Xe Ôm – Update Chương 6
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Xe Ôm – Update Chương 6
Tác Giả: Vô Hồn
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: truyện người lớn
Ngày Cập Nhật : 25/08/2026
NAM
Góc công viên buổi sáng có ba loại người.
Người tập thể dục.
Người hết việc.
Và tài xế ngồi giả vờ mình chỉ đang nghỉ chân.
Tôi thuộc loại thứ ba.
Chiếc xe dựng dưới gốc dầu, ngay chỗ bóng cây vừa đủ che cái yên. Tôi ngồi trên bậc xi măng cạnh bồn hoa, điện thoại đặt ngửa trên đùi. Ứng dụng vẫn mở. Chấm xanh của tôi nằm im ở góc bản đồ, quanh nó là mấy con đường đỏ lòm vì kẹt xe.
Mười bảy phút không có cuốc.
Mười bảy phút nghe thì chẳng đáng gì. Ngồi phòng máy lạnh, người ta lướt vài cái video là hết. Ngồi ngoài đường, mỗi phút không có khách đều biết cách móc một đồng khỏi túi.
Tiền xăng vẫn nằm đó.
Tiền cơm vẫn nằm đó.
Tiền cuối tháng má Thu không nói nhưng cuốn sổ của bà vẫn nằm đó.
Chỉ có khách là đéo nằm đâu cả.
Tôi nhấc điện thoại lên, tắt màn hình rồi lại bật. Làm vậy chẳng khiến cuốc xe xuất hiện nhanh hơn, nhưng ít nhất ngón tay có việc.
Phía trước, mấy bà mặc đồ thể thao đang đi bộ thành hàng. Họ vừa đi vừa nói chuyện mỡ máu, đường huyết và con dâu. Chuyện nào cũng có vẻ nghiêm trọng ngang nhau.
Một người đàn ông trung niên chạy ngang, bụng rung dưới chiếc áo thun sát người. Sau lưng ông là cô gái trẻ mặc quần bó, tai đeo tai nghe, mặt không có vẻ gì đang tập thể dục. Cô chạy nhẹ như gió. Ông kia chạy như đang bị chủ nợ đuổi.
Tôi nhìn theo rồi sờ bụng mình.
Không có mỡ mấy.
Nghèo cũng có vài lợi ích. Ăn ít thì bụng gọn.
Bên phải tôi là hai ông già ngồi trên ghế đá. Một ông mặc áo sơ mi ca-rô, quần tây kéo cao gần tới rốn. Ông kia đội chiếc mũ lưỡi trai màu đỏ đã bạc, dưới chân đặt bình trà bằng inox.
Tôi gặp họ ở đây mấy lần.
Không biết tên.
Người già ở công viên không cần biết tên nhau. Chỉ cần biết người kia có chịu nghe mình nói hay không.
Ông áo ca-rô cầm điện thoại, màn hình đang phát một đoạn tin tức. Hình ảnh máy bay, khói đen và mấy dòng chữ chạy phía dưới. Âm thanh nhỏ nhưng giọng người dẫn chương trình vẫn căng như sắp tận thế.
Ông đội mũ đỏ nhấp trà.
“Tôi nói ông nghe, Mỹ với Iran đánh kiểu này chắc vài bữa nữa thôi.”
Ông áo ca-rô hỏi:
“Sao vài bữa?”
“Đánh hoài tiền đâu. Thằng nào cũng mệt. Rồi Liên Hiệp Quốc nhảy vô, bắt tay, chụp hình. Xong.”
Ông nói chữ xong rất gọn.
Chiến tranh qua miệng ông giống một cái đám giỗ. Ăn hết nồi cà ri thì dẹp bàn.
Tôi vốn không định chen vào.
Tôi đã học được rằng người chạy xe ôm nói ít thì đỡ bị hỏi nghề cũ. Nhưng mười bảy phút ngồi không khiến cái miệng ngứa. Với lại chuyện chính trị có một cái hay: nói sai cũng lâu lắm mới tới ngày đối chứng.
“Còn lâu mới xong bác.”
Cả hai ông quay sang.
Ông đội mũ đỏ nhìn chiếc áo khoác tài xế trên người tôi rồi hỏi:
“Sao cậu biết?”
Chỉ cần người khác hỏi sao biết, cái thằng anh Nam ngày trước lập tức tỉnh dậy.
Nó kéo ghế trong đầu, vuốt lại cổ áo rồi bắt đầu thuyết trình.
“Mỹ bắt buộc phải đánh.”
Ông áo ca-rô cười.
“Ai bắt?”
“Thế của nó bắt.”
Tôi kéo điện thoại lại gần, mở bản đồ thế giới. Mạng chậm, hình hiện từng mảng, nhưng điều đó không làm giọng tôi chậm theo.
“Nếu Mỹ để Iran yên, cái trục Trung Quốc, Nga, Iran nó nối lại. Phía trên là Nga. Ở giữa là Trung Quốc với cả đống tuyến đường sắt, đường bộ. Phía dưới có Iran mở ra vùng Vịnh. Hàng hóa, dầu mỏ, khí đốt chạy xuyên một dọc, không cần đi hết mấy tuyến biển Mỹ đang khống chế.”
Hai ông già cúi nhìn màn hình.
Tôi phóng to rồi kéo từ Trung Quốc qua Trung Á. Ngón tay tôi đi tới đâu, biên giới các nước trượt tới đó.
“Từ Iran, Trung Quốc nó vươn tiếp qua Trung Đông, xuống châu Phi. Hàng của nó đi được. Dầu của Iran đi được. Tài nguyên châu Phi lại chạy ngược về. Nếu cái trục đó thông, Mỹ mất dần quyền bóp mấy tuyến vận chuyển. Đồng đô-la, căn cứ, đồng minh, đủ thứ bị đe dọa.”
Ông đội mũ đỏ gật gù.
“Ờ. Ý là nó không đánh vì mỗi Iran?”
“Iran chỉ là cái khóa cửa thôi bác. Đằng sau cái cửa mới là thứ Mỹ sợ.”
Tôi nói nghe gọn ghẽ đến mức chính mình cũng thấy có lý.
Thật ra phần lớn những thứ ấy tôi đọc nhặt trên mạng. Một bài nói về hành lang vận tải. Một video nói về dầu. Một thằng nào đó ngồi trước giá sách phân tích sự suy tàn của đồng đô-la. Tôi gom lại, nối bằng vài câu chắc nịch rồi biến thành ý của mình.
Ngày trước tôi cũng làm vậy với chứng khoán.
Đọc mười thứ.
Nhớ ba thứ.
Nói như thể tự mình phát hiện ra cả chu kỳ.
Khác ở chỗ hai ông già này không hỏi tôi đã bỏ tiền vào chưa.
Ông áo ca-rô lấy điện thoại khỏi tay tôi, nhìn bản đồ.
“Nhưng Nga đang bị vây rồi. Nó giúp Iran kiểu gì?”
“Chính vì bị vây nên nó càng cần Iran. Còn Trung Quốc cần cả hai. Một thằng có tài nguyên, một thằng có vị trí. Ba thằng không cần yêu nhau. Cùng bị Mỹ ép là đủ ngồi chung mâm.”
Ông đội mũ đỏ lại gật.
“Đúng. Chính trị làm gì có bạn.”
Ông nói như vừa tự kết luận.
Tôi không giành.
Người ta chịu gật đầu đã là một loại tiền bo. Chỉ tiếc không mua được xăng.
Ông áo ca-rô hỏi:
“Cậu học quan hệ quốc tế à?”
Tôi cười.
“Cháu học linh tinh thôi.”
“Lái xe mà theo dõi dữ vậy.”
Câu đó không hẳn khinh.
Nhưng chữ lái xe vẫn rơi đúng chỗ.
Tôi nhìn xuống chiếc điện thoại gắn trên giá. Bản đồ thế giới đã tắt. Ứng dụng tài xế hiện trở lại. Chấm xanh vẫn nằm im dưới gốc cây.
Vừa nãy tôi còn nói Mỹ bắt buộc phải đánh để giữ trật tự thế giới.
Giờ tôi ngồi chờ một bà nội trợ gọi đi chợ.
Đời biết cách thu nhỏ người ta nhanh lắm.
Ông đội mũ đỏ rót thêm trà, chìa chiếc nắp bình về phía tôi.
“Uống miếng không?”
“Dạ thôi. Cháu có nước.”
“Cậu nói tiếp đi. Vậy bao giờ nó mới ngừng?”
Tôi đang định trả lời thì điện thoại rung.
Không phải cuốc xe.
Một số lạ gọi tới.
Tôi nhìn hai giây rồi bắt máy.
“A lô.”
Giọng phụ nữ vang lên ngay lập tức.
“Cậu Nam phải không?”
Tôi nhận ra trước khi bà xưng tên.
Giọng ấy từng thở sát gáy tôi giữa dòng xe sân bay. Bàn tay ấy từng trượt xuống quần tôi nhiều lần, xong tới nhà lại quên luôn ba chục nghìn đã hứa.
Bà Hạnh.
“Dạ. Ai vậy?”
Tôi vẫn hỏi.
Để bà tự nói.
“Cô Hạnh đây. Bữa trước cậu chở cô từ sân bay về Gò Vấp đó.”
“À.”
Tôi kéo dài một tiếng.
“Cậu nhớ không?”
Nhớ chứ.
Nhớ vú bà ép sau lưng.
Nhớ tay bà sờ chim tôi như người ta bóp trái cây ngoài chợ.
Nhớ nhất ba chục nghìn.
“Dạ nhớ.”
