Vợ tôi dâm đãng – Update Chương 6

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Vợ tôi dâm đãng – Update Chương 6

Tác Giả:

Thể Loại: , ,

Ngày Cập Nhật : 21/08/2026

Chương 2: Người sếp trẻ và lần ngoại tình đầu
Buổi chiều hôm ấy trời mưa nhẹ. Công ty quảng cáo nơi Phương làm việc còn sáng đèn ở tầng sáng tạo. Hầu hết mọi người đã về, chỉ còn vài bóng đèn và tiếng bàn phím lách cách. Phương ngồi trước máy, chỉnh lại slide cho buổi pitch ngày mai. Váy xanh đậm vẫn ôm sát người, tóc buộc nửa, vài lọn rơi trước tai.
Cửa phòng họp mở. Khoa bước vào, sơ mi trắng tay đã xắn lên đến khuỷu, cà vạt nới lỏng. Ba mươi hai tuổi, cao gần mét tám, vai rộng, da ngăm, hàm rõ. Anh đặt ly cà phê lên bàn trước mặt Phương.
“Em còn ở lại à? Tối rồi.”
“Slide chưa xong, anh Khoa.”
Khoa kéo ghế ngồi đối diện, không phải ghế xa. Khoảng cách chỉ đủ để khi anh nghiêng người, mùi nước hoa nam và mùi da sạch của anh lan sang. Anh nhìn slide, rồi nhìn Phương lâu hơn mức cần thiết.
“Em làm tốt. Từ ngày em vào team, mọi thứ mượt hơn nhiều.”
Phương cười, khẽ nghiêng đầu. “Anh khen nhiều quá.”
“Không phải khen. Là sự thật.” Khoa nghỉ một nhịp. “Em biết không, anh hay nhìn em khi em không để ý. Nhìn cách em ngồi, cách em cười với khách. Anh nghĩ… nếu được gần em hơn thì sẽ thế nào.”
Phương ngẩng lên. Ánh mắt Khoa không né. Cô cảm nhận rõ ràng. Tim đập nhanh, nhưng không phải sợ. Một thứ nóng lan từ dưới bụng lên.
“Gần kiểu gì ạ?” cô hỏi, giọng nhẹ.
Khoa đưa tay dưới bàn, nắm cổ tay cô. Ngón tay anh thô, nóng. “Kiểu muốn đụ em. Muốn nghe em rên. Muốn biết em ướt như thế nào khi bị người khác chạm vào.”
Phương không rút tay. Cô nhìn thẳng vào mắt sếp, môi khẽ hé. “Anh dám nói vậy với nhân viên của mình à?”
“Anh dám. Vì anh thấy em cũng muốn.”
Im lặng vài giây. Tiếng mưa ngoài cửa sổ. Phương nuốt nước bọt, rồi cười khẽ, gần như thì thầm:
“Vậy anh dám không?”
Khoa đứng dậy, kéo cô đứng theo. Anh không hôn ngay. Chỉ nhìn, rồi đẩy Phương sát vào tường kính của phòng họp. Một tay giữ eo, một tay kéo khóa váy sau lưng. Váy tụt xuống. Áo ngực ren xanh, quần lót cùng màu. Khoa sờ mạnh vào ngực qua lớp vải, rồi kéo áo ngực xuống, miệng ngậm lấy núm. Phương rên khẽ, tay níu tóc anh.
Họ không lên giường. Khoa đẩy cô nằm lên bàn họp dài, tài liệu bị quét sang một bên. Quần lót bị kéo xuống đến mắt cá. Khoa không nhẹ nhàng. Anh cởi khóa quần, đẩy vào một mạch. Phương há miệng, tiếng rên vang trong phòng trống.
“Chết… anh Khoa…”
Khoa đụ mạnh, hai tay nắm hông cô kéo lại mỗi nhịp. “Em ướt quá. Em nghĩ đến chuyện này từ bao giờ?”
“Không biết… ah… từ lần anh nhìn em lâu…”
Phương rên to hơn bình thường với Tân. Cảm giác bị chiếm đoạt, bị người khác đụ ngay tại nơi làm việc khiến cô run. Khoa nghiêng người xuống, thì thầm vào tai:
“Lần sau em không mặc quần lót đến công ty. Anh muốn sờ được ngay.”
Phương gật, mắt nửa nhắm. Cô lên đỉnh trước, chân siết chặt quanh eo Khoa. Khoa vẫn đụ thêm vài phút rồi xuất tinh sâu bên trong. Khi rút ra, tinh trắng chảy ra đùi Phương. Anh dùng ngón tay đẩy lại vào, cười:
