Tuấn và đại ngàn – Update Tập 15

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Tuấn và đại ngàn – Update Tập 15

Tác Giả:

Thể Loại: ,

Ngày Cập Nhật : 08/09/2026

Tập 6: Người Dẫn Đường Bản Lĩnh Và Những Bí Mật Của Tán Lá Già

Thời gian trôi qua, mùa mưa rừng dần nhường chỗ cho những tháng ngày nắng hanh hao trải dài trên vòm lá. Tuấn của hiện tại không còn là cậu sinh viên phố thị ngơ ngác, vụng về ngày nào. Làn da anh đã rám nắng, cơ thể săn chắc hơn, và đôi chân đã quen thuộc với từng dốc đá trơn trượt hay những lối mòn ngập lá mục của đại ngàn Kon Ka Kinh.

Tuấn đã học được cách đọc các dấu hiệu của thiên nhiên, tiếng chim hót báo động khi có thú lớn xuất hiện, hướng gió đổi chiều dự báo một cơn mưa giông bất chợt, hay cách nhận diện những dấu chân mờ trên thảm cỏ.

Chiếc máy ảnh và ống kính tele trở thành vật bất ly thân. Những thước phim anh quay ngày một mượt mà, sâu sắc hơn, không chỉ ghi lại vẻ đẹp của loài voọc chà vá mà còn phơi bày chân thực sự mong manh của hệ sinh thái trước nạn tàn phá của con người.

Vào thời điểm công cuộc tuần tra chống bẫy thú đang ở giai đoạn căng thẳng nhất, trạm kiểm lâm nhận được thông tin mật về một nhóm lâm tặc đang lăm le đột nhập vào phân khu bảo vệ nghiêm ngặt. Chú Ba cùng đội kiểm lâm phải ứng trực ngày đêm ở đồn biên phòng và các chốt chặn phía ngoài, không thể sát cánh cùng Tuấn như trước.

Làm sao để tiếp tục vào sâu trong lõi rừng một mình? Giữa lúc Tuấn còn đang loay hoay tính toán, Mây cô vợ trẻ ít nói thường ngày bước ra từ gian bếp, tay xách chiếc rựa phát quang, giọng nói dứt khoát lạ thường.

– Để em dẫn anh Tuấn đi.

Tuấn ngẩn người, ngước nhìn cô gái đồng bào có vóc dáng nhỏ nhắn.

– Cô… à nhầm, Mây định vào rừng á? Nguy hiểm lắm, ngoài kia có thể có cả thợ săn…

Mây bật cười, ánh mắt lóe lên vẻ tự tin sắc sảo khác hẳn ngày thường.

– Anh quên em sinh ra và lớn lên ở đâu à? Rừng này là nhà của em. Chú Ba bận việc lớn, em không đi cùng thì ai bảo vệ được cái anh nhà báo suốt ngày cắm mặt vào ống kính này?

Sáng hôm sau, Tuấn chính thức bước vào những chuyến thám hiểm cùng Mây. Và anh đã có một cú “sốc” nhẹ về khả năng sinh tồn của người bạn đồng hành đặc biệt này.

Mây di chuyển nhẹ nhàng như một chú sóc trên thảm mục, gần như không phát ra một tiếng động. Cô chỉ cho Tuấn cách nhận biết những loại nấm độc, cách tránh tổ ong vò vẽ khổng lồ ngụy trang tinh vi trên cành dẻ, và đặc biệt là sự nhạy bén đến kỳ lạ khi phát hiện những chiếc bẫy tàng hình mà ngay cả Tuấn cũng bỏ sót.

Trong một buổi chiều lẩn khuất sau bụi sim rừng để chờ ghi hình bầy voọc, một cành cây khô bỗng gãy rắc dưới chân Tuấn, khiến đàn linh trưởng giật mình chuẩn bị bỏ chạy. Nhanh như cắt, Mây phát ra một tiếng kêu mô phỏng tiếng gọi bầy đàn cực kỳ chuẩn xác, làm dịu đi sự hoảng loạn của chúng. Nhờ thế, Tuấn kịp bắt trọn khoảnh khắc chú voọc con thò đầu tò mò nhìn về phía ống kính.

Chiều hôm đó, trên đường quay về khi hoàng hôn bắt đầu nhuộm đỏ rặng núi phía tây, cả hai ngồi nghỉ chân bên một con suối nhỏ. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá rọi lên gương mặt lấm tấm mồ hôi nhưng rạng rỡ của Mây.

Tuấn đưa cho cô bình nước suối mát lạnh, khẽ cười.

– Hôm nay công nhận Mây siêu thật. Chắc anh phải xin phép chú Ba cho Mây chính thức làm ‘đạo diễn hình ảnh’ phụ quá.

Mây nhận lấy bình nước, đôi má lại ửng đỏ như cái thuở ban đầu bị gọi bằng “cô”, nhưng miệng thì cười tươi rói.

– Thôi đi, em chỉ sợ anh mải mê quay phim mà quên mất đường về nhà thôi. Mà này… mai mình lại vào khu vực thung lũng đá nhé, em thấy có dấu vết lạ.

Dưới vòm rừng già đang chìm dần vào màn đêm, bóng dáng của hai người trẻ tuổi kiên định bước đi bên nhau, tiếp tục viết nên câu chuyện bảo vệ sự sống bằng cả trái tim nhiệt huyết và lòng dũng cảm.