Vì hòa bình thế giới tôi phải lên giường với mẹ – Update Chương 4

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Vì hòa bình thế giới tôi phải lên giường với mẹ – Update Chương 4

Tác Giả:

Thể Loại: , ,

Ngày Cập Nhật : 24/08/2026

Hi các bác, lại là em đấy. Bộ này như thường lệ vẫn là 1 bộ mẹ con nhưng có điểm thú vị là cốt truyện lần này theo hướng hệ thống và có chút linh dị nhẹ rất đáng đọc. Bác nào muốn đọc sớm ghé shop tele e @bantruyen_bot ủng hộ nhé, hoặc nhắn trực tiếp cho e @xmrquangx hoặc phở bò https://web.facebook.com/profile.php?id=61591212436643. Thank các bác
Tóm tắt : “Vì Hòa Bình Thế Giới, Tôi Đành Lên Giường Cùng Mẹ” – tác phẩm đô thị gây sốt với sự kết hợp bùng nổ giữa yếu tố Hệ thống quái chiêu, tâm lý đấu trí sắc sảo và nét quyến rũ cấm kỵ đến nghẹt thở. Cốt truyện xoay quanh nam chính mang trên mình nhiệm vụ “cứu rỗi thế giới” đầy nghịch lý, từng bước cuốn vào vòng xoáy tình cảm mãnh liệt với Triệu Hiểu Vân – người mẹ xinh đẹp tuyệt mỹ, cùng người dì kiêu kì cũng xinh đẹp không kém. Giữa ranh giới mong manh của luân thường và ham muốn rạo rực, những màn giằng co tâm lý kịch tính, các cuộc “câu cá” ám muội đầy mê hoặc và những phân cảnh tình cảm bùng nổ được thể hiện vừa dí dỏm, vừa cuồng nhiệt đến mức khiến người đọc không thể dừng lại dù chỉ một chương!

Chương 1

“Mẹ yêu quý, lần kiểm tra khảo sát này con đứng nhất đấy ạ!”

Tôi vừa căng thẳng vừa mong đợi nhìn vào đôi môi đỏ mọng kiều diễm của mẹ. Để chuẩn bị cho kỳ thi lần này, tôi gần như đã nỗ lực đến mức “treo xà xỉu, đâm dùi vào đùi”.

Vùi đầu đọc sách suốt một tháng, cuối cùng cũng toại nguyện giành vị trí đứng đầu, xin mẹ hôn một cái chắc không quá đáng đâu nhỉ?

“Ồ.”

Ồ???

Thế là xong rồi sao?

Tôi thức khuya dậy sớm, nỗ lực phấn đấu suốt một tháng trời, vậy mà chỉ đổi lại một tiếng “ồ” của mẹ thôi sao?

Tôi vội vàng nói: “Không phải, mẹ không có biểu hiện gì sao ạ?”

“Xì. Mẹ biết ngay cái vẻ mặt này của con chắc chắn chẳng có chuyện gì tốt rồi.”

Mẹ bĩu môi, bất lực nói: “Nhất thì nhất thôi, có gì mà đắc ý, ngày xưa mẹ con lúc trẻ lần nào mà chẳng đứng nhất.”

Nói đoạn, mẹ lấy ví ra, đếm vài tờ tiền, vẻ mặt hơi phân vân, rồi lại cất ngược vài tờ vào, lúc này mới đưa một xấp nhân dân tệ cho tôi.

Tôi theo bản năng đón lấy, cúi đầu liếc nhìn.

Ba mươi bảy tệ rưỡi.

Hay thật, có cả số lẻ nữa.

Mẹ đây là đem toàn bộ tiền lẻ trả lại khi đi chợ sáng nay nhét cho tôi rồi!

Tôi vất vả tăng ca suốt một tháng, đường chân tóc sắp sửa chuyển địa bàn lên cao hơn rồi, mà chỉ vì chút tiền này thôi sao?!

Tôi nhét xấp tiền lẻ này vào túi, tủi thân nói: “Mẹ không biết đâu, lần này không phải là bài kiểm tra bình thường! Kỳ thi liên trường bốn trường, mẹ có biết có bao nhiêu học bá cấp độ hói đầu tham gia chém giết không?! Con trai mẹ có thể xông pha giữa ngàn quân vạn mã để mở ra một con đường máu là điều khó khăn đến nhường nào!”

