Vì hòa bình thế giới tôi phải lên giường với mẹ – Update Chương 7

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Vì hòa bình thế giới tôi phải lên giường với mẹ – Update Chương 7

Tác Giả:

Thể Loại: , ,

Ngày Cập Nhật : 09/09/2026

Chương 7

Trở về chân núi, mẹ dường như đã quên đi khoảnh khắc ngượng ngùng trên núi, kéo tôi đi nếm thử các món đặc sản địa phương.

Ăn trưa xong, mẹ lại dẫn tôi đi dạo công viên nổi tiếng nhất thành phố X, leo thêm vài ngọn núi nhỏ cao thấp khác nhau, nhưng lần này mẹ không giở trò lười biếng bắt tôi cõng nữa.

Buổi tối khi trở về khách sạn, tôi thực sự mệt mỏi rã rời cả thể xác lẫn tinh thần, mẹ cũng có chút uể oải, chúng tôi chỉ muốn nhanh chóng lên phòng tắm rửa rồi đi ngủ.

Trong lúc đợi thang máy, não tôi bỗng rung lên một cái, khiến một kẻ vốn đang mệt mỏi như tôi bị choáng đến hoa cả mắt. Cái hệ thống hố người này, chức năng rung mà cũng không tắt được, sao không làm kiểu nhạc chuông cho rồi.

[Bạn có đạo cụ mới có thể sử dụng, vui lòng nhấn vào siêu liên kết để xem]

Kể từ sau gói quà tân thủ [Thẻ tập kích đêm] lần trước, đã nửa tháng trôi qua tôi không nhận được đạo cụ thứ hai nào. Thấy lúc này người đợi thang máy khá đông, thang máy lại dừng ở mỗi tầng một lần, tôi liền thu liễm tâm trí, nhanh chóng tiến vào hệ thống.

Bên cạnh hình nhân Q-version của mẹ xuất hiện thêm một tấm thẻ.

[Thẻ môi trường · Khách sạn mãi mãi chỉ còn một phòng]

Cách diễn đạt này hơi kỳ lạ, mẹ đã đặt phòng xong rồi, giờ xuất hiện tấm thẻ này thì còn ý nghĩa gì nữa?

Dù sao đi nữa, cứ dùng trước rồi tính, bản thể của tôi vẫn đang đợi thang máy, cứ đứng ngây ra đó thì thu hút sự chú ý quá.

Vừa thoát khỏi hệ thống trở về bản thể, mẹ liền nhận được điện thoại từ lễ tân. Mẹ đi ra một góc yên tĩnh để nghe máy, lúc thì nhíu mày, lúc thì chất vấn, đôi lông mày liễu nhíu chặt lại thành một đoàn, cuối cùng dường như vẫn phải thỏa hiệp. Mẹ cúp máy rồi đi về phía tôi.

“Lượng Lượng, đường ống phòng cháy chữa cháy trong phòng mẹ đột nhiên bị vỡ, cả căn phòng bị ngập hết rồi. May mà hành lý đều để trong phòng con, lễ tân nói hiện không còn phòng trống nào khác, các khách sạn xung quanh cũng đã kín chỗ, tối nay mẹ chỉ có thể chen chúc trong phòng con một đêm thôi.”

Vẻ ngoài tôi bình thản “ồ” một tiếng.

Thực tế trong lòng còn bình thản hơn.

Tôi hơi hối hận, lẽ ra nên để dành đến tối mai mới dùng, hôm nay thực sự là đi dạo mệt lử rồi, buổi tối còn bị mẹ lôi đi mua một đống đặc sản. Mẹ tuyên bố một năm không ra ngoài, nhưng hễ ra ngoài là phải mua sắm cho cả năm. Rõ ràng lúc ăn cơm mẹ cũng mệt như chó chết, vậy mà cứ hễ đi mua sắm là hồi máu đầy cây, không biết đây có phải là kỹ năng bị động của tất cả phụ nữ hay không.

