Vì đòi lại công bằng cho tôi, mẹ đã trở thành vật sở hữu của kẻ bắt nạt – Update Chương 13
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Vì đòi lại công bằng cho tôi, mẹ đã trở thành vật sở hữu của kẻ bắt nạt – Update Chương 13
Tác Giả: Vanilla Knight
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Thể Loại: bạo dâm, BDSM, biến thái, bú cu, có thai, Cucklod, gangbang, hiếp dâm, Loan.luan, Mẹ Con, ngủ say, nô lệ tình dục, ntr, slave, tập thể
Ngày Cập Nhật : 23/08/2026
Chương 1. Người mẹ xinh đẹp, mạnh mẽ
Tên tôi là Triệu Chí, năm nay 16 tuổi.
Khi tôi còn rất nhỏ, lúc ký ức của tôi chưa từng ghi nhận hình ảnh người cha, bố mẹ tôi đã ly hôn. Kể từ đó, tôi sống cùng mẹ.
Mẹ tôi tên là Triệu Tuyết, năm nay 36 tuổi. Bà trông rất trẻ, nếu tính theo tuổi của bà và tôi, thì khi mang thai và sinh ra tôi, bà mới chỉ 18 tuổi.
Việc mang thai và sinh con ở độ tuổi đó, dù mẹ tôi chưa bao giờ kể về quá khứ, tôi cũng có thể hình dung ra phần nào qua những bộ phim tình cảm tuổi trẻ đầy bi kịch.
Có lẽ vì từng trải qua nỗi đau tình cảm, hoặc có thể lo lắng việc tái hôn sẽ ảnh hưởng đến tôi, mẹ tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc tìm một người đàn ông để xây dựng gia đình, thậm chí còn chưa từng hẹn hò với ai.
Trong quá trình trưởng thành của tôi, sự vắng mặt của người cha không ảnh hưởng đến tôi, khiến tôi không có gì khác biệt so với những đứa trẻ trong gia đình bình thường về tính cách hay các khía cạnh khác.
Mẹ tôi, trong suốt quá trình tôi lớn lên, đã đảm nhận cả hai vai trò của cha và mẹ; bà vừa có sự dịu dàng, chu đáo của người phụ nữ truyền thống, vừa sở hữu những phẩm chất kiên cường và dũng cảm.
Tôi đã học được rất nhiều điều từ mẹ, và chính nhờ vậy mà tôi trở thành “con nhà người ta” trong mắt mọi người.
Nhờ sự dạy dỗ tận tình của mẹ, vài tháng trước, tôi đã đỗ vào trường trung học phổ thông trọng điểm đứng đầu thành phố và có tiếng tăm trên toàn quốc.
Vào ngày tôi đỗ, giữa những lời chúc mừng của hàng xóm, mẹ cười rất tươi, dường như những áp lực dồn nén bấy lâu nay đã được giải tỏa, mang lại cảm giác tự hào và thoải mái.
Lần đầu tiên trong đời, mẹ đã uống một chút rượu trước mặt tôi.
Đây là lần đầu tiên tôi thấy mẹ uống rượu. Mẹ không uống được nhiều, chỉ cần một hai ly là đã hơi say rồi.
Nhờ đó, tôi cũng có cơ hội được thấy một khía cạnh khác của mẹ. Dưới tác động của rượu, mẹ tỏ ra phóng khoáng hơn hẳn so với trước đây, và tâm trạng cũng thay đổi thất thường.
Mẹ ôm tôi vào lòng, lúc thì khóc, lúc thì cười.
Mẹ khóc vì những năm qua, hai mẹ con phải nương tựa vào nhau thực sự không dễ dàng; mẹ cảm thấy có lỗi vì không thể cho tôi một cuộc sống tốt hơn, đến nỗi phải sống chật chội trong căn nhà nhỏ chỉ hơn chục mét vuông này.
Mẹ cười vì sự hiểu chuyện và ngoan ngoãn của tôi khiến mẹ cảm thấy an ủi; thành tích xuất sắc của tôi giúp mẹ ngẩng cao đầu trước hàng xóm và những người họ hàng hám danh, đồng thời mẹ cũng nhìn thấy một tương lai tươi sáng ở tôi.
