Xe Ôm – Update Chương 6
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Xe Ôm – Update Chương 6
Tác Giả: Vô Hồn
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: truyện người lớn
Ngày Cập Nhật : 25/08/2026
Hai tối sau, Nam lại về khi đồng hồ đã gần mười một giờ.
Tôi nghe tiếng xe dừng ngoài cửa, sau đó là tiếng chìa khóa tra vào ổ. Anh mở cửa rất chậm, có lẽ sợ đánh thức mọi người. Ánh đèn ngoài phòng khách lọt qua khe cửa, kéo bóng anh dài trên nền nhà.
Tôi vẫn chưa ngủ.
Tôi không biết hôm nay anh kiếm được bao nhiêu. Cũng không biết anh đã đi qua những con đường nào, chở những ai ngồi sau lưng mình. Tôi chỉ nhìn thấy đôi vai trĩu xuống, cổ áo sẫm màu mồ hôi và những vệt bụi bám trên ống quần.
Nam đã thất bại. Nhưng anh không buông xuôi.
Mỗi sáng, anh vẫn ra khỏi nhà trước mặt tôi trong chiếc sơ mi được là phẳng. Mỗi tối, anh trở về với một câu chuyện hoàn chỉnh về công ty luật. Ở giữa hai thời điểm ấy là những giờ anh chạy ngoài đường, dưới nắng, trong khói bụi, cố kiếm từng đồng mà không cho phép tôi nhìn thấy.
Tôi biết anh không làm ở công ty luật.
Và chính vì biết, tôi càng thương anh hơn.
Nam khép cửa phòng tắm. Một lát sau, tiếng nước vang lên.
Tôi nằm nhìn ánh đèn trên trần nhà. Đêm đã muộn, nhưng tôi không tắt đèn. Tôi nhớ Nam. Không phải người đàn ông đang trốn mình sau những câu chuyện được chuẩn bị kỹ lưỡng, mà là Nam của những ngày trước. Người từng trở về, ôm lấy tôi ngay từ cửa, vùi mặt vào tóc tôi và than rằng một ngày không gặp vợ dài hơn bình thường.
Ngày ấy, giữa chúng tôi không có điều gì phải giấu.
Tôi ngồi dậy, cởi chiếc váy ngủ rồi đặt nó lên thành ghế. Sau đó tôi trở lại giường, kéo chăn ngang ngực.
Tôi không biết mình đang đợi điều gì.
Có lẽ tôi muốn anh hiểu rằng, dù anh đang rơi xuống đâu, vẫn còn một nơi không bắt anh phải giả vờ. Cũng có lẽ tôi chỉ muốn được làm vợ anh như trước đây, trước khi tiền bạc, thất bại và lòng kiêu hãnh chen vào giữa hai chúng tôi.
Tiếng nước ngừng lại.
Phòng tắm im lặng một lúc lâu.
Tôi nghe tiếng chiếc khăn được kéo khỏi móc, tiếng chân anh trên nền gạch. Rồi tay nắm cửa chuyển động.
Nam bước ra, tóc còn ướt. Anh đi được hai bước thì dừng lại.
Ánh mắt anh dừng trên gương mặt tôi, sau đó hạ xuống mép chăn. Anh không nói gì. Vẻ mệt mỏi trong mắt anh đã thay đổi, nhường chỗ cho một cảm xúc vừa quen thuộc vừa dè dặt.
“Sao em chưa ngủ?”
“Em đợi anh.”
“Có chuyện gì à?”
Tôi lắc đầu.
Nam vẫn đứng đó. Giữa chúng tôi chỉ cách vài bước chân, nhưng tôi có cảm giác anh đang ở phía bên kia một khoảng cách rất xa.
Tôi đưa tay về phía anh.
“Lại đây.”
Anh bước đến ngồi xuống mép giường. Tôi chạm vào tóc anh, rồi đưa tay vuốt qua gương mặt đã gầy đi nhiều. Nam giữ lấy cổ tay tôi.
“Anh làm em thức à?”
“Không.”
Tôi nghiêng người hôn anh.
Ban đầu, môi anh gần như bất động. Sự ngập ngừng ấy khiến ngực tôi nhói lên. Tôi rời ra, nhìn vào mắt chồng.
“Em nhớ anh.”
Ba chữ ấy dường như làm tan biến điều gì đó trong Nam.
Anh kéo tôi vào lòng. Vòng tay siết chặt đến mức tôi gần như không thở được. Tôi áp mặt vào ngực anh, nghe trái tim anh đập gấp bên dưới làn da còn ẩm.
Rồi anh cúi xuống tìm môi tôi lần nữa.
Lần này, anh không còn ngập ngừng.
Tôi đang nằm nghiêng trên giường, chăn chỉ phủ lỏng đến ngang hông, thì cảm nhận được hơi nóng của Nam áp sát từ phía sau. Cánh tay anh vòng qua eo tôi, kéo tôi dính chặt vào lồng ngực anh. Hơi thở anh nặng và không đều, đập nhẹ vào gáy tôi. Tôi khẽ giật mình, nhưng không đẩy ra. Đã lâu lắm rồi anh mới chủ động tìm đến tôi như thế này.
Anh hôn sau gáy tôi. Môi khô, nóng, chậm rãi trượt xuống sống lưng. Bàn tay anh luồn lên phía trước, nắm lấy bầu ngực tôi, bóp nhẹ rồi siết chặt hơn. Ngón cái anh cọ lên đầu ngực đang căng cứng. Tôi cắn môi, cơ thể mềm nhũn ra trước khi lý trí kịp ngăn. Cảm giác quen thuộc ấy khiến tôi vừa thương vừa đau. Anh vẫn nhớ cách chạm vào tôi. Và tôi… vẫn mở ra với anh dễ dàng đến vậy.
Tôi trở mình, đối diện anh trong bóng tối mờ. Môi chúng tôi tìm thấy nhau. Nụ hôn sâu, khát khao, mang mùi tuyệt vọng mà anh cố giấu. Tôi đáp lại, tay ôm lấy gáy anh, ngón tay cài vào tóc anh. Anh đẩy tôi nằm ngửa, hôn xuống cổ, xuống xương đòn, rồi ngậm lấy bầu ngực tôi, lưỡi liếm vòng quanh, tay vẫn bóp mạnh bên còn lại. Tôi ưỡn người lên, hơi thở đứt quãng. Trong sự vội vàng của anh có một nỗi bất an khiến tôi nghẹn lại. Như thể anh đang cố chứng minh rằng mình vẫn còn là người chồng tôi từng yêu.
Anh ngồi dậy, lưng tựa vào đầu giường. Tôi hiểu ý không cần lời. Tôi trườn xuống, quỳ giữa hai chân anh, tay nắm lấy dương vật đã cứng nóng. Tôi nhìn lên mặt anh một lúc, rồi cúi xuống, lưỡi liếm từ gốc lên đến đầu. Vị mặn nhạt quen thuộc lan trên lưỡi. Tôi liếm chậm, rồi ngậm lấy, từ từ đưa sâu hơn. Môi tôi khép chặt, má hóp lại, lưỡi xoay quanh. Anh khe khẽ rên, tay đặt lên tóc tôi, không ép mà chỉ vuốt ve, như sợ tôi sẽ biến mất nếu anh nắm quá chặt. Tôi bú anh sâu hơn, để nước bọt chảy ra, để anh cảm nhận được rằng tôi vẫn muốn anh, vẫn chấp nhận anh.
