Xe Ôm – Update Chương 6

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Xe Ôm – Update Chương 6

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 25/08/2026

Chương 6 – NAM

Cô con dâu bà Hạnh từ trong chợ đi ra, hai tay ôm lỉnh kỉnh hoa với giấy cúng.

Bó cúc vàng gần che hết nửa người cô. Trên cổ tay còn móc hai túi ni-lông, một túi nhang đèn, một túi vàng mã xếp thành từng xấp. Mùi nhang chưa đốt đã bay tới trước cả người.

Đi được mấy bước, cô bỗng đứng lại nhìn chiếc xe của tôi.

Trong lúc cô vào chợ, tôi đã lấy cái áo mưa mỏng trong cốp phủ lên yên. Trưa đứng bóng. Mặt yên đen phơi thêm một lúc nữa thì ngồi lên chắc đủ chín hai cái mông.

“Ồ.”

Tôi đang cúi gắn điện thoại vào giá đỡ, nghe vậy thì ngẩng lên.

“Sao vậy?”

“Không ngờ anh cũng tinh tế dữ vậy.”

“Cái này có gì đâu.”

Cô nhìn cái áo mưa, rồi nhìn tôi.

“Hèn chi.”

“Hèn chi gì?”

“Không có gì.”

Tôi kéo áo mưa khỏi yên, giũ lớp bụi bên ngoài rồi gấp lại nhét xuống cốp. Cô đặt túi giấy lên chỗ gác chân, giữ bó hoa trong lòng. Tôi đưa mũ bảo hiểm. Cô cài dây, kéo mấy sợi tóc mắc khỏi quai rồi ngồi lên sau.

Hai tay cô bận giữ hoa với giấy nên không nắm mép yên được. Mỗi lần xe nhích, bó cúc vàng lại chạm nhẹ vào vai tôi.

Tôi nổ máy.

Ra khỏi cổng chợ, cô nói:

“Em hỏi anh cái này được không?”

“Hỏi thì hỏi. Có trả lời hay không là chuyện khác.”

“Có phải anh kể chuyện anh với mẹ tôi để gạ tình tôi không?”

Tôi thắng nhẹ vì một chiếc xe ba gác từ trong hẻm bò ra.

Không phải vì câu hỏi.

Chắc vậy.

“Tôi thèm vào.”

“Anh cười gì?”

“Tôi không phải kiểu đàn ông đi gạ gẫm phụ nữ.”

“Chứ anh làm với mẹ em còn gì.”

“Cái đó là tính dục.”

Sau lưng im hai giây.

“Em chỉ nghe tình dục. Chưa nghe tính dục là gì.”

“Khác nhau.”

“Khác chỗ nào?”

Tôi nhìn gương.

Cô đang chờ thật. Mặt không còn trắng như lúc nghe tôi nói ở đường ra chợ. Hai mắt hơi nheo vì nắng. Khóe miệng có một nét giống cười, nhưng chưa chịu cười hẳn.

“Tình dục chủ yếu là hành động,” tôi nói. “Làm gì với ai, bằng cách nào. Còn tính dục rộng hơn. Nó gồm mình thích ai, bị kích thích bởi cái gì, thấy xấu hổ hay thấy hưng phấn trong hoàn cảnh nào. Cả cảm xúc, xu hướng, cách mình nhìn cơ thể mình với người khác.”

“Bộ anh là giáo sư triết à?”

“Không.”

“Hồi xưa cứ nghe tới triết là em nghĩ tới Các Mác, Lê-nin. Mở giáo trình ra là em ớn lạnh.”

Tôi cười.

“Cái đó chỉ là một phần người ta bắt cô học thôi.”

“Vậy triết vốn là gì?”

“Giải thích khái niệm. Hỏi mấy câu nghe tưởng ngu mà khoa học đôi khi chưa trả lời hết được. Mình là ai. Vì sao mình tin. Thứ gì là đúng. Tình yêu là cái gì. Ham muốn từ đâu ra.”

“Khoa học không giải thích được thì triết gia ngồi bịa hả?”

“Nhiều khi.”

“Vậy có khác thầy bói đâu?”

“Thầy bói bịa xong lấy tiền. Triết gia bịa xong bắt người ta tranh luận hai ngàn năm.”

Cô phì cười.

Bó hoa rung sau vai tôi. Một cánh cúc rơi xuống đùi, bị gió kéo đi.

“Này này,” cô nói. “Anh đang đánh vòng câu chuyện tính dục của anh.”

“À thì…”

Tôi tránh một ổ gà. Cô nghiêng người theo, đầu gối chạm nhẹ hông tôi rồi rút ra ngay.

“Chính mẹ cô khiêu khích tôi trước.”

“Mẹ em khiêu khích kiểu gì?”

“Cô muốn tôi kể chi tiết nữa à?”

“Thôi.”

“Vậy đừng hỏi kiểu gì.”

Cô im.

Tôi chạy thêm một đoạn rồi nói:

“Với lại tự nhiên lúc đó có mấy cảm giác lạ.”

“Lạ sao?”

“Bí mật, lén lút. Ngay cạnh chỗ công cộng. Người khác ở rất gần mà không biết. Kiểu làm một chuyện không nên làm nhưng vẫn phải giữ mặt như không có gì.”

“Rồi anh nổi hứng?”

“Ừ.”

“Vậy anh đích thị biến thái còn gì.”

“Bậy bậy.”

“Chứ còn gì nữa.”

“Biến thái là làm hại người khác, ép người ta, hoặc khoái mấy thứ bệnh hoạn. Còn hai người trưởng thành tự nguyện…”

“Ở quán võng cạnh đường.”

“Thì hơi thiếu chỗ.”

“Xong còn ở khu nhà hoang.”

Tay ga của tôi khựng đúng một nhịp.

“Cô biết luôn hả?”

“Lúc nãy anh tự kể. Bộ quên rồi à?”

Tôi nhớ lại.

Hình như mình có nói.

Con người sau khi làm chuyện ngu thường có hai cách. Một là giấu. Hai là kể chi tiết tới mức người nghe không biết nên tin hay nên bỏ chạy.

Tôi thuộc loại thứ hai từ lúc nào không hay.

“Cũng chưa tới mức biến thái,” tôi nói.

“Anh đang tự chấm điểm cho mình à?”

“Ít nhất tôi không gạ cô.”

“Sao anh cứ nói không thèm gạ em?”

“Thì cô hỏi.”

“Bộ anh không thấy em đẹp à?”

Tôi nhìn vào gương lần nữa.

Mặt cô nằm trong góc gương nhỏ, phía sau bó cúc vàng. Da sáng. Mũi thẳng. Môi không tô son nhưng có màu hồng tự nhiên. Cái vẻ mảnh người của cô không phải yếu. Nó giống một cành cây nhỏ bị gió ép nghiêng lâu ngày, nhìn tưởng mềm nhưng bẻ chưa chắc dễ.

“Có thấy.”

“Vậy sao không thèm?”

“Đẹp với muốn đụ là hai chuyện khác nhau.”

“Hay gu anh là kiểu người già như mẹ chồng em?”

“Trời.”

“Hay anh bê đê?”

Tôi bật cười thành tiếng.

“Nhìn cô im im vậy mà xéo cắt ghê ta.”

“Em hỏi thật.”

