Vợ tôi dâm đãng – Update Chương 10
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Vợ tôi dâm đãng – Update Chương 10
Tác Giả: Aloha
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Ông Già, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: cuckold, ntr, truyen sex
Ngày Cập Nhật : 30/08/2026
Chương 10: Cuộc sống mới và không còn lối thoát
Bụng Phương bắt đầu lộ rõ từ tháng thứ năm.
Cô vẫn đi làm, vẫn mặc váy ôm, vẫn để tóc dài. Chỉ khác là vòng eo không còn thon như trước, và mỗi lần bị đụ, cô phải chọn tư thế cẩn thận hơn. Khoa, Minh, Hoàng, Việt, Dũng vẫn đến. Họ chỉ nhẹ tay hơn một chút ở phần bụng, còn lại vẫn dùng cô như cũ. Có đêm Khoa đụ từ phía sau trong khi hai tay ôm bụng cô, thì thầm:
“Con tao đang ở trong này. Mày đang bị bố nó đụ. Thằng chồng mày chỉ biết nhìn.”
Phương rên, mắt nhìn Tân đang quỳ dưới đất. “Anh nghe rõ chưa? Bố của con em đang đụ em. Anh chỉ là người nuôi.”
Tân gật, dương vật cứng, tự sờ theo nhịp. Anh đã quen. Quen đến mức nếu một tuần không bị sỉ nhục, không được nhìn vợ bị người khác dùng, anh lại thấy thiếu đến bứt rứt.
Luật về quan hệ với Tân giờ đã cố định. Một tuần một lần. Chỉ khi Phương cho phép. Thường là tối Chủ nhật, sau khi cô đã thỏa mãn với ít nhất một hoặc hai người trong tuần. Cô nằm xuống, há chân, nhìn chồng và nói:
“Được rồi. Đụ đi. Nhẹ thôi. Trong em đang có con của Khoa. Anh đụ lên trên con người khác. Đụ và nhớ anh chỉ là bố nuôi.”
Tân đụ. Chậm, sâu, và luôn xuất tinh trong sự nhục nhã ấy. Sau khi xong, Phương thường đẩy anh ra, bảo:
“Đủ rồi. Tuần sau mới được tiếp. Giờ liếm sạch, rồi đi ngủ.”
Anh liếm. Rồi nằm bên cạnh vợ, tay đặt nhẹ lên bụng cô, cảm nhận đứa trẻ đạp. Cảm giác vừa yêu vừa nhục khiến anh khó ngủ.
Tháng thứ bảy, Phương bắt đầu mệt hơn. Cô giảm số lần đưa người về nhà xuống còn hai, ba lần một tuần. Nhưng không dừng. Có đêm chỉ có Khoa. Anh đến, đụ cô trên giường, rồi ngồi hút thuốc ở ban công trong khi Tân được phép ôm vợ.
“Nó lớn rồi,” Khoa nói, chỉ vào bụng. “Sinh xong mày sẽ thay tã, ru ngủ, đưa đi tiêm. Còn tao chỉ việc đụ mẹ nó khi muốn. Mày có thấy công bằng không?”
Tân trả lời thật: “Không công bằng. Nhưng anh thích vậy.”
Khoa cười, vỗ vai Tân như vỗ một đứa em. “Giữ cái tính này. Vợ mày thích.”
Phương sinh vào một đêm cuối thu. Con trai, nặng 3,2 kg, da ngăm giống Khoa. Tân đứng ngoài phòng sinh, nghe tiếng khóc. Khi được phép vào, anh bế đứa bé lần đầu. Nó nhìn anh bằng đôi mắt còn chưa mở rõ. Anh hôn trán nó, thì thầm:
“Anh sẽ nuôi con. Dù con không phải máu của anh.”
Phương nằm trên giường, mệt nhưng tỉnh. Cô nhìn hai bố con nuôi và nói khẽ:
“Anh đặt tên đi. Anh là bố trên giấy tờ.”