Một lúc sau, anh kéo tôi lên. Tôi quay người, chống tay và đầu gối trên nệm, đưa mông ra phía sau. Tôi cảm nhận được ánh mắt anh dán vào đó. Hai bàn tay anh nắm lấy hai bên mông tôi, bóp mạnh, rồi vỗ nhẹ một cái. Tiếng da thịt va vào nhau vang trong phòng. Anh xoa dịu chỗ vừa vỗ, ngón tay trượt dọc khe, chạm vào chỗ đã ướt. Dương vật anh áp sát, đầu khấc cọ lên môi dưới tôi, lên xuống vài lần như đang hỏi. Tôi khẽ rướn mông ra sau.
Anh đẩy vào.
Từ từ, chắc nịch, cho đến khi lút cán. Tôi cúi đầu xuống gối, miệng há ra thành tiếng thở dài. Cảm giác đầy ắp và thân thuộc khiến tôi vừa muốn khóc vừa muốn ôm chặt anh. Anh bắt đầu rút ra rồi đâm vào, nhịp ban đầu còn kìm nén, sau dần mạnh và sâu hơn. Mỗi lần hông anh va vào mông tôi đều phát ra tiếng ướt át. Tay anh vẫn nắm lấy eo tôi, thỉnh thoảng lại vỗ mông, hoặc vuốt ve sống lưng như đang trấn an chính mình.
Tôi quay đầu nhìn anh. Trong bóng tối, khuôn mặt anh căng thẳng, mồ hôi lấm tấm ở thái dương. Tôi thì thầm:
“Anh… chậm lại một chút.”
Anh khựng lại, rồi cúi xuống ôm lấy lưng tôi từ phía sau, hôn lên vai tôi. Nhịp thở anh nóng ran da thịt. Tôi cảm nhận rõ sự mệt mỏi và tuyệt vọng anh đang cố giấu dưới những nhịp đâm. Anh không chỉ muốn khoái cảm. Anh cần được xác nhận rằng tôi vẫn còn đây, rằng cuộc hôn nhân này chưa hoàn toàn tan.
Anh rút ra, lật tôi nằm ngửa. Tôi dang chân, ôm lấy anh khi anh trượt vào lần nữa. Lần này chúng tôi nhìn nhau. Môi anh hôn tôi loạn xạ trong lúc hông anh cứ nhịp đều. Tôi quấn chân quanh eo anh, tay ôm chặt lưng anh, móng tay khẽ cào. Mỗi lần anh chìm sâu, tôi đều rên nhỏ vào tai anh. Cảm giác thân thuộc ùa về mạnh đến mức tôi tưởng như khoảng cách bao ngày qua chưa từng tồn tại. Tôi muốn tin. Tôi muốn tin rằng chỉ cần thế này là đủ để níu giữ.
Anh đâm nhanh hơn, sâu hơn. Mồ hôi từ trán anh rơi xuống ngực tôi. Tôi nâng hông đón lấy từng nhịp, chủ động siết chặt bên trong. Ánh mắt anh tối sẫm, vừa thèm khát vừa tuyệt vọng. Tôi đưa tay lên vuốt má anh, thì thầm:
“Em yêu anh…”
Câu nói ấy khiến anh khựng lại một nhịp, rồi lao vào tôi mạnh hơn, như muốn chôn vùi tất cả nỗi sợ vào trong thân thể tôi.
Khi anh sắp đến giới hạn, anh rút ra, quỳ trên người tôi. Tôi hiểu ý, dùng hai tay bóp chặt hai bầu ngực, tạo thành khe. Anh đưa dương vật vào giữa, cọ mạnh vài cái. Tôi ngẩng đầu, lưỡi thè ra liếm lấy đầu khấc mỗi lần nó ló lên. Anh rên lên thấp và khàn, rồi bắn. Tinh trùng nóng hổi văng lên ngực tôi, lên cổ, một ít dính cả vào cằm. Tôi vẫn giữ chặt ngực, nhìn anh lúc cao trào, nhìn sự giải tỏa và sự kiệt sức hiện rõ trên mặt anh.
Anh thở dốc, rồi từ từ nằm xuống bên cạnh. Cánh tay anh vòng ngang eo tôi, kéo tôi áp vào lồng ngực. Hơi thở anh dần đều. Chỉ sau vài phút, bàn tay đang giữ tôi đã thả lỏng và anh chìm vào giấc ngủ. Nhanh đến mức tôi bất ngờ.
Tôi nằm im, tinh dịch anh vẫn còn dính trên ngực, hơi thở anh ấm sau gáy. Tôi khẽ đặt tay lên cánh tay đang ôm mình. Trong khoảnh khắc ấy, tôi tưởng rằng khoảng cách giữa hai chúng tôi đã ngắn lại. Rằng sự gần gũi vừa rồi có thể hàn gắn những vết nứt im lặng bấy lâu. Rằng chúng tôi vẫn còn có thể trở lại như trước.
Tôi nhắm mắt, cố tin vào điều đó.
Ánh sáng buổi sáng len qua khe rèm, đổ những vệt vàng nhạt lên sàn nhà và cánh tay Nam vẫn còn đặt ngang eo tôi.
Tôi nằm yên một lúc.
Căn phòng còn vương mùi của đêm qua. Quần áo nằm dưới chân giường, chiếc váy ngủ của tôi mắc một nửa trên thành ghế. Nam ngủ rất sâu. Khuôn mặt anh khi ngủ không còn vẻ cảnh giác vẫn thường xuất hiện mỗi khi tôi hỏi về công việc. Hai hàng lông mày giãn ra, đôi môi hơi hé. Anh trông trẻ hơn, gần với người đàn ông tôi từng biết hơn.
Tôi đưa tay chạm lên má chồng.
Nam cựa mình. Cánh tay đặt trên eo tôi siết lại theo bản năng, kéo tôi sát vào anh. Một lát sau, anh mở mắt.
Chúng tôi nhìn nhau.
Trong khoảnh khắc đầu tiên, cả hai đều không nói gì. Dường như chỉ cần một câu không đúng cũng có thể làm đêm qua trở thành điều đáng xấu hổ.
Tôi nghiêng tới hôn anh.
Nam đáp lại. Nụ hôn buổi sáng không còn sự cuống quýt của đêm qua. Nó chậm, ấm và mang vị ngái ngủ. Khi tôi định rời ra, bàn tay anh giữ lấy gáy tôi, kéo tôi trở lại thêm một lần nữa.
“Em phải dậy.”
“Còn sớm.”
“Em làm cơm cho anh mang theo.”
Ánh mắt Nam dừng trên mặt tôi.
“Không cần đâu. Trưa anh ăn với mọi người ở công ty.”
Câu nói ấy đến rất tự nhiên. Có lẽ anh đã quen với việc phải đặt công ty luật vào giữa mọi câu chuyện của chúng tôi.
Tôi không để lộ điều gì.
“Em làm ít thôi. Khi nào đói thì ăn.”
Nam định nói thêm, nhưng rồi anh thôi. Anh vuốt tóc tôi ra sau tai.
“Đêm qua em có mệt không?”
Tôi lắc đầu.
“Còn anh?”
“Anh khỏe.”
Nam trả lời quá nhanh. Tôi nhìn những quầng thâm dưới mắt anh nhưng không vạch ra lời nói dối nhỏ ấy.
Tôi biết anh đang cố gắng mỗi ngày. Anh cố giữ cho mình dáng vẻ của người đàn ông từng bước ra khỏi nhà với một công việc ổn định, một chiếc ví đầy tiền và một tương lai không cần phải giải thích. Những gì anh mang về lúc này có thể không nhiều, nhưng để kiếm được chúng, anh phải ở ngoài đường từ sáng tới tối, chịu nắng, chịu bụi và cả những ánh mắt mà trước đây anh chưa từng phải chịu.