“Giờ cậu có khách không?”
Tôi nhìn ứng dụng.
“Chưa cô.”
“Qua chở cô đi Hóc Môn được không? Cô cần đi gấp.”
Tôi ngẩng đầu nhìn trời.
Nắng mới lên nhưng hơi nóng đã hắt từ mặt đường. Từ đây qua Gò Vấp, rồi vòng lên Hóc Môn, chạy không khéo hết mẹ nửa ngày.
“Hóc Môn xa quá cô.”
“Cô biết. Nay nhà bà chị có đám giỗ. Con cô bận, đặt ô tô thì lâu quá. Cậu qua chở cô đi.”
“Cô gọi ô tô đi cho khỏe.”
“Cô đi ô tô hay say. Cậu biết rồi mà.”
Tôi biết.
Lần trước bà cũng dùng đúng câu đó để chui lên xe cùng hai cái vali, ép tôi buộc như chở hàng vượt biên.
“Đường xa lắm cô. Cháu còn phải chạy cuốc.”
“Thì cô gửi thêm tiền.”
Tôi bật cười.
Không to.
Nhưng bà nghe thấy.
“Cậu cười gì?”
“Thôi đi cô ơi. Đợt trước cô cũng kêu gửi thêm rồi có đâu.”
Đầu dây bên kia im một nhịp.
Tôi tưởng bà sẽ tự ái. Loại người như bà thường quên lời mình hứa nhưng nhớ rất kỹ giọng người khác nhắc nợ.
Bà lại nói tỉnh bơ:
“Vậy hả? Chắc cô quên dặn con cô.”
Đúng là tài.
Lời hứa từ miệng bà. Quên cũng tại thằng con.
“Lần này cô đưa con một trăm nghìn cả thảy.”
Tôi nhíu mày.
“Cước lên đó khoảng một trăm nghìn. Thêm một trăm là hai trăm đó nha cô.”
“Ừ thì hai trăm.”
“Cô nói rõ nha. Tổng cộng hai trăm.”
“Biết rồi. Cậu cứ nhắc tiền hoài.”
“Tại lần trước cô quên.”
Bà tặc lưỡi.
“Rồi. Hai trăm. Qua nhanh giúp cô. Cô gửi địa chỉ.”
“Dạ.”
Cuộc gọi tắt.
Tôi nhìn màn hình.
Hai ông già vẫn đang nhìn tôi.
Ông đội mũ đỏ hỏi:
“Cuốc xa à?”
“Dạ. Hóc Môn.”
“Hai trăm thì chạy đi. Ngồi đây nói chuyện Mỹ đánh Iran có ai trả tiền đâu.”
Ông cười.
Tôi cũng cười.
“Dạ. Mỹ có thể bắt buộc phải đánh. Cháu cũng bắt buộc phải chạy.”
Ông áo ca-rô vỗ đùi.
“Thế mới là chính trị.”
Tôi đội mũ, đứng dậy.
Ứng dụng vẫn chưa có cuốc nào. Tôi tắt nó, cất điện thoại rồi dắt xe ra khỏi bóng cây.
Trước khi đi, ông đội mũ đỏ gọi với:
“Này cậu.”
Tôi quay lại.
“Mai ra nói tiếp. Tôi muốn nghe vụ Trung Quốc xuống châu Phi.”
“Dạ.”
Tôi nổ máy.
Một thằng chạy xe ôm được hẹn ngày mai ra phân tích trật tự thế giới.
Nghe cũng oách.
Chỉ cần đừng ai hỏi nó hôm nay còn bao nhiêu tiền xăng.
.
.
.
Nhà bà Hạnh vẫn cái cổng xám hôm trước.
Tôi dừng bên kia đường, nhắn đã tới. Chưa đầy một phút, cửa cuốn kéo lên.
Bà bước ra một mình.
Bà bước ra một mình.
Hôm nay bà mặc áo dài tím sẫm, lụa mỏng dính nắng. Cổ khoét chữ U, không hở quá, nhưng vừa đủ để hai vú đầy bị đẩy lên thành một đường khe rõ. Chúng nặng. Không còn ngực gái đôi mươi. Ngực đàn bà đã nuôi con, đã ngủ trên cánh tay chồng, giờ tự chọn chỗ tựa khác. Eo còn thắt được. Mông chắc, hơi ngang, cái mông của người đứng bếp nhiều năm nhưng chưa bỏ đi bộ công viên — đít bề ngang, khi bà bước, vải lụa dính vào hai bên, vào chỗ đáng lẽ phải có hằn quần lót thì không thấy.
Tóc uốn gọn. Mặt đánh phấn kỹ. Son đỏ sẫm. Túi xách da đen và một túi đồ nhỏ.
Không có vali. Không có thằng con tóc xoăn. Cũng không có cô con dâu mảnh người đã đứng trước cổng lần trước.
Tôi nhìn vào trong nhà.
“Con cô đâu?”
“Hai đứa nó đi Hóc Môn từ sáng rồi. Qua phụ bày bàn, nấu nướng. Cô có mấy việc ở nhà nên đi sau.”
Bà kéo cửa cuốn xuống, kiểm tra ổ khóa hai lần rồi quay lại giục:
“Đi nhanh cậu. Người ta gọi từ nãy giờ.”
Tôi mở cốp lấy chiếc mũ bảo hiểm còn lại.
Bà cài dây mũ, leo lên xe.
Yên hôm nay trống.
Không có hai cái vali chiếm chỗ như lần trước.
Vậy mà bà vẫn ngồi sát.
Ngay khi tôi dựng xe thẳng lại, hai bầu ngực đầy đã ép vào lưng. Bàn tay bà không nắm thanh vịn phía sau mà vòng luôn qua eo tôi, tự nhiên như thể đó là chỗ nó phải nằm.
Tôi nhìn xuống cánh tay đang ôm ngang bụng mình.
“Cô ngồi ra sau chút cũng được. Hôm nay đâu có đồ.”
“Cô ngồi vậy cho chắc. Đi xe máy cô sợ ngã.”
Bà nói rồi siết tay thêm một chút.
Ngực cũng ép chặt hơn.
Tôi biết cái kiểu sợ ngã của bà.
Lần trước bà sợ đến mức tay trượt xuống trước quần tôi mấy lần.
Người khác sợ thì bám vai.
Bà Hạnh sợ rất có mục tiêu.
Tôi nổ máy.
Qua gương, gương mặt bà nằm sát vai tôi. Son môi màu đỏ sẫm. Hai má phủ phấn kỹ đến mức nắng chiếu vào không thấy lỗ chân lông.
“Đi cô.”
“Ừ. Chạy cẩn thận.”
Tôi đưa xe ra khỏi hẻm.
Đường buổi gần trưa đông vừa đủ để không chạy nhanh được. Xe máy chen nhau ở từng khoảng trống. Ô tô nối thành hàng dài trước đèn đỏ. Mặt đường hắt hơi nóng lên tận ống quần.
Bà Hạnh ôm eo tôi suốt.
Mỗi lần xe nhích lên, người bà trượt tới.
Ngực cạ vào lưng.
Mỗi lần tôi bóp phanh, bà lại ép tới một lần nữa.
Ban đầu tôi còn nghĩ do đường.
Đến đoạn đường trống, xe chạy đều mà bà vẫn thỉnh thoảng dịch người, tôi thôi nghĩ.
Bà này cạ thật.
Không phải vô tình mẹ gì.
Tôi nhích ra trước.
Bà cũng nhích theo.
Cái yên xe có chừng đó. Tôi ra thêm nữa thì ngồi lên bình xăng.
“Cậu chạy xe này lâu chưa?” bà hỏi.
“Chưa lâu.”
“Một ngày được bao nhiêu?”
“Tùy ngày.”
“Có ba trăm không?”
“Có hôm hơn, có hôm không.”
“Cực nhỉ.”
“Cũng bình thường.”
Bà im được vài giây.
Hai tay vẫn vòng qua eo. Ngón cái thỉnh thoảng miết qua lớp áo sơ mi bên trong áo khoác.
“Cậu bao nhiêu tuổi rồi?”
“Ba mươi lăm.”
“Nhìn trẻ hơn.”
“Cháu tưởng chạy nắng nhìn già hơn.”
“Mặt cậu chưa già. Chỉ hơi mệt.”
Bà nói câu ấy ngay sát tai tôi.
Hơi thở nóng lướt qua gáy.
Tôi nhìn thẳng phía trước.
“Có vợ chưa?”
“Có rồi.”
“Vợ làm gì?”
“Văn phòng.”
“Đẹp không?”
“Đẹp.”
“Cậu trả lời nhanh vậy.”
“Vợ cháu đẹp thật.”
Bà cười nhỏ sau lưng.
“Có con chưa?”
“Chưa.”
“Sao không đẻ?”
Tôi bật cười.
“Chạy xe ôm đẻ ra ai nuôi.”
Bà im một nhịp.
“À… ờ.”
Cái à ờ nghe như bà vừa nhớ ra người ngồi trước không phải nhân viên công ty nào đó đang tranh thủ chạy thêm.
Một lúc sau bà nói:
“Nhưng nghèo giàu gì cũng nên có một đứa. Con cái là lộc trời.”
“Lộc trời có uống sữa không cô?”
“Cậu nói chuyện nghe kỳ.”
“Cháu hỏi thật. Sữa, bỉm, bệnh viện, tiền học. Trời cho đứa con chứ có cho kèm tiền đâu.”
“Có con rồi tự biết lo.”
Người nuôi con xong hay nói câu đó.
