Xe Ôm – Update Chương 6
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Xe Ôm – Update Chương 6
Tác Giả: Vô Hồn
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: truyện người lớn
Ngày Cập Nhật : 25/08/2026
Đường gần nên chạy một lúc đã tới.
Nhà bà Hạnh nằm trong một con hẻm xe hơi ở Gò Vấp. Mặt tiền ngang chừng năm mét, cửa cuốn sơn màu xám, phía trước có khoảng sân đủ để hai chiếc xe máy. Nhìn căn nhà, tôi đoán nếu bán đi cũng được một mớ kha khá.
Ngày trước tôi có thể tính gần đúng giá của nó.
Bây giờ tôi chỉ cần biết đúng địa chỉ.
Có hai người đang đứng chờ trước cổng. Người đàn ông mập, tóc xoăn, trạc tuổi tôi. Anh ta mặc áo polo và quần đùi, dưới chân là đôi dép da. Đứng cạnh anh ta là một cô gái trẻ, tóc dài, dáng người mảnh. Cô mặc chiếc váy ôm màu nâu, nép sau chồng và có vẻ hơi bẽn lẽn.Tôi vừa thắng xe, người đàn ông đã gọi:
“Mẹ!”
Anh ta bước nhanh xuống lòng đường. Cô gái cũng theo sau, gọi nhỏ:
“Mẹ về rồi ạ.”
Tôi chống chân giữ xe. Người con trai đỡ chiếc vali xuống khỏi chỗ gác phía trước. Cô con dâu giữ lấy cánh tay bà Hạnh, giúp bà bước xuống.
“Mẹ đi có mệt không?” người con trai hỏi.
Bà Hạnh đứng chưa vững, một tay vẫn bám vai cô con dâu. Hai má bà khẽ đỏ vì mới nãy còn sờ chim thằng xe ôm.
“Không.”
“Có say xe không mẹ?”
“Không.”
“Con đã bảo để con qua đón.”
Bà không trả lời.
“Trong nhà con nấu cơm rồi,” cô nói. “Mẹ vào ăn một chút nhé.”
Bà Hạnh gật đầu.
Người con trai dựng chiếc vali cạnh cổng rồi quay sang tôi. Trước khi anh ta hỏi, bà Hạnh đã lên tiếng:
“Bao nhiêu tiền vậy chú?”
Tôi nhìn màn hình điện thoại.
“Trên app là bốn mươi lăm nghìn.”
“Con trả tiền cho mẹ.”
Bà nói với con trai rồi được con dâu dẫn vào nhà.
Tôi nhìn theo bà.
Con mẹ nó, chính bà ta mở mồm nói sẽ bo tôi ba mươi ngàn. Giờ giống con gà ăn xong quẹt mỏ. Đụ má nó, tao mà gặp lại, tao địt cho nát lồn, lợi dụng sờ chim ông xong xù.
Tôi định gọi lại.
Bà ơi, còn ba mươi nghìn bà hứa.
Chỉ một câu thôi. Nói ra cũng đéo mất miếng thịt nào.
Nhưng cái sĩ diện chó chết lại bò lên đúng lúc ấy. Nó chặn ngay cổ họng tôi. Trước đây tôi từng ngồi nói chuyện về những khoản tiền vài tỷ. Bây giờ đứng trước một căn nhà trong hẻm, đòi một bà già ba mươi nghìn tiền bo, tôi không mở nổi miệng.
Người con trai lấy ví, rút tờ năm mươi nghìn đưa cho tôi.
“Anh cầm.”
Tôi nhận lấy.
Anh ta cười:
“Không cần thối lại đâu ạ.”
Năm nghìn.
Đụ má.
Tôi được bo năm nghìn.
Anh ta còn vỗ vai tôi hai cái, thân mật như thể vừa giúp tôi giải quyết một vấn đề lớn.
“Cảm ơn anh nhé. Đưa mẹ tôi về tận nơi.”
Tôi nhìn bàn tay anh ta rời khỏi vai mình.
Trong đầu tôi lập tức bật ra một câu:
Cảm ơn cái con cặc.
Nhưng ngoài miệng, tôi vẫn nói:
“Không có gì anh.”
“Anh chạy cẩn thận.”
“Vâng.”
Khốn nạn.
Anh ta đâu làm gì sai. Cuốc xe bốn mươi lăm nghìn, trả năm mươi nghìn, không đòi lại tiền thừa. Xét trên giấy tờ, anh ta còn là một khách hàng tử tế.
Người thất hứa là mẹ anh ta.
Còn thằng hèn không dám nhắc lại là tôi.
Vậy mà tôi vẫn ghét cái vỗ vai ấy. Có lẽ vì anh ta trạc tuổi tôi, đang đứng trước căn nhà của mình, bên cạnh người vợ trẻ đẹp, trong khi tôi đội chiếc mũ bảo hiểm có biểu tượng ứng dụng và chờ năm nghìn tiền thừa.
Tôi nhét tờ tiền vào túi quần.
Cô con dâu quay lại nhìn tôi, khẽ cúi đầu.
“Cảm ơn anh.”
Cô nói nhỏ, giọng dễ nghe.
Tôi cũng gật đầu. Không hiểu sao lời cảm ơn của cô lại đỡ khó chịu hơn của chồng. Có thể vì cô không vỗ vai tôi. Cũng có thể vì cô đẹp.
Đàn ông là giống súc vật đơn giản. Phụ nữ đẹp nói gì cũng dễ lọt tai hơn một chút.
Người con trai kéo vali vào sân. Cô vợ trẻ tiếp tục dìu mẹ chồng. Bà Hạnh không quay lại. Cánh cổng đóng ngay trước mắt tôi.
Tôi vẫn ngồi trên xe.
“Đụ mẹ.”
Lần này tôi chửi thành tiếng.
Chửi nhỏ thôi, vừa đủ cho mình nghe.
Tôi mở ứng dụng kiểm tra tiền cuốc. Bốn mươi lăm nghìn hiện trên màn hình trông có vẻ đầy đặn hơn số tiền thật sự thuộc về tôi. App cắn gần ba mươi phần trăm. Phần còn lại tiếp tục bị xăng, nhớt, lốp xe và đủ thứ phí chó má khác gặm dần.
Một cuốc bốn mươi lăm nghìn, cuối cùng phần thật sự bỏ vào túi còn bao nhiêu?
Tôi cũng đéo muốn tính kỹ.
Tính càng kỹ càng không muốn chạy.
Xăng tăng một lần, thu nhập của tôi teo đi một đoạn. App tăng phí, tôi lại mất thêm một đoạn nữa. Khách hàng vẫn nghĩ toàn bộ con số hiện trên màn hình chui thẳng vào túi tài xế. Họ trả năm mươi nghìn cho cuốc bốn mươi lăm nghìn, vỗ vai bảo không cần thối, rồi nghĩ mình vừa làm một việc hào phóng.
Năm nghìn đó thậm chí không mua nổi một chai nước trong cửa hàng tiện lợi.
Mục tiêu của tôi là mỗi ngày mang về ba trăm nghìn tiền thật. Không phải ba trăm nghìn doanh thu hiện trên app. Muốn còn lại chừng đó, tôi phải chạy từ sáng đến tối, ăn vội, đái ngoài đường, tranh cuốc với cả đống thằng cũng đang cần tiền như tôi.
Nói thì đơn giản.
Chạy mới thấy oải chè.
Nhưng oải cũng phải chạy. Nợ đéo quan tâm tôi mệt hay không. Tiền điện không vì tôi từng là ông chủ mà giảm một nửa. Cái bụng của cả nhà cũng chẳng no lên nhờ những dự án hàng trăm tỷ tôi từng đứng thuyết trình.
Tôi đề máy.
Qua khe cổng, tôi thấy gia đình họ đi vào trong. Người con trai kéo vali. Cô vợ trẻ dìu bà Hạnh. Ba người tạo thành một hàng ngắn, trông như thể mọi người đều đang ở đúng vị trí của mình.
Tôi nhìn thêm một giây rồi quay xe.
Chỉ có tôi là không biết vị trí của mình bây giờ nằm ở đâu.
Làm xe ôm, mỗi ngày tôi gặp khoảng mười đến hai mươi người.
Phần lớn họ không nhớ mặt tôi. Tôi cũng không nhớ mặt họ. Thứ còn lại thường là một mùi nước hoa, một câu nói hoặc cảm giác bàn tay ai đó đặt lên vai mình.