Tôi không thể bắt anh một mình gánh lấy tất cả.
Tôi cần công việc này. Không chỉ để có một chỗ đi về mỗi ngày, mà để san sẻ với chồng, dù anh chưa sẵn sàng thừa nhận mình cần tôi giúp.
Tôi ngồi dậy, với tay lấy quần áo.
Nam nằm nhìn tôi mặc. Trước khi tôi bước xuống giường, anh nắm cổ tay tôi.
Tôi quay lại.
“Có chuyện gì vậy anh?”
Nam không trả lời. Anh kéo tôi cúi xuống, hôn lên trán tôi.
“Không có gì.”
Tôi mỉm cười.
Nhưng khi ra khỏi phòng, tôi vẫn cảm thấy ánh mắt anh dõi theo mình.
Mẹ đã dậy.
Bà đứng trong bếp, một tay giữ cán chảo, tay kia mở hé nắp nồi cơm. Mùi hành phi và nước mắm nóng lan khắp căn nhà. Nghe tiếng chân tôi, bà quay lại.
“Hôm nay đi sớm vậy con?”
“Con làm cơm cho anh Nam.”
Mẹ nhìn qua vai tôi về phía phòng ngủ. Tôi mở tủ lấy hộp cơm, giả vờ không thấy nụ cười vừa xuất hiện trên mặt bà.
“Hai đứa hết giận nhau rồi à?”
“Bọn con có giận nhau đâu.”
“Không giận mà trong nhà lạnh như có hai cái máy điều hòa.”
Tôi không đáp.
Mẹ cũng không hỏi thêm. Bà gắp hai quả trứng trong chảo ra đĩa, chia một quả vào hộp cơm của Nam. Tôi xới cơm, thêm ít thịt kho và mấy lát dưa leo. Mẹ mở tủ lạnh, lấy phần rau luộc còn lại từ tối qua.
“Cho thêm rau vào.”
“Nhiều quá anh ấy ăn không hết đâu mẹ.”
“Đàn ông chạy… làm việc cả ngày, ăn vậy sao đủ.”
Mẹ khựng giữa câu. Tôi cũng khựng lại.
Không ai nhìn ai.
Bà lặng lẽ gắp thêm rau vào hộp rồi đậy nắp. Mẹ đã nhìn thấy tấm ảnh chị Lan đưa hôm ấy. Bà biết. Tôi cũng biết bà biết. Chỉ có Nam vẫn tin chiếc áo khoác dưới yên xe còn là một bí mật. Hai mẹ con không nói thêm, như thể gọi đúng tên sự thật trước mặt anh sẽ khiến nó trở nên đau hơn.
Nhi ra khỏi phòng lúc tôi đang đậy nắp hộp cơm.
Con bé đi thẳng tới bồn rửa mặt, không nhìn ai. Tóc buộc vội, một bên vai áo còn hằn nếp gối. Khi nó quay lại, tôi thấy quầng thâm dưới mắt đậm hơn tuần trước.
“Em ngủ được mấy tiếng?”
“Em học bài mà.”
Nhi mở tủ lạnh, rót nước, uống hết một hơi.
Tôi định hỏi học bài gì mà tới sáng. Nhưng mẹ đã lên tiếng trước.
“Con nhỏ này dạo này thức khuya quá. Mặt mũi hốc hết cả.”
“Con quen rồi mà mẹ.”
Nhi đặt cốc xuống rồi trở vào phòng. Cửa khép rất nhẹ, kiểu khép của người không muốn ai chú ý.
Mẹ nhìn theo một lúc.
“Nó đóng học thêm lại rồi đấy.”
Tôi ngẩng lên.
“Tiền đâu ạ?”
“Nó bảo đi làm thêm.”
Mẹ nói câu ấy bằng giọng của người đã quyết định tin. Rồi bà kéo ngăn bàn, lấy cuốn sổ bìa xanh, lật tới trang cuối cùng còn chữ.
“Tiền điện tháng này hơn tháng trước một trăm hai. Chợ búa cũng lên.”
Bà gấp sổ lại, không nhìn tôi.
“Cuối tháng rồi.”
Ba chữ ấy rơi xuống giữa bếp, nhẹ như một câu nói bâng quơ.
Tôi biết bà đang đợi ai. Tôi cũng biết người đó sáng nay vừa là phẳng chiếc sơ mi trắng trong phòng.
Nam bước ra sau đó ít phút.
Anh đã thay quần tây và sơ mi trắng. Tóc được chải gọn, cổ tay áo cài ngay ngắn. Chiếc áo ấy che đi hoàn toàn người đàn ông đã trở về lúc gần mười một giờ đêm với bụi bám đầy trên ống quần.
Tôi đưa túi cơm cho anh.
“Trưa nhớ ăn.”
Nam nhận lấy. Anh nhìn chiếc túi một lát rồi nhìn tôi.
“Cảm ơn vợ.”
Hai tiếng ấy khiến tôi thấy lòng mình ấm lên.
Nam cúi xuống hôn tôi ngay trước mặt mẹ. Bà quay sang rửa chiếc chảo, nhưng tôi nhìn thấy bà đang cười.
Chúng tôi cùng ra khỏi nhà.
Buổi sáng, con hẻm đã đầy tiếng xe và tiếng người gọi nhau. Một người bán bánh mì đẩy xe ngang qua đầu ngõ. Mùi bơ nóng trộn với khói xăng, tạo thành thứ mùi quen thuộc của thành phố lúc bắt đầu một ngày mới.
Nam dắt xe ra trước. Chiếc áo khoác chạy xe được gấp nhỏ, giấu dưới yên. Anh không biết tôi đã nhìn thấy nó.
Đến đầu hẻm, anh dừng lại.
“Anh đi hướng này.”
Tôi biết anh sẽ tìm một chỗ nào đó để thay áo, gắn điện thoại lên tay lái rồi bật ứng dụng. Nhưng tôi vẫn hỏi:
“Hôm nay anh gặp khách hàng ở đâu?”
“Quận Một. Xong anh về văn phòng.”
Anh trả lời không cần suy nghĩ.
“Có về ăn tối không?”
“Anh sẽ cố.”
Tôi gật đầu.
Nam nổ máy. Trước khi đi, anh nhìn tôi thêm một lần.
“Em làm việc đừng cố quá.”
“Anh cũng vậy.”
Anh chạy ra đường lớn.
Tôi đứng nhìn chiếc xe hòa vào dòng người. Chỉ đến khi không còn nhận ra chiếc sơ mi trắng của anh nữa, tôi mới đội mũ bảo hiểm và đi về hướng ngược lại.
Khoảng cách giữa chúng tôi dường như đã được xóa đi trong đêm.
Nhưng sáng nay, Nam vẫn đi về phía lời nói dối của anh.
Còn tôi đi về phía công việc của mình.
Khi tôi đến phòng Tổng hợp, máy in đang kêu từng tiếng khô khốc.
Phượng đứng trước nó, kéo hết khay giấy này tới khay giấy khác. Trên màn hình hiện một dòng báo lỗi, còn dưới chân cô là mấy tờ giấy đã bị vò lại.
“Cái máy như cứt.”
Tôi đặt túi xuống bàn rồi bước tới.
“Bị kẹt à chị?”
Phượng lùi sang một bên.
Tôi mở nắp sau, nhìn thấy một góc giấy mắc sâu trong trục cuốn. Phải xoay bánh răng hai lần tôi mới kéo được tờ giấy nhàu ra mà không làm rách nó. Đèn báo lỗi tắt. Máy in tiếp tục chạy.