Cứ nhảy xuống nước đi, tự khắc biết bơi.
Chết đuối thì tại số mình dở.
Tôi không cãi.
Hai trăm nghìn đang ngồi sau lưng. Không nên tranh luận quá sâu với tiền của mình.
Bà Hạnh lại dịch người.
Ngực bà ép sát từ giữa lưng lên gần hai bả vai, mềm và nóng qua mấy lớp áo. Hai tay ôm ngang eo, bàn tay chồng lên nhau ngay bụng dưới.
Tôi kéo người ra trước lần nữa.
Bà lại theo.
Mẹ kiếp.
Tôi bắt đầu hiểu tại sao bà chịu trả thêm một trăm cho chuyến này.
Có khi tiền xe chỉ là một phần.
Phần còn lại là phí được cạ vào lưng thằng tài xế suốt hai chục cây số.
Bà hỏi thêm vài câu về tôi.
Quê đâu.
Ở với ai.
Vợ chồng cưới bao lâu.
Tôi trả lời câu được câu mất. Câu nào có nguy cơ kéo tới chuyện tiền bạc thì tôi cắt ngắn.
Bà cũng không thật sự muốn biết.
Hỏi tôi một lúc chỉ giống phần khởi động miệng.
Chủ đề bà muốn nói nằm ở nhà mình.
“Thằng Cường nhà cô cưới năm, sáu năm rồi cũng chưa có con.”
Vậy là người con trai tóc xoăn tên Cường.
“Hai vợ chồng chưa muốn hả cô?”
“Muốn chứ. Muốn tới sốt ruột. Tại con vợ nó không biết đẻ.”
Bà nói thẳng.
Không hạ giọng.
Không có vẻ gì đang kể bí mật của con dâu cho một người ngoài mới gặp hai lần.
“Đi khám chưa?”
“Cần gì khám. Tất cả là do nó thôi ! Con kia chứ thằng Cường có bị gì đâu.”
Tôi nhìn bà qua gương.
“Sao biết?”
“Con cô từ nhỏ khỏe như trâu. Có đau ốm gì đâu.”
Tôi định nói sức khỏe với chuyện có con là hai thứ khác nhau.
Định hỏi nếu chưa khám thằng con thì sao bà biết lỗi ở con dâu.
Câu đã lên tới cổ.
Tôi nuốt xuống.
Làm tài xế, bớt cái mồm lại.
Khách cần đến đâu thì chở tới đó. Chuyện nhà người ta có ngu đến mấy cũng không nằm trong tiền cước.
“Con dâu cô nhìn người nhỏ lắm,” tôi nói.
“Thì đó. Gầy nhom, người lạnh ngắt. Nhìn là biết khó đẻ.”
Bà Hạnh bắt đầu kể.
Con dâu ăn ít.
Hay uống nước lạnh.
Đi làm về ôm điện thoại.
Ngày đèn đỏ đau bụng.
Không chịu nghỉ việc ở nhà dưỡng.
Không chịu uống hết mấy thang thuốc bà cắt.
Tất cả qua miệng bà đều trở thành bằng chứng của một cái bụng vô dụng.
“Cô nói nó bao nhiêu lần. Đàn bà lấy chồng rồi thì chuyện sinh con là quan trọng nhất. Công việc lương ba cọc ba đồng giữ làm gì. Nó cứ bảo còn trẻ, từ từ.”
“Năm, sáu năm rồi từ từ cái gì nữa.”
“Thằng Cường nhà cô là con trai một. Không có cháu thì sau này nhà cửa để cho ai?”
Tôi nghe.
Thỉnh thoảng nói “dạ”.
Không phải đồng ý.
Chỉ để bà biết tôi chưa điếc.
“Dạ.”
“Cô thương nó nên mới nói. Chứ con dâu người ta cô lo làm gì.”
“Dạ.”
“Nó còn trẻ mà mặt lúc nào cũng buồn buồn. Ở trong nhà nhìn mất hết sinh khí.”
“Dạ.”
Nếu biết nói dạ đúng chỗ, người ta sẽ nghĩ mình đang nghe.
Thật ra tôi đang nhìn khoảng cách tới Hóc Môn trên bản đồ.
Còn mười bảy cây số.
Mười bảy cây số ngực cạ vào lưng, tay ôm eo và miệng chê con dâu.
Hai trăm nghìn đúng là không dễ kiếm.
“Cô bảo thằng Cường rồi,” bà nói. “Nếu thêm một hai năm không có thì phải tính.”
“Tính gì?”
“Thì kiếm đứa khác. Nó là đàn ông, thiếu gì người chịu.”
Bà cười nhạt.
“Đàn bà đẹp mà không biết đẻ cũng như cái cây chỉ có hoa, không có trái. Ngắm mấy cũng chán.”
Tôi thấy khó chịu.
Trong đầu hiện ra Linh sáng nay cài chiếc thẻ nhân viên trước ngực. Em hai mươi lăm. Cũng chưa có con.
Người trì hoãn là tôi.
Nhưng nếu ai hỏi, chắc họ vẫn nhìn vào bụng em trước.
Chẳng ai nhìn cái túi rỗng của chồng.
Tôi muốn nói có khi thằng Cường mới là đứa không biết đẻ.
Muốn nói cái chuyện này nhìn mặt đéo biết được.
Nhưng cái miệng vừa hé, tôi lại ngậm.
Làm tài xế, bớt cái mồm lại.
Tôi nhắc mình lần thứ hai.
Bà đang trả tiền cho quãng đường, không trả để nghe tôi dạy đời.
Với lại ngày trước tôi từng ngồi giữa bàn nhậu, nói người khác phải sống thế nào. Cuối cùng đời tôi có ra cái mẹ gì đâu.
Một thằng đến chuyện của mình còn không xong, bày đặt sửa chuyện nhà người ta.
Tôi cho xe chạy tiếp.
Qua cầu, đường bắt đầu thoáng hơn. Nhà cửa thưa dần. Hai bên xuất hiện mấy bãi đất trống, cửa hàng vật liệu xây dựng và quán cà phê võng lợp lá.
Nắng giữa trưa đổ thẳng xuống mặt đường.
Hơi nóng xuyên qua ống quần. Cổ áo trong đã ướt. Lưng tôi cũng nóng, một phần vì nắng, phần còn lại vì bà Hạnh vẫn dính sát phía sau.
Ngực bà cạ lên xuống theo từng chỗ xóc.
Tay ôm eo lâu đến mức mồ hôi hai người dính qua lớp áo.
Tôi bắt đầu bực.
Không hẳn vì bị cạ.
Đàn ông mà được một người đàn bà đầy đặn ép ngực vào lưng, nói hoàn toàn không có phản ứng thì cũng xạo.
Nhưng cái kiểu vừa cạ vừa chê bai con dâu của bà làm tôi ngứa người.
Miệng nói đàn bà phải biết đẻ.
Ngực thì ép chồng người khác.
Đúng là mỗi bộ phận có một đạo đức riêng.
Bà Hạnh vỗ nhẹ vào bụng tôi.
“Cậu.”
“Gì cô?”
“Khát nước quá.”
“Gần tới rồi.”
“Còn bao lâu?”
Tôi nhìn bản đồ.
“Chắc mười lăm, hai mươi phút.”
“Không chịu nổi. Ghé đâu uống miếng đi.”
Phía trước có mấy quán nước dựng sát đường. Một quán bán nước mía, bàn ghế kê ngay bên xe tải. Quán kia chỉ có mái tôn và cái tủ kính đầy bụi.
Tôi không muốn ngồi ngoài mặt đường với bà.
Không phải sợ ai quen nhìn thấy.
Chủ yếu muốn bà xuống xe, để cái lưng tôi được thở.
Tôi chạy thêm một đoạn.
Bên phải có tấm bảng viết tay: NƯỚC DỪA – CÀ PHÊ – VÕNG NGHỈ.
Lối vào hẹp, hai bên trồng chuối. Phía trong là mấy chòi lá tách nhau bằng hàng cây thấp. Từ ngoài đường gần như không nhìn thấy người ngồi bên trong.
Quán khuất.
Có võng.
Quan trọng nhất là khách phải xuống xe mới vào được.
Tôi xi-nhan, rẽ vào.
Bà Hạnh ngẩng lên.
“Quán gì sâu vậy?”
“Quán nước chứ quán gì.”
“Ngoài kia thiếu gì quán.”
“Cô kêu khát. Thấy quán thì cháu vô.”
Con đường đất dẫn vào dài chừng ba chục mét. Cuối đường có một căn nhà nhỏ và năm cái chòi lợp lá dừa. Mỗi chòi kê một bàn nhựa, hai cái ghế và hai chiếc võng mắc chéo.
Một người phụ nữ trung niên đang nằm sau quầy, quạt bằng tờ báo. Nghe tiếng xe, bà ngồi dậy.
“Uống gì em?”
Tôi dựng xe.
“Hai trái dừa cô.”
Bà Hạnh bước xuống, sửa lại tà áo dài rồi nhìn quanh.
“Ngồi đâu?”
Người chủ chỉ cái chòi thứ tư.
“Trong đó mát. Mấy chòi ngoài nắng tạt.”
Tôi đi trước.
Chòi nhỏ hơn nhìn từ ngoài. Ba mặt che bằng tấm phên tre, phía trước treo rèm nhựa trong đã ngả màu. Bên trong tối và mát. Hai chiếc võng mắc song song, ở giữa là cái bàn thấp.
Tôi ngồi vào ghế.