“Cái giọng này sao không mang ra đạp lại mẹ cô?”

Nụ cười phía sau tắt bớt.

Cô sửa bó hoa trong lòng. Giấy ni-lông sột soạt.

“Muốn gia đình êm thì phải vậy thôi.”

“Nhịn hết?”

“Không phải nhịn hết.”

“Nãy bị chửi tới cúi mặt mà không gọi là nhịn?”

“Em nói lại thì má giận. Má giận lại nói với anh Cường. Anh Cường đứng giữa. Cuối cùng vợ chồng em cãi nhau.”

“Cô sợ chồng khó xử.”

“Em không muốn đẩy ảnh vào thế khó.”

Tôi gật đầu.

“Ồ.”

“Ồ gì?”

“Cô biết nghĩ xa.”

“Nghe giống mỉa.”

“Không. Tôi khen thật.”

“Anh mà cũng khen người ta thật được à?”

“Thỉnh thoảng.”

Đèn đỏ phía trước chuyển vàng. Tôi giảm ga, dừng sau một chiếc xe chở hai sọt gà. Mấy con gà thò đầu qua mắt lưới, nhìn quanh bằng ánh mắt của thứ chưa biết mình sắp thành món cúng hay món nhậu.

Mùi phân gà trộn với mùi hoa cúc.

Đời luôn biết phối mùi.

Cô gái phía sau nghiêng đầu, cố tránh cái sọt trước mặt.

“Ê,” cô nói.

“Gì?”

“Rồi anh có thực sự chuẩn men không?”

“Cô còn chưa bỏ vụ đó hả?”

“Tại anh nói không thèm gạ em.”

“Liên quan gì tới chuẩn men?”

“Đàn ông nhìn thấy phụ nữ đẹp mà không có ý gì thì lạ.”

“Ai dạy cô vậy?”

“Đàn ông.”

“Đám đàn ông cô gặp hơi đói.”

Đèn xanh.

Xe chở gà nhả ra một luồng khói đen. Tôi vượt sang trái.

“Tôi chuẩn,” tôi nói. “Nhưng tôi đâu phải kiểu bạ đâu bem đó.”

“Xí.”

“Xí là sao?”

“Nãy ai mới kể làm với mẹ em hai chỗ trong một tiếng?”

“Trường hợp đặc biệt.”

“Người biến thái nào cũng tự nhận mình là trường hợp đặc biệt.”

“Cô đừng có biến thái biến thái hoài.”

“Vậy nói xem.”

“Nói gì?”

“Anh có hướng với em không?”

“Có hướng là cái gì?”

“Thì có thấy… có hứng không.”

Tôi nhìn thẳng đường.

Một chiếc xe buýt chạy ngược chiều, gió ép tà áo cô vào lưng tôi rồi thả ra. Chỉ một cái chạm nhẹ. Không giống bà Hạnh. Không cố ý. Không kéo dài.

Nhưng tôi vẫn biết.

Đàn ông là giống súc vật có hệ thống cảnh báo rất nhạy với những thứ mình đang giả vờ không để ý.

“Cô đẹp,” tôi nói. “Có chồng. Đang ôm giấy đốt đi đám giỗ. Tôi đang chạy xe kiếm tiền. Vậy đủ chưa?”

“Anh né.”

“Tôi trả lời đủ ý.”

“Không đủ.”

“Cô muốn tôi nói có để cô chửi tôi gạ tình. Nói không thì cô bảo tôi bê đê. Câu hỏi của cô làm gì có đáp án đúng.”

Cô im một nhịp rồi cười.

“Triết gia cũng biết đường thoát ha.”

“Tôi chạy xe. Nhìn hẻm là biết đường nào thoát.”

Chúng tôi rẽ khỏi đường lớn. Hai bên bắt đầu có những ruộng rau thấp, mương nước và các căn nhà xây cách nhau bằng những khoảng đất chưa kịp lên giá.

Gió bớt nóng.

Phía sau, cô gái không còn ngồi cứng như lúc rời đám giỗ. Hai tay bận giữ đồ. Bó hoa tựa nhẹ vào vai tôi. Thỉnh thoảng cô phải nghiêng tới để tránh gió giật mấy tờ giấy vàng mã bay ra.

“Triết gia,” cô gọi.

“Tài xế.”

“Thế triết gia có giải thích được vì sao lại có giới tính thứ ba không?”

“Cô hỏi sinh học hay hỏi chuyện kể?”

“Nãy anh bảo khoa học không giải thích hết thì triết giải thích.”

“Tôi bảo hỏi. Không bảo giải thích đúng.”

“Lươn.”

“Nhưng chuyện này ngày xưa Aristophanes giải thích rồi.”

“Ai?”

“Aristophanes.”

“Tên nghe như thuốc.”

“Ông viết hài bên Hy Lạp. Trong cuốn Bữa tiệc của Plato có một câu chuyện.”

“Anh còn đọc Plato?”

“Ngày trước tôi có thời gian.”

“Giờ hết?”

“Giờ đọc bản đồ.”

Cô cười.

“Kể đi.”

Tôi hắng giọng.

“Ổng kể hồi đầu con người không giống bây giờ. Mỗi người tròn tròn, có bốn tay, bốn chân, hai mặt. Có ba loại.”

“Ba giới tính?”

“Gần vậy. Nam với nam dính thành một người. Nữ với nữ dính thành một người. Nam với nữ dính thành một người.”

“Rồi đi kiểu gì?”

“Lăn.”

“Anh bịa.”

“Tôi không bịa. Chắc ổng bịa.”

“Kể tiếp.”

“Mấy con người đó khỏe quá, ngạo quá, làm các vị thần sợ. Zeus mới chẻ mỗi người làm đôi.”

“Thượng đế ác vậy?”

“Thần Hy Lạp. Đám đó chuyện gì cũng làm được.”

“Rồi sao?”

“Bị chẻ xong, mỗi nửa cứ đi tìm nửa còn lại. Người vốn là nam-nữ thì tìm người khác giới. Người vốn là nam-nam thì tìm đàn ông. Người vốn là nữ-nữ thì tìm phụ nữ. Yêu nhau là cảm giác nhận ra phần mình từng bị mất.”

Phía sau yên một lúc.

Chỉ còn tiếng máy xe và tiếng túi ni-lông đập nhẹ vào đầu gối cô.

“Nghe cũng hợp lý,” cô nói.

“Chuyện hay thì thường hợp lý.”

“Vậy đó là thật hả?”

“Không. Là thần thoại.”

“Nãy anh nói giải thích mà.”

“Giải thích không có nghĩa là chứng minh. Triết cho mình một cách nhìn. Sinh học mới đi tìm cơ chế. Hai cái đừng giành việc của nhau.”

“Vậy tính dục của người ta là do đi tìm nửa bị chẻ?”

“Theo câu chuyện thì vậy.”

“Còn anh?”

“Tôi sao?”

“Nửa kia của anh là kiểu gì?”

Tôi nghĩ tới Linh.

Chiếc váy kem. Cái thẻ nhân viên. Lưng em quay vào tường mỗi tối. Bàn tay từng nắm tay tôi lúc mọi thứ còn nguyên, giờ đặt giữa hai người như một câu hỏi không ai muốn mở miệng.

Rồi tôi nghĩ tới bà Hạnh.