Phượng kéo bản in ra, vuốt phẳng góc giấy bị quăn rồi liếc qua tôi.
“Máy này dạo này hay hư.”
Cô cầm giấy trở về bàn.
Tôi đóng nắp máy lại rồi ngồi vào chỗ của mình. Lời nói của chị Phượng nhỏ đến mức gần như bị tiếng máy in nuốt mất, và nó chẳng có chút ghi nhận nào.
Ba tập hồ sơ đã được đặt sẵn trên bàn.
Tập trên cùng có mảnh giấy nhỏ của cô Thảo kẹp bên ngoài. Bà yêu cầu tôi kiểm tra lại số liệu trước khi mang xuống phòng kế toán. Tập thứ hai là bảng theo dõi hợp đồng. Tập cuối cùng gồm một chồng chứng từ chưa được sắp xếp.
Tôi mở tập đầu tiên.
Số tiền trên đề nghị thanh toán không khớp với bảng tổng hợp. Chênh lệch không lớn, nhưng nếu không phát hiện, hồ sơ chắc chắn sẽ bị trả về. Tôi lần theo từng dòng, tìm thấy một khoản đã được nhập hai lần rồi dùng bút chì đánh dấu.
Cô Thảo bước tới khi tôi vừa kiểm tra xong.
“Đem xuống kế toán đi.”
Tôi đưa bà xem chỗ sai.
Bà nhìn dấu bút chì, lật sang trang bên cạnh.
“Ừ. Bảo họ chỉnh lại.”
Tôi ôm hồ sơ đứng dậy.
Cô Hồng ngồi phía trong nhìn sang.
“Hôm qua tôi ngồi dưới đó gần một giờ. Chẳng đứa nào hỏi.”
Phượng nói:
“Phòng rác xuống xin phòng tiền. Nó đéo đuổi là may.”
Cô Thảo nhìn về phía cửa rồi cúi xuống tập giấy. Bà không nói gì.
Tôi đi thẳng xuống tầng ba.
Phòng kế toán lạnh hơn tầng hai.
Máy điều hòa đặt nhiệt độ rất thấp, khiến mùi giấy mới và mực in trở nên rõ rệt. Mọi người đều cúi xuống màn hình. Tiếng bàn phím nối nhau, đều đặn như tiếng mưa.
Quân đang đứng sau bàn một nhân viên. Vừa thấy tôi bước vào, anh đứng thẳng dậy.
Tôi đưa tập hồ sơ cho anh.
“Bên em cần chỉnh lại khoản này.”
Quân mở đúng trang có dấu bút chì. Anh nhìn qua bảng tính trên màn hình, gọi người phụ trách lại rồi chỉ vào con số bị nhập trùng. Cả phòng vẫn làm việc như thể không ai để ý, nhưng giọng đáp của cô nhân viên nhỏ hơn hẳn lúc nói với người ngồi bên cạnh.
Quân kéo một chiếc ghế tới cạnh bàn. Tôi ngồi xuống, tự rà lại bản tổng hợp trong lúc họ sửa. Không có ai hỏi tôi từ phòng nào xuống, cũng không có màn chờ đợi như lời cô Hồng kể. Ở đây, thái độ của người ta thay đổi theo người đang đứng cạnh mình.
Chưa đầy mười phút, bản mới được in ra. Quân so sánh từng con số, ký xác nhận rồi khép tập hồ sơ.
“Xong.”
“Dạ, em cảm ơn anh.”
Tôi nhận lấy rồi đi thẳng ra ngoài.
Tôi vừa bước vào thang máy thì một tờ giấy gấp tư trượt khỏi bìa.
Tờ giấy chi chít những ký hiệu viết tay lạ.
Tôi nhìn một lúc nhưng không hiểu. Vì tò mò, tôi chụp lại rồi quay về phòng kế toán.
“Anh để nhầm giấy này.”
Quân nhìn tờ giấy. Vẻ bất ngờ thoáng qua rất nhanh.
Anh nhận lấy.
“Dạ, em chào anh.”
Tôi quay đi luôn.
Ra tới thang máy, tôi mở lại tấm ảnh vừa chụp.
Những ký hiệu ấy không giống chữ viết tắt của dân kế toán. Chúng được viết tay, đều đặn, ngay ngắn, như một thứ mã của người đã quen dùng nó mỗi ngày.
Tôi định xóa. Rồi lại thôi.
Tôi trở về tầng hai.
Cô Thảo đang đứng cạnh bàn Phượng. Tôi đặt tập hồ sơ trước mặt bà.
Bà nhìn đồng hồ trên cổ tay.
“Nhanh vậy à?”
“Dạ.”
Chỉ một tiếng ấy.
Tôi không nói Quân đã trực tiếp nhận hồ sơ hay phòng kế toán sửa nó ngay. Lỗi nhập trùng là do tôi tìm ra. Nhưng người ta để cô Hồng ngồi gần một giờ, còn với tôi chỉ cần mười phút. Sự khác nhau không nằm ở tập giấy.
Cô Thảo mở tập hồ sơ.
Cô Hồng ở dãy bàn phía trong ngẩng lên nhìn tập giấy, rồi nhìn tôi. Sau đó cô cúi xuống màn hình.
Tôi trở về bàn, mở tập hồ sơ tiếp theo.
Phía sau vang lên tiếng kim bấm.
Một lần.
Rồi thêm một lần nữa, mạnh đến mức kim xuyên qua cả chồng giấy và ghim xuống mặt bàn.
Đến đầu giờ chiều, tôi đã xử lý xong tập thứ hai.
Bảng theo dõi hợp đồng có hơn một trăm dòng. Tôi kiểm tra ngày ký, thời hạn thanh toán và những phụ lục đi kèm. Hai hợp đồng sắp hết hạn nhưng chưa có ghi chú gia hạn. Tôi đánh dấu, kẹp riêng rồi chuyển sang tập chứng từ cuối cùng.
Căn phòng trở nên yên tĩnh sau giờ nghỉ trưa.
Cô Thảo ở trong góc, mắt không rời màn hình. Phượng đặt điện thoại bên cạnh bàn phím, cứ vài phút lại nhìn xuống. Cô Hồng phía trong thỉnh thoảng trao đổi với cô bằng những câu rất nhỏ.
Tôi không để ý.
Chồng chứng từ trước mặt lộn xộn hơn tôi nghĩ. Phiếu thu và hóa đơn bị xếp lẫn nhau, có những tờ thiếu chữ ký, một số trang còn chưa đóng dấu. Tôi chia chúng thành từng nhóm rồi nhập lại số liệu.
Đến gần bốn giờ, bên cạnh máy tính đã có ba tập hồ sơ được xếp ngay ngắn.
Tôi đang buộc dây tập cuối cùng thì có người đặt tay lên vai.
Những ngón tay bóp nhẹ.
Tôi tưởng là Phượng.
Tôi quay lại, định hỏi cô ấy cần gì, rồi giật thót.
Ông Trí đứng ngay phía sau.
Tôi vội đứng dậy. Chiếc ghế va vào cạnh bàn, phát ra một tiếng động ngắn.
“Anh Trí.”
Ông nhìn chiếc ghế rồi nhìn tôi.
“Tôi làm cô sợ à?”
“Dạ không.”
Khóe môi ông hơi nhếch lên. Ông không vạch ra lời nói dối vụng về ấy.
Ánh mắt ông chuyển sang chồng hồ sơ trên bàn. Ông cầm tập trên cùng, lật qua vài trang. Những ngón tay đi chậm trên mép giấy, dừng đúng chỗ tôi đã đánh dấu hai hợp đồng sắp hết hạn.