Khách ngồi phía sau lưng nên tôi chỉ nhìn thấy họ qua gương. Một phần khuôn mặt, nửa con mắt, đôi khi chỉ là chiếc khẩu trang. Có người nói suốt quãng đường. Có người không nói gì. Có người vừa lên xe đã ngủ, trán liên tục đập vào mũ bảo hiểm của tôi.
Tôi thích người im lặng.
Những người im lặng thường thanh toán đúng tiền rồi bỏ đi. Họ không hỏi tôi chạy được bao nhiêu, trước đây làm nghề gì, có vợ chưa hay tại sao trông tôi không giống xe ôm.
Câu cuối cùng tôi bị hỏi khá nhiều.
Tôi không biết một người chạy xe ôm phải trông như thế nào.
Có lẽ anh ta phải gầy, đen, mặc áo khoác bạc màu và nói chuyện bằng giọng khúm núm. Có lẽ anh ta không được dùng nước hoa. Không được đeo đồng hồ dù đồng hồ ấy đã hết pin từ ba tháng trước. Cũng không được có vẻ như từng ngồi trong phòng máy lạnh.
Một phụ nữ từng nhìn tôi qua gương rồi hỏi:
“Anh làm tài xế thật à?”
Tôi nói thật.
Chị ta vẫn không tin.
Suốt quãng đường còn lại, chị ngồi phía sau và cố đoán nghề cũ của tôi. Giáo viên. Nhân viên ngân hàng. Môi giới bất động sản. Đến khi xuống xe, chị kết luận tôi chắc làm đa cấp.
Tôi hỏi tại sao.
Chị bảo mấy kẻ lừa đảo ăn mặc đẹp bên ngoài nhưng bên trong không có tiền, chạy xe ôm để kiếm tiền mà lừa tiếp.
Tôi không giải thích, chị ta nói đúng, tôi cũng lừa đảo theo một cách nào đó. Chị thanh toán qua app rồi bước vào một tiệm làm móng. Trước cửa tiệm có hai chậu xương rồng giả. Tôi đứng nhìn chúng một lúc mới nhận ra chúng làm bằng nhựa.
Thành phố này có nhiều thứ giả nhưng được tưới nước mỗi ngày.
Cũng có những người thuộc dạng ái kỷ. Vừa leo lên xe, họ đã mở cuốn biên niên sử về cuộc đời mình. Trong đó, họ luôn là nhân vật chính. Mọi quyết định của họ đều đúng. Mọi phụ nữ đều yêu họ. Mọi đàn ông đều ghen tị. Nếu họ thất bại, đó là vì người khác chơi xấu.
Việc của tôi là thỉnh thoảng nói “vâng”.
Nếu biết nói “vâng” đúng chỗ, người ta sẽ nghĩ mình thông minh.
Một buổi sáng, tôi đón một người đàn ông trước khách sạn.
Khách sạn nằm trên con đường có nhiều cây dầu, mặt kính màu xanh và một người bảo vệ già đứng bên ngoài. Gã bước ra lúc gần mười giờ. Sơ mi đen, quần tây xám, giày da bóng. Gã đeo khẩu trang kín mặt dù trời nóng. Mùi nước hoa từ người gã đến trước cả gã.
Điểm đến là một ngân hàng cách đó hơn sáu cây số.
Gã đưa mã chuyến đi cho tôi xem rồi ngồi lên sau.
“Đi nhanh giúp tôi nhé.”
“Vâng.”
Tôi cho xe chạy.
Ra khỏi con đường trước khách sạn, gã hỏi:
“Mỗi ngày anh kiếm được bao nhiêu?”
Tôi nói tùy hôm.
“Ba trăm có không?”
“Có hôm có.”
“Cực nhỉ.”
“Cũng bình thường.”
Đèn phía trước chuyển đỏ. Tôi dừng sau một chiếc xe chở nước đá. Những khối đá trong thùng đang tan, nước chảy xuống đường thành một vệt dài.
Gã vỗ vai tôi.
“Biết tôi vừa làm gì trong đó không?”
Tôi nhìn gã qua gương.
“Không.”
“Vừa đụ em đồng nghiệp.”
Gã nói với giọng của một người vừa ký được hợp đồng lớn.
Tôi quay mặt lại phía trước.
“Có chồng con đàng hoàng nhé,” gã nói tiếp. “Ở công ty nhìn nghiêm túc lắm. Ăn mặc kín mít. Mà vào khách sạn thì khác hẳn.”
Đèn vẫn đỏ.
Bên trái tôi, một người phụ nữ đang chở đứa bé mặc đồng phục mẫu giáo. Đứa bé cầm chiếc chong chóng màu vàng. Gió từ dòng xe làm nó quay liên tục.
Gã phía sau tiếp tục kể.
Gã nói người phụ nữ kia chủ động nhắn tin trước. Sau đó lại bảo chính gã mất gần hai tháng mới gạ được. Hai câu chuyện mâu thuẫn nhưng gã không nhận ra. Có lẽ trong đầu gã, cả hai đều là thật.
“Nhiều em dâm lắm,” gã nói. “Gạ gạ tí là dính.”
“Vâng.”
“Nhất là mấy em có chồng. Chồng không đáp ứng được, ra ngoài kiếm thêm.”
“Vâng.”
“Anh không tin à?”
“Tôi đang nghe anh kể đây.”
Gã có vẻ hài lòng với câu trả lời ấy.
Đèn chuyển xanh. Chiếc xe chở nước đá chạy trước. Tôi đi theo vệt nước mà nó để lại.
Gã kể về căn phòng khách sạn. Số phòng 506. Hai chai nước suối trong tủ lạnh bị tính giá gấp ba bên ngoài. Gã gọi xuống xin thêm khăn nhưng nhân viên mang lên chậm. Gã nói mình phải về trước mười một giờ vì còn chuyển tiền cho vợ.
“Vợ anh biết không?” tôi hỏi.
“Biết sao được.”
“Anh không sợ à?”
“Có gì mà sợ. Tôi vẫn lo đầy đủ cho vợ con.”
Gã nói câu ấy rất tự nhiên.
Theo cách gã hiểu, chung thủy và trách nhiệm là hai ngăn riêng biệt. Chỉ cần bỏ đủ tiền vào một ngăn, ngăn còn lại có thể để trống.
Tôi không tranh luận.
Trước đây tôi thích tranh luận. Tôi từng có thể nói hàng giờ về niềm tin, trách nhiệm và cách một người phải sống với lựa chọn của mình. Tôi tưởng mọi thứ trên đời đều có thể được sắp xếp bằng lập luận.
Sau này tôi biết có những người không cần đúng.
Họ chỉ cần người khác ngồi nghe.
Xe chạy qua một cây cầu nhỏ. Bên dưới là con kênh đen, trên mặt nước nổi một chiếc dép trẻ em màu đỏ. Chỉ có một chiếc. Tôi nhìn nó đến khi qua khỏi cầu.
“Còn anh?” gã hỏi.
“Tôi sao?”
“Chạy xe ôm thế này chắc toàn đi chịch đĩ thôi nhỉ?”
Tôi không trả lời.
Gã cười, lại vỗ vai tôi.
“Chứ tán gái sao được. Chạy từ sáng đến tối, người lúc nào cũng hôi nắng.”
Tay tôi siết nhẹ tay ga.
Trong gương, đôi mắt gã híp lại sau lớp khẩu trang. Có thể gã không có ý xúc phạm tôi. Có những người làm nhục người khác một cách tự nhiên, như thở hoặc gãi đầu. Họ không cần suy nghĩ.
Tôi có thể dừng xe, bảo gã xuống.
Tôi cũng có thể hỏi người phụ nữ có chồng kia có thật không, hay gã vừa thuê một cô gái rồi dựng lên câu chuyện để thấy mình đáng giá hơn.
Nhưng điểm đến chỉ còn cách năm trăm mét.
Và tôi cần tiền.
“Có khi vậy,” tôi nói.
Gã cười lớn.
“Tôi biết mà.”
Ngân hàng nằm ở góc ngã tư. Tôi dừng dưới bóng một cây dầu. Gã xuống xe, kéo lại cổ áo rồi nhìn điện thoại.
Tiền cuốc được thanh toán qua app.
Gã lấy ví, trả tiền và rút thêm một tờ năm mươi nghìn đưa cho tôi.
“Cầm uống cà phê.”