Áo dài tím. Mùi phấn. Cái cúi mặt ngoài rạp giỗ. Một phần người ta muốn giữ. Một phần người ta chỉ muốn giấu.

“Chắc bị chẻ nhiều lần quá,” tôi nói.

“Sao?”

“Không biết mảnh nào với mảnh nào nữa.”

Cô khúc khích cười.

“Cảm ơn.”

“Cảm ơn gì?”

“Nói chuyện với anh cũng thú vị.”

“Tính tiền theo phút.”

“Anh nhiều chuyện.”

“Cô hỏi tính dục tôi suốt đường rồi kêu tôi nhiều chuyện?”

“Đến chưa?”

Tôi nhìn phía trước.

Rạp xanh đã hiện sau hàng cây.

“Đến rồi.”

Cô im luôn phần còn lại.

Tôi giảm ga, rẽ vào con đường bê tông. Từ xa đã thấy mấy người đứng ngoài cổng. Một người đang xếp thùng nước ngọt. Hai đứa trẻ cầm ly nhựa chạy vòng quanh bàn. Khói nhang bay ngang mái rạp.

Bà Hạnh đứng ngoài mép sân.

Bà đã thay vẻ mặt.

Không còn người đàn bà ngồi khép đùi, tóc rối, son lem. Trước mặt họ hàng, bà là mợ Hạnh áo dài tím, tay chỉ chỗ đặt hoa quả, miệng nói ai bưng gì vào đâu. Cái dáng đứng có quyền trở lại nhanh như thể chưa từng mất.

Nhưng lúc nhìn thấy xe tôi, bà đứng khựng.

Rất nhẹ.

Người khác chắc không nhận ra.

Tôi nhận ra.

Cô con dâu bước xuống, một tay ôm hoa, một tay kéo túi giấy ra khỏi chỗ gác chân.

“Để tôi giữ.”

“Em lấy được.”

Cô nhấc hết đồ, rồi nghiêng người nói nhỏ:

“Tiền em nhét trong túi áo anh rồi.”

Tôi đưa tay sờ túi ngực.

Có một tờ tiền gấp làm tư nằm bên trong. Không biết cô nhét lúc nào. Có lẽ lúc tôi dừng đèn đỏ sau xe chở gà. Có lẽ lúc cô hỏi tôi có hướng với cô không.

Ngón tay nhanh.

Miệng cũng nhanh.

“Đủ không?” cô hỏi.

“Chưa kiểm.”

“Thiếu thì lần sau đòi.”

“Còn lần sau nữa hả?”

Cô nhìn tôi.

“Ai biết.”

Rồi ôm đồ đi vào.

Bà Hạnh vẫn đứng ngoài.

Mắt bà đi từ bó cúc vàng xuống túi giấy, rồi từ con dâu sang tôi. Có vẻ xe đã đi thẳng. Người ngồi sau xuống với quần áo nguyên, tóc chỉ hơi rối vì gió, tay còn ôm đủ đồ. Không có một giờ nào biến mất. Không có khu nhà hoang. Không có lý do gì để bà nghi.

Vậy mà bà vẫn nhìn.

Có lẽ người vừa vụng trộm luôn tưởng ai cũng đang vụng trộm.

Tôi cười, giơ tay vẫy.

“Cô Hạnh.”

Bà cúi mặt ngay.

Không đáp.

Quay vào rạp như người vừa bị bắt gặp đang lấy trộm tiền trong túi người khác.

Cô con dâu nhìn mẹ chồng, rồi nhìn tôi. Khóe miệng hơi động.

Tôi không biết cô có hiểu cái cúi mặt đó không.

Chắc hiểu một phần.

Đời sống gia đình được giữ bằng rất nhiều phần người ta giả vờ không hiểu.

Tôi quay xe.

Ra khỏi con đường bê tông, tôi dừng dưới bóng một cây me, lấy tờ tiền trong túi áo ra.

Năm chục.

Cuốc ra chợ, chở về, giảng thêm một bài triết Hy Lạp.

Không lỗ.

Tôi mở ứng dụng, bật chế độ nhận khách về hướng thành phố.

Màn hình xoay một vòng.

Chưa tới ba phút đã có cuốc.

Điểm đón cách tám trăm mét, một công nhân đứng trước cổng xưởng may. Điểm đến gần cầu vượt Quang Trung.

Đúng hướng.

Tôi nhận.

Người khách là một thanh niên nhỏ con, trên tay xách túi cơm còn nóng. Vừa ngồi lên đã gọi điện cho vợ, nói ca chiều đổi người nên anh về sớm. Suốt đường, anh chỉ nói giá sữa, tiền nhà và việc đứa con tối qua sốt.

Những câu chuyện bình thường nghe sau nhà bà Hạnh tự nhiên sạch sẽ.

Tới cầu vượt, tôi vừa thả anh xuống thì có một cuốc giao đồ đi Gò Vấp. Một thùng linh kiện điện thoại nhỏ bằng hộp giày. Người gửi dán băng keo quanh nó sáu vòng, còn bắt tôi chụp ảnh biển số và đọc lại số điện thoại.

Tôi làm.

Khách trả tiền thì có quyền sợ.

Giao xong thùng hàng, ứng dụng đẩy tiếp một cuốc chở cô nhân viên ngân hàng từ Phan Văn Trị về Phú Nhuận. Cô ngồi sau, đeo khẩu trang, mở điện thoại họp từ đầu tới cuối. Sếp hỏi doanh số. Cô nói đang bám khách. Giọng rất bình tĩnh trong khi tay bấm tin nhắn chửi ai đó tới mức màn hình rung liên tục.

Tôi không nhìn rõ chữ.

Tôi chỉ nhận ra cách người ta vừa dạ vâng bằng miệng vừa đụ má bằng ngón tay.

Kỹ năng sinh tồn văn phòng.

Từ Phú Nhuận, tôi có thêm một cuốc ngắn vào quận Ba. Một bà cô ôm nồi canh chua, cứ dặn tôi chạy chậm vì cá trong nồi sẽ nát.

Tôi chạy chậm.

Sau một buổi sáng chở người đi giỗ, thứ tôi sợ làm vỡ nhất hóa ra là cá hú.

Đầu giờ chiều, tổng tiền trên ứng dụng vượt chỉ tiêu ngày.

Tôi tấp xe dưới mái hiên một cửa hàng đã đóng, tính lại.

Tiền cuốc.

Tiền mặt.

Hai trăm của bà Hạnh.

Năm chục của con dâu.

Trừ xăng vẫn còn ổn.

Có những ngày tôi chạy tới tối mà con số cứ thiếu như cái xô thủng. Hôm nay đường về lại tự xếp khách thành một hàng, cuốc sau nối đuôi cuốc trước, kéo tôi từ Hóc Môn về gần trung tâm mà còn trả tiền cho từng cây số.

May mắn là loại khách hiếm nhất.

Đến thì đừng hỏi nhiều.

Tôi tắt nhận chuyến.

Mới hơn hai giờ.

Bình thường giờ này về nhà giống tự thú mình không kiếm được khách. Nhưng hôm nay chỉ tiêu đủ. Lưng mỏi. Hai bắp tay nặng. Đùi phải căng vì chạy đường dài.

Với lại vừa tốn sức.

Tốn theo kiểu ứng dụng không thống kê.

