Xe Ôm – Update Chương 6
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Xe Ôm – Update Chương 6
Tác Giả: Vô Hồn
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: truyện người lớn
Ngày Cập Nhật : 25/08/2026
“Linh.”
Tôi ngẩng lên.
Cô Thảo đứng ở đầu bàn, tay cầm một tập hồ sơ màu xanh. Đồng hồ sau lưng cô chỉ tám giờ mười hai phút.
“Em mang cái này lên trình anh Trí ký.”
Cô đặt hồ sơ xuống rồi quay đi. Tôi vội gọi lại.
“Em giao cho ai ạ?”
Cô Thảo dừng chân.
“Lên tầng sáu.”
Cô nói như thể đó là việc mà bất cứ ai bước vào tòa nhà này cũng phải biết.
Tôi đã làm ở tập đoàn được một tháng sáu ngày.
Ở khách sạn cũ, tôi biết chìa khóa nào thường bị khách mang nhầm, nhân viên buồng phòng nào hay trốn vào cầu thang hút thuốc, và người đàn ông nào đặt phòng một người nhưng luôn xin hai chiếc khăn tắm. Công việc lễ tân dạy tôi nhớ mặt người khác trước khi họ kịp nhớ tên tôi.
Ở đây thì khác.
Tòa nhà có tám tầng, bốn thang máy và quá nhiều người đeo thẻ màu giống nhau. Tôi vẫn nhầm phòng kế toán với phòng kiểm soát nội bộ. Tôi cũng chưa biết trong một tập hồ sơ cần bao nhiêu chữ ký và phải đi qua những bàn nào trước khi được đặt trước mặt một người như ông Trí.
Tôi chỉ biết vị trí của mình thấp nhất. Tầng hai. Phòng tôi chỉ có bốn người, tôi, cô Hồng, chị Phượng và Cô Thảo là trưởng phòng. Nói là trưởng phòng nhưng phòng tôi là bé nhất, chuyên lo việc vặt trong công ty. Tôi thấy Cô Thảo gặp ai cũng vâng dạ.
Dẫu vậy ba người cùng phòng đã tốt nghiệp những trường mà tôi chỉ nghe tên trên quảng cáo tuyển sinh. Bằng của tôi được lấy sau bốn năm học không thật sự tốt. Cô Thảo chưa từng hỏi điểm. Người tuyển dụng cũng không hỏi nhiều. Trong buổi phỏng vấn, ông ta xem hồ sơ của tôi chưa đến hai phút nhưng nhìn tôi lâu hơn thế.
Đôi khi tôi tự hỏi nếu khuôn mặt mình khác đi, chiếc thẻ nhân viên trên ngực có còn tồn tại hay không.
Tôi mở tập hồ sơ.
Hợp đồng, phụ lục, bảng chi phí và bảy trang được đánh dấu bằng giấy nhớ màu vàng. Ở trang cuối có hai ô trống. Một ô dành cho kế toán trưởng đã ký sẵn. Ô còn lại in tên ông Trí, Phó Tổng.
Tôi buộc lại dây hồ sơ rồi đứng lên.
Cô Hồng đang bóc quả trứng luộc ở bàn bên cạnh nhìn theo.
“Lần đầu lên tầng sáu à?”
Tôi gật đầu.
Cô nhếch môi.
“Chúc may mắn.”
Phượng ngồi đối diện không rời mắt khỏi màn hình.
“Tập thể dục vài vòng cho quen. Ha ha.”
Hai người cùng cười. Tôi cũng cười theo, dù không hiểu điều gì đáng cười.
Tôi mặc chiếc váy màu kem Nam mua vào dịp sinh nhật năm ngoái. Nó không đắt, nhưng vừa vặn đến mức những người không quen thường nhìn xuống trước khi nhìn vào mặt tôi. Buổi sáng, tôi đã đứng trước gương khá lâu rồi mới quyết định mặc nó. Chiếc váy xanh rộng hơn chưa kịp khô.
Trên đường ra thang máy, ba người đàn ông đi ngược chiều. Người đầu tiên gật đầu chào. Người thứ hai nhìn thẻ tên trên ngực tôi. Người cuối cùng không nhìn gì cả cho đến khi đã đi qua, nhưng bóng anh ta trên tấm kính cho thấy đầu anh ta quay lại.
Tôi cảm nhận được những ánh mắt ấy.
Tôi từng nghĩ phụ nữ chỉ nhận ra khi đàn ông nhìn thẳng. Làm lễ tân lâu ngày khiến tôi hiểu họ còn nhìn qua cửa kính, màn hình tắt, mặt trong của thìa inox và bất cứ vật gì trả lại hình ảnh.
Cửa thang máy mở.
Một người đàn ông mặc sơ mi trắng giữ cửa cho tôi. Anh ta khoảng ngoài ba mươi, cà vạt xám, trên tay không có hồ sơ.
“Tầng mấy em?”
“Tầng sáu. Cảm ơn anh.”
Anh bấm nút. Khi cửa khép lại, mắt anh lướt qua thẻ của tôi.
“Em tên Linh à, phòng tổng hợp?”
“Vâng. Em mới vào.”
Anh nói câu đó khá tự nhiên, nhưng tôi vẫn quay sang nhìn. Anh cười.
“Lâu quá rồi anh không ghé xuống phòng rác đó. Chắc từ nay phải siêng hơn thôi.”
Tôi hỏi anh làm ở đâu. Anh cho biết mình tên Tuấn, bên đầu tư. Cách nói chuyện của anh dễ chịu, không cố tỏ ra thân thiết. Khi thang máy qua tầng bốn, anh mới bảo hôm nào rảnh sẽ mời tôi uống cà phê để “làm quen đồng nghiệp”.
Tôi chưa kịp trả lời thì cửa mở.
Chị Lệ ở phòng hành chính bước vào cùng mùi dầu gió quen thuộc. Cô đứng giữa chúng tôi, nhìn Tuấn rồi nhìn tập hồ sơ trên tay tôi.
“Chào chị !”
Chị ừ một tiếng. Câu chuyện về cà phê chấm dứt ở đó.
Tuấn xuống tầng năm. Trước khi đi, anh đưa tay chặn cửa rồi nói với tôi:
“Nhớ lời mời nhé.”
Chị Lệ đợi cửa đóng mới hỏi:
“Quen à?”
“Dạ, vừa quen tức thì.”
“Coi chừng dính drama đấy.”
Cô nói xong liền lấy điện thoại ra xem. Tôi không biết đó là lời đùa hay lời nhắc nhở.
Tầng sáu yên hơn những tầng dưới.
Tấm thảm hành lang dày đến mức tiếng gót giày của tôi gần như biến mất. Cửa kính ở cuối hành lang có hàng chữ PHÓ TỔNG GIÁM ĐỐC. Bên ngoài là bàn thư ký, một chậu lan trắng và chiếc cốc cà phê vẫn còn bốc khói.
Không có ai ngồi đó.
Tôi đứng chờ một lúc rồi nhìn quanh.