Tôi nhìn tờ tiền.
Nó mới và phẳng. Ở một góc có vết mực xanh rất nhỏ, như ai đó đã thử bút lên đó.
“Cảm ơn anh.”
Gã vỗ vai tôi lần cuối.
“Ráng lên. Nghề nào cũng là nghề.”
Nói xong, gã bước vào ngân hàng. Cửa kính tự động mở ra rồi khép lại sau lưng. Qua lớp kính, tôi thấy gã tháo khẩu trang, nhìn vào màn hình điện thoại và mỉm cười.
Tôi cất tờ năm mươi nghìn vào ví.
Nếu gã không bo, có lẽ tôi đã chửi ngay khi gã vừa quay lưng. Có thể tôi sẽ chửi cả gã, người đàn bà trong khách sạn và cái ngân hàng sạch sẽ đang nuốt gã vào trong.
Nhưng gã đã bo cho tôi năm mươi nghìn.
Năm mươi nghìn không mua được lòng tự trọng của một người.
Ít nhất tôi vẫn thường nghĩ như vậy.
Tuy nhiên, nó đủ mua sự im lặng của tôi trong sáu cây số.
Tôi ngồi trên xe thêm một lúc. Máy lạnh bên trong ngân hàng làm mặt kính mờ ở các góc. Một nhân viên mặc đồng phục đi qua, đặt lại chồng tờ rơi trên quầy. Người đàn ông sơ mi đen đã biến mất khỏi tầm mắt.
Mùi nước hoa của gã vẫn còn trên áo tôi.
Tôi lấy chai nước dưới yên, uống một ngụm. Nước đã ấm. Nó có vị nhựa và hơi giống mùi xăng.
Ứng dụng phát ra tiếng báo.
Một cuốc mới hiện lên.
Điểm đón cách tôi một phẩy hai cây số. Khách hàng tên Diễm, đánh giá bốn phẩy chín sao. Điểm đến chưa hiện ra. Người ta chỉ cho tôi biết nơi cần đến sau khi tôi đã nhận chở họ, giống như nhiều chuyện khác trong đời.
Tôi bấm nhận.
Trước khi đề máy, tôi mở ví nhìn số tiền bên trong.
Ba tờ một trăm nghìn được gấp đôi, xếp ngay ngắn. Tờ năm mươi nghìn của gã nằm riêng bên cạnh. Vài tờ tiền lẻ chen ở ngăn nhỏ.
Tôi vuốt phẳng tờ năm mươi nghìn rồi đặt chung với số còn lại.
Hồi trước, ví tôi không bao giờ có dưới mười triệu đồng. Tôi từng nghĩ tiền mặt trong ví là một thứ cần thiết, giống như chìa khóa nhà hoặc căn cước. Nó khiến tôi cảm thấy nếu một chuyện bất ngờ xảy ra, tôi vẫn có thể giải quyết được.
Bây giờ có rất nhiều chuyện đã xảy ra.
Số tiền ấy không giải quyết được chuyện nào.
Tôi đóng ví, nhét lại vào túi.
Ở bên kia đường, một người đàn ông mặc vest đang đứng chờ taxi. Anh ta vừa nói điện thoại vừa nhìn đồng hồ. Trong một khoảnh khắc, tôi nghĩ mình từng biết anh ta. Hoặc từng là anh ta. Sau đó một chiếc xe buýt chạy qua, che mất người đàn ông.
Khi chiếc xe buýt đi khỏi, anh ta cũng không còn ở đó.
Ứng dụng lại giục.
Tôi vặn ga, chạy đến đón người phụ nữ tên Diễm.
Phía sau tôi, ngân hàng vẫn mở cửa. Người đàn ông sơ mi đen có lẽ đang chuyển tiền cho vợ. Cô đồng nghiệp có chồng của gã có thể đã rời khách sạn. Nhân viên buồng phòng sẽ thay ga giường, đổ hai chai nước còn dở và dọn căn phòng để đón một câu chuyện khác.
Mùi nước hoa của gã vẫn còn trên áo khi tôi chạy đến đón người khách tên Diễm. Nó đã bắt đầu hòa với mồ hôi của tôi. Khi ấy, tôi không còn phân biệt được mùi nào thuộc về ai.
Điểm đón là một tòa cao ốc hạng sang ở Quận 4. Tòa nhà thuộc loại hạng sang, mặt ngoài phủ kính màu xám, bảo vệ mặc đồng phục đứng trước lối xuống hầm. Bên dưới có quán cà phê, phòng gym, cửa hàng tiện lợi và mấy nhà hàng nhỏ. Người ra vào đông, nhưng chẳng ai thật sự quan tâm người bên cạnh là ai.
Nếu chịu khó để ý, lâu lâu bạn sẽ nhìn thấy dưới sảnh những cô gái rất đẹp.
Không phải kiểu đẹp của nhân viên văn phòng vừa tan ca. Họ thường trẻ, ăn mặc vừa đủ đắt tiền, tóc được làm kỹ và đứng một mình cạnh điện thoại. Một vài người sống trong những căn hộ phía trên.
Có người gọi đó là nhà.
Có người gọi đó là nơi ở tạm.
Cũng có người gọi thẳng là tổ của sugar baby.
Những người đàn ông có tiền thích loại cao ốc này. Kín đáo, sạch sẽ, gần trung tâm nhưng giá vẫn thấp hơn những khu bên Quận 1. Xe hơi chạy thẳng xuống hầm. Từ hầm có thang máy riêng lên căn hộ. Không cần đi ngang sảnh, không cần gặp lễ tân, càng không cần để lại tên.
Họ đến, làm vài nháy rồi đi.
Nếu không gặp chuyện bất ngờ, chẳng ai biết họ đã có mặt.
Mấy bà vợ ở nhà có kiểm tra định vị cũng khó lần ra. Chồng bảo đi tập gym, dưới đó thật sự có phòng gym. Chồng bảo gặp khách uống cà phê, dưới đó cũng có quán cà phê. Bảo ăn tối với đối tác thì nhà hàng sáng đèn đến gần nửa đêm.
Muốn đánh ghen cũng không dễ.
Một tòa nhà ba mươi tầng có hàng trăm căn hộ, bốn tầng hầm và sáu thang máy. Có xông vào được thì cũng đéo biết phải đập cửa căn nào.
Tôi biết chuyện đó vì trước đây từng có bạn bè sống kiểu ấy.
Khi có tiền, đàn ông thường nghĩ mình kín đáo hơn thực tế. Những người khác biết cả, chỉ là họ chưa có lý do để nói.
Tôi dừng xe bên ngoài lối vào, dưới một hàng cây được cắt tỉa vuông vức. Ứng dụng báo khách đang đến. Tôi nhìn vào sảnh qua lớp kính.
Một cô gái bước ra.
Cô mặc váy ngắn màu đen, khoác một chiếc áo mỏng, kính râm che gần nửa khuôn mặt. Tóc dài uốn nhẹ ở đuôi. Đôi giày cao gót khiến cô đi chậm, nhưng mỗi bước đều có vẻ đã được tập trước gương.Tôi nhìn cô một lúc.
Có gì đó quen.
Nhưng thành phố này có quá nhiều phụ nữ trông quen khi đeo kính râm.
Cô đứng cách tôi vài mét, lấy điện thoại gọi.
Điện thoại gắn trước xe tôi lập tức đổ chuông.
Tôi nhận cuộc gọi.
“A lô.”
“Anh đứng đâu vậy?”
Giọng cô ngọt, kéo dài ở cuối câu. Không hẳn tự nhiên. Giống như một người đã nói theo cách đó quá lâu, đến mức không còn nhớ giọng thật của mình.
Tôi thấy ngờ ngợ.
“Tôi đứng ngay lối ra, áo khoác xanh.”
Cô nhìn quanh. Ánh mắt lướt qua mấy tài xế đang đậu gần đó rồi dừng lại ở tôi.
“Em thấy rồi.”
Cô cúp máy và bước tới.
Càng đến gần, cảm giác quen thuộc càng rõ. Tôi đã nghe giọng ấy ở đâu đó, trong một căn phòng có máy lạnh rất lạnh, hoặc qua một cuộc gọi lúc hai giờ sáng.
Cô dừng trước mặt tôi.
Tôi đội mũ bảo hiểm và đeo khẩu trang. Chỉ để lộ đôi mắt.