Bà Hạnh chọn chiếc võng đối diện. Khi bà ngồi xuống, tà áo dài kéo căng qua đùi. Chiếc võng võng xuống, làm thân người bà hơi nghiêng về phía tôi.
Ít nhất ngực bà không còn ở trên lưng tôi.
Người chủ mang vào hai trái dừa đã chặt đầu, cắm ống hút. Nước dừa mát lạnh. Tôi uống liền mấy ngụm.
Bà Hạnh dùng khăn giấy lau miệng trái dừa trước khi uống.
“Cậu chọn quán gì vắng tanh.”
“Vắng mới mát.”
“Nhìn cứ sao sao.”
“Sao là sao?”
Bà chưa trả lời thì từ chòi bên cạnh vang lên một tiếng động.
Ban đầu chỉ là tiếng võng kẽo kẹt.
Kẽo.
Kẹt.
Kẽo.
Kẹt.
Rồi có tiếng một phụ nữ rên nhỏ.
Tôi đang hút dừa thì dừng lại.
Bà Hạnh cũng dừng.
Hai người nhìn nhau.
Tiếng rên bên kia rõ hơn. Sau đó là giọng đàn ông nói gì đó rất thấp, không nghe được chữ. Chiếc võng lại kêu nhanh hơn.
Kẽo kẹt.
Kẽo kẹt.
Người phụ nữ cắn giọng nhưng không giữ kín được. Âm thanh lọt qua phên tre, chui thẳng vào chòi chúng tôi.
Bà Hạnh đặt trái dừa xuống bàn.
“Trời đất.”
Tôi nhìn ra ngoài.
Người chủ quán vẫn ngồi ở quầy, mặt tỉnh bơ. Có vẻ chuyện này chẳng lạ với bà.
Bên cạnh vang lên một tiếng rên dài hơn.
Bà Hạnh quay sang tôi.
“Sao cậu lại vào đây?”
“Thì vô đại chứ ai biết đâu.”
“Ngoài đường bao nhiêu quán không ghé.”
“Cô kêu khát gấp. Cháu thấy bảng thì vô. Cháu có đi khảo sát quán trước đâu.”
Bà lườm tôi.
Tôi cầm trái dừa hút tiếp.
Tiếng chiếc võng bên kia vẫn đều.
Trong chòi chúng tôi, không ai nói thêm.
Trong chòi chúng tôi, không ai nói thêm.
Tiếng võng bên kia không chịu im. Kẽo. Kẹt. Rồi một tiếng rên bị cắn, vẫn lọt qua phên tre. Người đàn bà bên đó hú một tiếng ngắn, như bị bịt miệng không kịp.
Bà Hạnh ngồi trên võng, hai tay đặt lên đùi. Tà áo dài tím bị sức võng kéo căng, ôm cặp đùi chắc, hở một khoảng da phía trên đầu gối. Áo chống nắng bà đã cởi, móc lên thành ghế. Thân áo dài ôm ngực. Hai bầu đầy, nặng, cổ khoét chữ U đẩy chúng lên thành một đường khe. Phấn cổ bà đã hơi ra vì nắng. Một giọt mồ hôi chạy xuống xương đòn rồi mất hút vào khe vú.
Tôi hút dừa. Ống hút kêu cạn.
Ban đầu tôi chỉ định trêu. Cái tội bà hay cạ. Nhìn bà ngồi đó, mặt thẹn thẹn mà đùi thì mở, tôi cũng nứng. Cặc trong quần đã căng từ lúc nghe tiếng rên bên kia.
Tôi đứng dậy, kéo khóa áo khoác.
“Thôi. Uống no nước rồi. Mình đi tiếp cô nhỉ.”
Bà Hạnh ờ một tiếng. Ờ nữa. Mặt đỏ. Không đứng ngay. Bà lắc đít trên võng một cái, như sửa chỗ ngồi, rồi mới chống tay đứng dậy. Tà áo dài rủ xuống, nhưng khi bà nghiêng người, vải lụa dính vào mông, lộ nguyên đường cắt ngang của cái đít. Bà sửa tóc, không nhìn tôi.
Tôi đi sau.
Đi chậm.
Ba bước. Bốn bước. Bà đi về phía cửa chòi, tưởng tôi theo ra xe. Tôi không theo ra xe. Tôi bước tới, ôm lấy bà từ phía sau. Hai tay vòng qua bụng, kéo bà dính vào người tôi. Ngực bà nặng, đập vào cánh tay tôi. Đít bà ép thẳng vào háng. Cặc cứng trong quần chọc vào khe mông bà qua lớp lụa.
Bà Hạnh ú ớ.
“Cậu… cậu làm gì vậy?”
“Chính cô đòi vô uống nước còn gì.”
“Ai… ai bảo vô quán này. Cậu…”
Ú ớ. Không đẩy. Không gỡ tay tôi. Chỉ ờ ờ trong cổ họng, mặt đỏ hơn lúc ngồi võng.
Tôi đưa tay xuống, bóp đít.
Không bóp nhẹ. Bóp như kiểm hàng.
Cái đít bà Hạnh không phải đít gái đôi mươi. Không nhỏ. Không hóp. Nó bề ngang, đầy, hai bên thịt tròn úp vào lòng bàn tay tôi, ngón không nắm hết. Phía trên eo còn thắt được. Phía dưới, nơi mông nối đùi, thịt hơi chùng một chút — cái chùng của đàn bà đã đẻ, đã đứng bếp, đã ngồi xe máy hàng giờ. Nhưng khi tôi bóp, thịt căng ra, chắc, nóng, nam châm dính tay. Tôi nắm hai bên, xé ra, rồi nhào lại. Vải lụa mỏng. Bên dưới còn một lớp nữa. Quần lót. Tôi miết ngón cái dọc khe đít, từ trên xuống, ấn.
Bà giật.
Tôi ấn tiếp. Ngón giữa đẩy vào giữa hai lớp vải, tìm cái lồn. Tìm được. Mềm. Ấm. Tôi ép ngón vào miệng lồn qua hai lớp — lụa áo dài và cái quần lót mỏng — day vòng. Vải đã ẩm. Không phải mồ hôi. Tôi kéo cả hai lớp dính vào khe, lên xuống như đang đụ bà bằng ngón tay còn quần. Hình cái lồn hiện rõ trong lòng bàn tay: hai mép thịt, cái rãnh ở giữa, và phía trên một hạt đã nổi. Tôi day đúng hạt đó.
Bà khụy một chút, tựa vào người tôi.
“Cậu… đừng.”
Miệng kêu đừng. Đít thì không khép. Tôi bóp thêm, véo thịt mông cho trắng đỏ lên, vừa véo vừa xoa lồn phía trước. Bà há miệng, thở. Hai tay nắm cổ tay tôi nhưng không gỡ, chỉ bám. Mông bà tự đẩy ra sau, cạ vào cặc tôi.
“Thôi… đừng. Cậu thả cô ra.”
Tôi thả.
Bà loạng choạng một bước, quay lại. Mặt đỏ. Cổ áo lệch. Thở bằng miệng.
Tôi không nói. Tôi mở khóa quần. Kéo xuống. Lôi cặc ra.
Nó bật ra, đỏ, căng, xanh gân. Dài hơn bàn tay. Thô. Đầu đã tuôn một vệt nhớt, dính thành sợi. Tôi cầm, đưa ra trước mặt bà, lắc một cái.
“To không?”
Bà Hạnh nhìn. Mắt mở. Không nhìn chỗ khác được.
“Ôi trời.”
Hai tiếng. Khô. Như vừa thấy một thứ không nằm trong kế hoạch đi giỗ.
Tôi cầm chắc, xoa một phát từ dưới lên, thêm nhớt. Đầu bóng. Gân nổi.
“Giờ cô bú. Hay mình đi?”
Bà nhìn tôi. Nhìn cửa chòi. Nhìn cặc. Người chủ quán vẫn ở quầy, cách năm cái chòi, quạt tờ báo. Bên kia võng vẫn kêu.
Bà không đi.
Bà nhìn thêm một giây, rồi từ từ quỳ xuống.
Đầu gối bà chạm đất nện, chiếu nhựa mỏng. Tà áo dài xòe ra quanh đùi, tím sẫm trên đất. Từ trên nhìn xuống, khe vú bà mở rộng khi bà cúi. Hai bầu ép vào nhau, da trắng hơn mặt vì ít nắng, núm sẫm in mờ sau lớp vải lót. Bà không ngẩng. Bà nhìn cái đang giơ trước miệng mình.
Tôi không nhét. Tôi đợi. Đưa gần hơn một chút, đầu cặc chạm môi son bà.
“Liếm đi.”
Bà thè lưỡi. Liếm. Một đường, từ giữa thân lên đầu. Lưỡi nóng. Bà nếm vệt nhớt, nhăn mặt một cái rồi liếm tiếp, lần này rộng hơn, lưỡi dẹt, liếm quanh đầu như liếm kem chảy. Tôi nhìn tóc uốn của bà, nhìn gáy, nhìn hai vai áo dài tím đang run.
“Thêm. Hết vòng. Đừng bỏ chỗ nào.”
Bà liếm hết vòng. Lưỡi đi xuống dưới, vào túi, lên lại. Nước miếng bà làm thân cặc bóng. Son đỏ sẫm lem thành vòng trên da. Tôi xoa đầu cặc lên môi bà, lên má, lên cằm, rồi lại đặt vào lưỡi.
“Há ra. Từ từ.”
Bà há. Tôi chỉ để đầu vào. Không nhét. Bà tự tiến tới, má lõm, hút. Ấm. Ướt. Lưỡi xoay phía dưới. Một tay bà nắm gốc, không nắm hết, ngón cái xoa. Tay kia bám đùi tôi cho đỡ ngã. Tôi không giữ đầu. Tôi để bà tự làm.