Suốt dọc đường, mẹ liên tục khẳng định quyền sở hữu giường ngủ. Đi cả ngày tôi thực sự rất mệt, chỉ muốn nhanh chóng nằm xuống nghỉ ngơi, vừa vào phòng tôi đã gieo mình xuống giường.

Sau khi mẹ tắm xong và thay đồ ngủ, thấy tôi vẫn còn trên giường, mẹ đi đến trước mặt định kéo tôi dậy. Tôi xua tay, không thèm để ý đến mẹ. Mẹ không chịu bỏ qua, leo lên giường ở phía bên kia, dùng sức muốn đẩy tôi xuống. Tôi kiên quyết chiếm giữ một phần ba vị trí cạnh giường, bất động như núi.

Có lẽ vì đẩy mệt rồi, mẹ bắt đầu dùng đôi bàn chân ngọc kia tì vào lưng tôi, nhẹ nhàng đẩy tới đẩy lui.

Tuy rằng cảm giác mềm mại truyền đến từ sau lưng khiến tôi hơi hưởng thụ, nhưng phải no ấm mới nghĩ đến chuyện dâm dục, lúc này tôi thực sự buồn ngủ rồi, tôi chỉ muốn nhắm mắt ngủ một giấc. Thế nhưng mẹ vẫn dùng bàn chân nhỏ đẩy tôi, người rơm cũng có ba phần lửa, tôi đột ngột xoay người ngồi dậy, ôm lấy bắp chân đang làm loạn của mẹ, mỗi bên một cái, kẹp hai bắp chân của mẹ vào hai nách mình.

Mẹ vốn đang dùng hai tay chống ra sau, ngồi ở phía bên kia giường, đôi chân đột nhiên bị tôi khống chế, trong lúc không kịp đề phòng, mẹ mất thăng bằng ngã nhào xuống giường. Lúc này tôi nửa quỳ nửa ngồi ở mép giường, bắp chân bị kẹp chặt khiến mông mẹ hơi nhấc lên khỏi mặt giường.

Tôi vốn định cho mẹ một bài học “ra trò” để mẹ ngoan ngoãn hơn, không ngờ chính mình lại rơi vào tình thế nguy hiểm. Mẹ trước mắt tôi đang nằm ngửa, hai tay dang rộng thành hình chữ X, đôi gò bồng đào tròn trịa khẽ rung rinh theo nhịp vùng vẫy của mẹ. Bắp chân bị tôi kẹp dưới nách, vòng ba hơi nhấc lên khiến “đóa hoa” mập mạp của mẹ đang cách một lớp quần ngủ mà nhìn thẳng vào tôi. Thân hình tôi chỉ cần rướn về phía trước một chút nữa thôi là thành tư thế truyền giáo kinh điển rồi đấy!

Chết tiệt, tư thế lúc này quá mức ám muội, một khi mẹ định thần lại chắc chắn sẽ phát hiện ra điểm bất thường. Đến lúc đó đối mặt với một người mẹ vừa thẹn vừa giận, đừng nói là nằm chiếu, tôi đoán mình sẽ phải ôm bồn cầu trong nhà vệ sinh suốt một đêm mất.

Phải khiến mẹ duy trì trong bầu không khí đùa nghịch thì mới có thể hóa hiểm thành bình. Tâm trí xoay chuyển, tôi mỉm cười, thầm khen ngợi bản thân, mình đúng là một kẻ thông minh.

Tôi kẹp chặt bắp chân mẹ, vận lực từ đan điền, trực tiếp đứng phắt dậy. Mẹ bị tôi kéo theo khiến hơn nửa thân người nhấc bổng lên, chỉ còn bả vai là chạm giường, tư thế vốn cực kỳ ám muội đã được tôi thành công chuyển sang chế độ đùa giỡn.