Ông nhìn những tập còn lại.
“Một ngày làm chừng này à?”
Tôi không biết câu hỏi ấy là khen hay trách.
“Dạ.”
Ông đặt hồ sơ trở lại đúng vị trí cũ.
Cả căn phòng đã im lặng.
Ông Trí bước sang bàn Phượng.
Trên bàn cô chỉ có một tập hồ sơ mỏng. Góc giấy chưa được bấm, mấy tờ bên trong lệch khỏi bìa. Phượng ngồi thẳng lưng, hai tay đặt trên bàn phím.
Ông cầm tập hồ sơ lên.
Ông xem trang đầu, lật qua phần giữa rồi dừng ở trang cuối. Sau đó ông hỏi:
“Một ngày làm chừng này à?”
Vẫn câu hỏi ấy.
Giọng nói cũng không thay đổi.
Phượng cúi đầu.
“Dạ.”
Ông đặt hồ sơ xuống.
Không ai nhìn Phượng. Cũng không ai nhìn tôi. Nhưng tôi cảm thấy khoảng cách giữa bàn mình và những người còn lại vừa rộng thêm một chút.
Ông Trí tiếp tục đi.
Ông không kiểm tra hết từng bàn. Ông chỉ nhìn cách hồ sơ được đặt, những bảng theo dõi đang mở trên màn hình và chồng chứng từ chưa xử lý nằm trong góc phòng.
Cuối cùng, ông dừng trước bàn cô Thảo.
Bà đã đứng lên.
“Anh cần gì không ạ?”
Ông Trí nhìn một vòng quanh phòng.
“Tôi chỉ ghé xem việc vận hành có ổn không.”
Cô Thảo im lặng chờ đợi.
Ông mỉm cười.
“Có vẻ quản lý hơi kém nhỉ.”
Gương mặt bà thay đổi. Rất nhanh, nhưng tôi vẫn nhìn thấy.
“Dạ, tôi sẽ kiểm tra lại.”
“Ừ.”
Giọng ông vẫn nhẹ nhàng.
Chính vì nhẹ nhàng nên câu nói càng khiến người ta không biết điều gì đang chờ phía sau.
Ông quay người bước ra. Trước khi qua cửa, ông nhìn về phía bàn tôi. Ánh mắt chỉ dừng lại một nhịp rồi rời đi.
Cánh cửa khép lại.
Phượng lập tức mở tập hồ sơ trước mặt. Cô Hồng phía trong cũng cúi xuống làm việc. Tiếng bàn phím vang lên dồn dập, như thể cả căn phòng vừa tỉnh lại sau một giấc ngủ ngắn.
Cô Thảo vẫn đứng bên bàn.
Một lát sau, bà mới ngồi xuống. Bà mở bảng theo dõi công việc, kéo chuột qua từng dòng. Nét mặt đã trở lại bình thường, nhưng bàn tay cầm chuột hơi cứng.
Tôi vào nhà vệ sinh cuối hành lang.
Khi tôi vừa khép cửa buồng trong cùng, Phượng và cô Hồng bước vào. Hai người không biết tôi ở đó.
Phượng nói:
“Con thư ký lão bảo nó mở cửa phòng nghỉ, thấy con Linh quỳ giữa hai chân ông Trí.”
Cô Hồng im một lát.
“Thảo nào.”
“Không bú cu lão thì lão mò xuống cái phòng rác này làm gì.”
“Mày bé mồm thôi.”
Tiếng nước chảy rồi cửa mở.
Tôi đợi hai người đi hẳn mới bước ra.
Trong gương, mặt tôi vẫn bình thường. Tôi rửa tay lâu hơn cần thiết rồi trở lại phòng.
Phượng đang nhìn màn hình. Cô Hồng cúi xuống tập giấy. Không ai ngẩng lên.
Gần hết giờ, Phượng kéo ghế sang gần bàn tôi.
“Chỗ hai hợp đồng sắp hết hạn, em lọc kiểu gì vậy?”
Tôi mở bảng theo dõi, chỉ cho cô cột ngày kết thúc và cách đối chiếu với phụ lục gia hạn. Phượng nhìn màn hình, thử lại một lần rồi gật đầu.
“Mai chỉ chị làm công thức này nhé.”
Tôi nhớ lần đầu tiên vào làm, tôi cũng cầm giấy tờ sang hỏi chị.
“Tự nghiên cứu đi em. Hồi chị mới vào, có ai chỉ đâu.”
Bây giờ chính chị hỏi tôi.
Tôi có thể trả lời đúng câu chị đã nói. Câu đó nằm sẵn trên đầu lưỡi.
Nhưng tôi không nói được.
“Dạ.” Đó là câu trả lời của tôi.
Khi tôi cất đồ, ba tập hồ sơ trên bàn đã biến mất. Cô Thảo mang chúng về chỗ mình. Phượng vẫn đang làm lại tập giấy mỏng. Cô Hồng phía trong cũng chưa đứng lên, dù trước đây cô thường là người tắt máy sớm nhất.
Tôi lấy túi rồi ra về.
Bầu trời cuối ngày phủ một màu xám đục.
Tôi chạy xe ra khỏi công ty, nhập vào dòng người đang chen nhau trên đường. Giờ tan tầm, mọi khoảng trống lập tức bị lấp đầy. Xe máy tràn lên vạch dành cho người đi bộ. Tiếng còi nối nhau, gay gắt và thiếu kiên nhẫn.
Tôi đi chậm ở làn trong.
Phía trước tôi là một người đàn ông mặc áo khoác tài xế công nghệ. Ông khoảng ngoài năm mươi, dáng người gầy. Chiếc áo bạc màu ở hai vai, phần cổ đã sờn. Trên tay lái gắn một chiếc điện thoại cũ. Màn hình nứt một đường ở góc nhưng ứng dụng vẫn sáng.
Tôi nhìn ông lâu hơn bình thường.
Tôi nghĩ đến Nam.
Không biết giờ này anh đang ở đâu. Hộp cơm tôi chuẩn bị có thể nằm dưới yên xe, hoặc đã được anh ăn vội dưới một mái hiên nào đó. Có lẽ anh đang chờ một cuốc khách. Cũng có thể đang chở một người hoàn toàn xa lạ qua bên kia thành phố.
Tiếng động cơ vang lên phía sau.
Nó khác hẳn tiếng xe máy thông thường, trầm và dữ dội. Những người xung quanh chưa kịp tránh, một chiếc mô-tô màu đen đã lách qua.
Nó vượt sát bên trái tôi.
Luồng gió do chiếc xe tạo ra làm vạt áo khoác của tôi bật lên. Tôi chao tay lái, phải bóp nhẹ phanh để giữ thăng bằng.
Người điều khiển không quay lại.
Hắn cúi thấp trên xe, liên tục đổi làn. Khoảng cách giữa những chiếc xe chỉ vừa đủ, nhưng hắn luồn qua như thể tất cả đều có trách nhiệm phải nhường đường.
Ông chú phía trước giảm tốc.
Đèn xi-nhan bên trái đã bật. Ông nhìn vào gương rồi bắt đầu chuyển hướng.
Chiếc mô-tô đột ngột lách qua đầu xe ông.
Quá nhanh.
Quá gần.
Người tài xế bóp phanh. Bánh xe trượt một đoạn ngắn trên mặt đường. Ông cố đánh tay lái sang phải nhưng không còn đủ khoảng trống.
Bánh trước xe ông chạm vào đuôi chiếc mô-tô.
Cả hai chiếc xe đổ xuống đường.