Cô gái nhìn biển số xe, đối chiếu với điện thoại rồi nhìn thẳng vào mặt tôi. Ánh mắt cô ở lại lâu hơn một khách hàng bình thường.
“Anh Nam?”
Tôi không trả lời ngay.
Cô tháo kính râm xuống.
Đó là Diễm.
Tôi gặp Diễm lần đầu trong một sự kiện giới thiệu ô tô. Khi ấy cô làm PG cho hãng xe, mặc chiếc váy ôm màu bạc và đứng cạnh mẫu xe mới. Công việc của cô là mỉm cười, đưa tài liệu cho khách rồi chụp ảnh bên những người đàn ông muốn chứng minh họ có mặt ở đó.
Hôm ấy tôi đến xem xe.
Tôi chốt một chiếc ngay trong sự kiện.
Thời đó tôi có tiền. Việc ký hợp đồng mua một chiếc xe sang đối với tôi không khó hơn bây giờ quyết định có nên đổ đầy bình xăng hay không. Nhân viên bán hàng mang nước ra. Quản lý bước đến bắt tay. Diễm đứng bên cạnh, nhìn tôi bằng ánh mắt khác với lúc phát tài liệu cho đám đông.
Có tiền giúp người ta làm quen với phụ nữ dễ hơn.
Không phải vì phụ nữ nào cũng ham tiền. Chỉ là tiền loại bỏ được rất nhiều lý do để họ từ chối.
Tôi xin số Diễm. Cô cho.
Buổi tối chúng tôi đi ăn. Sau đó uống rượu ở một quán trên tầng thượng. Chưa đầy một ngày kể từ lần đầu nhìn thấy nhau, chúng tôi đã lên giường.
Tôi nghĩ đó là một cuộc vui qua đường.
Diễm lại không nghĩ thế.
Sáng hôm sau, cô nằm bên cạnh, dùng móng tay vẽ những vòng tròn trên ngực tôi rồi bảo:
“Anh làm tình giỏi thật.”
Tôi hỏi cô thường nói câu đó với bao nhiêu người.
Cô cắn vào vai tôi.
“Chỉ những người giỏi.”
Sau lần ấy, chúng tôi vẫn thỉnh thoảng gặp nhau.
Không hẹn hò. Không tặng quà. Không nói về tương lai. Khi cả hai đều rảnh, cô nhắn một địa chỉ. Tôi đến. Chúng tôi ngủ với nhau rồi ai về nhà nấy.
Diễm chưa từng vòi tiền tôi.
Có lần tôi định mua cho cô một chiếc túi, cô nhìn giá rồi bảo thà lấy tiền đó đi thuê khách sạn còn hơn. Tôi không biết đó là thật lòng hay một cách khôn ngoan để khiến tôi tiếp tục gặp cô.
Dù thế nào, khi ấy ở cạnh Diễm khá dễ chịu.
Cho đến lúc tôi gặp Linh.
Không hẳn gặp. Tôi bắt đầu theo đuổi Linh một cách nghiêm túc. Tôi biết nếu vẫn giữ Diễm bên cạnh thì sớm muộn cũng sinh chuyện. Vì vậy tôi xóa số, chặn liên lạc và không giải thích gì.
Diễm gọi hai lần.
Lần thứ ba, cô nhắn:
Có người yêu rồi à?
Tôi không trả lời.
Từ đó chúng tôi không gặp lại.
Nhiều năm đã trôi qua. Đủ lâu để tôi nghĩ nếu vô tình đi ngang nhau ngoài đường, cả hai có thể giả vờ không quen.
Nhưng Diễm vẫn nhận ra tôi qua một đôi mắt phía trên khẩu trang.
Cô nhìn chiếc áo khoác tài xế, nhìn điện thoại gắn trước xe rồi nhìn xuống đôi giày cũ của tôi.
Sau đó cô cười.
Nụ cười vẫn giống trước đây, chỉ có lớp son đắt tiền hơn.
“Người ta nói anh phá sản, em không tin.”
Cô nghiêng đầu một chút.
“Ai dè là thật.”
Câu ấy không có vẻ thương hại. Nó cũng không hẳn chế giễu. Diễm chỉ nói như người vừa kiểm tra được một tin đồn.
Tôi nhìn cô.
Không còn lý do gì để giấu.
Tôi kéo khẩu trang xuống, cười hề hề.
“Ừ. Anh phá sản rồi.”
Diễm không cười nữa.
Có lẽ cô không ngờ tôi nhận nhanh như vậy. Người ta thường chuẩn bị sẵn vài câu để an ủi hoặc châm chọc. Nếu đối phương tự nói trước, những câu ấy trở nên vô dụng.
Tôi chỉ chiếc mũ bảo hiểm treo bên tay lái.
“Lên xe đi.”
Diễm đứng quan sát tôi. Rồi nói : “Nhìn anh cũng chuyên nghiệp đấy. Áo sơ mi đồ”
Nước hoa của cô có mùi hoa nhài, hoặc một loại hoa gì đó gần giống. Tôi nhớ mùi ấy từng bám trên gối khách sạn.
Tôi đưa mũ bảo hiểm cho cô. Diễm đội lên nhưng dây cài bị xoắn. Cô loay hoay một lúc rồi bước đến gần.
“Cài giúp em.”
Tôi tháo găng tay, kéo thẳng dây mũ rồi cài khóa dưới cằm cô. Khoảng cách gần đến mức tôi nhìn thấy một nốt ruồi nhỏ cạnh tai. Trước đây tôi từng hôn vào đó.
Diễm cũng nhớ.
Tôi nhận ra qua cách cô nhìn mình.
Nhưng cô không nói gì.
Tôi đeo lại khẩu trang, ngồi lên xe và mở ứng dụng. Điểm đến là một căn nhà nằm sâu trong con hẻm cách đó gần tám cây số.
Không phải khách sạn.
Không phải nhà hàng.
Cũng không phải một tòa cao ốc khác.
Tôi phóng to bản đồ rồi nhìn địa chỉ lần nữa.
Một căn nhà trong hẻm.
“Đúng chỗ này à?” tôi hỏi.
“Đúng.”
Diễm ngồi lên phía sau.
Chiếc xe hạ xuống một chút dưới sức nặng của hai người. Cô giữ mép yên thay vì ôm tôi. Giữa bụng cô và lưng tôi còn một khoảng nhỏ.
Tôi bấm bắt đầu chuyến đi.
“Đi nhé.”
“Ừ.”
Tôi vặn ga, đưa xe rời khỏi tòa cao ốc.
Trên màn hình, con đường màu xanh kéo dài đến một căn nhà trong hẻm.
Diễm vòng hai tay ôm lấy bụng tôi.
Ngực cô áp vào lưng. Mùi nước hoa hoa nhài chen qua mùi nắng còn bám trên áo khoác. Cơ thể tôi cứng lại theo phản xạ.
“Đi xe ôm thì được ôm đúng không?” cô hỏi.
Tôi khẽ cười.
“Ừ.”
Diễm tựa cằm lên vai tôi. Chiếc mũ bảo hiểm của cô chạm nhẹ vào mũ tôi, phát ra một tiếng cộc.
Tôi chạy chậm lại khi nhập vào dòng xe.
“Không giận anh à?”
“Không.”
“Anh tưởng gặp lại, em sẽ chửi anh như chó.”
Diễm cười ngay sau lưng tôi.
“Chửi gì?”
“Ngày đó anh tự nhiên biến mất.”
“Bạn đụ thôi mà. Chửi gì.”
Cách cô nói nhẹ như đang nhắc đến một quán ăn cũ.
Tôi gật đầu.
“Ừ.”
Tôi không biết mình đồng ý với cô hay chỉ xác nhận đã nghe thấy. Ngày ấy, tôi nghĩ mối quan hệ giữa chúng tôi đúng là như vậy. Không hứa hẹn, không tương lai. Khi muốn thì gặp, xong việc lại mặc quần áo rồi ai đi đường nấy.
Nhưng lúc cô nói thẳng ra, tôi vẫn thấy có gì đó mắc trong cổ.
“Anh lấy vợ rồi à?” Diễm hỏi.
“Ừ.”
“Vợ đẹp không?”
“Đẹp.”
“Đẹp hơn em?”
Tôi nhìn cô trong gương. Một phần khuôn mặt bị mũ bảo hiểm che mất. Đôi môi cô hơi cong lên.
“Ừ,” tôi nói.
Diễm véo nhẹ vào bụng tôi.