Tôi quyết định về nghỉ.

Đường từ quận Ba về nhà không xa. Nắng đầu giờ chiều làm thành phố chậm lại. Người bán hàng kéo bạt thấp xuống. Mấy bác tài nằm trên võng ở vỉa hè, mũ bảo hiểm che mặt. Chó nằm dưới gầm xe, lưỡi thè ra, nhìn người chạy ngoài đường như nhìn một giống loài tự làm khổ mình.

Tôi chạy chậm.

Trong đầu vẫn còn câu cô con dâu hỏi.

Anh có hướng với em không?

Tôi đã né.

Không phải vì không có câu trả lời.

Vì câu trả lời nào cũng phiền.

Đàn ông có vợ không mù. Thấy đẹp vẫn thấy. Có phản ứng vẫn có. Hôn nhân không chọc mù mắt hay cắt dây thần kinh. Nó chỉ đặt thêm một người vào giữa ham muốn và hành động, rồi bắt mình tự quyết định có bước qua người đó không.

Sáng nay tôi đã bước qua.

Không phải với cô con dâu.

Với mẹ chồng cô.

Nghĩ vậy xong, tôi thấy bài giảng tính dục lúc nãy nghe càng giống một thằng có chữ đang tìm từ đẹp để bọc chuyện xấu.

Triết gia cũng là thằng bán hàng.

Chỉ khác món hàng nằm trong đầu.

Gần tới nhà, tôi không chạy thẳng vào hẻm.

Tôi tấp xe vào một góc khuất cạnh tiệm thuốc, nơi từ nhà không ai nhìn thấy. Tắt máy. Chống chân. Nhìn trước nhìn sau như một thằng sắp làm chuyện mờ ám.

Thật ra tôi chỉ cởi cái áo khoác Grab.

Tôi cuộn nó lại, gấp mặt có logo vào trong rồi nhét xuống cốp. Cái áo sơ mi bên dưới nhăn nhúm ở lưng và hai bên hông. Tôi kéo vạt áo, vuốt cổ, cài lại cái nút ở cổ tay. Làm đủ thứ mà nó vẫn mang hình dáng của một cái áo đã ngồi trên yên xe nửa ngày.

Tôi nhìn mình qua kính chiếu hậu.

Nếu không để ý mùi nắng, mùi khói xe và cái mặt cháy đỏ, tôi vẫn còn giống một thằng nhân viên vừa được công ty cho về sớm.

Được tới đâu hay tới đó.

Tôi nổ máy, chạy vào hẻm.

Về tới nhà lúc hai giờ bốn mươi.

Cổng không khóa. Tôi dắt xe vào, dựng sát tường rồi mở yên kiểm tra lại. Mặt chữ Grab đã bị nhét xuống dưới cùng. Không lòi ra miếng xanh nào.

Nhà khá vắng.

Giờ này Linh còn ở công ty. Nhi đi học. Má Thu đã đi làm.

Bà làm dọn dẹp cho một công ty nào đó. Công ty gì tôi không biết. Bà đi từ sáng, mặc bộ đồng phục bạc màu, chiều về người thường ám mùi nước lau sàn. Tôi vốn chẳng quan tâm tên công ty, cũng chưa bao giờ hỏi kỹ. Chỉ biết tiền lương không nhiều, còn bà thì vẫn trẻ, tan ca về vẫn đi nhanh hơn cả mấy đứa trong nhà.

Từ phòng chị Lan vọng ra tiếng nói liên hồi.

“Mẫu này em còn đúng ba bộ thôi nha mấy chị. Co giãn bốn chiều, mặc ôm mà không hằn. Chị nào chốt thì gõ mã L12 giúp em.”

Tôi đứng dưới chân cầu thang nghe một lúc.

Rõ ràng chị đang quay video bán hàng.

Mấy thùng các-tông xếp dọc tường. Một thùng ghi đồ lót nữ, một thùng ghi đồ nam. Hai thùng còn mở, bên trong toàn túi ni-lông trong suốt, mỗi túi dán một cái nhãn nhìn hao hao tên mấy hãng nước ngoài. Hao hao thôi. Chữ có khi lệch, có khi thiếu một nét. Người không để ý vẫn tưởng hàng thật. Người để ý rồi chắc cũng mua, vì giá chỉ bằng một phần mười.

Tôi định đi thẳng về phòng.

Nhưng giọng chị Lan lúc bán hàng khác hẳn lúc nói chuyện ngoài nhà. Ngọt hơn. Nhanh hơn. Cứ như trong cổ họng có sẵn một công tắc, bật lên là thành người khác.

Tôi tò mò, bước tới cửa phòng chị.

Cửa khép hờ.

Qua khe cửa, tôi thấy một cái đèn tròn dựng trước bàn. Điện thoại gắn chính giữa, màn hình chạy đầy chữ. Chị Lan ngồi trước máy, mặc áo thun cổ rộng với cái quần short ngắn. Một chân co trên ghế. Trên tay chị là bộ đồ lót ren màu đen đang được kéo qua kéo lại cho người xem thấy độ co giãn.

“Hàng xuất dư nha. Tem mác đủ hết. Ngoài shop bán hai trăm mấy, ở đây em để sáu mươi chín nghìn. Hai bộ một trăm hai. Mặc không ưng cứ nhắn em đổi.”

Chị đặt bộ màu đen xuống, cầm lên một cái quần lót nam có cái logo quen mắt nhưng đường may xiêu vẹo.

“Cái này mua cho chồng là hết bài. Vải mát, lưng thun không dão. Anh nào bụng bia vẫn cân được.”

Tôi nhìn màn hình. Bình luận chạy nhanh. Chị vừa nói vừa liếc, tay lựa đúng món khách hỏi mà không cần cúi tìm lâu. Miệng cười. Mắt tính. Cứ vài phút lại báo sắp hết hàng dù sau lưng còn nguyên một thùng.

Phải công nhận chị biết bán.

Cái quần nhái nhìn trên tay chị tự nhiên cũng có vẻ đáng tiền hơn lúc nằm trong túi.

Tôi khẽ cười.

Chị Lan ngừng giữa câu.

“Ai đó?”

Tôi chưa kịp lùi thì chị đã chạm màn hình, tắt quay rồi kéo cửa ra.

Thấy tôi, chị hơi khựng lại. Sau đó mặt giãn ra.

“À. Nay về sớm vậy?”

“Nay công ty cho về sớm.”

Tôi nói tỉnh như thật rồi quay đi.

Sau lưng, chị Lan kéo dài giọng:

“Công ty Grab hả?”

Chân tôi dừng lại.

“Sao…”

Chị dựa vai vào khung cửa, khoanh hai tay trước ngực. Cổ áo vốn rộng, tư thế đó làm nó trễ xuống thêm một chút. Chị không kéo lên. Chỉ nhìn tôi cười.

“Thằng shipper thân của tao nói tao biết rồi.”

Tôi nhìn chị.

“Thằng nào?”

“Mày tưởng thành phố này rộng lắm hả? Chạy ngoài đường cả ngày, trước sau gì chả gặp người quen.”

“Nó nói gì?”

“Thì nói thấy mày mặc áo Grab, chở khách ngoài đường. Còn nói mày dặn nó đừng hé.”

Chết tiệt.