Sắc mặt mẹ trở nên nghiêm trọng, dường như dự cảm được chuyện sắp xảy ra.

“Tất nhiên, con cũng biết gần đây mẹ vừa thay card đồ họa mới, trong tay không dư dả gì, con cũng không phải vì muốn tăng thêm gánh nặng kinh tế cho mẹ nên mới nỗ lực như vậy…”

Tôi ra sức nháy mắt với mẹ, ám chỉ bà chỉ cần nhẹ nhàng “chụt” tôi một cái, không cần tốn tiền mà vẫn có thể tiêu tan cái “tai họa” lần này.

“Được rồi được rồi, mẹ biết rồi, là muốn thêm tiền chứ gì.”

Mẹ rõ ràng là không hiểu được ý định thực sự của tôi, bà lườm tôi một cái, thở dài, không nỡ nhưng vẫn rút thêm một tờ từ trong ví đưa cho tôi.

Như thể sợ cứ tiếp tục ở cùng tôi thì tôi sẽ lại đưa ra yêu cầu “được voi đòi tiên”, mẹ đứng dậy chạy trốn vào phòng ngủ, khóa chặt cửa lại.

Vòng ba đầy đặn dưới chiếc quần jean đen lay động đầy mê hoặc.

Tôi nắm năm tệ trong tay, nhìn cánh cửa phòng đóng chặt của mẹ, tâm trạng phức tạp, hồi lâu không thể bình tĩnh lại được.

Tôi tên là Triệu Lượng, mười lăm tuổi nhưng tôi đã có thể hình như người trưởng thành, thành tích ưu tú, vận động xuất sắc, diện mạo tuấn tú, đối xử với mọi người hòa nhã, tôn sư trọng đạo. Nếu thời đại này còn định nghĩa về “con nhà người ta” thì chắc chắn là đang nói về tôi. Thế nhưng ai có thể ngờ được, một thiếu niên rạng rỡ như hình mẫu lý tưởng trong mắt mọi người, sâu trong lòng lại ẩn giấu một mục tiêu cuộc đời có thể xé nát mọi nhãn dán về tôi.

Vốn dĩ tôi cũng là một đóa sen trắng độc lập với thế gian, cho đến khi giáo viên chủ nhiệm năm lớp tám thực hiện chính sách “vành đai và con đường”, cô bạn cùng bàn xinh xắn của tôi từ đó bị thay thế bằng một tên béo nhỏ nhếch nhác. Kết cục là việc học của hắn tiến bộ, còn tôi thì trở thành một “loại pháo hoa” khác biệt.

Dưới sự chỉ dẫn của tên béo, một học sinh ba tốt như tôi đã tiếp xúc với thế giới mà mình chưa từng đặt chân tới, được các “thầy” từ Âu Mỹ, Nhật Bản tận tình giáo dục. Từ phim ngắn đến game người lớn, từ tiểu thuyết đến truyện tranh, không gì là không tinh thông, không gì là không am hiểu. Ai có thể nhận ra một đứa trẻ ngoan với thành tích ổn định trong top mười của khối, sau lưng lại âm thầm hoạt động sôi nổi ở tuyến đầu của các diễn đàn không thể mô tả.

Xem những thứ đó nhiều rồi, không tự chủ được mà đem những người phụ nữ xung quanh ra so sánh. Những người cùng tuổi thì khỏi nói, vóc dáng và nhan sắc còn chưa qua “mười tám biến”, ngực phẳng lỳ, chân như chiếc tăm, mông nhỏ xíu, thực sự không thể khơi gợi được hứng thú.

Trong số các cô giáo thì có người trẻ và ngực lớn, nhưng khuôn mặt cũng “lớn” theo, vòng ba bẹt và to do ngồi nhiều và thiếu vận động, thực sự chẳng liên quan gì đến hai chữ gợi cảm. Loại trừ một vòng, ánh mắt tôi không tự chủ được mà đặt lên người thân thiết nhất với mình.

Mẹ tôi.

Tuy đã ba mươi tám tuổi, nhưng trên mặt bà không tìm thấy một nếp nhăn nào, ngay cả khóe mắt cũng phẳng mịn như thiếu nữ, con dao đồ tể của thời gian trước một “chiến binh RMB” cũng chỉ đành ngậm ngùi rút lui.