“Vẫn mất dạy như xưa.”
Tôi cười.
“Có con chưa?”
“Chưa.”
“Sao lâu vậy?”
“Chưa muốn.”
Đó là câu trả lời tôi vẫn dùng. Nó gọn, không cần giải thích tiền bạc, chỗ ở hay sự im lặng ngày càng dài giữa hai vợ chồng.
“Còn em?” tôi hỏi.
Diễm không trả lời ngay.
Hai tay cô vẫn vòng quanh bụng tôi, nhưng đã lỏng hơn. Xe chạy qua một đoạn đường có hàng cây thấp. Bóng lá lướt trên tay chúng tôi rồi biến mất.
Một lúc sau cô hỏi:
“Anh biết em làm gì ở chung cư đó không?”
“Không.”
“Đi đụ.”
Tôi im lặng.
Diễm nói bằng đúng giọng cô từng dùng để hỏi xe ôm có được ôm hay không. Không xấu hổ. Không tự hào. Chỉ là một câu trả lời.
Xe phía trước thắng gấp. Tôi bóp phanh, bàn tay Diễm lập tức siết chặt lại.
“Em làm sugar baby cho một ông sếp,” cô nói. “Ổng thuê căn hộ đó cho em. Mỗi tháng cho thêm hai mươi lăm triệu.”
“Lâu chưa?”
“Hơn một năm.”
“Ổng có gia đình rồi?”
“Không có mới lạ.”
Tôi không hỏi thêm.
Diễm áp mặt vào lưng tôi. Giọng cô nhỏ đi nhưng tôi vẫn nghe rõ.
“Đời em rốt cuộc cũng chỉ quanh chữ đụ nhỉ?”
Tôi nhìn dòng xe trước mặt.
“Không anh đụ thì người khác đụ.”
Cô cười. Chỉ một tiếng ngắn, không vui cũng không buồn.
Chúng tôi dừng ở đèn đỏ.
Một vài người bên cạnh nhìn sang. Có người nhìn chiếc váy của Diễm. Có người nhìn đôi tay cô đang ôm chặt bụng tôi. Một thanh niên giao hàng quay hẳn đầu lại, sau đó thấy tôi nhìn thì lập tức quay đi.
Trong mắt họ, tôi chỉ là một gã xe ôm công nghệ chẳng có gì đặc biệt. Áo khoác xanh, quần tối màu, chiếc xe đã chạy quá nhiều cây số. Phía sau tôi là một cô gái có eo thon, mặc váy đẹp và mang mùi nước hoa đắt tiền. Cô ôm tôi theo cách người ta thường chỉ ôm người tình.
Nếu có ai thắc mắc, chắc họ cũng không tìm được một lời giải thích hợp lý.
Nhưng thật ra chẳng ai cần lời giải thích.
Đèn đỏ còn hai mươi ba giây.
“Em không ngại à?” tôi hỏi.
“Ngại gì?”
“Người đẹp ôm một gã xe ôm.”
Diễm bật cười.
“Anh là xe ôm thì phải chiều khách. Không được ý kiến.”
“Ờ.”
Tôi nhìn con số trên đèn đếm ngược.
“Anh tưởng em chỉ thích mấy thằng thơm tho, giàu có.”
Hai tay Diễm rời khỏi bụng tôi.
Sức nặng sau lưng lập tức thay đổi. Cô ngồi thẳng lên, bàn tay chuyển sang nắm mép yên.
Tôi biết mình vừa nói hớ.
Có thể cô nghĩ tôi đang mỉa mai ông sếp bao nuôi cô. Cũng có thể câu ấy làm cô nhớ tôi từng thuộc loại đàn ông thơm tho, giàu có, rồi biến mất mà không để lại một lời.
Tôi định nói thêm nhưng đèn chuyển xanh.
Tôi cho xe chạy.
Diễm không ôm lại.
Khoảng cách giữa hai người chỉ chừng mười centimet, nhưng gió lập tức chen vào. Mùi hoa nhài cũng nhạt dần.
Suốt phần đường còn lại, chúng tôi không nói chuyện.
Ứng dụng dẫn tôi qua cầu rồi rẽ vào khu Nguyễn Cảnh Chân. Những tòa nhà cao tầng biến mất, thay bằng các căn nhà cũ kê sát nhau. Dây điện chằng chịt trên đầu. Một xe bán trái cây đậu giữa đường, khiến tôi phải nghiêng xe lách qua.
Điểm đến nằm trong một con hẻm nhỏ.
Một chiếc ô tô cỡ nhỏ chắc cũng chỉ vào được nửa đường rồi mắc lại. Hai bên là những dãy phòng trọ xây lâu năm, tường loang nước, ban công treo đầy quần áo. Mùi thức ăn, nước xả vải và thuốc lá trộn vào nhau dưới nắng chiều.
Tôi dừng trước một dãy nhà ba tầng.
Diễm xuống xe. Cô tháo mũ bảo hiểm, vuốt lại tóc rồi nhìn lên tầng trên cùng.
“Anh chờ em một chút được không?”
“Ừ.”
“Em làm chút việc rồi xuống.”
Cô nhìn điện thoại.
“Xong anh chở em về luôn. Đỡ phải đặt xe khác.”
“Ừ.”
Diễm đưa mũ cho tôi. Cô không nói thêm, đi vào trong dãy trọ.
Tôi dựng xe ở bên kia hẻm.
Mười phút đầu, tôi ngồi trên yên xem điện thoại. Ứng dụng hiện vài cuốc mới gần đó. Tôi bỏ qua. Chuyến nào hiện lên rồi cũng bị tài xế khác nhận mất.
Mười lăm phút.
Hai mươi phút.
Tôi nhắn cho Diễm:
Xong chưa?
Tin nhắn chỉ hiện đã gửi.
Một đứa bé chạy chân trần ngang qua, tay cầm chiếc xe đồ chơi mất một bánh. Nó dừng lại nhìn tôi, sau đó tiếp tục chạy. Từ căn phòng tầng một vọng ra tiếng cải lương. Ai đó đang xào tỏi, mùi thơm lan khắp hẻm.
Tôi tiếp tục đợi.
Gần nửa giờ sau, người đàn ông ngồi trước cửa dãy trọ mới lên tiếng:
“Mày đợi con bé hồi nãy hả?”
Ông khoảng ngoài sáu mươi, cởi trần, mặc quần đùi. Trước mặt là chiếc bàn nhựa có bình trà và một tập vé số cũ. Từ cách ông quan sát từng người ra vào, tôi đoán ông là chủ trọ.
“Dạ.”
“Con Diễm?”
“Vâng.”
Ông hất hàm về phía chiếc xe.
“Dựng xe vô góc đó đi. Để giữa đường lát người ta chửi.”
Tôi dắt xe sát tường.
Ông rót trà vào chiếc ly nhỏ.
“Lên hỏi thử nó có đi nữa không. Hai chị em nhà này rách việc lắm.”
Tôi nhìn lên tầng ba.
“Diễm có em à?”
“Có thằng em trai. Ở phòng trong cùng tầng ba.”
Tôi chưa từng biết Diễm có em.
Nghĩ lại cũng chẳng có gì lạ. Ngày trước, mỗi lần gặp, cô hỏi tôi rất nhiều. Công việc thế nào, đang đầu tư vào đâu, thích loại xe gì, từng yêu mấy người. Cô còn nhớ tôi không ăn hành và thường đau đầu sau khi uống rượu vang đỏ.
Còn tôi hầu như không hỏi gì về cô.
Tôi không biết nhà cô ở đâu. Không biết bố mẹ làm gì. Không biết cô có anh chị em hay không. Tôi chỉ biết số điện thoại, vài khách sạn cô thích và những chỗ trên cơ thể khiến cô phát ra âm thanh.
Tôi thường đến, quấn lấy cô, làm tình vài hiệp. Sau đó cả hai mặc quần áo. Tôi gọi xe cho cô hoặc tự lái về.
Tôi từng nghĩ như vậy là hiểu nhau.
Thật ra tôi chỉ hiểu cách cởi váy của cô.
“Tầng ba, phòng trong cùng hả chú?”
“Ừ. Cứ lên đi. Cửa chắc đang mở.”
Tôi bước vào.
Cầu thang hẹp và tối. Tay vịn bằng sắt đã bong sơn, trên mỗi chiếu nghỉ đều có dép và thùng nước. Tầng hai có người mở cửa nhìn tôi rồi khép lại. Tôi tiếp tục lên tầng ba.