Nhưng ông trời muốn diệt bạn thì chẳng cần lý lẽ gì cả. Sau khi bị tôi “nhấc” lên, mẹ càng vùng vẫy dữ dội hơn, bộ đồ ngủ kiểu các bà các mẹ ở thân trên đã phát huy tác dụng nới lỏng của nó. Chỉ thấy vạt áo của mẹ dưới tác động kép của sự vùng vẫy và trọng lực, từng chút một cuộn ngược lên trên, dần dần lộ ra vùng bụng phẳng lì, chiếc rốn tinh tế, thậm chí còn vượt qua cả “ngọn núi cao”, cuối cùng dồn hết lên tận xương quai xanh.

Lần này mẹ không mặc kiểu áo ngực che hết toàn bộ bầu ngực, mà lại mặc một chiếc áo ngực nửa cúp màu tím nhạt. Vùng da trắng ngần như ngọc mỡ cừu nơi tiếp giáp với cúp áo vẫn đang khẽ rung rinh, tạo nên những gợn sóng lăn tăn, còn rãnh ngực sâu thẳm như vực sâu đang nhìn chằm chằm vào tôi, dưới tác động của trọng lực, tôi dường như còn thoáng thấy một chút sắc hồng anh đào nơi rìa ngoài.

Khung cảnh nhất thời trở nên vô cùng ngượng ngùng, mẹ đột nhiên dùng lực thoát khỏi sự kiềm chế của tôi, vội vàng ngồi dậy kéo lại áo. Không cần nhìn cũng biết, sắc mặt mẹ đã sa sầm xuống.

Tôi vội vàng quỳ ngồi trên giường, dịu dàng nói:

“Chúng ta cứ coi như không có chuyện gì xảy ra được không mẹ?”

Một chút điểm thân thiết bị sụt giảm hiện lên thật bất lực.

“Cút xuống!”

Mẹ trầm giọng nói.

Hừ, hảo hán không chấp kẻ trước mắt, rõ ràng là tôi đến trước, đây lại là phòng của tôi, nhưng với sự cơ trí của mình, sao tôi có thể đi lý luận với phụ nữ vào lúc này. Tôi hạ thấp người, thuận thế lăn một vòng như lừa lười rồi lăn xuống giường, nằm sấp trên mặt đất nhắm mắt giả chết. Sàn nhà lạnh lẽo dù sao cũng tốt hơn nhiều so với cái nhà vệ sinh ẩm ướt.

Mẹ xuống giường, không biết là đi làm gì, chỉ nghe thấy một hồi tiếng sột soạt, sau đó đèn tắt ngóm, mẹ quay trở lại giường. Ngay sau đó, một chiếc gối mềm mại đập thẳng vào mặt tôi, rồi một chiếc chăn được đắp lên người.

Tôi mừng rỡ, mẹ quả nhiên vẫn yêu tôi, nếu thật sự để tôi nằm trên sàn nhà suốt đêm thì đêm nay tôi khỏi ngủ luôn cho rồi. Tôi ép một nửa chiếc chăn dưới thân, gối đầu lên chiếc gối mềm mại rồi chìm sâu vào giấc ngủ.

Hơn 6 giờ sáng hôm sau tôi đã tỉnh giấc, ngủ dưới sàn nhà đúng là không quen chút nào.

Vừa đứng dậy định vào nhà vệ sinh giải quyết nỗi buồn, tôi lại phát hiện trên bụng mẹ đắp một chiếc áo ngủ, đầu thì gối lên đống đặc sản mua khi đi dạo phố.

Đến lúc này tôi mới sực nhớ ra, phòng đơn thì mẹ lấy đâu ra bộ chăn gối thứ hai.

Rõ ràng là cứ ngủ cùng nhau là được mà!

Con là con trai mẹ mà, lẽ nào mẹ lo con sẽ làm gì mẹ sao?

Đúng là không ai hiểu con bằng mẹ.

Nhìn gương mặt khi ngủ của mẹ, tôi còn chưa kịp cảm thán hai câu thì chợt nảy ra ý định, tôi một lần nữa tiến vào hệ thống. Điều thất vọng là không có [Thẻ tập kích đêm] nào được tạo ra. Tôi thật sự tò mò cơ chế xuất hiện của các thẻ đạo cụ là gì, rõ ràng cơ hội tốt thế này, mẹ lại đang ngủ say cơ mà.