Tiếng kim loại va vào mặt nhựa vang lên chát chúa. Một vài người phía sau phanh gấp. Tiếng còi xe nổi lên khắp nơi.
Tôi dừng lại.
Người thanh niên điều khiển mô-tô đứng dậy trước.
Hắn tháo mũ bảo hiểm, ném xuống cạnh chiếc xe. Một vết trầy chạy dọc thân mô-tô, phần đèn sau đã vỡ mất một góc.
Người tài xế lớn tuổi vẫn còn nằm nghiêng. Ông chống tay xuống đường, cố ngồi dậy.
Người thanh niên bước tới, túm cổ áo ông kéo lên.
“Lão già mù à?”
Ông chú loạng choạng. Một bên đầu gối quần đã rách, máu bắt đầu thấm ra.
“Tôi có bật đèn…”
“Đụng sau là lỗi, biết luật không?”
Hắn đẩy mạnh.
Lưng người đàn ông va vào yên chiếc xe máy vừa được một người đi đường dựng lên.
Tôi vẫn ngồi trên xe.
Bình thường tôi sẽ bỏ đi. Thành phố này mỗi ngày có quá nhiều chuyện. Một người không thể dừng lại trước mọi cuộc tranh cãi, mọi vụ va chạm hay mọi sự bất công xuất hiện trên đường.
Rồi màn hình điện thoại của ông chú sáng lên.
Một cuốc xe mới hiện trên ứng dụng.
Chiếc áo khoác bạc màu trên người ông giống chiếc Nam vẫn giấu dưới yên xe mỗi sáng.
Tôi tắt máy.
Dựng chân chống.
Bước xuống.
Chân tôi chạm mặt đường. Tim đập nhanh đến mức tôi nghe được nó ở cổ.
Tôi biết mình đang làm một việc dại dột. Tôi nhỏ hơn hắn gần hai cái đầu. Xung quanh không ai bước tới. Cái giá của việc xen vào chuyện người khác ở thành phố này, tôi đã nghe đủ.
Nhưng nếu bây giờ tôi lên xe đi tiếp, tối nay tôi sẽ phải ngồi ăn cơm đối diện một người đàn ông mặc chiếc áo giống hệt như thế.
“Buông chú ấy ra.”
Người thanh niên quay lại.
Hắn còn trẻ. Trẻ hơn tôi tưởng khi nhìn từ phía sau. Mái tóc hơi rối vì mũ bảo hiểm, sống mũi cao, đường nét khuôn mặt sắc và đẹp một cách khó chịu. Một vệt xước nhỏ nằm sát gò má nhưng hắn dường như chưa nhận ra.
Ánh mắt hắn dừng trên tôi.
“Cô nói gì?”
Tôi bước tới, đẩy tay hắn khỏi cổ áo người tài xế.
“Buông ra.”
Hắn nhìn bàn tay vừa bị tôi gạt.
Một thoáng ngạc nhiên hiện lên trong mắt hắn. Có lẽ hắn không ngờ tôi dám chạm vào mình. Cũng có lẽ từ trước đến giờ, những người đứng trước hắn đều biết phải lùi lại.
“Ông ta đâm vào xe tôi.”
“Chính anh mới là người sai.”
Hắn quay hẳn sang tôi.
“Xe ông ta đâm vào đuôi xe tôi.”
“Vì anh cắt qua đầu xe chú ấy.”
“Cô nhìn thấy?”
“Tôi chạy phía sau.”
Hắn nhìn tôi từ đầu đến chân. Ánh mắt chậm rãi, không hề che giấu.
“Cô là cảnh sát à?”
“Không.”
“Cút ra.”
Tôi đứng nguyên. Hai bàn tay giấu sau lưng vì chúng đang run.
Nét mặt hắn lạnh xuống.
Xung quanh đã có người dừng xe. Không ai bước tới nhưng vài chiếc điện thoại được giơ lên. Dòng xe phía sau ùn lại, tiếng còi mỗi lúc một dữ dội hơn.
Người thanh niên chỉ xuống chiếc mô-tô.
“Cô biết chiếc xe đó bao nhiêu tiền không?”
Tôi nhìn vết máu đang chảy xuống ống chân người tài xế.
“Người có tiền như anh chắc không muốn bị bêu lên mạng đâu nhỉ?”
Xung quanh có nhiều người hiếu kỳ đã bắt đầu lấy điện thoại ra quay phim.
Hắn im lặng.
“Thôi, coi như xúi quẩy.”
Hắn quay người dựng xe lên, tính bỏ đi.
Tôi bước tới chặn hắn lại.
“Đền tiền cho chú đi đã.”
“Cái gì? Cô bị điên à. Ông ta phải đền cho tôi mới đúng! Tôi đã không nói gì…”
Người tài xế lớn tuổi nhìn tôi, vẻ mặt vừa lo lắng vừa kinh ngạc. Một người đang quay điện thoại hạ tay xuống một chút.
Người thanh niên đứng cách tôi chưa đầy một cánh tay. Hắn cao hơn tôi, vai rộng, trên người vẫn còn mùi nước hoa trộn với mùi khói xe. Vết xước trên má bắt đầu rỉ máu.
“Tôi nhìn thấy anh sai.”
Hắn quay đầu nhìn đám đông, rồi nhìn lại tôi.
“Cô chắc chưa?”
“Chắc.”
“Vậy gọi công an đi.”
Hắn nói như thể đó không phải một lời thách thức mà là sự cho phép.
Tôi lấy điện thoại ra.
Ánh mắt hắn hạ xuống tấm thẻ nhân viên còn đeo trước ngực tôi. Tôi nhận ra, lập tức kéo thẻ vào trong áo khoác.
Hắn đã kịp nhìn thấy.
“Tên Linh à?”
Tôi nhìn thẳng vào hắn.
“Liên quan gì đến anh?”
Hắn bật cười.
Nụ cười làm khuôn mặt hắn trở nên sáng hơn, nhưng không khiến hắn dễ chịu hơn.
“Không liên quan. Tôi chỉ muốn biết ai đang định làm chứng chống lại mình.”
“Công an tới anh sẽ biết.”
Tôi bắt đầu bấm số.
Người thanh niên nhìn những chiếc điện thoại đang hướng về phía mình. Sự giận dữ trên mặt hắn không biến mất, nhưng có thứ gì đó lạnh hơn chen vào. Hắn liếc tôi, nhìn dòng xe đang tắc phía sau, rồi nhìn vết máu trên đầu gối người tài xế.
Người thanh niên lấy ví. Hắn rút hai tờ tiền, đặt lên yên chiếc xe máy cũ.
“Tiền khám và sửa điện thoại.”
Ông chú vội cầm lấy.
Hắn nhìn tôi.
“Đi được rồi chứ?”
Động cơ mô-tô bật lên, tiếng gầm trầm khiến mấy người đứng gần tự động lùi lại. Chiếc xe lăn đi chậm vài mét trước khi nhập vào dòng người.
Lần này hắn không phóng ngay.
Đến hết đoạn ùn, hắn mới tăng ga và biến mất.
Tôi quay lại đỡ người tài xế ngồi xuống vỉa hè. Chiếc điện thoại của ông nằm gần bánh xe, màn hình đã nứt thêm một đường. Cuốc khách vừa rồi đã bị hủy.
Ông lấy vạt áo lau màn hình.
“Cảm ơn cô.”
Tôi nghĩ ông cũng sẽ chẳng vào bệnh viện. Số tiền đó, có lẽ chỉ để ăn. Còn xe nứt một chút, điện thoại thêm một đường, vẫn chạy được.