Tân đặt tên là Khoai – một cái tên bình thường, dễ gọi. Giấy khai sinh mang họ của anh. Không ai hỏi thêm.
Ba tháng sau sinh, Phương hồi phục. Cơ thể cô trở lại gần như cũ, chỉ vòng ngực đầy hơn vì sữa. Và cuộc chơi bắt đầu lại, nặng hơn trước.
Lần đầu tiên sau sinh, Khoa đến nhà. Phương cho con bú xong, đặt bé vào nôi ở phòng bên, rồi kéo Khoa vào phòng ngủ. Tân được phép đứng nhìn. Khoa đụ cô từ phía sau, một tay nắm tóc, một tay vỗ nhẹ lên mông.
“Lồn mày vẫn chặt. Sinh con tao rồi mà vẫn thích bị đụ. Thằng chồng mày đang nhìn kìa.”
Phương rên, quay đầu nhìn Tân. “Anh nhìn đi… em vừa cho con bú xong đã bị bố nó đụ… anh chỉ đáng nhìn… anh chỉ là bố nuôi…”
Tân xuất tinh không cần chạm khi nghe câu đó. Khoa thấy vậy, cười và bảo Phương:
“Nó xuất rồi. Chỉ vì bị vợ sỉ nhục. Nuôi con cho tao, rồi xuất tinh vì vợ bị tao đụ. Đúng là đồ cuck hoàn hảo.”
Phương tháo dây trói cho Tân sau đó, bắt anh liếm sạch, rồi cho anh ôm mình một lúc. “Anh còn muốn tiếp tục chứ?”
“Muốn,” Tân trả lời, giọng khàn. “Anh muốn em bị họ đụ nhiều hơn. Anh muốn bị sỉ nhục nhiều hơn. Anh muốn chỉ được đụ em một tuần một lần, hoặc ít hơn.”
Phương hôn chồng. “Vậy thì được. Em cũng muốn vậy. Em không dừng lại được nữa. Anh cũng không. Chúng ta đã chọn.”
Cuộc sống mới định hình rõ ràng.
Ban ngày, Tân đi làm, về nhà chăm con. Anh thay tã, pha sữa, ru ngủ. Ban đêm, nếu có khách, anh mở cửa, quỳ, nhìn, liếm, bị sỉ nhục. Nếu không có khách, anh nằm cạnh vợ, nghe cô nhắn tin tình tứ với người khác, rồi tự sờ hoặc được phép đụ một lần duy nhất trong tuần.
Phương ngày càng táo bạo. Cô thích cho con bú ngay sau khi bị đụ, thích để Tân nhìn cảnh tượng ấy. Cô thích nói những câu như:
“Con đang bú sữa mẹ. Mẹ vừa bị bố thật của nó đụ xong. Bố nuôi chỉ biết nhìn.”
Tân mỗi lần nghe đều cứng. Anh biết mình đã hỏng. Phương cũng biết mình đã hỏng. Có lần nửa đêm, khi con đã ngủ, cô nằm trên ngực chồng và nói thật:
“Em nghĩ nếu ngày xưa anh ghen, la ó, đòi ly hôn… có lẽ em đã dừng. Nhưng anh không. Anh còn thích. Nên em lún. Anh cũng lún. Bây giờ không còn đường quay lại nữa.”
Tân hôn tóc vợ. “Anh không muốn quay lại. Dù nhục, dù chỉ được đụ một tuần một lần, dù phải nuôi con người khác… anh vẫn muốn thế này.”
Phương im lặng lâu. Rồi cô nói:
“Vậy thì chúng ta sống như vậy. Đến hết.”
Ngoài kia trời sáng dần. Tiếng con khóc nhẹ từ phòng bên. Tân dậy, đi pha sữa. Phương nằm nhìn lưng chồng, tay đặt lên bụng đã xẹp. Cô mỉm cười trong bóng tối.
Họ đã đến đích. Không còn là trò chơi nữa. Đó là cuộc sống. Và cả hai đều không muốn lối thoát.
Hết.