Tuấn và đại ngàn – Update Tập 15

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Tuấn và đại ngàn – Update Tập 15

Tác Giả:

Thể Loại: ,

Ngày Cập Nhật : 08/09/2026

Tập 14: Đêm Thổ Lộ Và Bí Mật Đáy Sâu Đại Ngang

Mùa đông ở Kon Ka Kinh kéo theo những đêm dài dằng dặc và lạnh lẽo. Trong ngôi nhà sàn nhỏ, ngọn lửa bập bùng từ bếp củi là nguồn sáng duy nhất xua đi bóng tối đặc quánh bên ngoài. Mây đã mệt mỏi và lui vào buồng trong từ sớm, để lại không gian tĩnh lặng cho hai người đàn ông bên ché rượu cần.

Bầu không khí nặng nề đeo bám suốt mấy tuần qua dường như đã chạm tới đỉnh điểm, đòi hỏi một sự giải tỏa không thể kìm nén thêm.

Chính chú Ba là người chủ động phá vỡ sự im lặng. Ông nhấp một ngụm rượu đắng, ánh mắt đục ngầu nhìn sâu vào ngọn lửa đang nhảy múa, giọng trầm đục vang lên giữa không gian vắng lặng.

– Tuấn à… Mấy tuần nay, chú thấy con cứ bứt rứt, thỉnh thoảng lại nhìn vợ chồng chú bằng ánh mắt áy náy. Chắc trong lòng con đang tự hỏi, tại sao biết đau lòng thế mà chúng tôi vẫn chịu đựng, sao không làm lại từ đầu, đúng không?

Tuấn giật mình, khựng lại chén rượu trên tay. Cậu chưa kịp đáp lời, chú Ba đã giơ tay ra hiệu, ra ý muốn tự mình trút bỏ gánh nặng đè nén bấy lâu nay. Lấy hết can đảm, Tuấn nhìn thẳng vào người đàn ông lớn tuổi, đem theo sự quan tâm chân thành thốt ra câu hỏi mà anh đã giữ kín.

– Cháu xin lỗi nếu lại khơi gợi chuyện buồn… Nhưng chú Ba ơi, chuyện đã qua rồi, sao sau đó… sao chú không cùng cô Mây sinh thêm một đứa nữa? Cửa nhà có tiếng trẻ thơ thì cuộc sống mới trọn vẹn chứ ạ.

Nghe câu hỏi ấy, chú Ba không giận. Trên khóe môi phong sạm của người kiểm lâm bỗng nở một nụ cười cay đắng, xót xa đến nao lòng. Ông đặt chén rượu xuống ván gỗ, quay sang nhìn Tuấn bằng ánh mắt trĩu nặng.

– Sinh nữa sao, con… Đứa trẻ đầu tiên mất đi, vợ suýt chết, đó đã là tai họa lớn nhất đời người. Nhưng điều đau đớn nhất mà chú chưa từng kể cho ai nghe… chính là bản thân chú.

Chú Ba dừng lại một nhịp, hít một hơi thật sâu như để gom hết can đảm bấy lâu giấu kín.

– Trong trận sạt lở định mệnh năm đó, để che chở cho Mây và đứa bé trong bụng, chú bị một thân cây lớn đè trực diện vào vùng hạ bộ. Cú va đập kinh hoàng ấy không chỉ cướp đi đứa con, mà nó còn tước đi vĩnh viễn khả năng làm đàn ông của chú… Chú đã mất đi khả năng sinh con, và cả khả năng thực sự của một người chồng.

Nghe đến đây, tim Tuấn như ngừng đập. Chiếc chén trên tay anh suýt rơi xuống đất. Mọi thứ trong đầu Tuấn bỗng sáng tỏ, xâu chuỗi lại toàn bộ những nỗi đau, sự im lặng và ánh mắt buồn rượi của cả hai vợ chồng suốt thời gian qua.

Chú Ba nghẹn ngào tiếp lời, giọng bắt đầu run rẩy.

– Khi tỉnh dậy ở bệnh viện và biết sự thật ấy, chú từng đề nghị ly hôn để Mây tìm hạnh phúc mới. Con bé còn trẻ quá mà… Nhưng Mây đã ôm lấy chú khóc nghẹn, nó bảo.

– Con người ta cần nhau vì nghĩa vì tình, chứ không phải chỉ vì chuyện đó’. Từ đó đến nay, chúng nó vẫn ở bên chú, nhẫn nhịn và che chở cho sự tự ti của một thằng đàn ông tàn phế như chú…

Ngọn lửa trong bếp bỗng nổ lách tách một tiếng thật lớn. Tuấn chết sững, cổ họng nghẹn đắng không thốt nên lời. Nhìn người đàn ông từng trải, gan góc trước mặt đang cúi gậm đầu che đi giấm nước mắt hiếm hoi lăn dài trên gò má sạm nắng, Tuấn chợt hiểu ra một chân lý xót xa.