Bà nhấp. Nông. Rồi sâu hơn. Cặc trượt trên lưỡi, chạm họng, bà khụy, nước mắt ứa, vẫn không nhả. Nước miếng chảy xuống gốc, dính tay bà, nhỏ xuống đất. Bà rút ra, thở, sợi nước bọt nối môi bà với đầu cặc, rồi ngậm lại. Lần này bà dùng tay xoa song song với miệng, nhanh, ướt.
Tôi nhìn xuống: đàn bà áo dài tím, mặt đánh phấn, son lem, đang quỳ trong chòi quán nước dừa, liếm cặc thằng xe ôm.
“Nhìn tôi.”
Bà ngẩng. Mắt đỏ. Miệng vẫn làm. Tôi thấy mình trong mắt bà — và thấy bà biết mình đang làm gì.
Bên kia, người đàn bà rên một tiếng dài. Võng kêu loạn. Bà Hạnh như bị tiếng đó thúc, hút mạnh hơn, họng siết. Tôi phải nắm cột tre.
Tôi kéo ra. Sợi nước bọt đứt. Bà thở dốc, môi bóng, muốn ngậm lại.
“Chưa. Đứng dậy đã.”
Bà chống tay đứng. Môi sưng. Son trôi xuống cằm. Cổ áo lệch hết một bên. Bà nhìn cái còn đứng trước bụng tôi, rồi nhìn tôi, rồi tự với ra sau, tìm dây áo dài.
“Cậu… cậu đừng bắt cô… cô chịu không nổi.”
Bà van. Không còn ú ớ. Van thật.
Bà tự tụt dây. Áo dài tím tuột khỏi vai, kẹt ở khuỷu, rồi bà giựt tiếp, để nó rơi xuống ngang eo, rồi xuống đất. Một cái. Hai cái. Bà đứng trong chòi, còn độc cái quần lót màu da mỏng dính sát. Ngực bà nặng, không còn bị cổ áo giữ, đung đưa khi bà thở. Núm sẫm, to, quầng thâm, đã cứng. Bụng hơi mềm, cái bụng đàn bà đã đẻ, có vài vệt rạn nhạt. Eo còn. Mông thì tôi đã nắm.
Bà tự móc dây quần lót, kéo xuống. Kéo tới đầu gối thì thôi, để nó mắc ở đó. Lồn lộ. Môi thịt sẫm, lông đen tỉa sơ, khe đã há, ướt dính ra đùi trong thành đường bóng.
“Nhét vào,” bà nói. “Cậu nhét vào. Đừng bắt cô… cô xin.”
Tôi không nhét.
Tôi xoay bà, đẩy úp vào cột tre. Một tay giữ eo, tay kia cầm cặc, kẹp vào khe đít, cạ. Từ trên xuống. Đầu dương vật sượt lỗ đít, trượt qua lồn, thọc sơ vào miệng rồi rút, bôi nhớt khắp khe. Chà. Cạ. Không vào. Bà ưỡn, tự tìm, đít đẩy ra sau. Tôi tránh. Chỉ để đầu cặc nằm ngoài, day lên day xuống trên hột le.
“Cậu… vào đi. Vào.”
“Chưa.”
Tôi chà tiếp. Chậm. Đầu cặc nóng, ướt nước bà, trượt trên hai mép như mài. Mỗi lần bà tưởng tôi sẽ đẩy thì tôi lại rút, chỉ cạ. Bà cắn cột tre. Đùi run.
“Bao lâu rồi cô chưa địt?”
Bà không trả lời ngay. Tôi đét một cái vào mông. Thịt trắng rung, in vệt đỏ. Bà kêu một tiếng, ngắn.
“Trả lời.”
“Lâu… lâu rồi. Thằng kia… nó không… không còn.”
“Cặc chú có to không?”
Im. Tôi đét cái nữa. Bên kia. Đối xứng. Đít bà đỏ hai bên, thịt sóng.
“Không… không bằng.”
Tôi cười, thấp, sát gáy. Cầm cặc, đặt dọc khe mông bà, từ lỗ đít xuống lồn, cho bà thấy hết độ dài nó nằm trên người mình.
“Cặc bé thì không địt nổi cái đít bự này đâu.”
Tôi đét cái thứ ba. Mạnh hơn. Bộp. Thịt mông nhảy trong lòng bàn tay. Bà không giữ được. Bà rên. Không phải tiếng rên nhỏ lúc nãy. Tiếng rên thật, kéo dài, lọt khỏi cổ họng, to hơn cả người đàn bà chòi bên. Võng bên kia thậm chí khựng một nhịp, như đang nghe.
Tôi chà tiếp. Đầu cặc day hột le. Một tay bóp vú, véo núm. Bà rên nữa. To hơn. Cái rên của người đã nhịn lâu, giờ bị chà ngoài mà không được nhét, cộng cái đít vừa bị đét, cộng câu cặc bé không địt nổi — tất cả đổ ra thành tiếng.
“Cậu… cậu vào. Vào giùm cô. Cô xin.”
Tôi chưa vào. Tôi cạ. Tôi hỏi sát tai:
“Xin cái gì?”
“Xin… xin cậu địt. Địt cô.”
Bà rên thêm một hơi, cao, không cắn được nữa.
Tôi đẩy vào.
Một mạch. Hết gốc.
Chặt. Nóng. Ướt đến mức suýt tuột. Bà cắn cột không kịp. Tiếng rên văng ra thành tiếng thật, kéo, đứt, rồi lại kéo. Tôi nắm hai bên hông, đúng chỗ đít vừa đét, đụ. Không nhẹ. Mỗi cú đâm hết, xương mu đập vào đít bà bộp bộp. Thịt mông rung. Vú nhảy. Cái còn tôi không nắm thì cọ cột, cái tôi nắm thì tôi vắt.
Bà không còn nói được câu nào ra hồn.
Chỉ còn rên.
Ừ. Á. Một chuỗi đứt đoạn, nước bọt chảy khóe, mặt úp nan tre, mắt đã không mở đúng nữa. Tôi đụ sâu hơn, kéo ra gần hết rồi nhồi vào tới cùng. Bà trợn. Con ngươi lệch lên. Miệng há. Cái rên lần này không phải rên cho tôi nghe. Rên vì lồn bị nhồi đầy, vì chỗ sâu mà thằng chồng không còn chạm tới được.
Bên kia võng kêu lại, như bị kích. Hai nhịp lệch nhau. Chòi này nặng hơn.
Phía ngoài, tiếng dép lê gấp. Rèm nhựa bị giật tung.
Bà chủ quán đứng ở cửa chòi, tờ báo rơi xuống đất.
Bà định nói. Miệng mở. Rồi mắt bà tụt xuống.
Không nhìn lưng trần. Không nhìn cái đít đỏ. Nhìn thẳng vào chỗ tôi đang thụt — cặc thô, xanh gân, ướt nhớt, đang rút ra một đoạn rồi lại biến mất trong lồn bà Hạnh. Khi tôi kéo ra tới đầu, nó hiện hết: đỏ, bóng, to hơn những gì một quán nước dừa giữa ban ngày cần phải thấy.
Bà chủ đứng chết ở ngưỡng.
“Má ơi.”
Hai tiếng. Không phải của Hạnh. Hạnh lúc này không còn miệng để kêu má. Hạnh chỉ còn rên, ừ ừ, người giật trong tay tôi, nước mắt và nước miếng dính cột tre.
Bà chủ nhìn thêm một nhịp. Không vẫy tay. Không bảo nhỏ. Chỉ nhìn. Cái nhìn của người bán dừa mười mấy năm, tưởng mình hết chuyện để ngạc nhiên.
Rồi như sực, bà chủ nuốt nước bọt, với tay kéo rèm.
“Nhỏ… nhỏ thôi. Ngoài đường… ngoài đường nghe được.”
Giọng không còn ra lệnh. Giọng người vừa thấy một thứ, về quầy sẽ phải ngồi quạt tờ báo mà trong đầu vẫn còn hình.
Rèm rơi. Dép lê trở ra. Nhanh hơn lúc vào.
Trong chòi, tôi không dừng.
Bà Hạnh không biết vừa có người vào. Không biết bà chủ vừa kêu má ơi vì cái đang nhồi trong người mình. Bà chỉ rên, hai tay bám cột, đít tự đẩy ra sau mỗi lần tôi rút, như sợ nó đi mất.
Tôi đụ thêm vài cú cho bà quen hết cỡ, rồi luồn hai tay xuống dưới đùi, bế.
Bà Hạnh không nhẹ. Đàn bà đã đẻ, đã ăn, đã có cái đít tôi vừa đét ba cái — bế không phải kiểu phim. Tôi gồng, nhấc. Lưng dựa cột. Hai đùi bà tách, móc vào hông tôi. Áo dài tím nằm dưới đất. Quần lót còn vướng một mắt cá, đung đưa.
Cặc tôi vẫn cắm trong lồn. Tư thế này nó đi khác. Đi thẳng. Đi sâu. Không còn góc lúc úp cột. Tôi nhấc bà lên rồi thả xuống, để sức nặng của chính bà nuốt hết.
Bà trợn mắt.