Ở một nơi nào đó trong thành phố, có lẽ Nam cũng đang nhìn một màn hình như thế. Có lẽ anh cũng từng bị người ta quát, bị thúc phải chạy nhanh hơn hoặc bị coi như một phần của chiếc xe. Nhưng mỗi tối trở về, anh vẫn mặc chiếc sơ mi cũ và kể cho tôi nghe về những khách hàng không tồn tại.
Dòng xe lại bắt đầu chuyển động. Những người đứng xem tản đi rất nhanh, như thể vụ va chạm chưa từng xảy ra. Thành phố nuốt lấy mọi chuyện theo cách ấy. Một phút trước còn có người nằm giữa đường. Một phút sau, nơi đó chỉ còn một mảnh nhựa vỡ bị bánh xe cán qua.
Tôi nổ máy.
Trước khi đi, tôi nhìn về hướng chiếc mô-tô đã biến mất.
Tôi chưa biết tên hắn.
Tôi chỉ biết hắn đã nhìn thấy tấm thẻ trên ngực tôi.
Khi ấy, tôi không nghĩ điều đó quan trọng.
Tôi đã nhầm.
.
.
.
Ba ngày sau, phòng nhân sự gửi lịch tổng duyệt giải bơi nữ chào mừng ngày 8/3. Buổi tổng duyệt có bấm giờ. Thời gian từ một giờ rưỡi chiều đến năm giờ. Phòng Tổng hợp có ba tên: Phượng, Hồng và tôi.
Đầu giờ chiều, Phượng và cô Hồng cầm túi đi trước. Tôi vừa khóa máy thì cô Thảo đặt xuống bàn một tập hồ sơ có dấu gấp ở góc.
“Cái này cần gửi trước cuối ngày.”
Tôi nhìn đồng hồ.
“Dạ, em còn lịch tổng duyệt.”
“Làm xong rồi xuống sau. Khách sạn ngay bên cạnh mà.”
Bà nói xong trở về bàn. Không có ý ép, cũng không có ý hỏi tôi có kịp hay không.
Tôi mở hồ sơ.
Gần ba giờ, Phượng và cô Hồng đã quay lại. Tóc cả hai còn khô. Phượng ném chiếc túi xuống chân bàn.
“Loại mẹ rồi.”
Cô Hồng kéo ghế, mặt sầm xuống.
“Chưa kịp bơi.”
“Nó nhìn một lượt rồi bảo khỏi test,” Phượng nói. “Mất công thay đồ.”
Cô Hồng hùa theo:
“Người hội sở với mấy chi nhánh ngon thì giữ. Phòng mình xuống chỉ đủ cho tụi nó cười.”
Cô Thảo nghe thấy nhưng không hỏi. Bà chỉ cúi thấp hơn trên tập giấy.
Phượng liếc chiếc túi dưới chân tôi.
“Mày khỏi đi. Nó chọn xong hết rồi.”
“Dạ, em làm xong việc sẽ xuống.”
“Tùy.”
Tôi tiếp tục dò từng dòng số liệu. Tập hồ sơ không khó, nhưng có ba phụ lục lệch số tiền, phải kiểm tra lại từ đầu. Khi gửi được bản cuối qua email, đồng hồ trên máy đã chỉ năm giờ mười hai.
Tôi chạy vào nhà vệ sinh thay áo rồi cầm túi xuống tầng trệt.
Khách sạn H.P. nằm sát tòa nhà tập đoàn, nối với nhau bằng một hành lang kính. Tôi đi qua đó trong chưa đầy ba phút. Sảnh khách sạn đã lên đèn, mùi hoa trắng và điều hòa lạnh phủ kín không gian. Người ở quầy lễ tân nói nhỏ. Không ai chú ý tới một nhân viên mặc đồ công sở đang đi vội.
Cạnh thang máy vẫn còn tấm bảng TỔNG DUYỆT GIẢI BƠI NỮ H.P. – CHÀO MỪNG 8/3.
Cô gái ở bàn tiếp nhận nhìn đồng hồ rồi nhìn thẻ nhân viên của tôi.
“Tổng duyệt hết giờ rồi em.”
“Dạ, em bị kẹt việc ở phòng. Em chỉ cần bơi đủ lượt thôi ạ.”
Cô định trả thẻ thì người đàn ông mặc áo polo đen ngồi cạnh lên tiếng:
“Cho cô ấy lên. Làn ba chưa dọn.”
Tôi cảm ơn rồi bước vào thang máy.
Tầng hồ bơi gần như đã vãn. Trên sáu làn chỉ còn một người đang bơi chậm. Nhân viên cuộn dây điện, xếp ghế và gom chai nước. Cuối hồ, ba chiếc đồng hồ bấm giờ vẫn nằm trên bàn. Máy ảnh và phông logo chưa tháo.
Một cô gái dẫn tôi vào phòng thay đồ.
“Nhanh nhé em. Mọi người đang chờ về.”
“Dạ.”
Tôi lấy bộ đồ bơi màu trắng khỏi túi. Đó là bộ liền thân, vải dày, phần lưng và hông kín. Cổ áo chạy lệch qua một bên vai, giữ bằng chiếc khoen kim loại nhỏ. Hai đường khoét ở eo không rộng, chỉ vừa đủ làm bộ đồ bớt giống đồ thi đấu.
Tôi thay đồ, buộc tóc rồi đứng trước gương một lát.
Bộ đồ không hở, nhưng ôm vừa vặn. Màu trắng làm da tôi sáng hơn dưới đèn. Phần vai trần và hai khoảng hở nhỏ ở eo khiến hình ảnh trong gương khác hẳn cô nhân viên vừa ôm hồ sơ chạy qua sảnh.
Ngoài cửa có người gọi:
“Xong chưa em?”
“Dạ rồi.”
Tôi hít một hơi, mở cửa bước ra.
Tiếng nói quanh hồ dừng lại.
Những người đang thu dọn cùng quay về phía tôi. Một người đàn ông đã cầm túi lên lại đặt xuống. Hai phụ nữ đứng gần thang máy nhìn nhau.
“Ai vậy?”
“Nhân viên hội sở à?”
“Sao đẹp dữ vậy…”
Tôi nghe rõ từng câu.
Da ở vai và eo nóng lên. Trong phòng thay đồ, bộ đồ chỉ có mình tôi nhìn thấy. Bước ra đây, nó kéo tất cả ánh mắt về cùng một hướng.
Cuối hồ, dưới một chiếc dù trắng, ông Trí đang ngồi cùng người đàn ông mặc sơ mi xanh đậm. Ông rời lưng khỏi ghế, nhìn theo tôi rồi nhếch miệng cười.
Ông nghiêng sang nói một câu. Tôi ở quá xa để nghe. Người đàn ông sơ mi xanh nhìn về phía tôi, gật đầu.
Người đàn ông áo polo đen đi tới. Giọng ông ta không còn vẻ sốt ruột lúc ở sảnh.
“Em ra làn ba nhé.”
Tôi gật đầu, đi dọc mép hồ. Sau lưng vẫn còn tiếng hỏi nhỏ tôi thuộc phòng nào. Không ai nhắc tới chuyện thu dọn nữa.
Một phụ nữ đưa tôi mũ bơi và kính.
“Cần khởi động không?”
“Dạ, cho em một phút.”
Tôi xoay vai, kéo giãn chân rồi bước lên bục. Máy ảnh ở cuối hồ được xoay về phía làn ba.
Tiếng còi vang lên.
Tôi lao xuống.