Mẹ không phải người tiêu xài hoang phí, bà không bao giờ chú trọng ăn mặc hay túi xách hàng hiệu, thế nhưng đối với khuôn mặt mình thì bà chưa bao giờ nương tay.

Trên bàn trang điểm trong phòng ngủ chất đầy những loại mỹ phẩm dưỡng da nhập khẩu kỳ lạ, những miếng mặt nạ đã dùng chất cao hơn cả tôi. Với chiều cao một mét bảy mươi hai, riêng đôi chân đã chiếm gần một nửa, đôi chân dài thon thả cân đối tuyệt đối không phải là thứ mà những “mầm đậu” trong lớp có thể so sánh được.

Vòng ba tròn trịa đầy đặn có thể biến chiếc quần rộng thành hiệu ứng bó sát, đôi gò bồng đào rung rinh trước ngực đẩy chiếc áo T-shirt tạo thành một đường cong kinh ngạc, mái tóc ngắn ngang tai càng tăng thêm vài phần anh khí cho khuôn mặt kiều diễm quyến rũ ấy.

Mỗi lần họp phụ huynh, không thiếu những ông bố với tâm tư không trong sáng sáp lại gần để đưa danh thiếp. Vừa lên xe, tôi đã không kìm lòng được mà lục trong túi xách lấy ví của mẹ, một phát rút hết những mảnh giấy đó ra xé thành vụn, để chúng ở lại thêm một giây thôi tôi cũng lo sẽ làm vấy bẩn sự trong trắng của mẹ.

Mẹ luôn ngồi một bên, hai tay nhẹ nhàng đặt trên vô lăng, nghiêng đầu mỉm cười nhìn hành động ngây ngô của tôi nhưng chưa bao giờ ngăn cản, trong ánh mắt là niềm dịu dàng không sao tả xiết.

Còn về ông bố của tôi, từ lúc biết nhận thức đến nay tôi chưa từng gặp mặt một lần. Mẹ chỉ nói với tôi rằng bố có việc không ở nhà, nhưng chuyện của bố nhà ai mà lại bận rộn suốt mười mấy năm trời, đến mức con trai ruột cũng không chịu gặp một lần.

Với người cha chưa từng gặp mặt, đương nhiên chẳng thể nói là có tình cảm gì, tôi chỉ không biết rốt cuộc là ông ấy đã ly hôn với mẹ, hay là chạy theo tiểu tam rồi. Loại tiểu tam nào mà có thể cướp mất người đàn ông từ tay một người mẹ đẹp như thiên tiên thế này?

Nếu là ly hôn thì cũng cùng một lý lẽ đó, một người vợ như hoa như ngọc và một đứa con trai thông minh tuấn tú, nói bỏ là bỏ, đầu óc bị lừa đá rồi sao?

Tôi thiên về giả thuyết rằng đây là cách mẹ nói giảm nói tránh vì sợ tôi đau lòng khi bố không còn nữa, hoặc là bố đang vướng vào lao lý, thân bất đắc chí?

Trong căn nhà có phần quạnh quẽ này cũng chưa từng có người đàn ông nào khác ngoài tôi ghé thăm, thậm chí đến cả họ hàng cũng chưa từng xuất hiện một lần. Những ngày lễ tết đối với tôi chỉ đơn giản là những ngày được ăn ngon hơn.

Mặc dù mỗi năm chỉ nhận được một phong bao lì xì từ mẹ, tôi cũng rất tò mò liệu mình còn người thân nào khác ngoài mẹ hay không, nhưng tôi chẳng hề bận tâm, thậm chí còn có chút vui mừng. Mẹ giống như một hòn đảo cô độc, mà trên đảo chỉ có tôi và mẹ, thế này là đủ rồi.

Mẹ vốn tính bảo thủ, ghét nhất là mỗi khi ra ngoài, bất kể đàn ông ở độ tuổi nào cũng đổ dồn ánh nhìn nóng bỏng lên người mình.

Ngoài những bộ đồ công sở OL theo quy định của công ty, mùa hè mẹ chỉ mặc một chiếc váy liền đơn giản dài đến mắt cá chân, mùa đông thì mặc những chiếc áo phao có thể bọc một người gầy thành một chiếc bánh chưng.

Mẹ đã thành công ngăn chặn những ánh nhìn dòm ngó từ bên ngoài, nhưng lại làm khổ con sói nhỏ trong nhà. Rõ ràng là sống cùng nhau, vậy mà tôi hiếm khi thấy được cả xương quai xanh của mẹ.