Tôi đã nhớ được từng ngã ba mình đi qua, nhớ tránh camera, nhớ cởi áo trước khi về nhà, nhưng lại quên mất mồm của mấy thằng chạy chung mới là thứ không có nút tắt.

“Ừ.” Tôi nói. “Chị biết rồi thì thôi. Đừng nói Linh với mẹ biết.”

“Xì.”

Chỉ một tiếng.

Nhưng cái tiếng đó chui đúng vào chỗ tự ái đang ngứa của tôi. Nó nghe như thể chị vừa bóc cái áo sơ mi ra, chỉ thẳng vào thằng xe ôm đứng bên trong rồi cười.

Tôi quay lại.

“Mà chị bán mấy thứ hàng fake đó cũng coi chừng bị bắt à nha.”

Nụ cười trên mặt chị nhạt đi.

“Liên quan gì tới mày?”

“Rồi bán online đã đăng ký, khai báo gì chưa? Khéo lại thành trốn thuế.”

Tôi chỉ nói để gỡ lại một bàn. Không ngờ mặt chị Lan khẽ biến sắc thật.

“Kệ tao.”

“Lo mà làm thủ tục đi. Chứ bán hàng mà họ móc ra được thì xác định đóng tiền trăm. Hàng nhái một đường, thuế má một đường. Hai đường nhập lại thì vui lắm.”

Chị buông hai tay xuống.

“Làm sao mà họ biết được?”

Tôi nhún vai.

“Check sao kê là biết được chứ gì. Ngày nào cũng mấy chục đơn, tiền chạy vào tài khoản đều như lương. Chị tưởng ngân hàng giữ bí mật giùm chị chắc?”

“Mày biết cái gì mà nói.”

“Không tin chị cứ đợi đi.”

Tôi quay về phòng mình, đóng sầm cửa.

Cánh cửa rung lên một tiếng. Bên ngoài im mất mấy giây. Sau đó giọng bán hàng của chị Lan lại vang lên, ngọt như chưa từng có chuyện gì.

“Rồi, em quay lại đây mấy chị ơi. Nãy bên giao hàng ghé nên em ra nhận chút…”

Tôi đứng dựa lưng vào cửa.

Bên giao hàng.

Má nó.

Chị vừa lấy đúng cái nghề tôi muốn giấu để làm một câu nói dối trơn tru trước mặt mấy trăm người.

Tôi tháo đồng hồ, quăng lên bàn. Cởi áo sơ mi. Cởi quần. Cởi luôn đồ lót rồi nằm vật xuống giường.

Quạt trần quay chậm. Mỗi vòng lại kêu cạch một tiếng. Tôi nhìn lên cái trần nhà có một vết nứt chạy từ góc bóng đèn ra cửa sổ, cố nghĩ tới chuyện khác.

Cuốc xe hồi sáng.

Tiền xăng.

Linh.

Khoản nợ.

Nhưng đầu óc cứ quay lại khe cửa phòng chị Lan. Cái áo thun cổ rộng. Cặp chân để trần. Bộ đồ lót ren màu đen trên tay chị. Cái cách chị khoanh tay rồi nhìn tôi như thể người đang giấu chuyện mới là tôi, còn đống hàng giả sau lưng chị chẳng đáng một xu để xấu hổ.

Tôi cúi nhìn xuống.

Nó đang cương cứng.

Chết tiệt.

Nãy tôi nhìn chị ta, và nó lại cứng.

Tôi đưa một tay che mặt.

Buổi sáng là mẹ chồng người ta. Buổi trưa lại là chị vợ mình.

Cái thứ giữa hai chân không có đạo đức. Nó cũng không có trí nhớ. Nó chỉ biết một hình ảnh lọt vào mắt, một mùi còn mắc trong đầu, một khoảng da lộ ra không đúng lúc. Còn phần biết xấu hổ bị đẩy hết lên cái đầu đang nằm đây chửi thề.

Ngoài kia, chị Lan vẫn đều giọng chốt đơn.

“Chị Hồng lấy hai bộ em freeship nha…”

Tôi nhắm mắt.

* * *

Ở căn phòng bên kia, Lan vẫn giữ nụ cười trước màn hình.

“Chị Hồng lấy hai bộ em freeship nha. Mẫu đen còn đúng hai. Chị nào chốt gõ em giữ…”

Bình luận chạy kín màn hình. Cái đèn tròn hắt vào mặt làm da chị sáng hơn bình thường, che được quầng mắt nhưng không che được vẻ mệt. Lan vẫn nói, vẫn cười, vẫn cầm bộ đồ lót kéo qua kéo lại như thể cái thằng em rể vừa đứng ngoài cửa dọa thuế chưa từng xuất hiện.

Lan chốt thêm ba đơn.

Đọc sai một cái tên.

Cười chữa.

Rồi nói bên giao hàng đang đợi, xin phép tắt live sớm.

Màn hình tối đi. Bình luận còn chạy thêm vài giây rồi đứng hẳn.

Lan không tắt đèn ngay.

Chị ngồi nguyên trên ghế, một chân vẫn co, tay đặt trên đống hàng. Căn phòng vừa có mấy trăm ánh mắt nhìn vào bỗng yên tới mức nghe rõ tiếng quạt máy quay ở góc tường.

Hai chữ thuế má của Nam không phải chuyện chị chưa từng nghe.

Trong đám bạn bán hàng đã có hai đứa bị gọi lên. Một đứa bán đồ trẻ em, một đứa bán túi. Cả hai đều nghĩ chỉ live trên Facebook với Instagram thì chẳng ai lần ra. Rồi sao kê, đối soát, truy thu, tiền phạt dồn lại thành một cục đủ làm người ta tắt máy cả tháng.

Lan cũng chỉ bán trên Facebook với Instagram.

Không sàn.

Không gian hàng đàng hoàng.

Tiền khách chuyển thẳng vào tài khoản cá nhân, lẫn với tiền Linh gửi, tiền má Thu đưa đi chợ, tiền bạn bè trả nợ. Hồi đầu mỗi ngày vài đơn thì không sao. Về sau tiền vào tiền ra dày lên, chính chị nhìn còn không biết khoản nào là khoản nào.

Chị biết sợ.

Chỉ là chưa chịu nhận mình sợ.

Xưa chị bỏ học sớm. Được cái có duyên nói chuyện. Lên mạng cãi nhau với người ta vài lần, có người theo dõi, rồi tiện tay bán thử mấy bộ đồ không nhãn. Sau đó có người chỉ nguồn hàng gắn mác hãng, giá rẻ, dễ chốt hơn. Một lần. Hai lần. Thành luôn công việc.

Giờ nguồn hàng đứt. Phí quảng cáo tăng. Phí giao hàng ăn dần vào lãi. Mấy cái logo nhìn qua đèn thì đẹp, cầm trên tay mới thấy đường may lệch. Live càng lâu, Lan càng có cảm giác mình đang bán một đống rắc rối chưa kịp nổ.

Chị không ưa Nam.

Không ưa cái giọng nói như đang giảng bài. Không ưa kiểu nó nhìn người khác rồi cười, không rõ đang đùa hay đang mổ bụng người ta ra xem.

Nhưng nó vừa nói trúng chỗ đau.