Thật. Trắng dã. Miệng há mà không thành tiếng một nhịp, rồi tiếng rên vỡ ra, dài, ướt, đập vào phên tre. Tôi bế, đụ. Mỗi lần thả bà xuống là một cú hết gốc, đầu cặc đụng chỗ không còn đường đi. Bụng bà mềm ép vào bụng tôi. Hai vú nặng đập vào ngực tôi, núm cạ da. Đít bà trong lòng bàn tay tôi, thịt tràn kẽ ngón, còn nóng vệt tay lúc nãy.
“Ư… ư… cậu… sâu… sâu quá…”
Không thành câu. Thành hơi. Tôi không đáp. Tôi bế. Tôi thả. Tôi nhồi. Lồn bà đã nhão, đã kêu squelch mỗi lần tôi rút, nhớt chảy xuống trứng, xuống đất. Bà ôm cổ tôi, móng bám lưng, mặt úp vào vai, rên vào thịt tôi cho đỡ ồn — muộn rồi. Bà chủ đã thấy. Bên kia đã nghe.
Tôi đi vài bước, vẫn cắm trong người bà, đặt bà xuống võng. Võng võng mạnh, suýt lật. Tôi không rút. Tôi kê hai chân bà lên vai, đụ từ trên, cú này nhìn rõ hết: lồn há, đỏ, nuốt, môi thịt bị kéo theo mỗi lần tôi ra, rồi bị nhồi bẹp mỗi lần tôi vào. Bụng bà nhấp. Vú bà đổ sang hai bên, nặng, núm sẫm chỉ trời. Mặt bà nghiêng, tóc uốn dính mồ hôi, mắt trợn rồi lim, trợn rồi lim, như mỗi cú đâm là một lần tắt đèn.
“Trong không được,” bà thở, muộn, yếu.
Tôi nhìn bà.
Già rồi. Đã đẻ. Đã hết cái tuổi phải sợ một bãi trong lồn như gái hai mươi. Mà ngay cả có sợ, lúc này bà cũng không gỡ được tôi ra.
“Già rồi,” tôi nói, vừa đụ vừa day hột le. “Bắn trong. Nuôi thêm đứa nữa cũng được.”
Bà không cãi. Bà rên. Đùi kẹp hai bên cổ tôi. Lồn co. Tôi day, đụ, bà đến lần nữa — người giật, mắt trắng dã, một hơi rít qua răng, nước ấm phun quanh gốc cặc, ướt cả võng.
Tôi không rút.
Tôi đụ tiếp, vào cái lồn đang giật, đang vắt. Vài cú. Nhanh. Sâu. Rồi nó đến. Tôi nhồi hết, gí xương mu vào đít bà, bắn. Từng đợt. Nóng. Đặc. Bà cảm được. Mắt bà mở to một cái, rồi khép, miệng há, một tiếng ừ dài như bị đổ đầy. Tôi giật thêm hai cái, bắn nốt, không để rơi ra ngoài một giọt nào nếu có thể.
Im.
Trong người bà còn co, từng cái, vắt cái vừa nhận. Tôi nằm trên bà một nhịp, mồ hôi nhỏ xuống ngực bà, trộn phấn.
Rồi tôi rút.
Chậm. Cặc ra tới đâu, tinh theo tới đó — trắng, đặc, chảy ra miệng lồn, dính lông, thành sợi. Lồn bà há, đỏ, không khép kịp, cái vừa bị nhồi giờ thành một cái lỗ thở, trắng trào.
Tôi không để bà nằm.
Tôi đứng dậy, kéo bà ngồi xuống đất, trước mặt tôi. Tóc bà nắm một nắm. Cặc còn cứng, còn giật, bóng nhớt, dính trắng từ gốc tới đầu — tinh tôi, nước bà, lẫn nhau.
“Mút sạch đi. Cháu còn đi làm.”
Bà Hạnh ngẩng. Mắt không còn thần. Mặt đỏ, phấn nát, son không còn là son. Bà nhìn cái giơ trước miệng. Không van. Không cãi. Bà há, thè lưỡi, liếm từ dưới lên. Lưỡi bà vớt cái trắng, kéo vào miệng, nuốt. Ngậm đầu, hút. Má lõm. Cái vừa bắn trong lồn giờ bà hút ra khỏi da tôi, từng đường. Nước miếng bà loãng chỗ đặc. Bà liếm túi, liếm gốc, liếm hết thân, rồi ngậm lại, vệ sinh như người ta lau mâm sau đám.
Tôi nhìn xuống. Đàn bà áo dài tím còn dưới đất, quần lót vướng một chân, lồn còn trào trắng, đang quỳ trong chòi quán nước dừa, mút sạch cặc thằng xe ôm vừa bắn trong người mình.
Bà rút ra, thè lưỡi cho tôi thấy. Hồng. Ướt. Không còn trắng.
“Được chưa cậu …”
Giọng khàn. Không còn ra giọng người đi giỗ.
Tôi buông tóc. Bà ngồi đó một lúc, thở, rồi tự lấy khăn giấy trong túi xách — đúng túi đi giỗ — lau miệng, lau cằm, lau giữa hai đùi. Lau không hết. Trắng còn rỉ ra, bà nhét một nắm giấy vào, kéo quần lót lên giữ. Gọn. Tôi kéo quần. Bà luồn lại áo dài, cột dây, lấy gương nhỏ. Son kẻ lại. Tóc vuốt. Chỉ còn khóe mắt đỏ, hai vệt tay trên đít sẽ phải ngồi lên yên xe, và cái lồn vẫn còn giữ không hết những gì tôi vừa để lại.
“Cậu ngồi yên. Phấn trên mặt cậu.”
Bà lấy khăn lau xương quai xanh tôi. Động tác như mẹ lau miệng con. Dưới võng, đất còn một vệt ướt. Trên võng, một vệt khác.
Bà ngồi lại, hút nốt ngụm dừa cuối. Mặt tỉnh. Giọng thì không.
Ngoài quầy, bà chủ quạt tờ báo. Không nhìn vào. Quạt nhanh hơn lúc chúng tôi mới tới.
“Giờ đi được rồi.”
Hai trái dừa cạn. Một giờ biến mất. Lồn bà vừa chứa hết. Áo dài tím sắp đi cúng. Trong người bà, thứ không ghi trên ứng dụng đang từ từ chảy ra, thấm giấy, thấm quần.
Đời thu nhỏ người ta nhanh. Đời cũng biết cách bắt người ta kéo khóa quần kịp giờ đám.
Khi chúng tôi rời quán, kim đồng hồ đã trôi gần một tiếng.
Hai trái dừa nằm rỗng trên bàn. Đáy trái của tôi còn một ít cơm dừa bị ống hút cào thành những đường trắng. Chiếc chòi bên cạnh đã im từ lâu.
Tôi ra quầy trả tiền.
Bà chủ nhận tờ một trăm nghìn, thối lại rồi nhìn tôi với vẻ chẳng quan tâm hai người đã ngồi trong đó bao lâu.
Bà Hạnh đi phía sau, không còn hỏi sao tôi chọn quán này.
Bà sửa tóc trước gương xe.
Son môi đã nhạt đi một chút.
Tôi không nói.
Bà cũng không.
Lúc bà ngồi lên sau, khoảng cách ban đầu rộng hơn lúc đi.
Tôi nổ máy.
Ra khỏi lối đất, điện thoại trong túi bà rung liên tục.
Bà không lấy ra.
“Chắc người nhà gọi đó cô.”
“Đang đi xe nghe sao được. Tới nơi rồi gọi.”
Hai tay bà lại vòng qua eo tôi. Ngực lại ép vào lưng. Quãng đường chạy được một đoạn thì cái túi lại rung. Rồi rung nữa. Không phải một cuộc. Một chuỗi, ngắt, rồi gọi lại, như người bên kia đang đứng giữa rạp giỗ bấm tới khi hết pin.
Tôi nhìn hai bên đường.
Phía tay phải, sau hàng cây ban già, một khu đất chết. Cổng sắt sơn vàng đã tróc, biển dự án còn đó nhưng chữ thì phai. Đường nội bộ trải nhựa, phân lô vuông vức, mỗi nền một cây cọc sắt cắm số. Giữa khu, một căn nhà thô hai tầng: tường gạch chưa tô, cột bê tông còn dấu ván khuôn, sắt chờ thò lên trời như bộ xương. Nhà mẫu. Làm màu. Lùa gà. Bán xong rút. Giờ chẳng có ma nào ở. Cỏ mọc trong nền móng. Một đống gạch ống phủ rêu.
Tôi xi-nhan, tấp vào.
Bà Hạnh ngẩng.
“Cậu vào đây làm gì?”
“Nghe máy đi. Chúng nó gọi chết mẹ.”
Tôi chạy dọc đường phân lô, vòng ra sau căn nhà thô, núp vào góc tường phía Tây. Từ ngoài đường không thấy. Trong này chỉ có gió, bụi và cái nắng đập vào tường gạch. Tôi tắt máy. Im.
“Xuống. Nghe đi.”
Bà bước xuống, lấy điện thoại. Màn hình sáng. Bà khựng.
“Trời. Mười cuộc.”
Hai đứa con. Cường. Con dâu. Tên hiện chồng chất, đỏ lòm như mấy con đường kẹt trên app sáng nay.
Bà đứng cạnh xe, hơi cúi, một tay chống yên, một tay bấm máy. Tà áo dài tím kéo căng. Đít chổng về phía tôi. Cái đít vừa bị đét ba cái trong chòi, vừa bị tôi nắm lúc bế, giờ lại đưa ra giữa khu đất hoang như không biết nó vừa làm gì.
Nhìn một cái là ngứa.