Ngay cả khi ở nhà, mẹ cũng không mặc những chiếc váy ngủ hai dây mát mẻ gợi cảm. Nhân dịp giảm giá trái mùa, mẹ mua hết tất cả các bộ đồ ngủ trong khu dành cho người già, mỗi dòng màu sắc khác nhau mua một bộ. Tôi nghi ngờ nếu không phải để phân biệt lúc thay giặt, có lẽ mẹ còn chẳng buồn chọn màu.

Người ngoài chắc chắn không thể ngờ rằng người mẹ vốn là nữ cường nhân thành đạt, rạng rỡ nơi đô thị, thì sau lưng lại là một thiếu nữ nghiện mạng.

Sau khi kết hôn, mẹ lột xác từ một thiếu nữ ngây thơ thành một thiếu phụ mỹ miễm, sức hút đối với đàn ông tăng vọt lên mấy bậc, dù mặc đồ bảo thủ thì vẫn khiến người qua đường phải ngoái nhìn liên tục.

Dần dần, mẹ không thích ra ngoài nữa, và lẽ đương nhiên là nghiện mạng. Chuyện đi dạo phố là không tồn tại, với mẹ thì Taobao là thiên hạ đệ nhất.

May mà mẹ rất hứng thú với yoga, nên mới không để vòng ba hoàn hảo kia phẳng lì như tờ giấy, lãng phí tâm huyết của Nữ Oa.

Hồi tôi còn nhỏ, mẹ mới bắt đầu tập yoga, thường xuyên cần tôi đóng vai “cột trụ”. Tiếc là lúc đó tôi đâu biết rằng bộ ngực đầy đặn và vòng mông nảy nở khiến vô số đàn ông thèm khát lại đang uốn éo ngay trước mặt mình.

Mẹ thường xuyên bị mất thăng bằng, mà tôi – người cao chẳng hơn cái bàn bao nhiêu – lại là một chiếc gậy chống hoàn hảo và thuận tay. Nửa thân trên của mẹ nghiêng về phía trước, cả người đè lên người tôi, hai khối mềm mại đầy đặn kia ép chặt vào lưng tôi thành hình chiếc bánh, vậy mà tôi – kẻ đang ở trong phúc mà không biết – lại cứ liên tục thúc giục:

“Nhanh lên đi mẹ, hôm nay quá giờ rồi, mẹ phải cho con thêm một gói khoai tây chiên mới được! Á!!! Thiết Giáp Tiểu Bảo bắt đầu rồi, con không làm nữa đâu!”

Tôi dứt khoát thoát khỏi mẹ, chạy tót đến trước tivi, mặc kệ mẹ kêu lên một tiếng rồi ngã nhào xuống thảm yoga.

Nếu có thể quay lại, lão tử thật sự muốn cho cái thằng con rùa rụt cổ này đi gặp Tiểu Bạch.

Khi lớn hơn một chút, mẹ rèn luyện tôi thành một cỗ máy nhận chuyển phát nhanh không cảm xúc. Các điểm giao hàng trong mười dặm tám làng tôi đều nắm rõ như lòng bàn tay, việc nhận hàng hay trả hàng đều một tay tôi lo liệu.

Mỗi khi tôi hì hục lấy xong một món đồ, mẹ sẽ mỉm cười thông báo thưởng cho tôi. Bạn tưởng đó là những phân đoạn phúc lợi như hôn hôn, ôm ôm hay bế bổng lên sao?

Quá ngây thơ rồi. Cứ mỗi lần lấy một món đồ, mẹ thưởng cho tôi hai tiếng chơi game trên máy tính, nhưng chỉ được chơi những trò mẹ chỉ định. Ừm, là Mộng Huyễn Tây Du, tuy thao tác đơn điệu, cứ lặp đi lặp lại việc chạy đi chạy lại, nhưng đối với một đứa trẻ thì vẫn thấy thú vị.

Mẹ dựa vào việc tôi cày cuốc hết nhân vật này đến nhân vật khác, rồi xoay tay bán sạch thành quả lao động của tôi để lấy tiền dọn sạch giỏ hàng. Những món đồ mới lại lặng lẽ ập đến, một chuỗi công nghiệp độc ác được hoạch định tỉ mỉ cứ thế đồng hành cùng tôi suốt cả tuổi thơ.