Tôi đặt hồ sơ xuống bàn. Một tờ giấy nhớ cạnh máy tính ghi: “Họp lúc 8h – phòng 803.” Có lẽ cô thư ký đang ở đó. Tôi định quay về thì ở góc cuối tầng có tiếng động. Tối bước đến thì nghe thấy có tiếng người bên trong. Tôi khẽ gõ cửa.
“Vào đi !”
Tôi đã nhìn thấy ông trong ảnh của tập đoàn, nhưng ngoài đời ông cao hơn. Áo sơ mi, vest xám, không thắt cà vạt. Cả ông và vị khách kia đều nhìn tôi một cách ngạc nhiên. Tôi không rõ tại sao.
Chúng tôi nhìn nhau vài giây.
Vài giây đủ để tôi nhận ra ông đang quan sát tôi. Không thô lỗ. Không che giấu. Ánh mắt ông đi từ khuôn mặt xuống tập hồ sơ rồi trở lại khuôn mặt tôi.
“Làm gì thế ?”
“Dạ, em mang hồ sơ lên trình anh ký.”
“Em ở phòng nào?”
“Dạ, phòng cô Thảo.”
Người khách cất lời :”Bà già đó đúng là chẳng biết phép tắc. Không dạy em phải đưa cho thư ký xem trước à ?”
Tôi thoáng sợ hãi. “Em xin lỗi, em không biết.” Tôi khẽ cúi đầu dịnh bước ra.
“Đứng đó chờ chút đi.”
Giọng ông Trí trầm, lịch sự. Tôi lập tức làm theo.
Tôi đứng yên một chỗ khoảng ba mươi phút, nghe họ nói chuyện với nhau, cái giày cao gót hại tôi. Khiến hai chân tôi mỏi nhừ, nhưng tôi không dám cử động mạnh. Tôi giống như một mặt hang trưng bày đang được để trên bàn cho người ta ngắm. Cuối cùng vị khách kia cũng chào ông Trí ra về, anh ta nhìn tôi một cái, khẽ cúi đầu rồi ra ngoài.
Ông Trí nhìn tôi, tôi khẽ nhoẻn miệng cười. Rồi đưa hồ sơ cho ông ấy. Ông ta đọc rất kỹ, nhưng rất nhanh. Tôi nghĩ đó là tác phong của người thành công. Ông ấy khoang vài chỗ, viết cái gì đó vào giấy ghi chú. Rồi xoay ghế lại, vẫn đang ngồi, đưa tập hồ sơ lại cho tôi. Tôi vưa đưa tay nhận thì ông buông tay ra, tập hồ sơ rơi xuống sàn , giấy tờ rớt ra.
“Ôi, em xin lỗi. Để em nhặt”
Tôi quỳ xuống. Mặt tôi ở ngay giữ đũng quần ông ta, ở đó U lên một cục. Tôi không biết đó có phải ông ta cố tình làm rơi không. Tôi không dám nhìn, chỉ cố gắng nhặt thật nhanh giấy tờ đã rơi.
Mùi nước hoa của ông rất nhẹ. Tôi nghe tiếng điều hòa, tiếng tay áo mình cọ vào mép bàn và cả hơi thở của chính tôi.
Tôi sợ.
Cùng lúc đó, một cảm giác nóng mỏng manh chạy qua bụng dưới. Nó đến quá nhanh, trái ngược hoàn toàn với điều tôi muốn, khiến mặt tôi nóng bừng. Tôi ghét cơ thể mình vì phản ứng ấy. Tôi càng ghét việc ông Trí có thể nhận ra.
Đầu ngón tay tôi vừa chạm được tờ giấy thì cánh cửa mở.
Cô thư ký đứng ở đó.
Không ai lên tiếng.
Ánh mắt cô đi từ ông Trí xuống tôi. Tôi vẫn quỳ giữa hai chân ông, một tay chống trên thảm. Nhưng cô thư ký đứng ngoài thì chỉ thấy như tôi đang bú cặc cho ông ta.
Cô dừng lại đúng một giây.
“Xin lỗi anh.”
Cánh cửa khép lại.
Tôi vội đứng lên. Chân phải bị tê khiến người tôi chao đi. Một bàn tay giữ lấy eo tôi. Siết nhẹ
Không mạnh đến mức đau, nhưng cũng không hề có vẻ vô tình. Bàn tay ấy ở lại lâu hơn mức cần thiết. Tôi đặt tờ giấy lên bàn, cố lùi ra. Ông buông eo tôi rồi nắm lấy bàn tay đang giữ mép hồ sơ.
Tôi giật lại.
“Em xin phép.”
Ông nhìn tôi. Một nụ cười rất mỏng hiện ra ở khóe miệng.
“Được.”
Ông sắp lại tập giấy, chỉ vào ba dấu bút. “Nhìn kỹ nhé, đem về, nói Thảo xem lại, đưa qua phòng kế toán sửa.”
Tôi ôm hồ sơ vào ngực. Vâng dạ
Ông nói thêm:
“Em tự mang lên. Lần sau vào thẳng đây.”
Không có câu nào thừa. Cũng không có chỗ cho tôi hỏi vì sao.
Tôi cúi đầu rồi ra ngoài.
Cô thư ký đã trở lại bàn. Cô khoảng bốn mươi tuổi, tóc cắt ngắn và đeo kính gọng đen. Cốc cà phê không còn bốc khói.
Cô nhìn vết bụi trên đầu gối tôi. KHông nói gì.
Tôi định giải thích rằng chính ông Trí đã bảo tôi vào. Nhưng vẻ mặt cô cho biết lời giải thích ấy chỉ khiến sự việc tệ hơn.
Tôi cúi đầu rồi đi về phía thang máy.
Ngay trước khi cửa đóng, tôi nhìn thấy cô thư ký cầm điện thoại lên.
Cô Thảo không ngẩng đầu khi tôi đặt hồ sơ xuống.
“Anh Trí ký chưa?”
“Có ba chỗ phải sửa.”
Cô mở ra. Những vòng bút xanh khiến mặt cô thay đổi.
“Em đưa thẳng vào phòng à ? Em may mắn đấy, chưa bị đuổi. Giờ hoàn thành cái này đi ! Xuống kế toán. Nói sửa ngay”
Tôi ôm tập hồ sơ lên tầng ba.
Phòng kế toán có mùi giấy mới và cà phê hòa tan. Tôi vừa tới, một người đàn ông trẻ ở bàn cuối đã đứng bật dậy.
“Em cần gì?”
Tôi nói :” Sếp Trí nói cần sửa lại mấy chỗ về số liệu trong hợp đồng này !”
Anh chạy đến nhanh đến mức va vào ghế. Thẻ tên ghi Quân. Anh nhận hồ sơ, xem các dấu bút của ông Trí rồi hỏi nhỏ một tiếng.
“Ủa em là thư ký mới của sếp à ?”
“Dạ không. Em mới tới, em làm phòng tổng hợp chỗ chị Thảo.”
Anh ta :“A !” Rồi kéo ghế, nói :” EM đợi chút nhé !”
Anh về bàn, mở bảng tính và bắt đầu sửa.