Bình thường tôi đụ hai, ba lần mới chịu. Nay mới một cái, trong lồn bà, chưa đã. Cặc trong quần đã căng lại từ lúc bà cúi đọc tên cuộc gọi. Tôi bước tới. Không nói. Hai tay vén tà áo dài lên lưng. Bà đang bấm điện thoại, giật mình.
“Cậu…”
Tôi móc dây quần lót, tụt xuống một mạch, để mắc ở giữa đùi. Đít trần. Trắng. Hai vệt tay đỏ lúc nãy đã thâm lại thành hồng. Lồn lộ. Vẫn ướt. Không phải ướt mới. Ướt cũ. Môi sưng, khép không kín, một vệt trắng đục còn rỉ ra, dính lông, dính đùi trong — cái tôi bắn lúc nãy, giấy trong quần giữ không hết, giờ chảy ra ngoài nắng.
Bà quay lại. Mặt đỏ. Máy áp sát tai.
“Cậu… cậu…”
Màn hình hiện tên con dâu. Chuông chờ. Tôi thấy. Tôi với tay, bấm nút tắt tiếng loa, rồi gí miệng vào vành tai bà.
“Nói nhanh thôi.”
Bà há miệng định cãi. Bên kia nhấc máy. Giọng cô gái mảnh, hơi đứt, vọng ra đủ để tôi nghe:
“Alo? Mẹ? Mẹ ở đâu rồi?”
Bà Hạnh nuốt. Tôi thì không đợi bà nuốt xong. Ngón giữa tôi xoa một đường dọc khe, từ hột le xuống miệng lồn, tách hai mép. Nóng. Nhớp. Trắng cũ dính tay. Bà ưỡn, cắn môi.
“À… mẹ đây. Đang… đang trên đường.”
“Mẹ đi đâu mà lâu vậy? Con gọi suốt.”
Tôi mở khóa quần, lôi cặc ra. Nó bật, đỏ, còn hơi tanh mùi lúc nãy, đầu đã ướt lại. Tôi kẹp vào khe, cạ. Đầu dương vật trượt trên lồn còn nhão, bôi thêm nhớt mới lên nhớt cũ. Bà chống hai tay lên yên xe, đít đẩy ra sau dù miệng đang nói.
“Đường… đường kẹt con à. Xe đông.”
“Mẹ ở đoạn nào? Con cho anh Cường ra đón.”
Tôi đặt đúng miệng, đẩy vào.
Một mạch. Hết gốc.
Lồn bà còn loãng, nuốt dễ hơn lúc trong chòi, nhưng sâu thì vẫn chặt. Bà gục xuống yên, một tiếng ừ lọt ra, bà vội bịt miệng. Tôi nắm hai bên hông, đứng sau, đụ. Chậm. Chắc. Mỗi cú rút gần hết rồi nhồi vào, xương mu đập đít bộp, nhỏ, nhưng trong khu đất chết thì vẫn nghe.
“Mẹ… mẹ sắp tới rồi. Không cần ra.”
Giọng bà cao hơn một quãng. Không phải do nói dối. Do tôi vừa đổi góc, đầu cặc cạ đúng chỗ lúc nãy bà trợn mắt. Bà khép đùi. Tôi đạp nhẹ hai đầu gối bà ra, cho há. Quần lót căng giữa hai bắp chân như sợi dây.
“Mẹ ơi giấy đốt với hoa… mẹ có mang không?”
Im một nhịp. Tôi đụ cái nữa, sâu. Bà trợn, quay nhìn tôi, mắt đỏ, miệng há chữ cậu không thành tiếng. Tôi gật cằm. Nói đi.
“Mẹ… mẹ quên. Để… để mẹ tính.”
“Mẹ quên hả? Lúc sáng con có gọi…”
“Điện thoại mẹ để trong túi. Đang đi xe. Gọi hoài… té rồi ai chịu?”
Cùng một bài. Cùng cái giọng đổ. Khác một thứ: mỗi chữ bà nói, tôi nhồi một cái. Té rồi ai chịu. Bộp. Gọi hoài. Bộp. Trong túi. Bộp. Lồn bà kêu squelch, trắng cũ bị tôi đánh bọt, chảy xuống đùi, nhỏ lên đất nền nhà thô.
Con dâu bên kia im. Rồi nói, mỏng:
“Dạ. Vậy mẹ tới chưa?”
Tôi cúi, một tay luồn ra trước, day hột le. Bà rung. Máy suýt rơi. Tôi giữ tay bà áp sát tai, tay kia giữ eo, đụ nhanh hơn. Tà áo dài tím phủ lưng, phía dưới thì trần, đít đỏ, cặc tôi ra vào, bóng.
“Sắp… sắp tới. Mẹ… mẹ cúp máy đây. Xe… xe đang chạy.”
“Mẹ…”
Bà bấm cúp. Không kịp nói hết.
Máy vừa tắt, bà rên. Thật. Không còn bịt. Tiếng văng vào tường gạch, không có phên tre, không có bà chủ chạy vào. Chỉ có nhà thô và gió.
“Cậu… điên… giữa đường…”
“Giữa đường đéo ai. Cô nhìn đi. Phân lô. Bán xong rút. Còn mỗi mình cô chổng đít.”
Tôi đụ. Không nhẹ. Nhà thô, góc tường, bà chống yên xe, hai chân chống đất, đít cao. Tôi nhìn xuống: lồn há, đỏ, nuốt, môi thịt sưng từ lần chòi, giờ bị nhồi lần hai, trắng cũ lẫn nhớt mới thành bọt. Cặc tôi ra tới đâu kéo theo sợi, vào tới đâu thì mất.
“Nãy mới một cái,” tôi nói sát gáy, vừa đụ vừa bóp vú qua áo dài. “Chưa đã.”
“Cậu… cậu mau… chúng nó… chúng nó chờ…”
“Nói nhanh rồi đó. Giờ im. Để tôi đụ.”
Bà im không được. Bà rên. Tường gạch hút tiếng, trả lại thành ừ ừ đục. Tôi kéo tóc uốn ngửa ra, nhìn mặt: phấn hết sạch một bên má vì lúc nãy, son mới kẻ đã lem lại, mắt lim. Một tay bà vẫn cầm điện thoại, màn hình tối, như quên buông.
Tôi rút, xoay bà, đẩy lưng bà áp tường gạch. Gạch lạnh, chưa tô, cấn da. Tôi bế một đùi bà lên, nhét vào lại. Tư thế này sâu khác. Bà trợn. Miệng há. Điện thoại rơi xuống đất nền, màn hình sáng lên vì chạm — mười cuộc gọi nhỡ hiện lại một giây rồi tắt.
“Trong… lần này… trong không…”
“Lần trước đã trong rồi. Cô quên à.”
Bà không cãi. Lồn siết. Tôi đụ vào tường, mỗi cú bà bị nhồi lên gạch, vú nhảy trong áo dài, núm cạ vải. Đùi bà móc hông tôi. Đất bám dép. Gió thổi qua ô cửa sổ chưa có khung, mang theo mùi xi măng và mùi lồn.
Tôi day hột le. Bà đến — kẹp chặt, mắt trắng, một hơi rít, nước ấm phun quanh gốc, loãng hơn lần chòi, chảy xuống đất, thành vệt trên nền nhà không ai ở.
Tôi chưa ra.
Tôi đụ tiếp vào cái đang giật. Vài cú. Nhanh. Rồi gí hết, bắn. Lần hai. Nóng. Đặc. Bà nhận, người run, miệng cắn vai tôi cho đỡ thành tiếng. Trong lồn bà giờ không còn chỗ. Cái lúc nãy chưa ra hết, cái này nhồi thêm, đầy, trào ngay khi tôi còn cắm.
Tôi đứng vậy một nhịp. Mồ hôi nhỏ. Tường cấn lưng bà. Xa xa, ngoài cổng dự án, một chiếc xe tải chạy qua, không vào.
Tôi rút. Chậm. Trắng theo ra, đặc, thành sợi, rồi thành dòng, chảy xuống đùi, xuống quần lót đang mắc, xuống đất. Lồn há, không khép, thở.
Bà đứng, run. Tự kéo quần lót lên. Giấy lúc nãy trong quần đã nát. Bà không còn giấy. Áo dài tụt xuống. Trắng thấm qua lớp da quần, thành đường sẫm. Bà khép đùi. Không khép kín được.
Tôi kéo khóa. Cúi nhặt điện thoại bà, thổi bụi, đưa lại.
Màn hình sáng. Con dâu gọi lại. Cuộc thứ mười một.
Bà nhìn tôi.
Tôi nổ máy.
“Nghe sau. Lên xe.”
Bà lên. Lần này ngồi rộng hơn một cái, rồi lại sát. Không phải cạ. Là không ngồi được ngay. Lồn còn đầy, mỗi ổ gà là một lần bà siết eo tôi, thở vào gáy.
Ra khỏi cổng sắt sơn vàng, điện thoại lại rung. Bà không nghe. Nhét túi.
Hai trăm nghìn. Một giờ ở quán dừa. Thêm một căn nhà thô không ai ở. Thêm lần nữa trong người, chưa kịp chảy hết đã phải đi cúng.
Trên bản đồ, điểm đến còn hơn mười phút.
Không phải vì kẹt xe. Không phải vì Mỹ đánh Iran. Vì một khu phân lô chết và cái tội đụ một lần chưa đã.
.
.
.
Nhà đám giỗ nằm cuối một con đường bê tông nhỏ ở Hóc Môn.
Từ ngoài đã thấy rạp xanh dựng kín sân. Bàn ghế nhựa xếp thành hai hàng, trên mỗi bàn có chén đũa úp sẵn. Mùi nhang và mùi thịt kho bay ra tận cổng.