Cho đến khi lên cấp hai tôi mới phát hiện ra, hóa ra bấy lâu nay tôi mẹ kiếp chỉ là một công cụ chạy vặt. Trong cơn bi phẫn tột cùng, tôi quyết định lấy việc học làm trọng, nghiêm giọng từ chối phần thưởng “trò chơi” của mẹ.

Vì chuyện này mà mẹ còn giận dỗi tôi suốt mấy ngày. Cuối cùng có lẽ vì lương tâm chưa mất, tự thấy mình đuối lý nên mẹ đã sắm cho phòng tôi một chiếc máy tính để xoa dịu nỗi oán hận của tôi.

So với phim ảnh, tôi thiên về tiểu thuyết hơn. Xem nhiều thì phim của các thầy cô cũng chỉ đến thế thôi, không phải tôi thích cái mới chán cái cũ, hay xem xong lại chê người ta xấu, mà là vì tình tiết quá giả, diễn đi diễn lại cũng không ra được cảm giác chân thực, trong khi văn chương lại có thể mang đến cho tôi không gian tưởng tượng vô tận.

Không thể tránh khỏi, tôi bắt đầu tiếp xúc với những đề tài cấm kỵ, từ đó không thể dừng lại được. Đi bên bờ sông nhiều, tôi dần dần chuyển ánh nhìn sang mẹ mình.

Công bằng mà nói, gia đình tôi hội tụ đủ mọi điều kiện để xảy ra một mối quan hệ cấm kỵ: một người cha biệt tăm biệt tích nơi chân trời góc bể, một người mẹ độc thủ phòng khuê nhưng sức hút không hề giảm sút, kỳ thi tuyển sinh trung học sắp tới, và “cái đó” phát triển vượt mức của tôi.

Tôi cũng từng ảo tưởng mình giống như nam chính trong tiểu thuyết, dùng thành tích thi cử để đe dọa mẹ, từng bước thăm dò giới hạn của mẹ, từ đó sống những ngày tháng thần tiên không biết xấu hổ là gì cùng mẹ, nhưng tôi biết điều đó là không thể.

Tính cách của mẹ tôi rất mâu thuẫn, không biết có phải vì từ nhỏ đã thiếu vắng bóng dáng người cha hay không mà một mình mẹ vừa phải đóng vai người mẹ hiền từ, vừa phải sắm vai người cha nghiêm khắc.

Khi tôi không gây chuyện, hai mẹ con hòa thuận, mẹ lúc thì ngọt ngào lúc lại mặn mà, khi thì như một cô gái nhỏ, khi lại như một quý cô quyền lực, thậm chí mẹ còn coi tôi như bạn thân, chẳng hề ra dáng người lớn, thậm chí còn nũng nịu với tôi. Đặc biệt là sau khi những câu “thả thính” sến súa xuất hiện trên đời, hễ tôi không đáp lại cho đúng ý là mẹ lại chu môi, mắt rưng rưng lệ, ấm ức nói rằng con không còn yêu mẹ nữa.

Dù hai mẹ con đã ở bên nhau mười mấy năm, tôi đã dần quen với nhan sắc của mẹ, nhưng lúc đó tôi chỉ cảm thấy mình như một gã tra nam bạc tình, bỏ rơi người đẹp, khiến trái tim thiếu nữ tan nát vụn vỡ. Sau một hồi dỗ dành, cuối cùng tôi phải hứa làm việc nhà trong một tuần.

Nhìn mẹ cười rạng rỡ như hoa, vẻ mặt như vừa thực hiện thành công một mưu kế, tôi biết mình tiêu đời rồi.

Vẻ ngoài thì tôi trưng ra bộ mặt chán chường, nhưng trong lòng thực ra lại vô cùng tận hưởng. Dáng vẻ chu môi nũng nịu của mẹ thực sự đáng yêu đến mức khiến người ta “chảy máu mũi”, tôi tuyệt đối không muốn bất kỳ gã đàn ông nào khác nhìn thấy khía cạnh nữ tính này của mẹ.

Lúc này mẹ sẽ nhảy tới ôm lấy cánh tay tôi, khẽ lắc lắc, tựa đầu vào vai tôi rồi nũng nịu nói:

“Vẫn là hoàng thượng thương nô tỳ nhất.”