Chưa tới nơi, tôi đã nghe tiếng cãi nhau.
Giọng Diễm vang từ căn phòng cuối hành lang.
“Chị đưa tiền để mày đóng học, mày đem đi đâu?”
Một giọng con trai đáp lại:
“Em đóng rồi.”
“Đóng rồi thì biên lai đâu?”
“Trường gửi qua email.”
“Mở ra cho chị xem.”
Không có tiếng trả lời.
Tôi dừng ở đầu hành lang.
Cánh cửa phòng trong cùng hé mở. Chiếc vali của Diễm nằm bên ngoài, chưa được kéo vào. Từ trong phòng bay ra một mùi ngọt gắt của thuốc lá điện tử.
“Lại hút cái thứ này đúng không?” Diễm hỏi.
“Bạn em hút.”
“Phòng có mình mày, bạn nào?”
“Chị đừng có lúc nào cũng tra hỏi được không?”
Giọng cậu con trai còn trẻ. Chắc chỉ khoảng mười chín, hai mươi tuổi. Có tiếng đồ vật bị đặt mạnh xuống bàn.
Diễm nói:
“Chị không hỏi thì mày còn học nữa không?”
“Em không muốn học.”
Bên trong im lặng vài giây.
“Tháng trước mày nói sẽ học đàng hoàng.”
“Em học không nổi.”
“Không nổi hay không chịu học?”
“Em đã bảo không muốn học nữa!”
Tiếng quát vọng ra hành lang.
Một cánh cửa phòng bên cạnh khẽ mở. Người phụ nữ bên trong nhìn tôi. Tôi quay mặt đi, như thể mình chỉ tình cờ đứng đó.
Giọng Diễm nhỏ xuống:
“Mày không học thì sau này làm gì?”
“Em tự đi làm.”
“Làm gì?”
“Gì cũng được.”
“Mày tưởng kiếm tiền dễ lắm à?”
“Ít nhất em không phải sống bằng tiền của chị.”
Câu đó khiến mọi thứ im hẳn.
Cánh cửa phòng trong cùng hé mở. Trước cửa có một đôi dép nam vứt lệch, một chiếc úp, một chiếc ngửa. Từ bên trong bay ra mùi ngọt gắt của thuốc lá điện tử.Giọng Diễm vang lên sau một lúc:
“Tiền của chị làm mày nhục lắm à? Thế tiền học chị đưa đâu?”
Cậu em không trả lời.
Diễm hỏi lại. Lần này giọng cô sắc hơn.
“Mày đem tiền đi đâu?”
“Em tiêu rồi.”
“Tiêu cái gì?”
“Đi với bạn.”
Một tiếng động khô vang lên. Tôi không biết Diễm đập tay xuống bàn hay ném thứ gì đó.
“Chị làm chết mẹ ngoài kia để gửi tiền cho mày học, còn mày đem đi ăn chơi?”
“Em không muốn lấy tiền từ cái lồn của chị !”
Cậu con trai vừa nói xong đã im bặt.
Tôi đứng ngoài cửa, không nhìn thấy mặt Diễm. Nhưng tôi biết câu ấy đã đánh trúng chỗ nào.
Tôi nhớ cách cô ôm tôi trên xe và nói đời mình chỉ quanh chữ đụ.
Không anh đụ thì người khác đụ.
Hai mươi lăm triệu mỗi tháng.
Một căn hộ hạng sang ở Quận 4.
Một thằng em học đại học trong dãy trọ cũ, mang tiền học đi chơi với bạn và hút thuốc lá điện tử.
Những con số tự tìm được vị trí của chúng.
Giọng cậu em nhỏ xuống:
“Em xin lỗi.”
Diễm không trả lời.
“Em sẽ nghỉ học, đi làm trả lại chị.”
Lại im lặng.
Tôi không muốn nghe thêm.
Tôi quay người, đi xuống cầu thang. Những bậc xi măng thấp và hẹp khiến tôi phải bước chậm. Ở tầng hai, căn phòng vừa hé cửa đã đóng kín. Tiếng cải lương dưới tầng một vẫn tiếp tục, người đàn ông trong tivi đang hát về một cuộc chia ly nào đó.
Ông chủ trọ vẫn ngồi bên bình trà.
Thấy tôi xuống, ông ngẩng lên.
“Sao? Nó có đi nữa không?”
Tôi nhìn về phía cầu thang.
“Cháu đợi.”
Một lúc sau, Diễm đi xuống. Mắt cô hơi đỏ, nhưng lớp trang điểm vẫn còn nguyên. Chỉ có hai bên cánh mũi ửng lên, giống người vừa khóc rồi rửa mặt bằng nước lạnh.
Ông chủ trọ nhìn cô. Diễm không nhìn lại.
Cô đi thẳng đến xe, nhận chiếc mũ bảo hiểm từ tay tôi rồi tự cài dây. Lần này cô không nhờ giúp.
“Về lại khu chung cư nhé?” tôi hỏi.
Diễm leo lên phía sau.
Không có tiếng đáp.
Tôi nhìn cô qua gương. Cô đang quay mặt về phía dãy trọ. Căn phòng tầng ba đã đóng cửa. Sau tấm rèm màu xanh, một bóng người đi qua rồi biến mất.
Tôi đề máy.
Diễm ngồi cách xa tôi. Hai tay cô nắm mép yên, không chạm vào lưng tôi như lúc đi. Khoảng trống ở giữa khiến chiếc xe hơi mất cân bằng mỗi lần tôi thắng.
Tôi không hỏi chuyện vừa rồi.
Có những chuyện chỉ cần nghe một lần đã là quá nhiều.
Tôi đưa xe ra khỏi hẻm, vòng lên cầu Nguyễn Văn Cừ rồi chạy dọc con kênh. Dòng xe trên cầu đông nhưng vẫn di chuyển được. Mặt trời đã xuống thấp, ánh sáng màu cam phản lên những cửa kính phía xa.
Ngày trước, khu này nổi tiếng vì tội phạm, nhà ổ chuột và dòng nước thối đen. Người ta đổ rác xuống kênh. Những căn nhà tạm chồng lên nhau, nghiêng về phía mặt nước như có thể đổ xuống bất cứ lúc nào. Ban đêm ít người dám đi một mình.
Bây giờ hai bên bờ có đèn, cây xanh và những tòa nhà mới. Quán cà phê mở cửa kính sáng choang. Người ta chạy bộ trên vỉa hè trong quần áo thể thao đắt tiền. Dòng nước không còn đen như trước, dù nếu nhìn kỹ vẫn thấy vài túi nylon mắc trong đám cỏ.
Thành phố biết cách làm cho những thứ cũ biến mất.
Phá đi. Sơn lại. Thắp thêm đèn.
Sau đó người ta sẽ quên nơi ấy từng bẩn đến mức nào.
Mọi thứ xung quanh đang sáng lên.
Còn tôi cứ tối dần.
Có lẽ Diễm cũng vậy.
Tôi nhìn cô qua gương. Cô ngồi phía sau, mặt quay ra con kênh. Ánh chiều chạy qua khuôn mặt rồi trượt khỏi đó. Đôi mắt cô trống rỗng, không giống cô gái từng đứng trong sự kiện ô tô với nụ cười dành cho bất cứ ai bước đến.
Tôi giảm ga.
“Ngồi sát vào.”
Diễm không đáp.
Tôi bỏ một tay khỏi tay lái, đưa ra sau tìm bàn tay cô. Các ngón tay cô lạnh. Tôi cầm lấy, kéo về phía trước rồi đặt lên bụng mình.
Diễm định rút lại.
Tôi giữ thêm một giây.
Sau đó cô thôi chống lại.
Tôi tìm bàn tay còn lại, kéo vòng qua bên kia. Hai cánh tay cô khép quanh eo tôi. Ngực cô chạm nhẹ vào lưng, nhưng cái ôm lần này không còn vẻ đùa cợt như khi rời tòa cao ốc.
Diễm lên tiếng:
“Ê, xe ôm này hơi quá nha.”
“Thì là xe ôm mà.”
“Liên quan gì?”
“Ôm đi. Không thu thêm phí dịch vụ đâu.”
“Bớt xàm.”
Tôi cười.
Một chiếc xe tải chạy ngang làm gió quất mạnh vào mặt. Tôi giữ tay lái chắc hơn. Hai tay Diễm cũng siết lại theo phản xạ.
