Vợ tôi dâm đãng – Update Chương 10
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Vợ tôi dâm đãng – Update Chương 10
Tác Giả: Aloha
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Ông Già, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: cuckold, ntr, truyen sex
Ngày Cập Nhật : 30/08/2026
Chương 8: Nhiều người và sự phụ thuộc
Hai tháng sau đêm Khoa và Minh đến nhà lần đầu, căn hộ của Tân và Phương đã không còn là không gian riêng tư của hai vợ chồng nữa.
Phương có thêm hai người. Một là Việt, bạn của Hoàng, ngoài ba mươi lăm, cao, ít nói nhưng đụ rất lâu. Người còn lại là Dũng, nhân viên kỹ thuật ở công ty, trẻ hơn Phương hai tuổi, hay xấu hổ nhưng khi đã đóng cửa thì lại thích chửi tục và thích bị Phương điều khiển ngược. Cộng với Khoa, Minh, Hoàng, tổng cộng năm người. Có tuần Phương bị đụ gần như mỗi ngày. Có tuần cô đưa hai, ba người về nhà cùng lúc.
Tân đã quen với việc mở cửa cho họ. Anh quen với việc bị bảo quỳ, bị trói, bị bắt nhìn. Anh quen với việc chỉ được quan hệ với vợ một lần mỗi tuần, đôi khi hai tuần mới một lần. Và anh ngày càng cần cảm giác ấy hơn.
Một tối thứ Sáu, Phương nhắn tin từ ngoài:
“Em đưa Khoa, Minh và Việt về. Anh chuẩn bị dây và bịt mắt. Anh không được tự sờ tonight.”
Tân chuẩn bị như đã dặn. Khi cửa mở, ba người đàn ông bước vào. Phương mặc áo khoác dài, bên trong không gì. Cô cởi áo ngay giữa phòng khách, đứng trước mặt chồng và ba người tình.
“Trói nó vào ghế. Bịt mắt lại.”
Họ làm theo. Tân bị trói chắc, bịt mắt, chỉ còn thính giác. Anh nghe tiếng hôn, tiếng cởi quần áo, tiếng Phương rên khi bị sờ. Rồi tiếng da thịt. Khoa đụ trước, mạnh, vừa đụ vừa nói:
“Vợ mày đang bị tao đụ. Lồn nó ướt vãi. Mày chỉ đáng ngồi đó nghe.”
Minh thay vào. Việt đụ miệng Phương. Tiếng rên của cô bị nghẹn. Tân cứng đến mức đau, nhưng không được chạm. Cảm giác bất lực khiến anh thở dốc. Khi họ đổi vị trí, Phương bị đụ hai lỗ cùng lúc. Cô rên to, gọi tên từng người, rồi gọi tên Tân:
“Anh Tân ơi… em đang bị hai cặc đụ cùng lúc… em sướng… anh chỉ được nghe thôi… anh không được đụ em…”
Tân xuất tinh không cần chạm, tinh bắn lên đùi khi nghe câu đó. Cả ba người đàn ông nhận ra từ tiếng thở của anh. Khoa cười:
“Thằng cuck xuất rồi. Chỉ vì nghe vợ bị đụ. Đúng bệnh.”
Họ không tháo bịt mắt cho Tân ngay. Họ tiếp tục. Khoa xuất vào miệng Phương, bắt cô nuốt, rồi hôn Tân bằng miệng ấy. Minh xuất vào trong, Việt xuất lên ngực cô. Khi bịt mắt được tháo, Tân thấy vợ mình nằm trên sofa, đầy dấu vết, tinh chảy xuống đùi, mắt nhìn anh với vẻ thỏa mãn.
“Liếm sạch tất cả,” Phương ra lệnh, giọng khàn.
Tân liếm. Liếm ngực, liếm giữa hai đùi, liếm cả những chỗ họ đã dùng. Phương rên nhẹ khi bị liếm, tay nắm tóc chồng. Sau đó cô tháo trói, nhưng không cho anh đụ.
“Tuần này anh không được. Chỉ được liếm và nhìn. Anh nhớ luật.”
Tân gật. Dương vật vẫn còn nửa cứng, nhưng anh chấp nhận.
Sự phụ thuộc đến từ cả hai phía.
Phương ngày càng khó ngủ nếu không bị người khác đụng vào. Có đêm chỉ có Tân ở nhà, cô vẫn lấy điện thoại gọi Khoa hoặc Minh, bắt họ nói chuyện dâm qua điện thoại trong khi cô tự sờ và bắt Tân nhìn. Cô thú nhận với chồng một đêm:
“Em nghiện rồi. Nghiện bị nhiều người muốn. Nghiện nhìn mặt anh khi anh bị sỉ nhục. Em không dừng lại được.”