Một thằng từng làm báo, từng chơi chứng khoán, giờ chạy Grab mà vẫn giấu được cả nhà, ít nhất cũng biết cách xếp chuyện bẩn thành từng ngăn.

Lan tắt đèn.

Kéo cổ áo lên.

Đứng dậy.

Chị sang phòng Nam để hỏi chuyện thuế.

Chỉ chuyện thuế.

* * *

Tôi đang nằm phơi cặc lên trời.

Không mặc gì. Không đắp. Quạt thổi mát đúng chỗ không nên mát. Nó vẫn cứng. Cái thứ không có đạo đức, không có trí nhớ, chỉ biết một khoảng da lộ ra không đúng lúc. Sáng là ngực bà Hạnh. Trưa là cổ áo chị Lan. Giờ là trần nhà và một vết nứt chạy ra cửa sổ.

Tôi đưa tay che mặt.

Tiếng bước chân ngoài hành lang.

Tôi chẳng quan tâm.

Phòng này không ai vào. Linh có chìa. Má Thu không bao giờ đẩy cửa không gõ. Nhi thì đang học. Còn lại, cả nhà hiểu một thằng đàn ông đóng cửa buổi chiều là đang ngủ, đang năn, hay đang giấu chuyện — ba cái đó đều không nên mở.

Bước chân dừng.

Cạch.

Cửa đẩy.

Không gõ.

“Mày có rảnh…”

Chị Lan đứng ở ngưỡng.

Câu chưa dứt.

Trước mặt chị là toàn bộ thân thể tôi. Trần. Nằm ngửa. Hai tay còn che mặt nên không kịp che chỗ khác. Con cặc cứng ngắc, to, xanh gân, chỉa thẳng lên trần, đầu bóng một vệt nhớt vì tôi nằm nghĩ linh tinh quá lâu. Nó giật một cái đúng lúc gió quạt thổi qua, như chào.

Chị đứng hình.

Miệng còn mở. Tay còn đặt trên tay nắm cửa.

“Mày… sao mày…”

Tôi bỏ tay khỏi mặt.

Hai người nhìn nhau.

Một đứa nằm chuồng. Một đứa đứng cửa, áo thun cổ rộng, quần short vừa live xong, tóc còn kẹp lệch vì ngồi trước đèn.

“Sao chị vào đây.”

Giọng tôi không ra giọng người vừa doạ thuế. Giọng người trần đang bị bắt quả tang phơi hàng giữa ban ngày.

Chị không trả lời.

Mắt chị không ở mặt tôi.

Ở chỗ kia.

Tôi thấy chị thấy. Cái nhìn không kịp giả. Mở. Há. Một nhịp quá dài cho người vừa nói “mày có rảnh”.

Cả hai đang đứng hình thì ngoài cửa, tiếng dép lạch cạch.

“Lan ơi!”

Chị Lan giật như bị tát.

Không kịp ra.

Ra là đụng mặt má ngay cửa phòng tôi, tóc tai thế này, tôi thì thế kia. Chị vụt bước vào, khép cửa suýt kẹp tay, rồi đứng nép vào tường phía sau cánh cửa, lưng dính tường, mắt trợn.

Ngoài cửa, má Thu gọi lần nữa.

Qua khe hẹp bên cánh cửa, tôi thấy bà đi ngang hành lang rồi ngó vào phòng chị Lan.

Má Thu vừa đi làm về. Bà mặc bộ đồng phục dọn dẹp màu xanh nhạt, tóc cột cao, trên tay xách túi trái cây. Bà vẫn còn trẻ, người gọn, bước chân nhanh, tóc chỉ lẫn vài sợi bạc ở thái dương. Nếu không có hai cô con gái đã lớn, nhìn bà khó đoán đã làm mẹ vợ người ta.

Mùi nước lau sàn theo bà vào tận hành lang.

Bà mở cửa phòng Lan, nhìn vào rồi quay ra.

Thấy bà đang tìm chị, tôi mới nói vọng qua cánh cửa:

“Chị Lan chắc đi đâu rồi đó má.”

“Nam hả? Con về hồi nào vậy?”

“Dạ mới về. Con hơi mệt, nằm chút.”

“Ừ, con nghỉ đi. Thấy Lan thì kêu nó xuống bếp giúp mẹ.”

“Dạ.”

Tiếng dép má Thu đi xa dần.

Chị Lan đứng sau cánh cửa, thở. Áo rộng trễ một bên vai vì lúc nãy vụt vào. Quần short ngắn. Đùi trần. Chị nhìn tôi, rồi nhìn xuống, rồi nhìn tôi.

“Sao mày nói tao ra ngoài.”

“Gấp quá. Nói đại.”

“Rồi sao tao ra được. Má đứng dưới. Tao bước ra từ phòng mày là sao.”

“Chị đợi. Bà lên bếp rồi đi.”

Chị không đáp ngay.

Chị lại nhìn.

Cái nhìn vừa nãy ngoài cửa chưa kịp thu. Tôi ngồi trên giường, chưa kịp kéo chăn, chưa kịp với quần. Nó vẫn cứng. Vẫn chỉa. Gần hơn lúc chị đứng ngưỡng, vì giờ khoảng cách chỉ còn hai bước. Dưới quạt, nó giật nhẹ. Đầu bóng. Gân nổi. Trứng kéo lên.

Chị nuốt.

“Mà mày mặc quần vào đi.”

Giọng không còn giọng live. Không ngọt. Khàn.

“Cặc gì to thấy ghê.”

Tôi ờ.

Ờ nữa.

Không phải ờ đồng ý. Ờ của người không biết để tay đâu, để mặt đâu, để cái đang chỉa lên trời vào chỗ nào cho vừa mắt chị vợ.

Tôi với xuống đất. Quần vắt ở chân giường. Cúi thì nó càng rõ. Chị không quay đi. Chị đứng đó, lưng tường, tay nắm gấu áo, mắt vẫn ở chỗ vừa bảo ghê.

Tôi kéo quần vào.

Kéo không dễ. Cái cứng không chịu nằm yên trong vải. Tôi phải túm, ấn, kéo khóa. Khóa kẹt. Tôi ờ lần nữa, cúi, chỉnh. Chị khẽ hít.

“Mày… mày nằm không mặc gì giữa ban ngày.”

“Phòng tôi. Tôi tưởng không ai vào,” tôi nói. “Chị qua hỏi việc gì?”

Chị Lan im một lúc.

Khi quay lại, vẻ bối rối trên mặt đã bớt. Giọng cũng không còn cái giọng ngọt dùng để chốt đơn.

“Thuế.”

“Tôi nói thật chứ không dọa.”

“Tao biết.”

Hai tiếng nhỏ hơn bình thường.

“Bạn tao có đứa bị truy. Đóng một cục. Từ đó không dám bật live lại.”

“Nó bán ở đâu?”

“Trên sàn. Có cả TikTok Shop.”

“Còn chị?”

“Facebook với Instagram. Tao live, khách nhắn tin chốt rồi chuyển khoản. Có đứa nhận hàng mới trả.”

“Không qua app đặt hàng?”

“Không.”

“Không có bên nào đối soát doanh thu giùm chị?”

“Tao đã nói không mà.”

Tôi gật đầu.

“Vậy còn đỡ.”

Chị Lan nhìn tôi.

“Đỡ là sao?”

