Tuấn và đại ngàn – Update Tập 15

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Tuấn và đại ngàn – Update Tập 15

Tác Giả:

Thể Loại: ,

Ngày Cập Nhật : 08/09/2026

Tập 16: Tia Sáng Y Học Giữa Đêm Đại Ngàn

Căn phòng chìm trong một sự tĩnh mịch. Tiếng nổ lách tách của những tàn than cuối cùng dường như cũng chìm nghỉm trước sức nặng của bầu không khí nghẹt thở. Tuấn chết sững, cơ thể cứng đờ như hóa đá. Lời đề nghị của chú Ba không khác gì một cú sét đánh ngang tai giữa chốn rừng thiêng nước độc, xô ngã mọi chuẩn mực đạo đức và lý trí mà một cậu sinh viên vừa bước ra từ giảng viện đại học có thể tưởng tượng được.

Trong đầu Tuấn lúc này là một mớ hỗn độn. Hình ảnh người đàn ông từng trải, gai góc nhưng giờ đây đang hạ mình cầu xin, đan xen cùng gương mặt dịu dàng, nhẫn nại của Mây. Sự đồng cảm, lòng trắc ẩn chiến đấu dữ dội với những rào cản luân lý truyền thống.

Chú Ba không chỉ là người hướng dẫn, mà còn là ân nhân, là người đã che chở cho Tuấn qua bao hiểm nguy rình rập giữa đại ngàn Kon Ka Kinh. Từ chối lời đề nghị ấy giống như đẩy một con người đang chìm xuống vực sâu vào cõi chết, nhưng chấp nhận nó lại là một bước trượt dài vào thứ trách nhiệm vượt quá sức chịu đựng của tuổi hai mươi hai.

Trải qua vài phút giây dài đằng đẵng như cả thế kỷ, khi lồng ngực phập phồng và mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm tấm áo phông, Tuấn mới chầm chậm lấy lại được chút bình tĩnh. Anh hít một hơi thật sâu, nuốt nghẹn ngào xuống cổ họng, rồi ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào đôi mắt đang chứa đựng ngàn vạn tia hy vọng tuyệt vọng của chú Ba.

Giọng Tuấn khàn đặc, run rẩy nhưng chứa đựng một sự kiên quyết lạ thường, xé toạc màn đêm tĩnh mịch.

– Chú Ba… chú bình tĩnh lại đi. Cháu hiểu tấm lòng của chú, hiểu cả nỗi đau và sự hy sinh mà chú dành cho Mây… Nhưng chuyện này… thực sự không thể như thế được.

 

Nhìn vẻ mặt chùng xuống đầy thất vọng của chú Ba, Tuấn vội vã tiếp lời, mang theo tri thức và sự hiểu biết của một người trẻ sống giữa thời đại công nghệ.

– Tại sao chú không nghĩ đến y học hiện đại? Bây giờ công nghệ phát triển lắm rồi chú ạ! Dưới thành phố lớn, có rất nhiều bệnh viện và trung tâm hỗ trợ sinh sản tiên tiến. Họ có thể làm thụ tinh nhân tạo, có các phương pháp y khoa tiên tiến giúp những cặp vợ chồng gặp hoàn cảnh khó khăn như chú cô vẫn có thể có con mà…

Nghe đến hai tiếng “thụ tinh nhân tạo”, chú Ba ngẩn người ra. Đối với một người kiểm lâm cả đời gắn bó với núi rừng, quanh năm chỉ biết đến tiếng thú kêu, tiếng suối chảy và những luật lệ tự nhiên của đại ngàn, những khái niệm y học hiện đại xa xôi ấy nghe giống như một câu chuyện cổ tích không có thật.

Chú Ba cười khổ, một nụ cười đượm buồn đầy bất lực.

– Thụ tinh… y học gì đó… chú nghe người ta nói ở tivi, nhưng loại đó chắc tốn kém lắm, hàng núi tiền, nhà chú làm gì có điều kiện hả con? Hơn nữa… cơ thể chú đã ra thế này, liệu y học có phép màu nào cứu vãn được không?

Tuấn lắc đầu kiên quyết, trong ánh mắt bỗng bùng lên một ngọn lửa hy vọng mới để giải cứu cả ba người khỏi cái hố đen bế tắc này.