Tân cũng vậy. Anh nghiện cảm giác bị từ chối. Nghiện bị trói nhìn. Nghiện liếm sau khi người khác dùng vợ. Có những ngày Phương đi làm về sớm, không có ai đến, anh lại thấy thiếu. Anh chủ động hỏi:
“Tối nay em có gọi ai không?”
Phương nhìn chồng, cười. “Anh cần à?”
“Cần…”
Cô kéo anh lại, hôn, rồi nói: “Vậy em gọi Khoa. Nhưng anh chỉ được nhìn. Không được đụ.”
Khoa đến sau đó nửa tiếng. Đụ Phương trên bàn bếp. Tân đứng nhìn, tự sờ như được cho phép, xuất tinh lên sàn khi Khoa xuất vào trong vợ mình.
Họ bắt đầu ghi hình. Phương mua một giá đỡ điện thoại nhỏ, đặt ở nhiều góc. Cô thích xem lại cùng Tân. Có đêm hai vợ chồng nằm trên giường, chiếu video lên tường. Trên hình, Phương đang bị ba người đụ. Cô ngồi trên đùi Tân, lưng tựa vào ngực chồng, tay thì dẫn tay anh sờ mình nhưng không cho đưa vào.
“Đoạn này… em bị Khoa đụ vào đít lần thứ hai. Em khóc vì sướng. Anh có thấy em thích không?”
“Thấy…”
“Anh có muốn được đụ em như vậy không?”
“Muốn… nhưng anh biết anh không được.”
Phương quay đầu hôn anh. “Đúng. Anh không được. Vì em đã thuộc về họ nhiều hơn thuộc về anh. Anh chỉ còn là thằng cuck ở nhà.”
Tân rên khi nghe câu đó. Cô cảm nhận dương vật chồng cứng ép vào lưng. Cô cười, rồi tắt video.
“Đủ rồi. Ngủ đi. Tuần này anh chưa được phép.”
Có những tuần Tân được quan hệ một lần, thường là sau khi Phương đã thỏa mãn với ít nhất hai người. Cô cho phép, nhưng luôn kèm theo lời sỉ nhục. “Đụ nhanh vào. Em còn phải đi gặp Hoàng. Cặc anh chỉ để giải quyết tạm.” Tân đụ trong sự nhục nhã ấy và xuất tinh mạnh hơn mọi lần trước.
Phương bắt đầu nhận ra mình đang phụ thuộc. Có lần Khoa đi công tác cả tuần, Minh bận, Hoàng về quê. Cô ở nhà với Tân ba ngày liền. Đêm thứ hai, cô bỗng khóc khi đang bị Tân đụ.
“Em thiếu… em thiếu cảm giác bị họ dùng. Anh đụ em không đủ. Em hỏng rồi…”
Tân dừng lại, ôm vợ. “Em không hỏng. Anh cũng vậy. Anh cũng thiếu khi không bị họ sỉ nhục.”
Họ ôm nhau. Sau đó Phương vẫn cho Tân đụ xong, nhưng ánh mắt cô trống hơn. Sáng hôm sau, cô nhắn tin cho cả nhóm:
“Các anh về đi. Em cần.”
Họ về. Và vòng lặp tiếp tục, nặng hơn, sâu hơn.
Một tối, sau khi năm người đàn ông lần lượt dùng Phương trong gần ba tiếng, cô nằm trên giường, cơ thể đầy dấu vết, nhìn Tân đang quỳ dưới đất liếm sạch từng chút.
“Anh Tân,” cô gọi khẽ. “Em nghĩ mình không quay lại được nữa. Anh cũng vậy. Chúng ta đã lún quá sâu.”
Tân ngẩng lên, miệng bóng. “Anh biết. Anh không muốn quay lại.”
Phương đưa tay vuốt má chồng. “Vậy thì chúng ta tiếp tục. Dù nó sẽ còn nặng hơn.”
Tân gật. Anh hôn lên đùi vợ, nơi còn dấu tay của người khác. Cảm giác vừa nhục vừa thỏa mãn khiến anh không còn biết mình đang ở đâu nữa. Chỉ biết rằng mình cần điều này. Và Phương cũng vậy.
Cả hai đang trượt dốc. Và dốc này không còn điểm dừng rõ ràng.