“Bán qua sàn thì doanh thu nằm sẵn thành bảng. Tên người bán, số đơn, tiền vào bao nhiêu, hoàn bao nhiêu, kéo một phát là ra. Chị chốt bằng tin nhắn, phần lớn giao dịch không nằm gọn trong một cái app như vậy.”

Mặt chị giãn ra một chút.

Tôi nói tiếp:

“Nhưng đừng mừng sớm. Tiền chuyển qua ngân hàng vẫn còn dấu. Khóa tài khoản cũng không làm sao kê cũ tự cháy.”

Mặt chị căng lại.

“Vậy nói còn đỡ làm gì?”

“Đỡ ở chỗ chưa có thằng nào gom sẵn cho họ. Chứ không phải chị biến mất.”

Chị khoanh tay.

“Rồi giờ làm sao?”

“Đóng hết mấy tài khoản đang nhận tiền bán hàng.”

“Hả?”

“Tài khoản của chị. Cái tài khoản cũ của má. Cái nào từng dùng chốt đơn thì dừng hết.”

“Mày vừa nói đóng cũng còn sao kê.”

“Còn. Nhưng đóng để cắt dòng cũ, không cho nó tiếp tục phình ra. Chứ hôm nay chị sợ, ngày mai vẫn live, tiền vẫn chảy vào hai tài khoản đó thì khác gì vừa chùi nhà vừa đổ rác.”

Chị ngồi im, mắt đảo một vòng như đang đếm những số tài khoản trong đầu.

“Rồi tao lấy gì nhận tiền?”

“Chưa nhận.”

“Không bán nữa à?”

“Ngưng một thời gian.”

“Mày nói nghe nhẹ tênh. Tao nghỉ một tuần là khách chạy hết.”

“Chạy đi đâu? Page còn đó. Tài khoản còn đó. Cái miệng chị còn đó. Chị ngừng bán chứ có chết đâu.”

“Khách online không thấy mặt vài bữa là quên.”

“Vậy đăng bài báo đổi mẫu, đổi kho, chuẩn bị hàng mới. Đừng live đống hàng giả nữa.”

Chị nhìn về phía cửa, nơi phòng mình nằm bên kia hành lang.

“Đống đó tao bỏ hết?”

“Bán tiếp mới chết. Trả được cho nguồn thì trả. Không trả được thì ôm. Nhưng dừng ở đó.”

“Rồi sau đó?”

“Đăng ký kinh doanh đàng hoàng. Làm như một người mới bắt đầu: tên bán hàng mới, tài khoản nhận tiền mới, hàng hóa có nguồn, có giấy tờ. Từ ngày làm lại thì khai cho sạch từ đầu.”

“Còn đoạn trước?”

“Tôi có người quen hồi xưa chuyên làm hồ sơ cho mấy công ty nhỏ. Để tôi hỏi xem phần cũ của chị cần giải trình hay bổ sung cái gì. Nhờ họ coi giúp giấy tờ, không phải nhờ ai xóa dấu. Cái đã đi qua ngân hàng rồi thì không ai xóa được.”

Chị bĩu môi.

“Vậy mà tao tưởng mày có đường tắt.”

“Đường tắt là ngừng làm bậy trước khi người ta đứng trước cửa. Chị làm phần sau sạch, người ta nhìn vào còn thấy một cái đang vận hành được. Chị tiếp tục bán hàng lậu thì phần sau cũng bẩn như phần trước, lúc đó chẳng có gì để nói.”

“Mày nghĩ bên thuế sẽ không để ý phần cũ hả?”

“Tôi nghĩ họ sẽ nhìn cái có dữ liệu rõ trước. Chị không qua sàn nên chuyện cũ khó ráp hơn, chứ không phải không ráp được. Không thằng nào có đầu dám hứa chắc với chị.”

“Nói vòng vo.”

“Nói thật.”

Chị im một lúc rồi hỏi:

“Nhưng làm vậy mất khách hết.”

“Không mất. Chị giữ page, giữ người theo dõi. Chỉ đổi thứ đem bán.”

“Đổi bằng cái gì?”

“Đặt thẳng từ xưởng.”

Chị nhíu mày.

“Xưởng nào?”

“Xưởng may đồ lót, đồ mặc nhà. Chị chọn vài mẫu dễ bán, đặt số lượng nhỏ trước. Kêu họ may nhãn của chị vào. Bao bì của chị. Tên của chị. Bán đúng cái thương hiệu mình đặt làm, khỏi lấy tên người khác dán lên.”

“Nói nghe như mở công ty.”

“Thì kinh doanh chứ chơi đồ hàng à?”

“Tiền đâu đặt xưởng?”

“Đừng ôm hai chục mẫu. Làm ba mẫu trước. Hai màu. Size dễ chạy. Chị đã có khách thì thử ít, bán được mới lên đơn tiếp.”

Lan nhìn tôi một hồi.

“Tao không biết làm.”

Lần này giọng chị không cứng.

“Xưa giờ tao chỉ bán thôi. Người ta đưa hàng thì tao lên live. Mẫu má, vải vóc, sản xuất, liên hệ xưởng… tao có biết cái gì đâu.”

“Không biết thì hỏi.”

“Hỏi ai?”

“Để tôi liên hệ.”

Chị hơi ngẩng lên.

“Mày?”

“Dẫu sao chạy xe ôm cũng có lúc rảnh. Ngồi góc đường chờ khách, lướt tìm mối được. Tôi chạy qua mấy khu xưởng suốt, để hỏi thử chỗ nào nhận đơn nhỏ, có hóa đơn, chịu làm nhãn riêng.”

“Mày biết coi vải không?”

“Không.”

“Biết đồ lót không?”

“Biết cởi.”

Chị phì cười.

“Đồ mất dạy.”

“Còn chọn vải là việc của chị. Chị bán hai năm rồi, ít nhất phải biết khách chửi loại nào nóng, loại nào dão.”

“Cái đó tao biết.”

“Vậy tôi tìm xưởng, chị coi hàng. Người quen của tôi coi giúp phần đăng ký với thuế. Mỗi người làm cái mình biết.”

Chị kéo cái ghế cạnh bàn, ngồi xuống hẳn. Lúc mới vào, chị đứng như chỉ chờ có đường là chạy. Giờ hai tay đã đặt lên đầu gối, người hơi chúi về phía trước.

“Tự nhiên mày giúp tao chi vậy?”

“Tôi giúp chị làm ăn sạch, đổi lại chị giữ miệng vụ Grab.”

“Ờ, ờ.”

“Chị xì một tiếng nghe như sắp đi phát loa cả xóm.”

“Tao xì vì mày mặc sơ mi giả nhân viên công ty, chứ chạy Grab có gì mà tao khinh.”

Tôi nhìn chị.

“Thiệt?”

“Tao bán quần lót giả trong phòng, lấy tư cách gì khinh thằng chạy xe thật ngoài đường?”

Câu đó làm cả hai im một nhịp.

Rồi tôi bật cười.

Chị Lan cũng cười. Không phải tiếng cười dùng trước camera. Nó ngắn, hơi mệt, nhưng thật.

“Hồi đầu tao bán đồ không nhãn,” chị nói. “Lãi ít. Khách cứ hỏi có phải hãng không. Có cái logo thì dễ chốt. Tao nghĩ bán vài lô kiếm vốn rồi quay lại hàng thường. Cuối cùng càng bán càng lún.”