“Anh xin lỗi nhé,” tôi nói.
“Có gì mà xin lỗi.”
Giọng cô vẫn cứng, nhưng hai tay không buông ra.
Tôi nhìn những ngọn đèn vừa sáng bên bờ kênh.
“Anh không còn là thằng Nam ngày trước nữa đâu.”
“Ừ.”
Cô đáp ngay.
Tôi hơi chột dạ.
“Ừ là sao?”
“Thì không còn như trước.”
“Khác chỗ nào?”
Diễm tựa trán vào lưng tôi.
“Nói nhiều hơn.”
Tôi bật cười.
Ngày trước tôi không cần nói. Tôi có xe, có tiền, có những căn phòng khách sạn đã đặt sẵn. Tôi đến gặp Diễm với áo quần thơm tho, nằm với cô vài tiếng rồi bỏ đi. Có lẽ tôi đã tưởng sự im lặng khi ấy khiến mình bí ẩn.
Thật ra tôi chỉ không quan tâm.
Bây giờ tôi chạy chiếc xe máy cũ, mặc áo khoác tài xế và tính từng cuốc xe. Thứ duy nhất có thể cho người khác là vài câu nói nhảm.
Diễm khẽ dịch tay xuống.
Trước khi tôi kịp hỏi, cô bóp vào giữa hai chân tôi qua lớp quần.
Tôi giật mình, tay lái chao nhẹ.
“Đụ má, làm gì vậy?”
“Kiểm tra.”
“Kiểm tra cái gì?”
“Xem còn xài được không.”
Cô bóp thêm một lần rồi rút tay về, ôm lại bụng tôi.
“Vẫn còn.”
Tôi không biết nên cười hay chửi.
Hai ngày. Hai lần bị phụ nữ bóp chim.
Nhưng cảm giác hoàn toàn khác nhau.
Lần trước là một bàn tay xa lạ, sự đùa cợt bẩn thỉu và cảm giác bị hạ thấp mà tôi phải nuốt xuống vì cần tiền. Lần này là bàn tay của một người từng biết cơ thể tôi, một người tôi đã vứt bỏ nhiều năm trước nhưng vẫn nhận ra tôi sau lớp khẩu trang.
Cả hai lần tôi đều đang mặc áo xe ôm.
Có lẽ vì thế mà tôi thấy mọi thứ càng buồn cười.
“Em vẫn dâm như trước,” tôi nói.
“Anh mới biết à?”
Diễm ôm tôi chặt hơn.
Chúng tôi chạy hết đoạn đường dọc con kênh mà không nói thêm. Mặt nước phản chiếu những bảng hiệu mới bật sáng. Một con chim đen bay thấp qua cầu rồi mất hút sau dãy nhà.
Khi tòa cao ốc hiện ra phía trước, hai tay Diễm mới từ từ nới lỏng.
Tôi chạy xuống lối vào dành cho xe máy rồi dừng cạnh sảnh. Bảo vệ nhìn biển số, sau đó nhìn Diễm nhưng không hỏi. Có lẽ ông ta đã quen với việc cô đi về cùng những người đàn ông khác nhau.
Diễm xuống xe, tháo mũ bảo hiểm đưa cho tôi. Tóc cô rối nhẹ ở hai bên. Cô vuốt lại nhưng không lấy kính râm ra đeo.
“Em gửi anh bao nhiêu?”
“Đúng tiền cuốc thôi.”
Cô lấy điện thoại thanh toán. Vài giây sau, máy tôi phát ra tiếng báo nhận tiền.
Diễm vẫn chưa đi.
“Anh có muốn lên phòng không?”
Tôi nhìn cô.
Tôi hiểu câu hỏi ấy có nghĩa gì. Trước đây chỉ cần một ánh mắt là đủ. Tôi sẽ gửi xe dưới hầm, đi theo cô vào thang máy. Có thể chúng tôi sẽ chẳng nói thêm câu nào cho đến khi quần áo nằm dưới sàn.
Một phần trong tôi vẫn nhớ cơ thể cô.
Mùi hoa nhài. Nốt ruồi cạnh tai. Cách cô cắn môi khi không muốn phát ra tiếng.
Tôi lắc đầu.
Diễm nhìn tôi vài giây.
Tôi nói thêm:
“Anh còn thiếu tiền cuốc hôm nay.”
Cô bật cười. Nụ cười đầu tiên từ khi rời dãy trọ.
“Em không bo thêm đâu.”
“Anh biết.”
“Chạy cho chết luôn đi.”
Diễm khẽ lườm tôi rồi quay vào sảnh.
Cửa kính mở ra. Luồng máy lạnh làm vạt váy cô lay nhẹ. Trước khi cửa khép, cô quay đầu nhìn lại một lần.
Tôi vẫn ngồi trên xe.
Cô giơ một ngón tay giữa lên.
Tôi cười hề hề, giơ lại.
Cánh cửa đóng.
Tôi nhìn thấy bóng mình phản trên mặt kính. Một gã đàn ông mặc áo tài xế, tóc bẹp dưới mũ bảo hiểm, đôi mắt mệt mỏi. Phía sau lớp kính, Diễm đi qua quán cà phê rồi biến mất về phía thang máy.
Ngày trước chúng tôi từng trần truồng nằm cạnh nhau. Tôi đã biết từng chỗ trên cơ thể cô, nhưng không biết cô có một đứa em đang học đại học. Tôi biết cô thích được chạm vào đâu, nhưng chưa từng hỏi tiền cô kiếm được dùng để làm gì.
Khi ấy, da thịt chúng tôi ở rất gần.
Còn con người thì không.
Hôm nay giữa tôi và Diễm chỉ có một chuyến xe, một cái ôm sau lưng và vài câu nói nhảm.
Vậy mà có lẽ đây mới là lần đầu tiên tôi thật sự gặp cô.
Hôm ấy tôi về khá trễ.
Sau khi đưa Diễm về, tôi tiếp tục chạy.
Buổi chiều trôi qua bằng mấy cuốc xe ngắn. Một người đi siêu thị, hai sinh viên về ký túc xá, một nhân viên văn phòng say xe đến mức suýt nôn lên áo tôi. Không ai đáng nhớ. Tôi cũng không muốn nhớ.
Đến gần tám giờ, ứng dụng im bặt. Tôi chạy lòng vòng gần bốn mươi phút mà không nhận được cuốc nào. Chấm xanh của tôi di chuyển trên bản đồ, nhỏ và vô dụng như một con ruồi bò trên màn hình.
Tôi dừng cạnh một cửa hàng đã đóng cửa, ngồi chờ dưới mái hiên.
Linh nhắn:
Anh có kịp về ăn tối không?
Tôi nhìn đồng hồ. Gần tám giờ.
Em cứ ăn trước đi. Anh còn làm.
Linh không hỏi tôi đang làm ở đâu. Cô chỉ nhắn:
Vậy anh nhớ ăn gì nhé.
Tôi trả lời bằng biểu tượng ngón tay cái.
Ngày trước tôi ghét người khác trả lời tin nhắn bằng biểu tượng đó. Nó có nghĩa là đã đọc nhưng không muốn nói thêm. Bây giờ tôi dùng nó thường xuyên vì chẳng biết phải nói gì.
Tôi mua một ổ bánh mì ở xe đẩy bên đường.
Hai mươi nghìn. Một ít thịt, vài cọng đồ chua và nước sốt. Người bán hơ ổ bánh trên bếp than rồi bọc trong tờ giấy mỏng. Tôi ngồi trên xe, ăn dưới ánh đèn từ bảng hiệu tiệm thuốc.
Ngày trước tôi chỉ thích bánh mì Huỳnh Hoa. Không thì phải chạy sang Bùi Thị Xuân mua. Ổ bánh phải nhiều thịt, nhiều bơ, cầm nặng tay. Ăn như vậy mới đã. Mới đáng gọi là bánh mì.
Có lần tôi lái xe gần nửa tiếng chỉ để mua hai ổ đem về cho Linh. Đến nơi cô bảo nhiều thịt quá, ăn không hết. Tôi vẫn mua như vậy vào lần sau.
Hồi có tiền, người ta khá khó tính với đồ ăn.
Phở phải đúng quán. Cà phê phải đúng loại hạt. Bánh mì cũng phải có tên tuổi. Tôi từng tưởng mình phân biệt được hương vị. Có lẽ lúc đó tôi chỉ đang phân biệt giá tiền.