Giữa đại ngàn hoang dã và khắc nghiệt này, thiên nhiên có thể tàn nhẫn cướp đi sinh mạng và thể xác của con người, nhưng tình yêu và sự bao dung sâu thẳm giữa họ mới chính là thứ duy nhất neo giữ sự sống lại nơi trần thế.

 

 

 

Tập 15: Lời Đề Nghị Chấn Động Giữa Đêm Đại Ngàn

Ngọn lửa trong bếp củi lúc này chỉ còn lại những hòn than đỏ rực, tỏa ra thứ ánh sáng yếu ớt hắt lên vách gỗ đượm buồn. Sau lời thú nhận xé lòng về tai nạn kinh hoàng trong quá khứ, chú Ba ngồi lặng đi một lúc lâu. Tiếng gió đại ngàn ngoài kia bỗng trở nên thê thiết, như cào xé vào những mảnh vỡ trong tâm hồn người đàn ông từng trải ấy.

Tuấn chết lặng. Chén rượu trên tay anh từ lâu đã nguội ngắt. Cậu sinh viên hai mươi hai tuổi chưa từng trải sự đời, chưa từng đối mặt với những bi kịch nhân sinh đục khoét sâu đến thế, giờ đây hoàn toàn nghẹn đặc cổ họng.

Chú Ba đưa đôi tay chai sần, gân guốc che đi gương mặt đã hằn vết sương gió. Ông thở hắt ra một hơi nặng nhọc, tựa như vừa trút bỏ được tảng đá đè nặng ngực suốt bao năm qua, nhưng đồng thời cũng tự đẩy mình vào vực thẳm của sự tự ti tột cùng.

Tuấn nhìn người đàn ông trước mặt, người thầy, người chú, người đã bảo vệ anh qua bao hiểm nguy giữa chốn rừng thiêng nước độc. Sự đồng cảm trào dâng trong lồng ngực trẻ tuổi, hóa thành một nỗi xót xa vô hạn.

Nhưng rồi, giữa lúc không gian đang chìm đắm trong sự bàng hoàng và đau đớn ấy, chú Ba đột ngột ngẩng đầu lên. Đôi mắt đục ngầu vì men say bỗng lóe lên một tia sáng kỳ lạ, sắc lạnh, kiên định và chứa đựng một nỗi niềm tha thiết đến đau lòng. Ông nhìn thẳng vào mắt Tuấn, bàn tay siết chặt lấy đầu gối, rồi cất giọng khàn đặc, từng chữ buông ra nặng trịch như búa bổ.

– Tuấn này… Chú biết điều này nghe vô lý lắm, thậm chí là điên rồ đối với một thanh niên như con. Nhưng chú chỉ còn một tâm nguyện duy nhất trước khi già đi… Con giúp chú được không?

Tuấn giật mình, ngơ ngác nhìn chú Ba, cảm giác bất an dâng lên trong lồng ngực.

– Chú… chú cứ nói đi, chuyện gì cháu cũng sẽ nghe theo…

Chú Ba hít một hơi thật sâu, đôi bàn tay run rẩy rót đầy chén rượu cạn, rồi đẩy về phía Tuấn. Giọng ông chùng xuống, trở thành một lời thì thầm xé rách màn đêm.

– Mây còn quá trẻ, nó xứng đáng được làm mẹ, được nghe tiếng trẻ con cười đùa trong cái nhà sàn hiu hắt này. Nhưng chú thì… chú đã tàn phế rồi. Chú không thể cho nó một đứa con. Con… con là người thanh niên khỏe mạnh, thông minh, đạo đức tốt, lại là người mà vợ chồng chú tin tưởng nhất trên đời này.

Ngừng lại một nhịp như để gom hết can đảm cuối cùng của một người đàn ông, chú Ba thốt lên câu nói khiến Tuấn rụng rời chân tay.

– Hãy giúp chú… sinh với Mây một đứa con. Để ngôi nhà này có tiếng cười, để Mây không phải chịu đựng chuỗi ngày cô độc phía trước. Chú cầu xin con…

Trái đất dưới chân Tuấn như sụp đổ. Cậu trố mắt nhìn người đàn ông đang cúi rạp người xuống trước mặt mình. Một lời đề nghị vượt qua mọi khuôn khổ luân lý xã hội, vượt qua mọi ranh giới thông thường giữa người với người. Nó không phải là một cơn ác mộng, mà là một sự thật trần trụi, tuyệt vọng và đầy hy sinh của một người chồng muốn trao trọn hạnh phúc cho người phụ nữ mình yêu, dẫu phải đánh đổi bằng chính danh dự và sự ích kỷ của bản thân.

Đầu óc Tuấn ong ong. Hình ảnh của Mây, người con gái dịu dàng, tháo vát luôn lặng lẽ bên anh giữa rừng sâu, hiện lên rõ mồn một trong tâm trí. Cổ họng Tuấn nghẹn đắng, không một từ ngữ nào có thể thốt ra trong khoảnh khắc định mệnh ấy.