Mười lăm phút sau, máy in chạy liên tục. Quân thay ba trang, đóng dấu giáp lai rồi tự tay rà soát từ đầu. Khi đưa lại hồ sơ, anh giữ mép giấy chưa buông ngay.
“Em tên gì ?”
“Linh ạ.”
“Em đưa lại sếp nhé !”
Câu nói thẳng đến mức tôi không biết trả lời thế nào.
Quân cười, buông tay.
“Cố lên.”
Tôi cám ơn anh rồi đi.
Lần thứ hai tôi lên tầng sáu, cô thư ký đã đợi sẵn. Tôi đi thẳng vào phòng sếp thì chị Thư Ký gọi lại. “Này, em làm gì đấy ?”
“Dạ em trình ký sếp.”
“Không biết qui tắc à. Phải đưa qua đây cho tôi kiếm tra.”
Tôi liền đưa cho chị ấy. Chị ấy không đọc, vứt nó sang một bên, rồi nói về đi.
“Anh Trí nói em sửa xong thì mang qua…”
“Thật không biết phép tắc.” Chị ta đập bàn. Để tạo gọi cho bà Thảo. Tôi sợ quá nói :” Chị ơi, em xin lỗi ! EM mới…”
Cửa phòng mở.
Ông Trí bước ra, theo sau là hai người đàn ông mặc vest. Ông nhìn tập hồ sơ dưới tay cô thư ký rồi nhìn tôi.
“Xong chưa?”
“Dạ, xong rồi.” Tôi đáp.
“Sao không mang vào đây ?”
Cả tôi và chị thư ký đều không biết phải trả lời sao. Ông Trí chậm rãi đi lại, cầm tập hồ sơ lên xem, rồi ký vào. Đưa lại cho tôi. Tôi cúi đầu cám ơn. Ông ấy khẽ cầm tay tôi, tôi không dám rút ra. Ông ta cười rồi rút tay lại
“Lần sau cứ mang lên.”
Ông nói với tôi, nhưng cô thư ký tái mặt.
Hai người đàn ông phía sau im lặng. Một người nhìn tôi lâu hơn bình thường. Người còn lại nhìn cô thư ký, như thể vừa hiểu ra điều gì đó.
Ông Trí rời đi.
Tôi cúi đầu chào cô thư ký. Cô không đáp.
Tôi ôm hồ sơ vào thang máy. Chỉ khi cửa đóng, tôi mới phát hiện lòng bàn tay mình ướt mồ hôi.
Ở tầng hai, cô Thảo kiểm tra đủ chữ ký. Cô không hỏi chuyện gì đã xảy ra. Tôi cũng không kể.
Cô đặt hồ sơ sang một bên.
“Chụp lại toàn bộ. Gửi trước mười một giờ.”
Đó là câu duy nhất.
Phòng sao chụp có ba người phụ nữ.
Cô Mai bên nhân sự đứng trước máy photocopy. Cô Vân và một người tôi chưa biết tên đang ăn ổi chấm muối trên chiếc bàn nhỏ. Khi tôi bước vào, câu chuyện của họ dừng lại.
Cô Vân nhìn tập giấy trên tay tôi.
“Cái hồ sơ của sếp Trí à?”
Tôi nói phải.
Cô Mai bật cười.
“Người mới mà giỏi thế.”
Tôi không hiểu ý cô. Tôi đặt từng trang lên bàn, dùng điện thoại chụp lại theo thứ tự. Ánh đèn trên trần phản vào mặt giấy khiến tôi phải đứng lên, khom người để lấy đủ bốn góc.
Một bàn tay đập vào mông tôi.
Tiếng vỗ khô và rõ.
Tôi giật mình, suýt đánh rơi điện thoại.
Cô Vân cười lớn.
“Đẹp thế này thì ai chẳng ký.”
Mặt tôi nóng bừng. Tôi kéo váy xuống theo phản xạ.
Cô Mai bước lại, ngắm tôi từ đầu đến chân.
“Con bé đẹp thật. Cả tập đoàn này chắc không có đứa thứ hai.”
Giọng cô giống một lời khen. Ánh mắt lại khiến tôi thấy mình như một món đồ đang được định giá.
Người phụ nữ còn lại cắn miếng ổi.
“Nghe nói vào tận phòng rồi.”
“Không phải như mọi người nghĩ đâu ạ.”
Tôi vừa lên tiếng, cô Vân đã khoát tay.
“Ai nghĩ gì đâu.”
Cả ba cùng cười.
Tôi cố giải thích rằng tôi không biết quy trình, rằng chính ông Trí mở cửa, rằng hồ sơ có lỗi nên phải sửa. Nhưng càng nói, vẻ thích thú trên mặt họ càng rõ.
Cuối cùng cô Mai chỉ bảo:
“Thôi, ở đây chuyện gì cũng qua nhanh. Trừ chuyện hay.”
Điện thoại tôi rung. Cô Thảo nhắc gửi ảnh.
Tôi thôi giải thích.
Khi chụp tới trang cuối, tôi nghe cô Vân nói nhỏ phía sau:
“Con bé mới vào hơn tháng đã có chuyện với sếp Trí.”
Cô ta nói đủ nhỏ để có thể phủ nhận, đủ lớn để tôi nghe thấy.
Tôi gửi ảnh rồi ôm hồ sơ ra ngoài. Hành lang vẫn đông như mọi ngày, nhưng tôi có cảm giác vài người đang nhìn mình khác trước.
Có thể tin đồn đã đi bằng thang máy trong lúc tôi đi cầu thang.
Trên bàn tôi có một cốc trà sữa.
Tên tôi được viết trên nắp bằng bút đen. Bên cạnh là mảnh giấy nhỏ: “Cảm ơn em đã giúp. Quân.”
Cô Hồng nhìn cốc nước rồi nhìn tôi.
“Quân, phó phòng kế toán mua đấy.”
Phượng chống cằm.
“Bọn chị nhờ nó mua cả năm, chưa thấy lần nào.”
Cô Hồng cầm cốc lên xem.
“Lại còn thêm trân châu trắng.”
Tôi đặt hồ sơ xuống.
“Chị uống không ạ ?”
Cô Hồng cắm ống hút ngay.
“Thế chị không ngại.”
Phượng bật cười.
“Người ta mua cho Linh, bà uống hộ. Đúng là tình đồng nghiệp.”
Cô Hồng hút một ngụm rồi nói trà sữa tình yêu uống ngon lắm. Cô không nhắc đến hồ sơ hay ông Trí. Nhưng khi hai người quay về màn hình, tôi thấy cửa sổ trò chuyện trên máy Phượng hiện lên tên mình.
Quân xuất hiện ở cửa phòng sau giờ trưa.
Anh không bước vào ngay. Anh nhìn cốc trà sữa trên bàn cô Hồng, rồi nhìn tôi.
“Em không thích à?”
Tôi nói cô Hồng chưa ăn sáng nên tôi nhường.
Cô Hồng đang uống liền giơ cốc lên.
“Cảm ơn nhé. Mai mua tiếp.”
Quân hơi lúng túng, nhưng không bỏ đi.
“Chiều em rảnh không? Xuống dưới uống cà phê.”
Cả phòng im hơn một chút.