Lúc đó, khuôn mặt mẹ ửng hồng, đôi mắt toát lên vẻ mơ màng say sưa, lúc thì khóc, lúc thì cười, nước mắt lăn dài ở khóe mắt, nhưng khóe miệng thỉnh thoảng lại nhếch lên, trên khuôn mặt nở nụ cười nhẹ nhàng.
Mẹ ôm chặt tôi vào lòng, mỗi lần mở miệng, hơi thở ấm áp pha lẫn mùi rượu phả vào mặt tôi, cộng với sự mềm mại trong vòng tay mẹ, khiến lòng tôi xao xuyến.
Mỗi khi nhớ lại cảnh tượng này, tôi vừa lưu luyến, vừa thấy xấu hổ.
Trong cuộc sống hàng ngày, tôi là một người có phong cách khá bảo thủ. So với những cậu bé cùng tuổi, 16 tuổi, phần lớn tâm trí của họ đều bị lấp đầy bởi những tưởng tượng dâm dục hay nội dung khiêu dâm.
Mỗi khi nghe các bạn cùng lớp bàn tán về những trang web người lớn, hay tưởng tượng những điều dâm dục về một thầy cô nào đó hay phụ huynh của một học sinh nào đó, tôi đều khinh bỉ trong lòng và thực sự coi thường vẻ bẩn thỉu, dâm dục của họ.
Tuy nhiên, chính tôi, một người như vậy, vào ngày hôm đó, khi nằm trong vòng tay mẹ, lắng nghe những lời tâm sự của bà và ngắm nhìn khuôn mặt xinh đẹp của bà, trong lòng lại nảy sinh những cảm xúc và suy nghĩ không nên có.
Đêm hôm đó, mẹ say rượu, tôi dìu bà lên giường. Nhìn khuôn mặt ửng hồng của bà, cùng bộ ngực phập phồng, căng tròn, tôi bỗng nảy sinh ý định muốn khám phá xem bên trong ra sao.
Mẹ say rượu rồi, với tư cách là con trai của mẹ, việc tôi thay quần áo cho mẹ chắc cũng chẳng có có gì sai trái chứ.
Lúc đó, đầu óc tôi tràn ngập suy nghĩ này.
May mắn thay, vào giây phút cuối cùng, nhờ lý trí, tôi đã kìm nén được ý nghĩ đó.
Nhưng tôi cũng không phải là không làm gì cả.
Tôi nằm trên ghế sofa, trong bóng tối ngắm nhìn những đường nét mờ ảo của cơ thể mẹ, hít hà mùi rượu nồng nặc trong không khí, rồi nằm trong chăn tự sướng hướng về phía mẹ, để giải tỏa ham muốn trong lòng.
Thủ dâm khi nghĩ về chính người mẹ ruột của mình, điều đó thật đáng xấu hổ, nhưng phải thừa nhận rằng, nó rất kích thích.
Cho đến tận bây giờ, mỗi khi nhớ lại cảnh tượng lúc đó, bên cạnh cảm giác xấu hổ và kích thích, tôi lại có chút hối hận.
Mẹ lúc đó chắc chắn đã say mèm, không có bất kỳ phản ứng nào trước những kích thích từ bên ngoài. Nếu lúc đó tôi táo bạo hơn một chút, liệu có thể…
“Ding-dong…”
Tiếng chuông tan giờ chói tai cắt ngang dòng suy tưởng của tôi, tôi bừng tỉnh, con cặc trong quần hơi cương cứng vì những tưởng tượng vừa lướt qua trong đầu.
Tôi nhận lấy một xấp bài thi được đưa từ phía sau, đặt bài thi của mình lên trên cùng, rồi chuyển tiếp cho bạn học phía trước.
Thầy giám thị nhận lấy đống bài thi nhưng không rời khỏi lớp ngay lập tức. Thay vào đó, thầy khoanh tay sau lưng, nở nụ cười trên môi, bước đến trước mặt một học sinh, cúi người xuống và hỏi cậu ấy thi thế nào, có tự tin vào kết quả lần này không. Với vẻ mặt nịnh bợ đó, thật khó để tưởng tượng rằng thầy là một giáo viên; trông thầy giống một thuộc cấp hèn mọn đang nịnh bợ, tâng bốc cấp trên hơn.
Tôi chứng kiến cảnh tượng đó và cảm thấy hơi ghê tởm.
Còn cần phải hỏi làm gì nữa, chắc chắn cậu ta thi rất tốt và cũng rất tự tin vào kết quả lần này.
