Tuấn và đại ngàn – Update Tập 15
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Tuấn và đại ngàn – Update Tập 15
Tác Giả: DOOM
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Có Thật, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: máy bay, truyen sex
Ngày Cập Nhật : 08/09/2026
Tập 5: Tiếng Cười Dưới Mái Nhà Sàn Và Cuộc Chiến Xưng Hô “Dở Khóc Dở Khơi”
Trở về căn nhà sàn của chú Ba sau một ngày dài vật lộn với những chiếc máy bẫy ảnh trong rừng sâu, Tuấn được đón chào bằng mùi thơm ngào ngạt của cơm gạo mới và canh măng đắng nấu thịt gác bếp. Thế nhưng, sự ấm cúng ấy nhanh chóng nhường chỗ cho những phút giây “dở khóc dở cười” ngay tại mâm cơm.
Vợ chú Ba một cô gái người bản địa tên là Mây từ nãy đến giờ cứ cúi gằm mặt loay hoay xới cơm, ít nói và vô cùng khép nép.
Khi Tuấn vừa lễ phép cúi đầu, nâng chén nước trà đưa lên và cất giọng kính cẩn.
– Dạ, con xin phép mời chú và… cô dùng nước ạ.
Mây giật mình đánh rơi cả đôi đũa xuống mâm. Cô đỏ bừng mặt, đôi tay luống cuống vẫy vẫy liên hồi.
– Ái chà, em… em xin lỗi! Tuấn ơi, đừng gọi thế, nghe già chết đi được! Chị… à không, mình mới sinh năm ngoái… à nhầm, mình bằng tuổi nhau mà!
Hóa ra, Mây chỉ vừa tròn hai mươi hai tuổi tính ra còn kém Tuấn vài tháng tuổi. Ngồi bên cạnh, chú Ba ngửa cổ cười sảng khoái, vỗ đùi cái đét làm chiếc bàn tre rung bần bật.
– Thấy chưa! Tôi đã bảo nhà tôi còn trẻ măng mà. Nó cứ khăng khăng đòi gọi bằng chú, giờ sang gọi vợ tôi bằng cô thì đúng là cái thằng cứng đầu hết thuốc chữa!
Gương mặt Mây lúc này đỏ lựng như quả cà chua chín cây. Thi thoảng ở vùng cao, vai vế họ hàng thường được tính theo thế hệ của người lớn tuổi hơn, nhưng bị một cậu thanh niên trông thư sinh, bằng tuổi gọi bằng “cô” khiến cô nàng không tài nào quen nổi. Cứ mỗi lần Tuấn mở miệng “cô ơi”, Mây lại che miệng tủm tỉm cười hoặc lảng đi chỗ khác vì quá ngượng ngùng.
Mặc cho Mây hết lời năn nỉ.
– Thôi, gọi bằng tên đi, hoặc gọi chị cho em nhờ! Tuấn vẫn giữ nguyên bộ mặt nghiêm túc, pha chút bướng bỉnh quen thuộc.
– Không được đâu ạ. Đã gọi chú Ba bằng chú thì sao có chuyện loạn vai vế được. Cháu cứ gọi… dạ, cô Mây cho đúng phép tắc!
Câu trả lời chắc nịch của Tuấn khiến cả mâm cơm bật cười thành tiếng. Không khí gia đình rộn rã tiếng cười đùa đã xóa tan đi cái lạnh lẽo, u ám của núi rừng ngoài kia.
Sự xuất hiện của Mây không chỉ mang lại những bữa cơm nóng sốt mà còn là một kho tàng tri thức bản địa bất ngờ với Tuấn. Dù không trực tiếp vào rừng sâu săn lùng lâm tặc như chồng, Mây lại thông thạo từng loại thảo mộc chữa lành vết thương, biết cách nhận diện những dấu vết nhỏ nhất của người lạ quanh vùng đệm.
Những buổi tối ngồi bên bếp lửa hồng, trong khi chú Ba cặm cụi mài dao mác, Mây lại ngồi vá lại những chiếc áo rách do gai rừng cào của Tuấn, còn chàng sinh viên thì cắm cúi lọc lại từng khung hình quay được trong ngày.
Dưới mái nhà sàn nhỏ bé ấy, ranh giới giữa người bản địa và chàng trai phố thị hoàn toàn xóa nhòa. Họ đã trở thành một gia đình thực sự một hậu phương vững chắc để Tuấn tiếp tục dấn thân vào cuộc chiến khốc liệt nhằm bảo vệ những sinh linh vô tội đang kêu cứu nơi đại ngàn Kon Ka Kinh.