Tôi mỉm cười, vẫn giữ giọng xã giao đã học được từ quầy lễ tân.
“Hôm nay em phải làm nốt hồ sơ. Để khi khác nhé.”
Anh gật đầu.
Đó không hẳn là lời tỏ tình. Tuy nhiên, cách anh nhìn tôi khiến hai người phụ nữ trong phòng không cần nghe thêm.
Khi Quân đi rồi, Phượng bảo:
“Có người mới vào, đàn ông trong tòa nhà chăm hẳn.”
Tôi mở máy tính. Nghe hai tai nóng ran.
Cô Hồng vẫn hút trà sữa.
“Đẹp cũng sướng quá nhỉ !”
Câu ấy khiến tôi nhớ đến buổi phỏng vấn. Người tuyển dụng đã xem bằng của tôi trong vài giây rồi hỏi tôi có sẵn sàng gặp khách hàng thường xuyên hay không.
Tôi không đáp.
Trong hộp thư có một email mới từ cô thư ký tầng sáu. Nội dung chỉ gồm hai dòng:
Hồ sơ sau này thực hiện đúng quy trình.
Không tự ý vào phòng lãnh đạo.
Tôi đọc hai lần.
Ngay sau đó, điện thoại bàn đổ chuông.
Cô Thảo nghe máy. Cô chỉ nói “vâng” ba lần rồi quay sang tôi.
“Anh Trí hỏi hồ sơ đã chuyển đi chưa.”
“Em gửi rồi ạ.”
“Anh ấy dặn từ sau em phụ trách bộ này.”
Phượng ngừng gõ phím. Cô Hồng đặt cốc trà sữa xuống.
Tôi nhìn email của cô thư ký vẫn còn mở trên màn hình.
Hai mệnh lệnh hoàn toàn trái ngược.
Tôi ở vị trí thấp nhất nên không được quyền chọn mệnh lệnh mình thích. Nhưng nếu làm theo một người, tôi sẽ đắc tội với người còn lại.
Đến lúc ấy tôi mới hiểu hồ sơ màu xanh chưa thật sự kết thúc.
Nó chỉ vừa mở ra một cánh cửa.
Gần sáu giờ, tôi mới tắt máy.
Cô Hồng và Phượng đã về trước. Trên bàn cô Hồng còn chiếc cốc rỗng, những viên trân châu trắng dính dưới đáy. Tôi kiểm tra ngăn kéo, khóa tủ hồ sơ rồi đi xuống tầng trệt.
Chú bảo vệ đang kéo cánh cửa kính nhìn thấy tôi liền đứng lên.
“Hôm nay về muộn thế?”
“Dạ. Nay cháu nhiều việc.”
Chú cầm chìa khóa xe từ tay tôi.
“Để chú dắt ra. Đường trước cổng đang đông.”
Một phụ nữ ở phòng sao chụp cũng vừa xuống. Cô đứng cạnh xe mình, loay hoay với chiếc xe khác đang đè lên xe cô ta. Chú bảo vệ đi ngang qua cô, dắt xe của tôi ra tận mép đường.
Tôi cảm ơn.
Người phụ nữ nhìn tôi, rồi nhìn chú. Tôi nhận ra cô chính là người đã ngồi ăn ổi trong phòng sao chụp.
Cô không nói gì. “Chu choa ơi, công ty này dịch vụ dắt xe nữa cơ à, Chú ơi, dắt x echo con này”.
Chú bảo vệ chẳng thèm đáp. Khi tôi nổ máy, cô ta vẫn xắt xéo ở trong hầm.
Tôi chạy khỏi cổng tập đoàn trong tiếng còi xe giờ tan tầm.
Trong gương chiếu hậu, tòa nhà phủ kính phản chiếu ánh chiều. Tám tầng cửa sổ trông giống nhau. Ở đâu đó sau những ô kính ấy, có người đã kể lại chuyện tôi quỳ trong phòng ông Trí theo một cách khác.
Tôi không biết câu chuyện hiện giờ đã thành hình gì.
Tôi chỉ biết sáng hôm sau mình vẫn phải quay lại.
Và lần tới, trước khi mang bất cứ tập hồ sơ nào lên tầng sáu, tôi sẽ tự đếm từng trang.
.
.
.
Tôi về đến nhà khi mọi người đã ăn được nửa bữa.
Cánh cửa sắt không khóa. Trong phòng khách, chiếc quạt cây quay chậm, mỗi lần đổi hướng lại kêu một tiếng cộc. Mùi cá kho và rau muống luộc bay ra từ gian bếp.
Mẹ nhìn tôi đầu tiên.
“Sao hôm nay về muộn thế con?”
“Dạo này bắt đầu nhiều việc mẹ ạ.”
Tôi tháo giày, đặt túi lên chiếc ghế cạnh cửa. Mẹ đứng dậy lấy thêm bát, nhưng tôi bảo mẹ cứ ngồi. Nồi cơm vẫn còn trên bàn, bên cạnh là đĩa cá chỉ còn phần đầu và hai khúc đuôi.
“Nam chưa về à mẹ?”
“Chưa.”
Mẹ Thu trả lời rồi xới cơm cho tôi. Bà nén cơm xuống bằng muôi như thể sợ tôi ăn không đủ no.
“Gọi nó chưa?”
“Để lát con gọi ạ. Dạo này ảnh hơi khó chịu.”
Chị Lan ngồi đối diện, một chân co lên ghế. Chị chỉ mặc chiếc quần lót màu xám và chiếc áo thun hở ngực. Cổ áo trễ sang một bên, để lộ gần hết vai. Chị vừa ăn vừa xem điện thoại, thỉnh thoảng lại cười một mình.
Nhi ngồi cạnh mẹ, cúi đầu gỡ xương cá. Con bé ăn rất chậm. Trước mặt nó còn gần nguyên bát cơm.
Tôi ngồi xuống, nhìn chị Lan.
“Chị mặc gì kỳ vậy?”
Chị không ngẩng lên.
“Ở nhà chứ có đi đâu.”
“Nhà còn chồng em nữa.”
Lúc ấy chị mới đặt điện thoại xuống. Chị nhìn bộ quần áo của mình rồi nhìn tôi.
“Thằng chồng mày còn lâu mới về.”
“Chị biết anh ấy mấy giờ về à?”
“Không biết.” Chị gắp một cọng rau. “Giờ này chắc vẫn còn lang thang, bận rộn lắm.”
Cách chị nhấn vào hai chữ bận rộn khiến tôi ngừng cầm đũa.
“Chị nói thế là sao?”
Mẹ Thu nhìn chị Lan. Chị vẫn thản nhiên nhai hết cọng rau rồi mới trả lời.
“Thằng shipper quen của tao thấy chồng mày chạy Grab.”
Tôi tưởng mình nghe nhầm.
“Thấy ai?”
“Chồng mày. Nam ấy.”
“Không thể nào.”
“Có gì mà không thể? Nó chụp cả hình gửi tao xem.”
Chị Lan cầm điện thoại lên, lướt vài lần rồi xoay màn hình về phía tôi.