“Giữ nó. Về nhà vẫn còn dính.”
Phương ngồi dậy, chân còn run. Cô mặc lại quần áo, váy hơi nhăn. Khoa hôn vai cô một cái, rồi nói:
“Đi ăn không? Hay về luôn?”
“Em về. Chồng em đang đợi.”
Khoa cười khẩy. “Vậy về đi. Nhưng nhắn tin cho anh khi về đến nhà.”
Phương ra về lúc gần mười một giờ. Mưa đã tạnh. Trên taxi, cô vẫn còn cảm giác ướt giữa hai đùi, tinh của Khoa dính trong quần lót. Tim đập không đều. Cô mở điện thoại, nhắn cho Khoa:
“Em về rồi. Vẫn còn dính anh.”
Khoa trả lời ngay: “Giữ đến sáng. Anh muốn biết em ngủ với nó trong người.”
Căn hộ tối. Tân đang xem phim trên sofa, mặc quần đùi. Khi cửa mở, anh quay lại, mỉm cười.
“Về muộn thế? Họp dài à?”
Phương đặt túi xách xuống, đi lại, hôn môi chồng bình thường. Mùi nước hoa và mùi cơ thể khác vẫn còn thoang thoảng trên người cô, nhưng Tân không nhận ra.
“Ừ. Slide xong rồi. Anh ăn cơm chưa?”
“Ăn rồi. Em đói không?”
“Không. Em tắm cái đã.”
Phương vào nhà tắm. Cô đứng dưới vòi hoa sen, nhìn tinh trắng chảy ra theo nước. Cảm giác phản bội rõ ràng, nhưng thay vì sợ, cô thấy kích thích. Cô rửa sạch bên ngoài, nhưng không thụt rửa sâu. Để lại một ít.
Ra ngoài, cô chỉ quấn khăn. Tân đang tắt TV. Phương ngồi lên đùi anh, khăn tụt xuống.
“Anh ơi… đụ em đi.”
Tân ngạc nhiên một chút vì vợ chủ động mạnh, nhưng không từ chối. Anh cởi quần, đưa vào. Phương ướt sẵn. Cô cưỡi chậm, mắt nhìn chồng, nhưng trong đầu vẫn còn hình ảnh Khoa đẩy cô trên bàn họp, vẫn còn cảm giác tinh của người khác đang bị Tân đẩy sâu hơn.
Cô rên nhỏ hơn bình thường, tay chống lên ngực Tân. “Anh… mạnh hơn đi.”
Tân đẩy từ dưới. Phương nhắm mắt, tưởng tượng Khoa. Khi lên đỉnh, cô cắn môi để không gọi nhầm tên. Tân xuất tinh sau đó. Phương nằm trên ngực chồng, thở dốc, hôn nhẹ.
“Sướng không?” Tân hỏi.
“Sướng…” cô trả lời, giọng thật.
Đêm đó cô ngủ sớm. Nhưng điện thoại dưới gối vẫn sáng. Khoa nhắn:
“Ngủ chưa? Em có để tinh anh trong người không?”
Phương trả lời: “Có. Chồng em vừa đụ, đẩy nó sâu hơn.”
Khoa: “Hay. Lần sau anh muốn em kể chi tiết khi đang bị chồng đụ.”
Phương tắt máy, quay lưng vào Tân. Tim vẫn đập nhanh. Lần đầu ngoại tình đã xong. Và cô biết sẽ còn nhiều lần nữa.
Sáng hôm sau, Phương dậy sớm hơn. Cô mặc váy ngắn màu đen, không mặc quần lót như Khoa dặn. Khi ngồi ăn sáng với Tân, cô cảm nhận rõ gió lạnh giữa hai đùi. Tân nhìn vợ, thấy hôm nay cô quyến rũ khác lạ, nhưng không hỏi.
Trên đường đi làm, Phương nhắn cho Khoa: “Em không mặc quần lót. Anh muốn kiểm tra không?”
Khoa trả lời: “Lên phòng anh lúc mười một giờ. Cửa không khóa.”
Phương mỉm cười một mình trong thang máy. Cảm giác tội lỗi vẫn còn, nhưng kích thích đã lớn hơn. Cô bắt đầu quen với việc giấu chồng, với việc có một đời sống khác bên ngoài căn hộ ấm áp kia.
Và Tân, vẫn chưa biết gì, chỉ thấy vợ ngày càng đẹp, ngày càng chủ động trên giường, ngày càng hay nói những lời dâm đãng về việc bị người khác nhìn và muốn đụ.
Chưa ai biết rằng chỉ vài tuần nữa, mọi thứ sẽ thay đổi hoàn toàn.