Tuấn và đại ngàn – Update Tập 15

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Tuấn và đại ngàn – Update Tập 15

Tác Giả:

Thể Loại: ,

Ngày Cập Nhật : 08/09/2026

Tập 4: Mái Nhà Giữa Đại Ngàn Và Sự Bướng Bỉnh Đáng Yêu

Sau phát hiện chấn động về những chiếc bẫy cáp, công việc của Tuấn càng trở nên nguy hiểm gấp bội. Căn chòi gỗ tạp đơn sơ bỗng trở thành một thử thách lớn khi mùa mưa dầm dề kéo dài ở Kon Ka Kinh bắt đầu chuyển sang những tháng cuối năm lạnh lẽo, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt của đại ngàn.

Độ ẩm cao khiến những vết xước nhỏ trên chân Tuấn lâu ngày không khỏi. Có những đêm, cơn sốt rét rừng ập đến khiến anh co ro trong chiếc chăn mỏng, toàn thân run lẩy bẩy giữa không gian tĩnh mịch và cô độc của rừng sâu.

Không chỉ chống chọi với bệnh tật và côn trùng, Tuấn còn nhận ra sự xuất hiện của những bóng người lạ mặt lảng vảng gần khu vực anh đặt máy bẫy ảnh. Sự an toàn của một mình anh trong căn chòi hoang vắng bắt đầu trở thành một canh bạc lớn đe dọa trực tiếp đến tính mạng.

Biết được tình hình nguy cấp của Tuấn, chú Ba không thể khoanh tay đứng nhìn. Một buổi chiều tối khi màn sương mù đã giăng kín lối đi, chú Ba xách theo một bầu rượu nhỏ lội suối tìm đến căn chòi của Tuấn, nghiêm nghị đề nghị.

– Cậu không thể cứ cố chấp sống một mình ở đây mãi được, Tuấn ạ. Rừng mùa này độc lắm, lại thêm đám thợ săn đang để mắt tới khu vực này. Về nhà tôi ở đi, nhà chỉ có hai vợ chồng, rộng rãi mà an toàn hơn nhiều.

Nghe lời đề nghị chân tình, Tuấn xúc động nhìn người đối diện. Dù gọi là “chú” từ những ngày đầu tiên đặt chân đến Kon Ka Kinh, thực chất Ba chỉ lớn hơn Tuấn khoảng gần hai chục tuổi (Ba mới ngoài bốn mươi, còn Tuấn vừa tròn hai mươi mươi hai). Nhìn gương mặt phong trần, sạm nắng nhưng đầy ấm áp của Ba, Tuấn cảm nhận được một tình cảm gắn kết như ruột thịt.

Nhà của vợ chồng chú Ba nằm cách trạm kiểm lâm không xa, là một ngôi nhà sàn nhỏ xinh xắn do chính tay Ba dựng lên. Vợ chú Ba một người phụ nữ địa phương hiền lành, nhẫn nại dù không có con cái nhưng luôn xem Tuấn như người trong nhà, lúc nào cũng chuẩn bị sẵn nước ấm và những món ăn đạm bạc chờ anh về.

Suốt bữa cơm đầu tiên tại nhà chú Ba, người đàn ông kiểm lâm cứ chốc chốc lại phàn nàn.

– Này, tôi hơn cậu không có nhiêu tuổi, gọi bằng chú nghe già quá, gọi anh đi cho trẻ!

Thế nhưng, mặc cho chú Ba có trêu chọc hay ép buộc thế nào, Tuấn vẫn cười hiền lắc đầu quả quyết.

– Dạ thôi, ở trong rừng, chú là người đi trước dạy cháu bao nhiêu kinh nghiệm sinh tồn, danh xưng ấy là để tỏ lòng tôn kính, cháu cứ gọi là chú cho quen miệng ạ!

Cuối cùng, trước sự bướng bỉnh nhưng đầy lễ phép của Tuấn, chú Ba chỉ biết cười trừ đầu hàng. Một sự sắp xếp mới được thống nhất, Tuấn vẫn giữ căn chòi nhỏ trong rừng làm điểm gác máy quay ban ngày, nhưng cứ chiều tối lại về nhà chú Ba dùng cơm và nghỉ ngơi để đảm bảo an toàn.

Tại mái nhà nhỏ ấy, bên ánh lửa bập bùng và chén rượu nồng ấm tình người giữa đại ngàn, Tuấn tìm thấy điểm tựa vững chắc nhất. Bước chân của chàng nhà làm phim trẻ trên con đường bảo vệ thiên nhiên từ đây có thêm những người đồng hành tuyệt vời, tiếp thêm cho anh sức mạnh để đối mặt với mọi giông bão phía