Bức ảnh được chụp từ phía bên kia đường. Hình hơi nhòe, nhưng tôi vẫn nhận ra chiếc xe máy màu đen và Nam, anh khoác chiếc áo Grab bên ngoài chê đi bộ đồ sơ mi bên trong. Phía sau là một cô gái trẻ ôm ba lô. Trên đầu anh có chiếc mũ bảo hiểm màu xanh.
Tôi nhìn bức ảnh lâu hơn mức cần thiết.
Có thể là người giống anh.
Nhưng tôi nhận ra đôi giày. Chính tay tôi đã giặt đôi giày ấy vào tối chủ nhật.
“Chắc anh ấy chạy thêm,” tôi nói.
Giọng tôi nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.
Chị Lan cười khẩy.
“Chạy thêm gì. Thằng kia gặp nó mấy lần rồi. Sáng chở khách, trưa đứng trước trung tâm thương mại, tối nhận đồ ăn.”
“Có khi công việc ở công ty chưa ổn.”
“Công ty lớn nào cho nhân viên tranh thủ chạy xe ôm cả ngày?”
Tôi đặt đũa xuống.
“Chị thôi đi.”
“Gớm, sĩ diện bỏ mẹ ra. Bày đặt nói làm công ty lớn. Té ra chạy xe ôm.”
“Lan.”
Mẹ Thu gọi tên chị. Giọng mẹ không lớn nhưng sắc.
“Con nói gì vậy?”
“Con nói sai à?”
“Nó chịu khó làm ăn thì có gì sai đâu.”
“Vâng. Con có bảo chạy xe là ăn cướp đâu.”
Chị Lan đẩy bát ra giữa bàn.
“Con chỉ buồn cười thôi. Cứ tưởng em gái con ngon lành, bao nhiêu người theo lại chọn được mối ngon. Ai dè rước về một cục cứt.”
“Chị đủ rồi đấy.”
Tôi nghe giọng mình run lên.
Chị Lan đứng dậy, cầm điện thoại.
“Ừ, chồng mày thì mày bênh. Sau này đừng bảo tao không nói trước.”
Chị bước về phòng. Chiếc áo thun trễ xuống sau lưng, nhưng lần này tôi không gọi chị lại.
Mẹ Thu thở dài.
“Nó ăn nói lúc nào cũng vậy. Con đừng để bụng.”
Nhi vẫn im lặng. Con bé gỡ được một mẩu thịt nhỏ, định bỏ vào bát mình rồi lại đặt sang bát tôi.
“Chị ăn đi.”
Tôi nhìn nó.
“Sao em không ăn?”
“Em no rồi.”
Bụng con bé kêu đúng lúc đó. Nó cúi đầu, giả vờ tìm xương trong bát.
Tôi không hỏi thêm.
Bữa cơm chìm vào im lặng.
Tiếng tivi nhà hàng xóm vọng qua bức tường. Một người đàn ông đang quảng cáo thuốc bổ gan bằng giọng vui vẻ quá mức. Ngoài ngõ có tiếng xe máy dừng lại rồi chạy đi. Mỗi lần nghe tiếng động cơ, tôi lại ngẩng lên nhìn cửa.
Không lần nào là Nam.
Tôi ăn hết bát cơm dù không còn cảm thấy mùi vị. Mẹ định xới thêm, tôi lắc đầu rồi thu bát đũa xuống bếp.
“Để đó mai mẹ rửa.”
“Con rửa luôn.”
“Đi làm cả ngày rồi, vào tắm đi.”
Tôi nhìn hai bàn tay mẹ. Da quanh móng tay nứt thành những đường nhỏ vì nước rửa bát. Tôi muốn nói mình không mệt, nhưng cuối cùng vẫn đặt bát vào chậu.
“Vâng.”
Khi đi ngang qua phòng chị Lan, tôi nghe tiếng video phát trong điện thoại. Chị đã cười trở lại, như thể chuyện vừa rồi chỉ là một mẩu tin chị tình cờ kể trong bữa ăn.
Tôi khóa cửa phòng tắm.
Bóng đèn trắng làm khuôn mặt trong gương nhợt hơn bình thường. Tôi tháo thẻ nhân viên, đặt lên chiếc kệ nhựa cạnh bàn chải. Dây đeo màu xanh nằm cuộn lại, cái tên NGUYỄN THÙY LINH vẫn hướng lên trên.
Một ngày trước, tấm thẻ ấy chỉ chứng minh tôi có việc làm.
Bây giờ nó giống thứ duy nhất tôi có thể dựa vào.
Tôi cởi chiếc váy màu kem. Trên đầu gối vẫn còn một vệt sẫm do quỳ trên thảm trong phòng ông Trí. Tôi dùng ngón tay chà thử. Vết ấy nhạt đi nhưng không biến mất.
Trong gương là khuôn mặt người tuyển dụng từng nhìn lâu hơn tấm bằng đại học. Là vòng eo ông Trí đã đặt tay lên. Là cơ thể khiến những người phụ nữ trong phòng sao chụp đem ra đùa cợt và khiến Quân mang một cốc trà sữa lên tận tầng hai.
Từ nhỏ, tôi đã được bảo rằng mình đẹp.
Ban đầu là họ hàng. Sau đó là bạn học, thầy cô, những người bán hàng ngoài chợ. Lớn thêm một chút, lời khen chuyển thành thư, hoa và những tin nhắn gửi lúc nửa đêm. Có những người tôi chưa từng nói chuyện cũng bảo rằng họ yêu tôi.
Tôi từng nghĩ vẻ ngoài là một điều tự nhiên, giống như chiều cao hay màu tóc.
Đến hôm nay tôi mới thấy nó có thể là một món nợ. Người khác cho mình cơ hội vì nó, rồi cũng có thể đòi lại thứ gì đó.
Tôi mở vòi sen.
Nước lạnh trút xuống tóc và vai. Tôi nhắm mắt, nhưng bức ảnh trong điện thoại chị Lan vẫn hiện ra. Chiếc mũ xanh. Đôi giày cũ. Cô gái ngồi phía sau xe Nam.
Anh đã nói mình làm cho một công ty lớn.
Anh còn kể văn phòng nằm ở khu trung tâm, có phòng họp nhìn xuống sông. Mỗi lần tôi hỏi cụ thể hơn, anh lại bảo những ngày đầu rất bận, chưa có gì đáng kể. Tôi đã tin vì muốn tin.
Nam đang chạy Grab.
Điều làm tôi đau không phải công việc ấy. Không có gì đáng xấu hổ trong việc chở khách để kiếm tiền. Tôi đau vì mỗi sáng anh vẫn mặc sơ mi, vẫn vuốt phẳng cổ áo trước gương rồi nói với tôi rằng anh đi làm.
Anh đã học cách nói dối.
Nhưng có lẽ lời nói dối ấy không dùng để lừa tôi. Nó là mảnh vải cuối cùng anh còn có thể kéo lên để che vết thương của mình.
Nam từng giống một con sư tử. Bây giờ anh là con sư tử bị thương, chui vào chỗ tối và cắn bất cứ bàn tay nào muốn chạm tới.
Tôi tựa trán vào tường.