Chỉ nghe giọng nũng nịu ngọt đến phát ngấy này thôi mà tôi đã hơi “cứng” người, chưa kể một mùi hương thoang thoảng trên người mẹ cứ thế len lỏi vào mũi tôi, cánh tay lại được tận hưởng sự cọ xát lúc gần lúc xa của đôi gò bồng đào mềm mại mà săn chắc.

Một tuần thì thấm tháp gì, tôi muốn làm cả đời!

Nhưng một khi tôi phạm lỗi, người mẹ nũng nịu kia có thể không chút lưu tình mà quất một sợi thắt lưng vào mông tôi đến mức đứt đoạn.

Thực ra tôi biết mẹ đã sớm dùng dao rạch một đường trên dây thắt lưng, chỉ cần quất vài cái là nó sẽ [tự nhiên] đứt làm đôi. Thế rồi mẹ cầm sợi dây đứt đó mà vênh váo tự đắc, tuyên bố rằng nếu tôi còn không nghe lời thì kết cục sẽ giống như sợi dây thắt lưng thân thủ dị biệt kia.

Trong một lần bị đánh, tôi vô tình bắt gặp mẹ đang lén nằm sấp trên giường trong phòng ngủ mà sụt sùi, đầu vùi chặt vào gối vì sợ tôi nghe thấy.

Một người thương con như mẹ mà lại phải nhẫn tâm đánh tôi vì lo lắng tôi đi sai đường. Tôi đau ở mông, nhưng mẹ lại đau trong lòng. Điều này quá tàn nhẫn với mẹ, khoảnh khắc đó đã chạm đến trái tim non nớt của tôi, tôi chợt cảm thấy mình đã trưởng thành. Từ ngày đó, tôi không bao giờ gây ra chuyện gì đến mức khiến sợi thắt lưng bị quất đứt nữa.

Khi tôi lên cấp hai, mẹ tặng tôi một hộp thắt lưng và nói với vẻ đầy ẩn ý rằng, chỉ cần đến khi tôi tốt nghiệp đại học mà hộp thắt lưng này vẫn còn nguyên vẹn thì tôi mới thực sự trưởng thành.

Đêm đó tôi lén mở hộp ra kiểm tra từng sợi một, toàn là hàng hiệu, mới tinh, không một vết mòn, trông thực sự rất chắc chắn và bền bỉ. Đêm đó tôi đã gặp ác mộng.

Nói tóm lại, thoạt nhìn thì mẹ có vẻ rất dễ “đẩy ngã”. Cứ để thành tích tụt dốc khoảng một trăm hạng, rồi dùng mỗi lần tiến bộ chậm chạp để đổi lấy phần thưởng là một nụ hôn lên trán, hôn lên má, và cuối cùng là đôi môi anh đào quyến rũ kia, từng bước nới rộng giới hạn của mẹ, cuối cùng dùng kỳ thi trung học để uy hiếp “thắt lưng”, lo gì không rước được mỹ nhân về dinh.

Nhưng thực tế, dù mẹ quan tâm đến thành tích của tôi, nhưng mẹ còn quan tâm đến sức khỏe tâm sinh lý của tôi hơn. Thành tích tụt dốc thì còn cứu được, chứ tam quan mà lệch lạc thì không cách nào đúc lại được nữa. Hơn nữa, mẹ cũng là người đã lăn lộn mười mấy năm trong môi trường công sở hiểm ác, chứ không phải cô gái ngây thơ, lẽ nào lại để một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch như tôi dỗ dành cho xoay như chong chóng?

Suốt bao năm qua, những kẻ nhắm đến mẹ nhiều như cá diếc qua sông. Nếu mẹ là kiểu người nhút nhát, dễ dàng thỏa hiệp vì bị uy hiếp, thì với nhan sắc đó, mẹ đã bị người ta “bưng cả chậu” đi từ lâu rồi.

Có lẽ ngay khi tôi đưa ra yêu cầu đầu tiên, mẹ đã biết tôi đang tính toán điều gì. Thứ chờ đợi tôi sẽ không phải là nụ hôn thỏa hiệp của mẹ, mà là những trận đòn nhừ tử từ sợi thắt lưng “vũ trang sắc”.

Nếu tôi thực sự có hành vi vượt quá giới hạn với mẹ, tôi không nghi ngờ gì việc mẹ sẽ tự tay biến tôi thành một “cô bạn thân” đúng nghĩa.