Bởi vì thầy đã cố tình sắp xếp hai học sinh có thành tích xuất sắc ngồi trước và sau cậu ta, đồng thời phớt lờ hành vi gian lận của cậu ta; nếu mà cậu ta thi không tốt thì thật là chuyện không thể tin nổi.
Khi bị giáo viên giám thị chất vấn, cậu ta còn tỏ ra rất thờ ơ, thậm chí còn không thèm nở một nụ cười, sau khi trao đổi vài câu một cách bực bội, cậu ta đứng dậy chuẩn bị rời khỏi lớp học. Cái vẻ thản nhiên, lạnh lùng khi đối mặt với giáo viên khiến người ta khó có thể liên tưởng cậu ta với danh xưng “học sinh”.
Cậu ta tên là Trương Cường, là một nhân vật “nổi tiếng” tại trường trung học trọng điểm này.
Tất nhiên, “nổi tiếng” ở đây không phải là lời khen ngợi, mà chính xác thì nên dùng từ “tai tiếng’ thì đúng hơn.
Khác với những học sinh đã nỗ lực thi đỗ vào trường, Trương Cường được nhận vào trường trung học trọng điểm này nhờ quan hệ gia đình.
Điều đó thì cũng chưa nói làm gì, dù sao thì trường nào cũng có những người được nhận nhờ quan hệ, điều đó chưa đủ để khiến tôi ghét cậu tađến vậy.
Điều thực sự khiến tôi cảm thấy ghê tởm và chán ghét cậu tachính là cách hành xử của anh ta.
Trong mắt tôi, Trương Cường đúng là một tên côn đồ đúng nghĩa, một kẻ bắt nạt. Mới nhập học được vài tháng, hắn đã nhiều lần đánh đập bạn học, thậm chí cả giáo viên, và cách đây không lâu còn khiến nữ lớp trưởng của lớp bên cạnh cùng khối với tôi mang thai.
Những việc hắn làm có thể nói là cực kỳ tồi tệ, nhưng điều khiến tôi cảm thấy lạnh lòng là, không những hắn không nhận được hình phạt xứng đáng, mà ngược lại, hắn còn trở nên rất có thế lực trong trường, thu hút được một đám tay chân đông đảo xung quanh.
Những học sinh từng bị hắn đánh đập, hoặc là chuyển trường, hoặc là trở thành tay chân của hắn, hoặc là vẫn bị Trương Cường và đám tay chân của hắn bắt nạt.
Còn cô bạn bị hắn làm mang thai cũng đã biến mất khỏi trường, nghe nói là đã chuyển trường. Nghe nói bố mẹ cô ấy còn đến trường gây sự, nhưng cuối cùng mọi chuyện cũng chìm vào quên lãng.
Trương Cường có thể làm đủ mọi chuyện xấu trong trường mà vẫn thoát khỏi sự trừng phạt, nhờ vào gia thế và hậu thuẫn phía sau.
Sự tồn tại của Trương Cường khiến tôi cảm thấy ghê tởm, đồng thời làm phai nhạt dần niềm hân hoan khi đỗ vào trường trung học trọng điểm, thậm chí tôi còn dần mất hứng thú với cuộc sống trung học cũng như việc học hành.
Nói sao nhỉ, dù cậu ta chưa từng bắt nạt tôi, nhưng sự tồn tại của cậu ta đang dần xé toạc suy nghĩ ngây thơ, non nớt vốn có của tôi, phơi bày trước mắt tôi một sự thật tàn khốc, như một bàn tay vô hình liên tục tát vào mặt tôi, quát mắng tôi rằng thế giới này không công bằng, dù cậu có cố gắng đến đâu cũng không thể sánh bằng những người sinh ra đã giàu có; dù cậu có học hành hết mình, đỗ vào đại học danh tiếng, rồi làm việc chăm chỉ hàng chục năm, vẫn không thể đuổi kịp những người sinh ra đã có tất cả. Đồng thời, nó cũng liên tục nhắc nhở tôi rằng gia cảnh của tôi thuộc hàng cuối cùng trong số các học sinh, không ngừng kích thích lòng tự trọng của tôi.
Truyện này mình đã ra full bộ có tất cả 63 chương với dộ dài như trên web.
Bạn nào có nhu cầu mua truyện thì có thể liên hệ với mình qua số zalo: 0388042078 với giá là 30k :>