Nước chảy qua mặt. Tôi không biết từ lúc nào trong đó đã có nước mắt.
Lần đầu tiên tôi chú ý đến Nam là trong một buổi sinh hoạt của câu lạc bộ khởi nghiệp ở trường.
Anh đứng trước gần một trăm người, tay cầm chiếc micro bị rè. Áo sơ mi của anh khi ấy cũng nhăn. Anh nói về các mô hình kỹ thuật trong đầu tư, thứ mà tôi không còn nhớ rõ.
Tôi không hiểu hết những con số anh đưa ra.
Tôi chỉ nhớ cách anh nói.
Nam không nhìn xuống giấy. Ai hỏi gì, anh trả lời điều đó. Anh chia sẻ cả những thứ có thể khiến người khác trở thành đối thủ. Khi một người bạn bên cạnh nhắc anh nên giữ lại vài thông tin, anh cười.
“Biết thì nói thôi. Một mình tôi có làm hết được đâu.”
Giữa đám đông, anh trông như thể không biết sợ.
Tôi đã quen với việc được đàn ông chú ý. Từ năm nhất đại học, điện thoại của tôi lúc nào cũng có tin nhắn làm quen. Người gửi hoa tới ký túc xá, người đứng chờ ngoài cổng trường, người xin số qua bạn bè. Có tháng tôi nhận được nhiều quà đến mức phải nhờ chị Lan gửi xe mang bớt về nhà.
Nam không phải người giàu nhất trong số đó.
Anh cũng không đẹp trai nhất.
Nhưng ở anh có một trường năng lượng gì đó thu hút tôi, cái vể ngây ngô sẵn sàng chia sẻ mọi thứ mà anh ấy có. Thế rồi trong một buổi họp mặt ban bè. Anh xuất hiện, cũng vài người bạn. Anh lớn tuổi hơn nên đám bạn tôi ai cũng anh Nam, anh Nam. Rồi cuối buổi, anh đến gần tôi. Hỏi một câu :”Em hẹn hò với anh không ?”
Không phải tôi có bạn trai chưa. Không phải tôi thích ăn gì. Cũng không phải anh có thể xin số điện thoại hay không.
Tôi đã bật cười khi đó. Là anh ngây ngô, hay ngông cuồng hay con người thẳng thắn đến vậy. Tôi khẽ lắc đầu, rồi về cùng bạn.
Ngày hôm sau anh gửi cho tôi một bó hoa nhỏ. Ba ngày sau lại là một bó hoa. Một tuần sau nữa, anh đứng chờ tôi ngoài cổng trường với hai cốc cà phê.
Anh tấn công tôi bằng hoa, quà và một sự tự tin gần như vô lý.
Tôi đồng ý đi cùng anh không phải vì những thứ đó. Tôi đồng ý vì ở bên Nam, tôi không thấy anh là một người thẳng thắn, tốt bụng.
Có lần chúng tôi đang uống cà phê bên đường thì một bà cụ chạy đến.
Tóc bà rối, hai dép khác màu. Bà nói con gái đang nằm viện vì ung thư, cần tiền đóng viện phí gấp. Câu chuyện lộn xộn, tên bệnh viện cũng thay đổi hai lần. Tôi nhận ra ngay đó là trò lừa.
Nam vẫn lấy ví.
Anh đưa bà số tiền gần bằng cả tuần ăn của tôi.
Khi bà đi rồi, tôi bật cười.
“Anh sĩ gái với cả bà cụ à?”
Nam nhìn theo bóng bà.
“Anh đâu có sĩ.”
“Rõ ràng là lừa đảo.”
“Có thể.”
“Vậy sao còn cho?”
Anh khuấy cốc cà phê đã tan hết đá.
“Dẫu có một phần trăm là thật thì mình cũng nên tin họ.”
Tôi bảo anh làm kinh doanh mà nghĩ như thế thì sớm muộn cũng mất tiền.
Nam cười.
“Người ta đầu tư vào anh cũng vì họ tin anh. Anh nhận lòng tin của người khác thì thỉnh thoảng cũng phải tin lại ai đó chứ.”
Tôi đã yêu anh một phần vì câu nói ấy.
Anh tốt bụng, thật thà và tin người. Khi ấy, những điều đó khiến anh khác với những người đàn ông luôn tính xem họ sẽ nhận được gì từ tôi.
Sau này, chính chúng đã hại anh.
Nam tin người bạn thân nhất. Anh giao tiền, khách hàng và cả chữ ký của mình cho người đó. Khi sự việc vỡ ra, người bạn biến mất. Số tiền của những người đã đầu tư cũng không còn.
Nam có thể bỏ trốn.
Nhiều người đã khuyên anh làm thế. Chỉ cần đổi số điện thoại, rời khỏi thành phố, bắt đầu lại ở một nơi không ai biết tên. Nhưng anh không đi. Anh bán xe, bán phần đất bố mẹ để lại, rút hết tiền tiết kiệm và trả từng khoản.
Anh bảo những người tin mình không có lỗi.
Sau cùng, họ lấy lại được một phần tiền.
Còn Nam mất gần như tất cả.
Căn nhà này trở nên chật chội hơn kể từ ngày vợ chồng tôi chuyển về. Mẹ phải tính giá từng đồng ở thành phố này. Nhi thôi học thêm. Chị Lan nhìn Nam như nhìn một người khách ở quá lâu nhưng không chịu rời đi.
Và Nam cũng không còn là Nam mà tôi từng biết.
Anh không tin ai. Không kể chuyện công việc. Không hỏi ý kiến tôi. Mỗi lần tôi chạm vào điều anh muốn giấu, anh lập tức khó chịu. Có lần anh quát tôi chỉ vì tôi hỏi anh đã ăn trưa chưa.
Bây giờ anh mặc sơ mi ra khỏi nhà để chạy xe ôm.
Tôi không biết nên nói gì với ảnh nữa. Tại sao anh không thể nói điều đó với em ?
Tôi tắt vòi sen. Phòng tắm lập tức yên xuống, chỉ còn tiếng nước nhỏ từ tóc tôi xuống nền gạch.
Tôi lau mặt gương bằng lòng bàn tay.
Khuôn mặt tôi hiện ra lần nữa. Đôi mắt đỏ, tóc ướt bết vào má. Không còn chiếc váy kem, thẻ nhân viên hay những ánh nhìn đi theo tôi ngoài hành lang. Chỉ còn một người vợ đang đứng trong căn phòng tắm nhỏ của mẹ mình.
Tôi không thể bắt Nam trở lại thành con người cũ.
Nhưng tôi có thể giữ công việc.
Tôi cần làm thật tốt, dù cô thư ký ghét tôi, dù cô Hồng và Phượng đem tên tôi đặt vào những cửa sổ trò chuyện, dù ông Trí đang muốn điều gì mà tôi chưa thể đoán được.
Tôi cần tiền lương. Cần bảo hiểm. Cần một vị trí đủ chắc để gia đình này không tiếp tục chìm xuống.
Tôi quấn khăn quanh người rồi mở cửa.
