Tuấn và đại ngàn – Update Tập 15
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Tuấn và đại ngàn – Update Tập 15
Tác Giả: DOOM
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Có Thật, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: máy bay, truyen sex
Ngày Cập Nhật : 08/09/2026
Tập 13: Sự Im Lặng Nặng Nề Dưới Hiên Nhà Sàn
Tuấn giữ đúng lời hứa của mình. Kể từ buổi trưa hôm đó bên khe suối cạn, anh không bao giờ nhắc lại câu chuyện đau lòng ấy nữa, và cũng tuyệt đối không để lộ một nửa lời trước mặt chú Ba. Trở về ngôi nhà sàn, Tuấn vẫn là một người cháu lễ phép, một người bạn đồng hành tận tụy, cư xử như thể chưa từng có cuộc trò chuyện đẫm nước mắt nào xảy ra giữa anh và Mây.
Thế nhưng, việc giả vờ như không có chuyện gì xảy ra hóa ra lại là điều khó khăn nhất trên đời.
Dù ban ngày, khi cùng chú Ba lội suối băng rừng, hay khi cùng Mây kiểm tra máy bẫy ảnh, mọi thứ vẫn diễn ra theo đúng guồng quay cũ, nhưng bầu không khí bên trong bốn bức tường gỗ thì đã đổi thay hoàn toàn.
Căn bếp nhỏ từng rộn rã tiếng cười giờ đây chìm trong những khoảng lặng kéo dài. Mây dọn cơm lên với đầy đủ món ăn nóng hổi, nhưng cô hiếm khi ngẩng đầu nhìn ai. Chú Ba trầm ngâm hơn, thường ngồi nhấp từng ngụm trà đặc quánh, ánh mắt phóng xăm xăm ra khoảng không tối mịt ngoài hiên nhà. Tuấn cảm nhận rõ một bức tường vô hình đang mọc lên giữa ba người. Những ánh mắt lén lút trao nhau, những cái chạm tay vô tình hay sự thân mật tự nhiên ngày nào giờ đây bị ép phải che giấu sau lớp vỏ bọc khách sáo và dè dặt.
Trái ngược với sự khoáng đạt, tự do của núi rừng Kon Ka Kinh bên ngoài, không gian bên trong ngôi nhà sàn bỗng trở nên nặng nề và ngột ngạt đến lạ thường. Tuấn nhận ra rằng, việc giấu đi một vết thương lòng không có nghĩa là nó biến mất. Nó giống như lớp lá mục dày cộp dưới tán rừng già, nhìn bề mặt thì phẳng lặng, bình yên, nhưng bên dưới lại âm ỉ phân hủy và có thể bốc cháy bất cứ lúc nào nếu có một tia lửa nhỏ.
Nhiều đêm liền, nằm trên chiếc giường tre nghe tiếng mưa rừng rả rích ngoài hiên, Tuấn trằn trọc không sao ngủ được. Anh nghe thấy tiếng thở dài khe khẽ phát ra từ buồng trong của Mây, và cả tiếng trở mình trằn trọc của chú Ba ở góc nhà bên kia. Sự kìm nén cảm xúc này đang dần bào mòn sự nhiệt huyết của cả ba người.
Vào một buổi tối cuối tuần, khi chú Ba phải trực đêm ở trạm kiểm lâm cách đó vài cây số, chỉ còn lại Tuấn và Mây trong căn nhà sàn dưới ánh đèn dầu hắt hiu.
Mây ngồi lặng lẽ bên khung cửa sổ, tấm khăn choàng len mà Tuấn tặng từ dưới phố hôm trước vẫn quàng hờ hững trên vai. Tuấn bước lại gần, định nói một câu gì đó để phá vỡ bầu không khí ngột ngạt này, nhưng khi nhìn thấy đôi mắt buồn rượi, xa xăm của Mây hướng về phía dãy núi tối thẳm ngoài kia, cổ họng anh nghẹn đắng lại.
– Mây ơi… chúng ta cứ thế này mãi sao?”
Tuấn thầm hỏi trong lòng, nhưng câu hỏi ấy cũng chỉ dám nuốt ngược vào trong.
Anh hiểu rằng, đại ngàn có thể bao dung và chữa lành cho những vết thương trên thể xác, nhưng những nỗi đau đớn khắc sâu vào tâm hồn con người thì cần nhiều hơn thế. Sự im lặng đang bóp nghẹt ngôi nhà nhỏ.