Không có khả năng dò xét độ ngủ say của [Thẻ tập kích đêm], tôi căn bản không dám mạo muội với mẹ.

Sau khi vệ sinh cá nhân xong, tôi thấy mẹ cũng đã tỉnh, vừa hay cùng nhau đi ăn sáng.

Tôi vừa gặm bánh bao thịt, định hỏi mẹ về lịch trình hôm nay thì mẹ đột nhiên nhận được một cuộc điện thoại, là công ty thông báo hủy ngày nghỉ của mẹ, có chút việc cần mẹ đích thân xử lý.

Mẹ hơi do dự, tôi đại khái đoán được tình hình hiện tại nên nói thẳng với mẹ:

“Mẹ có việc thì chúng ta về trước đi ạ, vừa hay chiều nay con cũng có buổi tụ tập với bạn học.”

Mẹ đưa tay xoa đầu tôi, mỉm cười đầy an ủi, đây là lần đầu tiên mẹ cười với tôi kể từ tối qua.

“Lượng Lượng lớn rồi, ngày càng hiểu chuyện hơn. Thật ra mẹ thấy leo núi ba ngày con có lẽ cũng sẽ thấy nhàm chán, lần sau mẹ sẽ bù đắp cho con, muốn chơi gì con cứ quyết định.”

Xin lỗi nhé, quanh đây làm gì còn ngọn núi nào khác, lẽ nào kế hoạch du lịch mà mẹ nói là leo cùng một ngọn núi ba lần? Mẹ ơi, có phải mẹ có hiểu lầm gì về chuyến du lịch ba ngày không, không phải cứ lấy hạng mục ngày thứ nhất nhân ba lên thì gọi là du lịch ba ngày đâu ạ!

Ăn sáng xong, chúng tôi trả phòng rồi lái xe trở về.

Tôi và cậu bạn thân Tiểu Béo còn một kế hoạch trả thù lớn, vốn dĩ tôi định từ bỏ, vì cơ hội đi du lịch với mẹ “lười” là cực kỳ hiếm hoi. Nhưng xét tình hình tối qua, trong trường hợp hệ thống không ra tay, dù tôi có ngủ cùng phòng với mẹ thì cũng chẳng tạo ra được tia lửa nào. Hiện giờ tôi vẫn còn hơi đau lưng mỏi gối, mà mẹ lại không đúng lúc, thôi thì cứ đợi lần sau mẹ có nhiều thời gian hơn rồi bù đắp tiếc nuối lần này vậy.

Tôi gửi cho Tiểu Béo một tin nhắn [Hành động tiếp tục].

Tiểu Béo cũng không hỏi tại sao tôi đột nhiên quay về, trực tiếp trả lời:

[Tôi chuẩn bị đồ xong hết rồi, cậu đến thì qua luôn đi]

Tiểu Béo không phải là biệt danh tôi đặt, cậu ấy thật sự tên là Tiểu Béo. Nghe nói lúc sinh ra cậu ấy chỉ nặng 1,9 kg, ông bố ít học của cậu ấy cứ khăng khăng đặt tên là Trình Đại Béo, mẹ cậu ấy chết sống không đồng ý, giằng co mấy ngày mới thỏa hiệp đặt là Trình Tiểu Béo.

Về đến nhà, mẹ vội vàng nấu bát mì rồi lại phong trần vội vã chạy đến công ty.

Ăn trưa qua loa xong, tôi dọn dẹp bát đũa rồi bắt xe đến nhà Tiểu Béo.

Mỗi lần nhìn căn biệt thự song lập của cậu ta, tôi lại thấy nhà mình chẳng khác nào cái chuồng chó.

Điều bất ngờ là cô Tô lại đích thân ra mở cửa cho tôi.