.
Nhưng bên dưới sự ghê tởm là một thứ cảm giác khác làm tôi càng xấu hổ. Hơi nóng chạy xuống bụng. Hai đùi tôi tự khép lại. Lớp quần bảo hộ dưới váy dính vào da vì mồ hôi, bỗng trở nên quá rõ ràng.
Tôi nhớ tới Nam.
Nhớ buổi tối anh ôm tôi từ phía sau, bàn tay nóng trên eo. Nhớ những ngày hai đứa còn ở căn hộ cũ, có lần làm ngay trong bếp vì chưa kịp vào phòng. Khi đó tôi đã vừa sợ hàng xóm nghe thấy vừa thấy kích thích đến run người.
Tôi không muốn gọi tên cảm giác ấy. Nó nằm im trong người tôi từ bao giờ, để rồi xuất hiện đúng lúc này, trước một cảnh mà tôi lẽ ra phải quay đi.
Khải chuyển động nhanh hơn. Thư đưa tay bịt miệng. Chiếc nhẫn mảnh trên ngón tay chị chạm vào môi.
Ngoài sân có người gọi:
“Linh, thấy bóng không?”
Tôi giật mình.
Khải dừng lại.
Thư mở mắt.
Ánh nhìn của chị đi qua vai Khải, thẳng vào chỗ tôi đứng.
Tôi không biết chị thấy tôi từ bao giờ. Có thể ngay lúc tôi vừa bước tới. Có thể chỉ mới lúc tiếng gọi vang lên.
Hai người phụ nữ nhìn nhau trong bóng tối.
Tôi chờ chị hoảng. Chờ chị đẩy Khải ra, kéo váy xuống hoặc ít nhất quay mặt đi.
Thư không làm gì cả.
Bàn tay đang bịt miệng chậm rãi hạ xuống. Chị vẫn nhìn tôi, rồi siết tay vào vai Khải.
Anh hiểu thành một tín hiệu khác.
Cơ thể anh lại chuyển động. Cặc anh ta vẫn đụ vào lồn Thư mặc cho tôi và Tuấn Anh có thể thấy
Tôi thấy cổ họng khô khốc.
Ánh mắt Thư lúc ấy không phải van xin tôi giữ bí mật, cũng chẳng phải thách thức. Nó bình tĩnh đến lạ, như thể chị chỉ vừa mở một cánh cửa, thấy tôi đứng ngoài và tùy tôi muốn bước vào hay bỏ đi.
Chính sự bình tĩnh đó làm tôi sợ.
Tôi lùi một bước. Lá khô kêu rắc dưới gót giày.
Khải quay đầu, nhưng Thư ôm lấy gáy anh, kéo mặt anh về phía mình. Tôi không biết anh có kịp nhìn thấy tôi không.
Tôi cúi nhặt quả bóng dưới bụi trúc. Tay run tới mức phải nhặt hai lần mới được.
Rồi tôi quay về lối cũ.
Tuấn Anh đứng ở đầu sân, ôm mấy cây vợt.
“Đủ không?”
Tôi giơ ba quả bóng lên.
“Đủ.”
Giọng tôi bình thường. Chính điều đó làm tôi thấy mình đáng sợ.
Tôi bỏ bóng vào rổ, đi tới bàn uống nước. Chai đã ấm, tôi vẫn uống liền mấy ngụm. Nước tràn khỏi khóe miệng, chảy xuống cổ và thấm vào áo.
“Mặt em đỏ vậy?” Tuấn Anh hỏi.
“Nóng.”
“Đứng nghỉ nãy giờ còn nóng?”
“Em đi kiếm bóng.”
Cậu ta không hỏi nữa.
Khải trở lại trước, từ hướng nhà vệ sinh. Khăn vắt trên cổ, áo vẫn phẳng, chỉ một bên tóc hơi rối. Anh cầm điện thoại, vừa đi vừa xem tin nhắn.
“Thư đâu?” Tuấn Anh hỏi.
“Sao hỏi anh?”
Khải mở chai nước mới, nét mặt bình thản.
Tôi nhìn anh mà không tìm thấy người đàn ông phía sau kho. Trước mặt vẫn là anh Khải kéo ghế cho phụ nữ, sửa từng dòng biên bản và khoe ảnh con gái. Nếu không tận mắt thấy, tôi sẽ không bao giờ tin.
Thư trở lại sau anh. Váy đã được kéo xuống, tóc không rối, son môi vẫn nguyên. Chị đi thẳng tới bàn, cầm chai nước của mình.
Khi ngang qua tôi, chị hỏi:
“Nhặt được bóng chưa em?”