Một người đàn ông đang khiêng thùng bia nhìn thấy xe thì gọi lớn:
“Mợ Hạnh tới rồi!”
Tôi vừa dừng, cô con dâu đã chạy từ trong nhà ra.
Đúng là cô gái mảnh người lần trước.
Tóc cô buộc vội, vài sợi dính vào trán. Trên người là bộ quần áo mặc để làm việc, áo thun xám và quần đen. Một bên tay còn dính vệt nước, chắc vừa rửa rau hay rửa chén.
“Mẹ!”
Cô chạy đến sát xe.
Bà Hạnh bước xuống, tháo mũ bảo hiểm. Mặt chưa kịp tỉnh hết. Cổ áo dài tím lệch một ly. Đi đứng còn hơi khép.
Vừa thấy mặt con dâu, bà mở miệng. Không hỏi thăm. Không giải thích đi đâu. Chửi thẳng.
“Giấy đốt với bó hoa mày để quên ở nhà. Đúng ra tự mày vác theo. Để quên rồi bắt bà già cầm hộ. Giờ tới nơi đổ thừa mẹ không mang. Mày tính chuyện gì trong đầu vậy?”
Cô con dâu đứng khựng.
“Mẹ… lúc sáng con có gọi…”
“Gọi. Gọi hoài. Điện thoại để trong túi, đang đi xe, gọi cái gì. Té xuống đường rồi ai chịu? Với lại đồ của mày thì mày phải chu toàn. Để mẹ già nhớ hộ.”
Từ trong rạp, một phụ nữ lớn tuổi gọi vọng ra:
“Hạnh, giấy đốt đâu? Sắp cúng rồi.”
Bà Hạnh quay vào, giọng đã khác, trơn hơn:
“Tụi nhỏ để quên ở nhà.”
Tụi nhỏ. Lỗi từ đâu tới không quan trọng. Miễn cuối cùng nó nằm được trên đầu con dâu.
Cô gái cúi mặt.
“Dạ.”
Chỉ một tiếng. Mỏng và gọn.
Tôi mở nón, nhìn rạp, nhìn mấy sạp bán đồ cúng dọc đường lúc nãy chạy qua.
“Giấy với hoa dễ mua mà. Để tôi chở đi mua cho lẹ.”
Cả hai người quay sang.
Bà Hạnh há miệng. Không phải há để chửi tôi. Há rồi ờ. Ú ớ. Cái miệng vừa nãy còn đáo để với con dâu, giờ nhìn tôi như nhìn người vừa bảo đi thì phải đi.
“Cậu… thôi… cậu về thành phố…”
“Mua năm phút. Cúng kịp.”
Bà nuốt. Tay cầm mũ, không biết để đâu. Tôi đưa tay lấy mũ. Bà đưa. Nhanh. Không cãi.
Người có kinh nghiệm làm mẹ chồng quả thật khác. Người vừa bị đụ hai lần trong một tiếng, tinh còn trong người, lại khác nữa.
Cô con dâu nhìn bà, nhìn tôi, như không hiểu sao câu vừa rồi không bị bà Hạnh đập lại.
“Vậy… vậy nhờ anh chờ em ra chợ một chút. Em mua giấy với hoa rồi quay lại.”
“Được. Thu tiền nha.”
Cô gái gật ngay.
“Dạ.”
Tôi nhìn bà Hạnh.
“Tiền cuốc của cháu.”
Bà không nhíu mày như lần nào. Không bảo cậu nhắc hoài. Bà mở ví, rút hai tờ một trăm, đưa. Tay hơi run. Lần này đủ. Không thiếu một tờ.
Tôi nhận, gấp, bỏ túi có khóa.
Bà chỉ con dâu, giọng nhỏ hơn lúc nãy:
“Còn nó… lát nó gửi thêm cậu.”
“Dạ, em trả anh riêng.”
Bà Hạnh đã quay lưng bước vào rạp. Không nhìn lại. Không dặn thêm. Chỉ khép đùi một cái khi bước qua bậc cửa, tà áo dài tím khép theo. Trong rạp, bà bắt đầu nói với người phụ nữ lớn tuổi. Hai tay diễn tả. Có lẽ câu chuyện giấy đốt bị quên đang được kể lại theo phiên bản con dâu cẩu thả. Câu chuyện một tiếng biến mất ở quán dừa và căn nhà thô thì không.
Cô con dâu chạy vào rửa tay, lấy túi xách, tháo tạp dề, rồi quay ra. Trước khi lên xe còn nói vọng vào:
“Mẹ nói anh Cường giữ giùm nồi thịt. Con ra chợ rồi quay lại ngay.”
Trong rạp không ai đáp.
Tôi đưa mũ.
“Cài được không?”
“Dạ được.”
Cô tự cài dây, ngồi lên sau.
Khác với mẹ chồng. Cô ngồi cách một khoảng vừa đủ. Hai tay nắm mép yên. Ngực không chạm lưng. Đầu gối không kẹp sát.
Chiếc xe bỗng rộng ra.
Tôi nổ máy, quay đầu về phía chợ đầu đường.
Qua gương, bà Hạnh đang đứng trong rạp, vẫn kể. Không nhìn ra cổng. Không nhìn cái xe vừa chở bà vào, vừa chở ra cái bà vừa ngồi lên hai lần.
Tôi vặn ga.
Rời khỏi con đường bê tông, cô gái mới lên tiếng.
“Anh… em cảm ơn. Lúc nãy anh nói một câu là mẹ im. Không phải lúc nào cũng vậy.”
“Im thì tốt. Chửi thêm luôn ấy.”
Cô cười nhỏ, không vui lắm.
“Má Hạnh khó lắm. Ở nhà em nói gì bà cũng có câu đáp. Anh nói mà má im luôn. Hay thật.”
Tôi cười.
Không to.
Nhìn đường.
“Tại tôi mới đụ bả đó.”
Im.
Gió thổi vào khoảng trống giữa hai người. Xe chạy đều. Một đoạn. Hai đoạn.
Cô gái nói:
“Hả…”
Không phải hả giận. Hả như người vừa nghe một thứ không nằm trong tiếng máy xe, không nằm trong chuyện giấy đốt, không nằm trong cái đầu đang tính tiền chợ.
Tôi nhìn cô qua gương. Mặt cô trắng thêm. Hai tay nắm mép yên chặt hơn.
“Anh… anh nói gì?”
“Lúc nãy qua điện thoại là tôi đang đụ bả đó. Cô không nhận ra hả.”
Cô không đáp. Xe chạy qua mấy ruộng rau nằm chen giữa khu dân cư. Nắng đã dịu. Hơi nóng từ mặt đường vẫn hắt lên. Phía trước một chiếc xe tải chở gạch chạy chậm, bụi đỏ bay thành dải.
Tôi vượt, trở lại làn.
“Anh đùa.”
Cô nói vậy. Giọng không chắc.
“Không đùa. Cô không thấy bà ấy đi khép cái đít lại à.”
Cô im lâu hơn. Gió tạt. Tóc rối trên gáy cô bay. Qua gương tôi thấy cô nhìn sang bên đường, nơi mấy căn nhà mái tôn trôi ngược.
“Anh không nên nói chuyện đó với em.”
“Cô hỏi sao bà im nên tôi trả lời.”
“Em không hỏi cái đó.”
“Thì giờ cô biết rồi đó.”
Cô thở ra. Một hơi dài. Không phải khóc. Cái thở của người đã sống với bà Hạnh đủ lâu để không còn ngạc nhiên hết cỡ, chỉ chưa kịp xếp thứ này vào chỗ nào trong đầu.
“Má… má làm vậy thật à.”
Không phải hỏi tôi. Hỏi đường. Hỏi gió.
“Thật.”
Cô không chửi. Không bảo dừng xe. Hai tay vẫn nắm mép yên. Ngồi vẫn cách tôi một khoảng. Chỉ có giọng nhỏ đi.
“Bà vừa ngồi sau xe anh… rồi vào nhà chửi em để quên giấy.”
“Ừ.”
“Rồi bắt em đi mua.”
“Ừ.”
Cô cười. Khô. Một tiếng.
“Đúng là má.”
Chợ Hóc Môn hiện ra phía tay phải. Mái tôn, người, thúng, mùi nhang bán sẵn. Tôi tấp vào lề, chưa tắt máy.
“Giấy vàng mã với hoa. Cô xuống mua. Tôi chờ.”
Cô ngồi yên thêm một giây. Rồi tháo mũ, bước xuống. Trước khi đi, cô nhìn tôi. Không phải nhìn như nhìn tài xế. Nhìn như nhìn người vừa đặt vào tay cô một thứ cô không xin.
“Anh đợi em. Năm phút.”
“Năm phút. Rồi tính tiền.”
Cô gật. Đi vào chợ. Lưng mảnh. Áo thun xám ướt một vệt sau vai. Không quay lại.
Tôi ngồi trên xe, nhìn cái cổng chợ.
Hai trăm đã nằm trong túi. Cuốc này chưa tính. Trong người bà Hạnh, thứ không ghi trên ứng dụng đang ngồi giữa đám giỗ, chửi con dâu, kể chuyện đường kẹt.
Cô gái đi mua giấy đốt cho người chết. Mẹ chồng vừa đụ xong hai lần. Chồng thì đang kê bàn phía sau rạp.
Đời thu nhỏ người ta nhanh. Đời cũng biết cách bày ra trước mặt người ta một thứ, rồi bắt người ta cầm giấy vàng mã đi cúng như không có gì xảy ra.