Ngoài ngõ vang lên tiếng một chiếc xe máy cũ. Động cơ tắt, sau đó là tiếng chân chống chạm mặt đường.
Tôi đứng yên.
Mẹ Thu từ trong bếp nói vọng ra:
“Chắc Nam về đấy.”
Tôi nhìn chiếc áo sơ mi anh treo từ sáng vẫn thiếu một chiếc.
Rồi tôi nghe chìa khóa tra vào cửa.
.
Chìa khóa xoay hai lần mới mở được cửa.
Nam bước vào, tay cầm chiếc túi vải màu đen. Anh vẫn mặc chiếc áo sơ mi xám từ sáng, nhưng hai vạt áo đã tuột khỏi quần. Cổ áo nhăn và sẫm màu vì mồ hôi. Mái tóc bị ép xuống, giống như vừa tháo mũ bảo hiểm.
Anh nhìn thấy tôi đứng ở cửa phòng tắm.
“Em chưa ngủ à?”
“Em mới tắm xong.”
Nam cúi xuống tháo giày. Anh đặt đôi giày sát chân tường, hai mũi quay ra ngoài như mọi ngày. Chiếc túi vải được anh mang thẳng vào phòng rồi nhét xuống gầm giường.
Tôi biết chiếc áo khoác Grab có thể nằm trong đó.
Anh không biết tôi đã xem bức ảnh.
“Mẹ để cơm cho anh,” tôi nói.
“Anh ăn cùng công ty rồi.”
Từ trong phòng, mẹ Thu nói vọng ra:
“Ăn gì thì ăn, ngồi xuống ăn thêm miếng cá. Cơm để cả tối rồi.”
Nam im lặng một lát, sau đó đi vào bếp. Anh mở lồng bàn. Mẹ đã để riêng cho anh một bát cơm, nửa khúc cá kho và ít rau muống.
“Con ăn chút cũng được.”
Giọng anh nhẹ hơn lúc nói với tôi.
Tôi thay quần áo rồi trở ra. Khi ấy Nam đã ngồi trước mâm. Anh ăn chậm trong vài miếng đầu, như để chứng minh mình không đói. Sau đó anh ăn nhanh hơn. Chẳng bao lâu, bát cơm đã hết.
Tôi xới thêm cho anh.
Nam không từ chối.
Tôi ngồi xuống đối diện. Anh vẫn mặc chiếc áo sơ mi nhàu, tay áo xắn lên quá khuỷu. Trên mu bàn tay trái có một vết xước mới. Cổ tay sạm đi một đường rõ rệt vì nắng.
“Hôm nay bên anh họp dự án cho một khách hàng ở Bình Dương. Công ty họ thuê bên anh rà lại hồ sơ pháp lý của khu nhà xưởng.” Anh kể cho tôi nghe. Rồi gắp miếng cá còn lại, cẩn thận gỡ xương.
“Dự án bị vướng phần đất thuê trả tiền hằng năm. Họ lại muốn thế chấp tài sản trên đất để vay ngân hàng. Hồ sơ cũ thiếu mấy biên bản, nên cả phòng phải kiểm tra lại từ đầu.”
“Anh làm phần nào?”
“Anh rà hợp đồng và phụ lục.”
Nam trả lời ngay.
Anh kể buổi sáng phải ngồi với phòng doanh nghiệp để đối chiếu giấy phép. Gần trưa, khách hàng gửi thiếu một bản nghiệm thu phòng cháy nên mọi người phải chờ. Đầu giờ chiều, trưởng phòng gọi anh vào sửa bản ý kiến tư vấn. Có hai điều khoản dùng sai mẫu. Máy in ở công ty lại hỏng, một cô thực tập phải chạy sang tầng bên cạnh in nhờ.
Anh kể tên một người tên Kiên thường xuyên hút thuốc ngoài cầu thang. Kể bà trưởng phòng khó tính nhưng làm việc rất chắc. Kể bữa trưa mọi người gọi cơm gà, riêng anh ăn cơm sườn vì quán giao nhầm.
Từng chi tiết nối với nhau trơn tru.
Anh kể như thể đã thật sự ngồi trong căn phòng ấy, nhìn thấy chiếc máy in hỏng và nghe người trưởng phòng trách cô thực tập. Nếu tôi chưa xem bức ảnh trong điện thoại chị Lan, có lẽ tôi sẽ không nghi ngờ điều gì.
Thậm chí tôi còn hình dung được nơi đó.
Một văn phòng có những chồng hồ sơ dày, những chiếc bàn kê sát nhau và cửa kính in tên công ty luật. Nam ngồi trước máy tính, áo sơ mi ngay ngắn, thỉnh thoảng được gọi vào phòng họp để người khác hỏi ý kiến.
Đó là nơi anh tin mình đáng lẽ phải có mặt.
“Khách hàng khó không?” tôi hỏi.
“Cũng bình thường. Họ chỉ sợ hồ sơ kéo dài, ngân hàng không giải ngân kịp.”
“Dự án lớn không anh?”
“Chắc hơn trăm tỷ.”
Nam nói con số đó nhẹ như trước đây anh vẫn nói về những khoản đầu tư. Sau đó anh kể ngày mai sẽ phải cùng trưởng phòng gặp khách hàng. Có thể anh về muộn. Nếu đàm phán ổn, công ty sẽ giao cho anh theo dự án đến hết tháng.
Anh nói một cách rành mạch, không ngập ngừng.
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt và nhận ra anh không giống một kẻ đang nói dối.
Những kẻ nói dối thường sợ bị phát hiện. Nam không có vẻ sợ hãi. Anh chỉ đang dùng từng câu nói để dựng lại một nơi đứng cho mình. Một chiếc bàn làm việc. Một người trưởng phòng. Một dự án hàng trăm tỷ. Những đồng nghiệp cùng ăn cơm trưa.
Bức tường ấy được xây rất cẩn thận. Nó ngăn tôi ở bên ngoài, nhưng có lẽ người bị nhốt bên trong mới là anh.
Nam vẫn chưa tin được mình đã rơi xuống đâu.
Tôi thoáng buồn.
Có lẽ sự thay đổi hiện lên trên mặt tôi, vì Nam ngừng kể.
“Sao thế?” anh hỏi.
“Không có gì.”
“Công ty em có chuyện à?”
Tôi nghĩ đến ông Trí, cô thư ký và vết bụi trên đầu gối. Tôi nghĩ đến tiếng cười trong phòng sao chụp, bàn tay cô Vân đập vào mông mình, cùng những lời đồn đã chạy khắp hành lang trước khi tôi kịp giải thích.
“Cũng bình thường,” tôi nói.
Nam nhìn tôi thêm một lúc.
“Có ai bắt nạt em không?”
“Không.”
“Có gì thì nói anh.”
Tôi cúi xuống nhìn bát cơm đã hết của anh.
“Vâng.”
Cả hai chúng tôi đều biết cách nói một câu nghe giống sự thật.
Nam không kể thêm về công ty luật nữa. Anh mang bát xuống bếp, rửa qua rồi úp lên giá. Sau đó anh vào phòng tắm. Tôi nghe tiếng nước chảy chưa đến năm phút thì tắt.