“Dạ rồi.”
“Mấy quả?”
“Ba.”
“Đủ là tốt.”
Chị mở nắp chai, uống một ngụm rồi nói, giọng nhẹ như đang dặn chuyện công việc:
“Ở PM, đồ gì đi khỏi tay cũng phải mang về đủ. Thiếu một thứ là người ta sẽ hỏi.”
Tôi nhìn chị.
Thư mỉm cười, sau đó bước sang đứng cạnh Khải.
Tôi không biết câu ấy là nhắc bóng hay nhắc tôi.
Khải bảo đã muộn rồi và gọi thanh toán tiền sân. Tuấn Anh giành trả nhưng anh gạt đi, nói lần sau tới lượt cậu ta. Mọi người cãi nhau ồn ào như mọi buổi đi chơi bình thường.
Chỉ có tôi biết ngay trước đó, phía sau kho đã xảy ra chuyện gì.
Và Thư biết tôi biết.
Trên đường về, gió đêm thổi vào hai chân. Tôi chạy chậm hơn thường ngày. Mỗi lần dừng đèn đỏ, tôi lại nhớ ánh mắt của Thư. Không phải thân thể hai người, cũng không phải chiếc váy bị kéo lên. Chính là ánh mắt ấy.
Chị không xấu hổ.
Còn tôi, một kẻ chỉ đứng nhìn, lại xấu hổ thay cả phần của mình lẫn phần của chị.
Nhưng càng về gần nhà, cảm giác đó càng nhạt. Thứ còn lại rõ hơn là câu hỏi nếu thời gian quay lại, tôi có bỏ đi ngay không.
Tôi không dám trả lời.
Nam đã ngủ khi tôi về. Tôi tắm rất lâu, nhét bộ đồ thể thao xuống đáy giỏ rồi nằm quay lưng về phía anh. Trong bóng tối, bàn tay Nam tìm tới eo tôi theo thói quen. Tôi nói mệt. Anh rút tay về ngay.
Tôi mở mắt cho tới gần sáng.
Không phải vì ghê tởm.
Nếu chỉ ghê tởm, có lẽ tôi đã ngủ được.
* * *
Sáng hôm sau, Khải tới sớm hơn tôi.
Anh mặc sơ mi xanh nhạt, cổ tay áo phẳng, tóc đã vuốt lại. Trên màn hình máy tính là đoạn video con gái múa ở trường. Khải xem đi xem lại, mỗi lần con bé xoay hụt nhịp anh vẫn cười như lần đầu.
“Dễ thương không?” anh hỏi tôi.
Tôi nhìn bàn tay hôm qua đã giữ hông Thư. Chiếc nhẫn cưới vẫn sáng ở ngón áp út.
“Dạ dễ thương.”
Giọng tôi bình thường.
Thư tới sau. Chị mang hộp cháo chồng nấu, vừa mở nắp vừa nhắn con trai nhớ đem áo mưa. Khi đi qua bàn tôi, chị dừng lại.
“Tối qua về ổn không em?”
“Dạ ổn.”
“Tìm đủ bóng là được.”
Chị mỉm cười rồi về chỗ. Không đe dọa, không nhờ giữ kín, không cần hỏi tôi đã thấy bao nhiêu. Chỉ một câu rất nhẹ mà đặt lại mọi thứ vào đúng vị trí của nó: chuyện tối qua không phải chuyện để nói. Tôi đã mang đủ ba quả bóng về, phần còn lại nên để lại sau kho.
Khải ngẩng lên hỏi Thư chồng chị nấu cháo gì. Thư bảo cháo cá, rồi múc một nửa sang chén của anh vì chị ăn không hết.
Hai người ngồi cách nhau một lối đi, ai làm việc nấy. Thỉnh thoảng Khải trả lời tin nhắn của vợ. Thư gửi biểu tượng trái tim cho chồng. Nếu có người ngoài bước vào, họ sẽ thấy hai đồng nghiệp có gia đình đàng hoàng đang bắt đầu một ngày làm việc rất sạch sẽ.
Tôi ngồi giữa họ và hiểu thêm một điều.
Quyền lực không chỉ khiến người ta có tiền, có phòng riêng hay làm người khác phải chờ. Nó còn cho người ta quyền quyết định chuyện gì đã xảy ra và chuyện gì được coi như chưa từng xảy ra.
Ở phòng Tổng hợp, Phượng nói một câu bậy là cả tầng biết. Ở PM, người ta có thể đụ nhau ngoài sân rồi sáng hôm sau vẫn giữ được hình ảnh người cha, người mẹ tử tế. Không phải vì họ giấu giỏi hơn. Vì quanh họ có cả một căn phòng cùng im lặng.
