Tuấn và đại ngàn – Update Tập 15
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Tuấn và đại ngàn – Update Tập 15
Tác Giả: DOOM
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Có Thật, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: máy bay, truyen sex
Ngày Cập Nhật : 08/09/2026
Tập 9: Chuyến Trở Về Phố Thị Và Nỗi Niềm Mang Theo
Thấm thoắt, Tuấn đã gắn bó với mái nhà sàn của chú Ba và Vườn Quốc gia Kon Ka Kinh được gần nửa năm. Khoảng thời gian ấy đủ để biến một cậu sinh viên thư sinh, bỡ ngỡ ngày nào trở thành một nhà làm phim tài liệu thực thụ với đôi tay chai sần, ánh mắt sắc bén và một trái tim tràn đầy tình yêu với đại ngàn. Những thước phim về loài voọc chà vá chân xám của anh đã hoàn thiện những đoạn cuối cùng, chuẩn bị được gửi đi tham gia một liên hoan phim tài liệu thiên nhiên quốc tế.
Vào một buổi tối khi ánh trăng rằm chiếu sáng vằng vặc qua những tán lá rừng, trong căn bếp ấm cúng ngập tràn mùi khói bếp và thịt gác bếp, Tuấn đặt đũa xuống, ngập ngừng nhìn hai người anh em đặc biệt của mình.
– Chú Ba… à, cháu định tuần tới sẽ xin phép xuống núi vài bữa để về thăm bố mẹ ở thành phố. Con cái đi biền biệt nửa năm nay chưa về, chắc bố mẹ ở nhà cũng mong lắm rồi ạ.
Nghe Tuấn nói vậy, chú Ba ngửa cổ cười sảng khoái, vỗ vai anh một cái rõ kêu khiến Tuấn hơi chao đảo.
– Ha ha! Cậu đúng là nhắc mới nhớ! Lên đây ăn dầm nằm dề mấy tháng trời, suýt nữa quên mất cậu còn có gia đình ở dưới phố cơ đấy. Về chứ, phải về ngay! Bố mẹ nào mà chẳng ngóng con cái. Yên tâm, rừng Kon Ka Kinh này có tôi canh, mấy ngày cậu vắng mặt không sạt lở hay mất con voọc nào đâu mà lo!
Trái ngược với vẻ hào sảng của chú Ba, Mây ngồi đối diện đang cúi gằm mặt vào chén cơm, đôi đũa khẽ khựng lại. Một thoáng hụt hẫng và lo âu xẹt qua đáy mắt cô. Dù chỉ là vài ngày, nhưng nghĩ đến việc vắng bóng hình quen thuộc ấy quanh quẩn bên hiên nhà, căn bếp nhỏ bỗng trở nên trống trải lạ thường.
Đêm hôm đó, khi chú Ba đã chìm vào giấc ngủ sau chén rượu nồng, Tuấn bước ra hiên nhà sàn. Ánh trăng bàng bạc phủ lên những dãy núi trập trùng một lớp sương mờ ảo. Từ phía sau, tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên. Mây bước tới, trên tay cầm một chiếc khăn dệt thủ công màu sẫm món quà cô âm thầm chuẩn bị cho Tuấn mang theo xuống phố. Mây đưa chiếc khăn cho Tuấn, giọng nói nhỏ nhẹ mang theo chút nghẹn ngào.
– Xuống phố rồi… anh có quay lại đây nữa không?
Tuấn nhận lấy chiếc khăn còn vương hơi ấm của cô, bàn tay vô thức siết nhẹ lấy đôi bàn tay nhỏ bé lạnh ngắt của Mây. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt long lanh dưới ánh trăng, nở nụ cười trấn an.
– Ngốc ạ. Nơi này có rừng, có chú Ba, và… có em cơ mà. Anh về thăm gia đình vài hôm rồi sẽ lại lên đây ngay. Chiếc máy quay và những thước phim của anh còn đang dang dở cơ mà, sao mà bỏ được.
Nghe câu nói chắc nịch của Tuấn, Mây cúi đầu mỉm cười, đôi má ửng hồng trong bóng đêm. Sự lo âu trong lòng cô phút chốc tan biến, nhường chỗ cho niềm tin ấm áp.
Hai ngày sau, chiếc ba lô gọn gàng lại được khoác lên vai Tuấn. Tạm biệt tiếng suối chảy róc rách, tạm biệt những tán cây cổ thụ cao vút và cái vẫy tay cười hào sảng của chú Ba bên hiên nhà sàn, Tuấn bước ra khỏi bìa rừng để bắt chuyến xe khách về với phố thị.
Ngồi trên xe nhìn qua khung cửa kính, những tòa nhà cao tầng, khói bụi xe cộ và sự hối hả của thành phố dần hiện ra. Mọi thứ vẫn náo nhiệt như ngày nào, nhưng trong lồng ngực Tuấn lúc này, một phần tâm hồn anh đã ở lại vĩnh viễn với đại ngàn xanh thẳm. Chuyến về thăm nhà này không chỉ là dịp để hội ngộ gia đình, mà còn là khoảng lặng để Tuấn nhận ra, cuộc đời anh đã thực sự thuộc về nơi những tiếng gọi hoang dã cất lên mỗi sớm mai.