– Cháu sẽ giúp! Chú đừng lo về tiền bạc. Phim tài liệu của cháu mang đi dự thi quốc tế, nếu đạt giải sẽ có khoản tiền thưởng lớn, hoặc cháu sẽ kêu gọi các quỹ bảo trợ y tế xã hội. Cháu nhất định sẽ tìm cách đưa cô chú xuống bệnh viện tuyến trung ương dưới xuôi!

 

 

Tập 17: Nút Thắt Định Mệnh Và Gánh Nặng Của Lòng Tin

Ánh sáng yếu ớt từ đống than hồng hắt lên gương mặt hằn sâu vết sương gió của chú Ba. Khi nghe Tuấn hào hứng đưa ra giải pháp về y học hiện đại và thụ tinh nhân tạo, người đàn ông lớn tuổi không hề tỏ ra phấn khởi. Ngược lại, một nụ cười khổ sở, đắng ngắt xuất hiện trên khóe môi ông.

Chú Ba chầm chậm lắc đầu, tiếng thở dài nặng nhọc xé toạc không gian tĩnh mịch của đêm đại ngàn.

– Con nghĩ chú chưa từng nghe đến những công nghệ đó sao, Tuấn?

Chú Ba cất giọng trầm đục, nghẹn ngào

– Nhưng con lầm rồi. Trận sạt lở năm xưa không chỉ tước đi khả năng bình thường của một người đàn ông, mà nó còn vĩnh viễn hủy hoại cơ thể chú. Bác sĩ từng nói, chú… hoàn toàn mất khả năng sản sinh ra tinh trùng. Cơ thể chú không thể tạo ra hạt giống sự sống nữa rồi, Tuấn ạ.

Nghe đến đây, hy vọng vừa nhen nhóm trong lòng Tuấn bỗng vỡ vụn thành từng mảnh. Hóa ra, rào cản không chỉ nằm ở tiền bạc hay sự thiếu hiểu biết, mà là một bức tường thành kiên cố do chính định mệnh và tạo hóa dựng lên, hoàn toàn không có lối thoát.

Chú Ba với lấy chén rượu, ngửa cổ uống cạn một hơi như để kìm nén sự uất nghẹn trong lòng.

– Giả sử như có tiền bạc đi chăng nữa, ra bệnh viện mua tinh trùng từ ngân hàng y tế… thì sao chứ?

Chú Ba nhìn thẳng vào mắt Tuấn, ánh mắt đầy giằng xé.

– Chú là một người đàn ông, dù nghèo, dù tàn phế, chú cũng có lòng tự trọng của mình. Làm sao chú có thể chấp nhận mang dòng máu của một kẻ xa lạ, một người mặt mũi tròn méo thế nào, nhân phẩm ra sao không ai biết, về nuôi dưỡng trong ngôi nhà này? Làm sao chú coi đứa trẻ ấy là máu mủ của mình được?

Chú Ba vươn tay, đặt nặng lên vai Tuấn một lực siết chặt đến đau điếng.

– Chỉ có con… Tuấn ạ. Con là người thanh niên tốt bụng, có học thức, sống đàng hoàng, và trên hết, vợ chồng chú coi con như ruột thịt. Nếu là con… nếu đứa trẻ mang dòng máu của con, chú mới có thể ngẩng cao đầu mà yêu thương, mới có thể trọn vẹn xem đó là đứa con thực sự của gia đình này.

Từng lời của chú Ba rơi xuống như những nhát búa tạ giáng thẳng vào tâm trí Tuấn. Cậu chết lặng, không tìm đâu ra một từ ngữ nào để phản bác.

Lúc này, Tuấn mới thấu hiểu hết sự tuyệt vọng tột cùng của một người đàn ông bị tước đoạt hoàn toàn quyền làm cha, nhưng lại khao khát mang đến hạnh phúc cho người vợ dào dạt nghĩa tình. Đó không phải là một ý nghĩ nông nổi hay điên rồ, mà là một sự phó thác tột cùng của niềm tin và sự hy sinh cuối cùng mà chú Ba có thể làm cho Mây.

Ở căn buồng bên cạnh, Mây che chặt miệng để tiếng nấc không phát ra ngoài. Những giọt nước mắt nóng hổi ướt đẫm đôi bàn tay cô. Cô nghe trọn từng lời chồng nói, thấu hiểu cả nỗi đau đớn đến xé lòng lẫn sự tín nhiệm tuyệt đối mà chú Ba dành cho chàng trai trẻ.