Tôi cũng đang im lặng.
Nhận ra điều đó, tôi đáng lẽ phải sợ.
Nhưng khi một cô bên Pháp lý mang hồ sơ lên, đứng ngoài cửa chờ tôi gật đầu mới dám vào, trong lòng tôi lại dâng lên cảm giác quen thuộc. Nó mỏng, nóng và dễ chịu như lúc lần đầu đeo sợi dây thẻ đen.
Tôi nhận hồ sơ, bảo cô ấy chờ mười phút.
Thật ra tôi có thể xem ngay.
Tôi vẫn để cô ấy chờ.
Mười phút sau, cô cảm ơn tôi.
Tôi chợt hiểu vì sao người trên này dần thành ra như vậy. Không phải một sáng ngủ dậy, họ bỗng muốn phản bội chồng vợ hay làm nhục người khác. Chỉ là mỗi ngày có quá nhiều người đứng chờ, quá nhiều cánh cửa mở ra, quá nhiều sai lầm được kẻ khác giúp dọn sạch. Lâu dần, họ tưởng ham muốn nào của mình cũng xứng đáng được đáp ứng.
Và người mới bước vào sẽ ghê sợ họ, cho tới lúc nhận ra mình cũng được hưởng phần.
Gần trưa, ông Trí gọi tôi mang bản tổng hợp dự án vào.
Trong phòng có một người đàn ông bên quỹ đầu tư. Ông ta tóc bạc ở hai bên thái dương, mặc bộ vest màu than và nói với tôi bằng giọng dịu dàng hơn mức cần thiết. Khi tôi cúi đặt tài liệu, mắt ông ta dừng ở cổ áo tôi. Chỉ nửa giây, rất lịch sự.
Ngày trước tôi sẽ kéo áo lên.
Hôm đó tôi chỉ đặt tài liệu chậm hơn một chút.
Ông Trí nhìn thấy. Tôi biết vì khi ngẩng lên, mắt ông đang ở trên mặt tôi, không phải trên giấy.
Cuộc họp kéo dài chưa tới nửa giờ. Tôi ngồi bên cạnh ghi biên bản, nghe họ nói về vài trăm tỷ bằng giọng như nói tiền ăn trưa. Cuối buổi, người đàn ông kia bắt tay tôi lâu hơn bình thường. Ông Trí không nói gì.
Đợi khách đi khỏi, ông mới hỏi:
“Quen việc chưa?”
“Dạ, được một chút rồi.”
“PM không khó ở kiến thức. Khó ở chỗ biết điều gì cần nhớ, điều gì nên quên.”
Tôi không biết ông đang nói về bản họp hay chuyện khác.
“Em hiểu.”
Ông lật bản tổng hợp. Dòng tôi sửa được khoanh bút xanh.
“Cái này tốt. Cô nhìn ra nhanh.”
Một lời khen rất ngắn. Vậy mà tôi thấy vui hơn cả lúc Quân mua trà hay Tuấn Anh khen váy. Lời của ông Trí không chỉ xác nhận tôi đẹp. Nó xác nhận tôi thuộc về căn phòng này.
Tôi đứng cạnh bàn, chỉ cho ông phần số liệu còn chờ Pháp lý. Ông đứng dậy, bước sang xem màn hình phụ. Phòng làm việc rộng, nhưng khoảng giữa bàn và tủ kính chỉ vừa hai người tránh nhau.
Ông Trí đứng phía sau tôi. Một tay ông đặt hờ trên mép bàn, ngay ngang hông tôi.
Tôi có đủ chỗ để bước lên trước.
Tôi cũng có thể nghiêng người sang bên.
Không hiểu sao tôi lại nhớ ánh mắt của Thư sau kho. Nhớ Duy vẫn đeo kính khi đứng sau Mai. Nhớ người đàn bà ở bàn nhậu trình bày tiến độ trong lúc bàn tay khách nằm trên đùi. Những hình ảnh ấy không còn làm tôi muốn lùi nữa. Chúng giống như các cánh cửa ở tầng năm: ban đầu tưởng khóa, nhìn kỹ mới biết chỉ cần đẩy.
Tôi cúi lấy tờ giấy cuối cùng, rồi khi đứng thẳng lên, khẽ lùi mông về phía sau.
Lớp váy chạm vào mu bàn tay ông Trí.
Tôi biết đó không phải vô tình.
Ông cũng biết.
Bàn tay ông không rút đi.
Những ngón tay khép lại, bóp nhẹ đúng một cái.