Tuấn và đại ngàn – Update Tập 15

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Tuấn và đại ngàn – Update Tập 15

Tác Giả:

Thể Loại: ,

Ngày Cập Nhật : 08/09/2026

Tập 7: Nhịp Điệu Của Rừng Sà Vào Trái Tim

Những chuyến hành trình xuyên qua những cánh rừng nguyên sinh cứ thế kéo dài từ tuần này sang tháng khác. Khi bóng dáng của chú Ba vắng bóng trên những cung đường mòn vì bận rộn với các chuyên án triệt phá lâm tặc ở vùng biên, khoảng không gian giữa Tuấn và Mây lại càng thêm gắn kết.

Không ai rõ sự thay đổi ấy bắt đầu từ ngày nào. Có thể là từ buổi chiều hôm đó, khi Mây trượt chân trên phiến đá trơn trượt bên bờ suối, và bàn tay Tuấn kịp thời vươn ra siết chặt cổ tay cô kéo vào lòng. Hoặc có lẽ là những buổi trưa ngồi dưới tán lá dẻ, khi tiếng gió đại ngàn hòa quyện cùng nhịp thở đều đặn của hai người.

Sự ngượng ngùng ban đầu dần tan biến. Giữa không gian hoang sơ không có những định kiến hay chuẩn mực phức tạp của phố thị hay bản làng, Tuấn bắt đầu gọi Mây là “em” và tự xưng “anh” một cách vô cùng tự nhiên. Lời qua tiếng lại, Mây cũng quen dần với việc gọi Tuấn là “anh”, dẫu cho mỗi chiều tối khi quay về nhà sàn, đối mặt với chú Ba, Tuấn vẫn nghiêm túc khoanh tay. – Dạ, chú Ba cho con… à nhầm, cho cháu dọn cơm ạ!

Khiến chú Ba đôi khi phải liếc mắt nhìn rồi cười vang cả núi rừng. Vào một buổi chiều cuối hạ, khi Tuấn và Mây đang bám theo dấu vết của một bầy voọc ở khu vực thung lũng đá, bầu trời đột ngột tối sầm lại. Những đám mây đen cuồn cuộn kéo đến từ đỉnh núi cao, mang theo tiếng sấm rền vang đặc trưng của mùa mưa rừng Tây Nguyên.

– Mưa lớn rồi, mau tìm chỗ trú thôi anh!

Mây hô lớn, tay nắm chặt lấy cổ tay Tuấn kéo chạy dọc theo triền dốc. Chỉ vài phút sau, khi những hạt mưa nặng trĩu bắt đầu trút xuống ào ạt như trút nước qua tán lá, Mây đã dẫn Tuấn kịp lách qua một khe nức nhỏ ẩn sau bức màn dây leo dày đặc để vào một hang đá nông kín gió.

Bên trong hang khô ráo, tiếng mưa ngoài kia rào rào trút xuống tạo thành một bức tường nước trắng xóa, cách ly hoàn toàn thế giới bên ngoài.

Không gian trong hang chật hẹp khiến vai họ chạm vào nhau. Hơi lạnh từ ngoài tràn vào khiến Mây vô thức rùng mình. Thấy vậy, Tuấn cởi chiếc áo khoác mỏng của mình ra, nhẹ nhàng khoác lên vai cô, giọng nói trầm ấm vang lên trong không gian tĩnh lặng.

– Mặc vào đi em, đừng để cảm lạnh.

Đôi má Mây ửng đỏ trong ánh sáng mờ ảo của hang đá. Cô ngước nhìn Tuấn, đôi mắt long lanh phản chiếu bóng hình anh.

– Anh Tuấn này… không sợ khổ sao? Bốn bề rừng rú thế này, bạn bè ở thành phố giờ chắc đang làm việc trong những tòa nhà lộng lẫy…

Tuấn mỉm cười, ánh mắt hướng ra ngoài màn mưa trắng xóa, nơi những tán cây xanh mướt vẫn hiên ngang vươn lên giữa dòng nước lũ.

– Trước đây anh từng sợ. Nhưng từ khi bước chân vào đây, nhìn thấy những sinh mệnh bé nhỏ ấy, và… nhìn thấy em ở đây, anh biết mình thuộc về nơi này rồi.

Không gian chùng xuống, chỉ còn tiếng mưa rơi rả rích và nhịp đập thổn thức của hai trái tim trẻ tuổi đang xích lại gần nhau hơn bao giờ hết. Đại ngàn Kon Ka Kinh không chỉ là nơi lưu giữ những thước phim tài liệu quý giá, mà nó đang viết nên một câu chuyện tình yêu chân thực, nảy mầm từ gian khó và sự đồng điệu của những tâm hồn phóng khoáng.