Anh mệt đến mức không còn đủ sức tắm lâu.
Khi tôi vào phòng, Nam đã nằm trên giường.
Anh quay mặt vào tường. Chiếc áo sơ mi xám được anh treo trên móc cạnh cửa sổ. Túi vải vẫn nằm dưới gầm giường. Một góc vải màu xanh thò ra ngoài, nhưng anh không nhận thấy.
Tôi tắt đèn rồi nằm xuống.
Chiếc giường của mẹ nhỏ hơn chiếc giường trong căn hộ cũ. Chỉ cần tôi duỗi tay là có thể chạm vào Nam. Vậy mà nhiều tuần qua, khoảng cách giữa hai người vẫn rộng đến mức tôi không biết phải bước qua bằng cách nào.
Trong bóng tối, tôi nghe tiếng thở của anh.
Tôi chờ một lúc rồi dịch lại gần. Tôi vòng tay qua người Nam, áp trán vào lưng anh.
Anh không quay lại.
Nhưng anh cũng không gạt tay tôi ra.
“Nam,” tôi gọi khẽ. Tôi nhớ những đêm làm tình, hia đứa gào thét trong căn phòng lớn. Tôi đưa tay lên vuốt lưng anh.
Anh không đáp.
Tôi ôm anh chặt hơn. Lưng áo thun của anh còn hơi ẩm. Cơ thể anh có mùi xà phòng trộn với mùi nắng và khói xe chưa rửa sạch.
Ngày trước, mỗi khi tôi ôm từ phía sau, Nam thường nắm lấy tay tôi rồi kéo tôi lên nằm trên cánh tay anh. Có lúc anh còn giả vờ than nặng, sau đó không chịu buông cho đến sáng. Hoặc giả anh sẽ nằm đè lên tôi, hôn tôi ngấu nghiến. Rồi sẽ lột quần lót tôi ra, bắt đầu liếm láp. Cuối cùng khi tôi lên đỉnh bằng miệng và ngón tay anh. Anh sẽ nói, được rồi, cửa động đã mở. Yêu quái đến đây. Tôi cười và đập tay vào ngực anh. Nhận một cú đẩy vào sâu tận cùng. Nhưng ….
Tối nay anh nằm yên.
Chưa đầy một phút sau, tiếng ngáy bắt đầu vang lên.
Nặng và khô, giống tiếng kéo bễ.
Tôi nghe mà thấy đau lòng. Có lẽ anh đã chạy ngoài đường từ sáng đến tối. Có lẽ anh phải chở rất nhiều người, đi qua rất nhiều con đường, đứng chờ trước những tòa nhà mà trước đây anh từng bước vào bằng cửa chính.
Tôi vẫn để tay trên người anh.
Nam ngủ rất sâu. Ngay cả khi tôi rút tay ra, anh cũng không cử động.
Tôi nằm ngửa nhìn trần nhà. Ánh đèn ngoài ngõ lọt qua cửa sổ, cắt căn phòng thành những mảng tối không đều. Tiếng ngáy của Nam lấp đầy khoảng trống giữa chúng tôi.
Tôi không ngủ được.
Gần nửa đêm, tôi nhẹ nhàng ngồi dậy.
Chiếc quần Nam mặc lúc về nhà được gấp trên lưng ghế. Ví của anh nằm trong túi sau. Tôi nhìn anh một lúc rồi mới bước xuống giường.
Tôi chưa từng xem ví chồng.
Trước đây Nam thường vứt nó trên bàn, mở ra trước mặt tôi mà không cần nghĩ. Có thời gian trong ví anh không bao giờ có dưới mười triệu đồng. Anh bảo đàn ông ra đường phải có tiền trong người, dù cuối cùng phần lớn những bữa ăn vẫn do anh quẹt thẻ.
Chiếc ví bây giờ đã cũ. Phần da ở góc bong ra, đường chỉ bên cạnh khóa kéo cũng sắp đứt.
Tôi mở nó dưới ánh sáng điện thoại.
Bên trong có ba tờ một trăm nghìn.
Cả ba đều nhăn nhúm nhưng được vuốt lại, gấp đôi và xếp ngay ngắn trong ngăn lớn. Ngăn nhỏ có một tờ mười nghìn, hai tờ năm nghìn cùng mấy đồng tiền lẻ từ cửa hàng tiện lợi.
Không có thẻ ngân hàng.
Không có danh thiếp.
Không có hóa đơn ăn trưa với đồng nghiệp hay bất cứ thứ gì thuộc về công ty luật mà anh vừa kể.
Chỉ có tấm ảnh cưới nhỏ của hai chúng tôi nằm sau lớp nhựa trong. Ảnh đã cũ, nhưng nụ cười của Nam trong đó vẫn còn nguyên.
Tôi lấy ba tờ một trăm nghìn ra.
Có lẽ đó là số tiền anh kiếm được hôm nay. Cũng có thể anh đã để dành nhiều ngày, chờ cuối tháng mang về rồi nói công ty trả lương. Anh sẽ đưa tiền cho tôi, kể về việc bị trừ bảo hiểm, tiền thử việc hay một khoản tạm ứng nào đó.
Anh sẽ chuẩn bị một câu chuyện hoàn chỉnh.
Và tôi sẽ phải giả vờ tin.
Tôi vuốt phẳng ba tờ tiền rồi đặt lại đúng vị trí cũ. Mấy tờ tiền lẻ được tôi xếp cùng chiều, dù chúng vốn chẳng đáng bao nhiêu.
Một người đàn ông từng không bao giờ để trong ví dưới mười triệu đồng, giờ chỉ còn ba trăm hai mươi nghìn và vài đồng tiền lẻ.
Vậy mà anh vẫn giữ chúng ngay ngắn.
Giống như chiếc áo sơ mi anh mặc mỗi sáng.
Giống như căn phòng làm việc không tồn tại.
Giống như người đàn ông mà anh vẫn cố trở thành trước mặt tôi.
Tôi đóng ví, đặt trở lại túi quần rồi lên giường.
Nam vẫn ngáy đều. Anh nằm nghiêng, một tay duỗi về phía khoảng trống tôi vừa rời khỏi. Tôi kéo chăn đắp lại cho anh, sau đó nằm xuống bên cạnh.
Tôi quay mặt vào tường để anh không nhìn thấy nếu bất chợt tỉnh giấc.
Nước mắt chảy qua sống mũi, thấm xuống gối. Tôi không dám khóc thành tiếng. Cả căn nhà đã ngủ. Chỉ còn tiếng quạt quay, tiếng xe chạy ngoài con đường lớn và tiếng ngáy nặng nhọc của chồng tôi.
Tôi từng nghĩ điều đáng sợ nhất là Nam đã nói dối.
Nhưng khi nằm bên cạnh anh đêm ấy, tôi hiểu điều đáng sợ hơn là anh đã dựng nên một cuộc đời không có thật, rồi khóa mình ở bên trong.
Còn tôi đứng ngoài bức tường ấy, ôm ba trăm nghìn đồng nhăn nhúm trong trí nhớ, không biết phải gọi anh trở về bằng cách nào.