Bây giờ, sau khi cày bục mặt cả ngày ngoài đường, ổ bánh mì hai mươi nghìn cũng không đến nỗi nào. Bánh hơi khô, thịt ít, đồ chua có vị ngọt quá mức. Nhưng nó nóng và làm bụng tôi bớt rỗng.
Như vậy là được.
Tôi ăn hết, phủi vụn bánh khỏi áo rồi tiếp tục chạy.
Mãi đến gần mười một giờ, số tiền trong ngày mới chạm mục tiêu. Ba trăm nghìn tiền thật, sau khi trừ phần ứng dụng cắn mất. Tôi nhìn con số trên màn hình hai lần mới tắt app.
Mỗi ngày kiếm ba trăm nghìn.
Ba mươi ngày là chín triệu, với điều kiện tôi không nghỉ, không bệnh, xe không hỏng và không bị thằng ô tô nào cán chết giữa đường.
Tính ra cũng sáng sủa.
Tôi tự chửi mình một tiếng rồi chạy về.
Đèn ngoài nhà đã tắt.
Tôi dắt xe vào thật nhẹ nhưng chân chống vẫn va xuống nền xi măng, phát ra một tiếng cạch. Không ai thức dậy. Cửa phòng mẹ Thu đóng. Phòng chị Lan cũng tối.
Linh đã ngủ.
Tôi nhìn qua khe cửa. Cô nằm quay mặt vào tường, một tay đặt trên chiếc gối bên cạnh. Có lẽ cô đã chờ tôi một lúc rồi mới ngủ.
Tôi không bước vào ngay.
Người tôi toàn mùi khói xe, mồ hôi và bụi đường. Tôi lấy quần áo rồi vào nhà tắm. Nước chảy xuống nền có màu xám nhạt trong vài giây đầu. Tôi đứng dưới vòi sen chưa đến năm phút, dùng xà phòng chà qua người rồi tắt nước.
Lúc đi về phòng, tôi thấy cuối hành lang vẫn còn ánh sáng.
Phòng Nhi chưa tắt đèn.
Tôi định đến nhắc nó ngủ sớm. Nhà nhỏ, tiền điện tháng này đã tăng. Con bé còn có thói quen bật đèn đến sáng rồi ngủ quên.
Cửa phòng không đóng hẳn.
Tôi vừa đưa tay định gõ thì nghe tiếng Nhi nói:
“Không được. Cái đó kỳ lắm.”
Giọng nó nhỏ và ngọt hơn bình thường.
Tôi dừng lại.
Một lúc sau, nó bật cười.
“Anh tặng đủ đi rồi em làm.”
Tôi nhìn qua khe cửa.
Nhi ngồi trước chiếc bàn nhỏ, điện thoại dựng trên giá, phía sau có chiếc đèn tròn chiếu thẳng vào mặt. Nó đã thay áo ngủ bằng chiếc áo thun ôm người. Tóc được chải gọn, môi có một lớp son mỏng.
Tai nghe chụp kín hai bên tai nên nó không nhận ra tôi.
Trên màn hình điện thoại, các dòng chữ chạy liên tục. Trái tim, hoa hồng và những biểu tượng quà tặng bay lên che gần nửa khuôn mặt. Nhi nhìn chúng với vẻ tập trung mà tôi chưa từng thấy khi nó ngồi học.
Nó đã hai mươi tuổi, đủ lớn để có bí mật riêng. Nhưng trong mắt cả nhà, nó vẫn là con bé ăn chậm nhất mâm, thường lén bỏ phần cá của mình sang bát Linh.
Tôi đứng nép sang một bên, nhìn thêm vài giây.
Một biểu tượng chiếc ô tô xuất hiện trên màn hình. Nhi lập tức vỗ tay.
“Cảm ơn anh Hoàng nhé. Anh muốn em làm gì?”
Phần bình luận chạy quá nhanh. Tôi chỉ đọc kịp vài câu. Một số là lời khen. Một số tục đến mức nếu ai nói trước mặt tôi, có lẽ tôi đã đấm vào mồm hắn.
Nhi đọc, hơi đỏ mặt.
“Không chơi cái đó đâu.”
Quà tặng lại xuất hiện.
Nó im lặng một chút rồi thực hiện một thử thách mang tính khiêu khích qua lớp áo. Sau đó nó ghé sát khuôn mặt vào camera, lè lưỡi theo yêu cầu của người xem. Một cây bút được nó cầm lên, chạm vào môi trong tiếng thông báo quà tặng liên tục.
Đám người trong phòng chat phát điên.
Những dòng chữ tục tĩu chạy kín màn hình.
Nhi cười. Nụ cười hơi cứng, nhưng vẫn cười. Mỗi khi một món quà lớn xuất hiện, vẻ khó chịu trên mặt nó lại biến mất.
Tôi lùi ra.
Trong đầu đã có sẵn một câu:
Mày tắt ngay cái thứ chó má đó đi.
Tôi là anh rể. Tôi không có quyền quản nó như bố, nhưng ít nhất cũng phải nói cho Linh biết. Đám đàn ông kia đang trả tiền để sai khiến nó. Hôm nay chỉ là những hành động qua lớp áo. Ngày mai chúng sẽ đòi thứ khác. Loại chuyện này không bao giờ tự dừng ở mức đầu tiên.
Tôi đi về phòng, lấy điện thoại.
Tôi nhớ biểu tượng ứng dụng và tên phòng của Nhi. Sau vài phút tìm kiếm, tôi tải được app rồi đăng nhập bằng tài khoản khách. Không cần tên thật. Không cần ảnh. Chỉ cần một số điện thoại.
Phòng của Nhi hiện ngay trong mục đang thịnh hành.
Tên tài khoản của nó là Thỏ đen nhõng nhẽo.
Hơn bốn trăm người đang xem.
Trên ảnh đại diện, Nhi mặc chiếc váy trắng tôi chưa từng thấy. Nó quay mặt nghiêng, tóc che một phần vai. Không giống con bé ngồi ăn cơm cùng gia đình. Cũng không hoàn toàn giống cô gái đang cười trước camera.
Tôi vào phòng.
Một thông báo hiện lên:
Vô Hồn đã tham gia.
Nhi nhìn lướt qua nhưng không nhận ra.
“Chào anh Vô Hồn nhé.”
Tôi ngồi trên mép giường, nghe em vợ mình chào một người mà nó không biết đang ở cách mình chưa đến năm mét.
Phần bình luận vẫn chạy.
Có người bảo Nhi đứng lên xoay một vòng. Có người yêu cầu nó kéo cổ áo thấp hơn. Có kẻ hỏi giá cuộc gọi riêng. Nhi bỏ qua những câu quá lộ liễu, nhưng lại làm theo vài yêu cầu nhỏ khi quà tặng xuất hiện.
Một biểu tượng du thuyền chạy ngang màn hình.
Căn phòng chat phát ra tiếng nhạc. Nhi đưa hai tay che miệng, mắt sáng lên.
“Trời ơi, cảm ơn anh Hoàng!”
Bên cạnh món quà có con số quy đổi.
Tôi nhìn nó.
Rồi nhìn lại.
Chỉ riêng món quà ấy đã có giá trị gần bằng số tiền tôi chạy ngoài đường từ sáng đến mười một giờ đêm.
Tôi mở bảng xếp hạng. Sau khi ứng dụng lấy phần trăm, số tiền Nhi nhận tối nay vẫn có thể gấp đôi thu nhập cả ngày của tôi.
Tôi ngồi yên.
Nhi chỉ cần ngồi trong phòng.
Cười.
Đọc tên những người đàn ông xa lạ.
Làm theo vài yêu cầu.
Tiền sẽ biến thành hoa hồng, ô tô và du thuyền, bay kín màn hình.
Nhi lại cười khi một món quà xuất hiện. Trong phòng bên cạnh, Linh trở mình, chiếc giường phát ra một tiếng kẽo kẹt nhỏ.
Tôi nhìn con số đang tăng trên màn hình của Nhi. Sau đó nhìn ứng dụng tài xế vừa tắt trên điện thoại mình.
Tôi vẫn nghĩ phải ngăn nó lại.
Chỉ có điều, tối hôm ấy, tôi không biết một thằng kiếm ít tiền hơn có quyền dạy người kiếm nhiều tiền hơn phải sống thế nào.