Nước lạnh khép lại trên đầu, cắt đứt mọi tiếng xì xào. Tôi đạp mạnh, trồi lên ở nhịp tay thứ ba rồi bơi theo đường kẻ xanh dưới đáy. Bộ đồ ôm chắc lấy cơ thể. Hai đường khoét ở eo làm nước lướt sát qua da, lạnh hơn những chỗ còn lại.
Đến thành bên kia, tôi xoay người đạp trở lại. Khi nghiêng đầu lấy hơi, tôi thấy những người vừa chuẩn bị về vẫn đứng nguyên bên bờ.
Tôi tăng nhịp ở hai mươi mét cuối.
Tay tôi đập vào thành hồ.
“Bốn mươi mốt giây tám.”
Người cầm đồng hồ khoanh con số trên danh sách.
“Nhanh nhất nhóm văn phòng.”
Tôi kéo kính lên trán, thở gấp. Một niềm vui nhỏ bật lên. Ít nhất trong làn nước, tôi không cần ai giữ lại vì khuôn mặt hay bộ đồ.
Tôi bước lên bờ, mặc chiếc áo mỏng đặt trên ghế. Người phụ nữ của phòng truyền thông đi tới.
“Em tháo mũ ra giúp chị. Chụp một tấm xác nhận thôi.”
Tôi tháo mũ. Tóc ướt đổ xuống vai.
Người chụp ảnh nâng máy, chụp liền mấy tấm. Sau tấm thứ ba, anh bảo tôi đứng sát logo hơn.
Người đàn ông sơ mi xanh đã rời chỗ dưới dù. Ông ta xem ảnh trên máy, dừng ở bức tôi vừa tháo mũ, tóc ướt và mặt còn đỏ sau khi bơi.
“Gương mặt được. Dáng cũng tốt.”
Người đàn ông bước tới, nụ cười thân thiện.
“Bên tôi đang thiếu mẫu chính cho poster. Không biết cô có thể chụp giúp không?”
Tôi nhìn về cuối hồ. Ông Trí đã tựa lưng trở lại ghế, một tay đặt trên thành ghế. Ông không nhìn sang nữa.
“Dạ, chỉ chụp hình thôi ạ?”
“Ừ. Poster với vài ảnh dùng trong ngày event.”
Ông ta chỉ về phông logo.
“Nhưng theo trang phục của bên anh. Bikini màu cam.”
Tôi tưởng mình nghe nhầm.
“Bikini ạ?”
“Màu nhận diện của chương trình. Bên anh chuẩn bị sẵn rồi.”
Một nhân viên đã mang tới chiếc túi đựng đồ màu đen. Mọi thứ diễn ra quá nhanh. Bộ bikini ấy không phải vừa được nghĩ ra sau khi thấy tôi. Nó đã chờ sẵn một người.
Và tôi có mặt ở đây, muộn hơn tất cả mọi người, chỉ vì cuối giờ chiều cô Thảo đặt xuống bàn tôi một tập hồ sơ có dấu gấp ở góc.
Tôi đẩy ý nghĩ đó ra khỏi đầu. Nghĩ thêm một bước nữa thì tôi sẽ không đứng nổi ở đây.
Tôi nhớ lời Phượng trong nhà vệ sinh. Chỉ cần tôi mặc nó bước ra, ngày mai câu chuyện ở phòng Tổng hợp sẽ có thêm một cái đuôi mới. Không ai cần biết ai yêu cầu. Họ chỉ cần biết tôi đã đồng ý.
Nhưng tôi mới vào công ty chưa lâu. Hợp đồng chưa chắc chắn. Máy ảnh đã quay về phía tôi, người của ban tổ chức đang chờ, còn chiếc túi đã được đặt ngay dưới chân.
Không ai giục. Họ chỉ đứng đó như thể phần còn lại đã được quyết định.
Tôi có thể nói không. Nhưng tôi cũng biết một lời từ chối ở đây sẽ không biến mất khi buổi chụp kết thúc.
“Dạ, em chụp.”
Tôi cầm túi trở lại phòng thay đồ.
Bên trong là một bộ bikini màu cam. Phần áo giữ bằng những sợi dây mảnh vòng qua cổ và lưng. Quần bơi xẻ cao, hai bên hông chỉ có một dải vải hẹp.
Tôi chưa bao giờ mặc thứ gì để lộ nhiều da đến vậy trước người làm cùng công ty.
Tôi đứng trước gương, chần chừ rồi thay đồ. Màu cam nổi bật trên làn da còn ướt. Bộ bikini che vừa đủ, nhưng những sợi dây quá mảnh khiến tôi có cảm giác mình gần như trần.
Từ ngoài vọng vào tiếng người chuyển chân đèn.
“Chuẩn bị nền cam. Sếp đang đợi ảnh test.”
Tôi nghĩ tới công việc, mở cửa bước ra.
Ngoài hồ im hẳn.
Không còn ai hỏi tôi là ai. Họ đã biết.
Một phụ nữ khẽ thốt:
“Trời…”
Tôi giữ lưng thẳng, đi tới phông logo. Bộ đồ quá ít vải để che sự bối rối; vẻ bình tĩnh là thứ duy nhất tôi còn có thể mặc lên người.
Người chụp ảnh nâng máy.
“Linh đứng vào dấu sáng giúp anh.”
Đèn bật. Ánh sáng nóng quét qua người tôi. Phía sau là logo H.P. cùng dòng chữ TỰ TIN – KHỎE ĐẸP – TỎA SÁNG.
Sáng nay, ở đầu hẻm, Nam dừng xe và nói anh đi Quận Một.
Anh mặc sơ mi trắng, cổ tay cài ngay ngắn. Dưới yên xe là chiếc áo khoác anh sẽ thay ở một chỗ nào đó không ai quen biết.
Còn tôi đứng đây, trước ống kính, trong bộ đồ do người khác đưa, dưới sáu chữ nói về sự tự tin.
Hai vợ chồng tôi, cùng một buổi chiều, đều đang mặc thứ không phải của mình để đổi lấy tiền.
Chỉ khác một điều.
Tối nay anh sẽ về, kể tôi nghe về công ty luật.
Còn tôi sẽ không kể gì cả.
“Vai trái về trước. Cằm lên. Nhìn thẳng anh.”
Tôi làm theo.
Tiếng màn trập vang liên tục.
Ban đầu tôi không biết đặt tay ở đâu. Người chụp ảnh bảo tôi đứng yên. Tôi nhìn vào ống kính, thả lỏng vai rồi đổi trọng tâm sang một chân. Một tay chạm nhẹ vào mái tóc ướt.
Máy ảnh chớp nhanh hơn.
“Đúng rồi. Giữ ánh mắt đó.”
Tôi không cười. Tôi chỉ nhìn thẳng, để họ tự quyết định trong ánh mắt ấy có điều gì.
Trên màn hình lớn, bức ảnh vừa chụp hiện ra. Màu cam cắt ngang nền nước xanh. Cô gái trong ảnh tự tin và lạnh hơn người tôi vẫn thấy mỗi sáng trước gương.
Người chụp ảnh nâng máy trở lại.
“Linh, nhìn anh.”
Tôi nhìn vào ống kính. Đèn chớp sáng.
Người chụp ảnh hạ máy. Tôi vừa rời dấu sáng thì người sơ mi xanh đã đứng cạnh phông. “Cô Linh khoan thay đồ.” Dưới chiếc dù cuối hồ, ông Trí vẫn nhìn tôi.
Tôi đứng lại.
Đêm qua tôi đã tin rằng chỉ cần gần nhau là đủ để hàn lại mọi thứ.
Hóa ra tôi không kéo được chồng mình lại gần. Tôi chỉ đang đi xa hơn, về phía một chỗ anh không nhìn thấy.