“Tôi cũng nghĩ chạy Grab vài tuần.”

“Giờ sao?”

“Giờ thuộc giá từng con hẻm.”

Chị gật gù.

“Ai cũng có cái tạm thời kéo dài.”

Ngoài hành lang có tiếng bát đĩa chạm nhau. Má Thu gọi với từ dưới bếp:

“Lan ơi, về chưa con?”

Chị Lan đứng bật dậy.

“Vậy giờ…”

“Giờ chị ngưng bán hàng lậu. Sáng mai ra ngân hàng hỏi thủ tục đóng mấy tài khoản cũ. Danh sách xưởng để tôi tìm. Chưa có hàng mới thì đừng nhận đơn.”

“Ờ…”

Chị nói nhưng mắt không nhìn mặt tôi.

Nó trượt xuống cái quần tôi. Thứ bên trong đã bị ép xuống từ nãy nhưng vẫn u lên một cục rõ ràng.

Chị nhìn hai giây.

“Mạnh dữ.”

Tôi nhướng mày.

“Hèn gì con Linh mê.”

Tôi cười.

Chị nguẩy mông đi về phía cửa. Tới nơi, chị đặt tay lên then rồi quay lại.

“Cảm ơn.”

“Nghe lạ quá.”

“Đừng làm tao nói lần hai.”

Chị mở cửa một khe, ghé mắt nhìn trái rồi nhìn phải. Hành lang không có ai. Chị lén lén lách ra, khép cửa nhẹ tới mức cái chốt không kêu.

Tôi nghe tiếng chân chị rón rén đi xuống cầu thang.

Chưa đầy một phút sau, ngoài cổng vang lên tiếng sắt kéo.

“Má,” giọng chị Lan gọi lớn. “Con mới về.”

Má Thu nói gì đó trong bếp. Chị Lan đáp đã xuống đầu hẻm lấy hàng rồi cố tình dậm dép lạch cạch từ cổng đi vào.

Tôi nằm ngửa xuống giường.

Con mụ diễn cũng giỏi.

* * *

Hôm nay tôi về sớm, nhưng Linh lại về trễ.

Bảy giờ rưỡi, em nhắn:

“Hôm nay em phải làm việc khuya. Anh ăn trước đi, đừng chờ.”

Tôi đọc xong, đặt điện thoại xuống.

Chữ đừng chờ thường chỉ làm người ta chờ kỹ hơn.

Tôi ăn với má Thu, chị Lan và Nhi. Chị Lan không nhắc gì tới cuộc nói chuyện buổi chiều. Chị ngồi đối diện tôi, thỉnh thoảng ngước lên. Không xì. Không hất cằm. Cũng không cảm ơn lần nữa.

Khoảng mười một giờ hơn, ngoài cổng mới có tiếng xe.

Linh bước vào với cái túi vẫn đeo trên vai. Tóc hơi rối, mặt mệt. Em nhìn tôi, cười một cái rất nhỏ.

“Anh chưa ngủ à?”

“Chờ em.”

“Em đã bảo đừng chờ.”

“Nói vậy ai ngủ được.”

Em tháo giày, đặt túi xuống rồi vào phòng tắm.

Linh tắm rất lâu.

Tiếng nước chảy đều sau cánh cửa. Mười phút. Hai mươi phút. Gần nửa tiếng. Có lúc nước ngừng, rồi lại chảy. Tôi nằm trên giường nhìn điện thoại, chẳng đọc được gì.

Khi ra, tóc em còn ướt. Em mặc áo ngủ, không sấy, chỉ dùng khăn quấn sơ rồi chui vào chăn.

“Mệt lắm hả?” tôi hỏi.

“Ừ. Mai nói nha anh.”

Em quay lưng lại.

Chưa đầy năm phút, nhịp thở đã đều.

Tôi nằm bên cạnh thêm một lúc.

Rồi bò dậy.

Giỏ đồ dơ đặt gần cửa phòng tắm. Bộ đồ Linh vừa thay nằm trên cùng. Áo sơ mi. Váy. Đồ lót cuộn vào nhau như em đã cởi rất vội.

Tôi đứng nhìn.

Sau đó cúi xuống, cầm lên.

Áo còn mùi nước hoa lẫn mồ hôi. Không có thứ gì lạ. Vẫn là mùi của em, thứ mùi tôi đã ngửi nhiều năm tới mức không cần nhìn cũng biết thuộc về ai.

Tôi cầm cái quần lót.

Đáy quần hơi ướt.

Chỉ vậy.

Có thể do em mặc cả ngày. Có thể do cơ thể đàn bà vốn vậy. Có thể do bất cứ thứ gì không liên quan tới một thằng đàn ông khác.

Tôi vẫn đứng đó, cầm đồ lót của vợ lên ngửi như một thằng chó nghiệp vụ.

Rồi tự thấy mình khốn nạn.

Chính mày đi đụ lung tung, giờ lại nghi ngờ vợ mình.

Nam ơi là Nam.

Đúng là đồ khốn.

Tôi bỏ cái quần trở lại giỏ, còn xếp nó xuống dưới như thể làm vậy thì hành động vừa rồi chưa từng xảy ra.

Tự chửi mình xong, tôi vẫn không ngủ được.

Ngoài hành lang có ánh sáng chớp qua khe cửa.

Đỏ.

Tím.

Xanh.

Không phải từ phòng khách.

Tôi bước ra, đi về phía phòng Nhi.

Cửa phòng nó khép hờ. Tiếng nhạc điện tử nhỏ nhưng dồn, cứ lặp đi lặp lại một đoạn như nhạc trong quán bar. Xen giữa là tiếng ting ting báo quà tặng từ cái app cũ.

Nhi vẫn đang live.

Ban ngày đeo balô đi học, tối ngồi trước điện thoại nói chuyện với mấy trăm người không biết mặt.

Hôm nay Nhi mặc đồ thỏ đen.

Một cái băng đô có hai tai thỏ dựng trên đầu. Cổ đeo nơ đen. Bộ đồ ôm sát người, phần vai để trần, hở phần ngực, vú trẻ cứ vun dựng thẳng lên, dưới ánh đèn đỏ tím lúc sáng lúc tắt trông không khác mấy cô đứng trong quán bar tôi từng tới hồi còn tiền.

Chiếc đèn tròn trước mặt đã bị nó gắn thêm mấy dải màu. Mỗi khi có quà, cả căn phòng đổi màu. Đỏ sang tím. Tím sang xanh. Bóng Nhi đổ lên tường, hai cái tai thỏ kéo dài như sừng.

Trên màn hình, tim với hoa hồng bay kín.

Tên phòng vẫn là Thỏ đen nhõng nhẽo.

Nhi nghiêng người đọc bình luận, rồi bật cười.

“Không làm cái đó đâu. Mấy anh hư vừa thôi.”

Một món quà hình chai rượu nổ sáng trên màn hình.

Nó chống hai tay lên bàn, ghé sát camera.

“Anh Hoàng muốn thỏ nhảy bài nào?”

Tôi đứng ngoài cửa.

Ánh đèn lập lòe quét qua chân tôi rồi tắt.

Nhi không biết anh rể đang nhìn.

Hoặc ít nhất, tôi nghĩ nó không biết.