Đi đường sáng không thông, đường tối lại càng không thể. Mẹ không bao giờ uống rượu, những buổi tụ tập nếu từ chối được thì mẹ sẽ từ chối, nếu không thể thì mẹ sẽ tung ra “pháp khí” là tôi. Các bạn có thể tưởng tượng được cảnh một đám đàn ông trung niên nhìn chằm chằm với ánh mắt thèm thuồng vào một đứa trẻ ngồi trên đùi mẹ, đôi chân ngắn ngủn đung đưa không chạm đất, đôi mắt to tròn ngây thơ nhìn họ không?

Tất nhiên, họ cũng không phải dạng vừa. Khó khăn lắm mới “câu” được mẹ ra ngoài, sao có thể dễ dàng bỏ cuộc như vậy?

Vài người bắt đầu thử dùng đủ mọi lý do không thể từ chối để ép rượu, hơn nữa còn làm một cách danh chính ngôn thuận, chính trực lẫm liệt, ra vẻ quang minh chính đại mà không hề để lộ tâm tư ích kỷ ẩn giấu phía sau.

Chỉ là không ngờ mẹ tôi lại là “sói đội lốt cừu”, không từ chối bất kỳ ai, nhưng khi cầm ly rượu lên thì lại đổ hết vào miệng tôi, kèm theo nụ cười hiền từ của người mẹ: “Tửu lượng cái thứ này ấy mà, phải bồi dưỡng từ nhỏ. Con trai mà, sau này không thiếu những buổi tiếp khách đâu, không sao, nào, Chu tổng, mẹ cũng kính ngài một ly, cạn!”

Chu tổng, Hoàng tổng và đủ loại tổng, từ đó về sau ai nấy đều coi mẹ như tránh tà. Người đàn bà này quá tàn nhẫn, dù thèm muốn nhan sắc của mẹ, nhưng nếu để chuyện leo thang thành vụ án hình sự thì không đáng.

Cái giá tôi phải trả là mỗi khi nghe thấy những câu như “tình thương con cái” hay “hổ dữ không ăn thịt con”, tôi chỉ muốn đứng ra làm chứng cho mọi người thấy: Giả, tất cả đều là giả, mê tín phong kiến hại chết người mà! Vẫn còn nhớ năm đó, tuổi của tôi vẫn còn là một chữ số.

Còn về việc dùng thuốc, khoan hãy nói đến việc tôi hoàn toàn không có nguồn cung cấp, mà cho dù thành công, tôi nghĩ dấu vết chinh phạt của tôi rồng khổng lồ mười bảy centimet này khó mà không bị phát hiện vào ngày hôm sau.

Không phải là không có cách phá cục, nếu trực tiếp dùng tính mạng ra uy hiếp, chín mươi chín phần trăm những người mẹ sẽ dâng hiến thân xác. Nhưng tôi không thể hèn hạ như vậy, cũng không thể chấp nhận việc trở mặt thành thù với người mẹ yêu thương tôi đến thế.

Tôi cũng không cam lòng từ bỏ như vậy, vì sợ mẹ đang tính toán chờ tôi lớn rồi mới tái hôn. Một người tuyệt vời như mẹ, không nên cô độc một mình cả đời.

Tôi định thử dùng chiêu lấy thành tích ra uy hiếp, nhưng lại sợ “trộm gà không thành còn mất cả tiếng”, cứ mãi lo âu được mất, kết quả là việc học hành trái lại ngày một tiến bộ hơn.

Trong lòng tôi từ lâu đã tự coi mình là người đàn ông của mẹ, tôi luôn tưởng tượng mình phải trở thành kiểu người như thế nào mới xứng đáng với mẹ, nhưng một kẻ tầm thường tốt nghiệp đại học hạng ba chắc chắn không nằm trong danh sách lựa chọn.

Cứ thế trì hoãn, kỳ thi tuyển sinh trung học cứ thế kết thúc trong bình lặng, kéo theo cả bước đi mà tôi đã diễn tập vô số lần trong đầu nhưng đến nay vẫn chưa dám thực hiện.

Tôi tự an ủi mình rằng vẫn còn kỳ thi đại học mà, ngày tháng còn dài, thế là tôi thản nhiên tiếp tục làm con đà điểu rúc đầu vào cát. Nhưng rồi bước ngoặt của định mệnh lại xuất hiện một cách tình cờ như thế.