Tuấn và đại ngàn – Update Tập 15
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Tuấn và đại ngàn – Update Tập 15
Tác Giả: DOOM
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Có Thật, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: máy bay, truyen sex
Ngày Cập Nhật : 08/09/2026
Tập 12: Lời Thú Nhận Dưới Tán Lá Già
Những ngày tiếp theo sau câu hỏi vô tình của Tuấn, bầu không khí trong ngôi nhà sàn nhỏ trôi qua trong một sự im lặng nặng nề và gượng gạo. Chú Ba ít nói hẳn, thường xuyên vắng nhà từ tờ mờ sáng để đi tuần tra các tuyến rừng xa. Còn Mây, dẫu vẫn chuẩn bị những bữa cơm chu toàn, nhưng ánh mắt cô luôn tránh né sự chạm mặt trực tiếp với Tuấn. Sự áy náy bóp nghẹt lấy tâm can chàng sinh viên trẻ, khiến anh cảm thấy mình thật ngốc nghếch và vô tâm.
Trong những chuyến đi rừng kiểm tra máy bẫy ảnh kế tiếp, Mây và Tuấn di chuyển cách nhau một khoảng xa hơn bình thường. Không còn những tiếng cười đùa rộn rã hay những câu chuyện phiếm dọc đường, chỉ còn tiếng bước chân lạo xạo trên lá mục và tiếng gió rít qua kẽ lá.
Nhìn tấm lưng nhỏ nhắn đang lặng lẽ bước đi phía trước của Mây, Tuấn biết mình không thể để sự im lặng này tiếp tục kéo dài. Anh cần một lời xin lỗi chân thành.
Vào một buổi trưa, khi cả hai dừng chân nghỉ ngơi bên một khe suối cạn nước, nơi những giọt nước rỏ tí tách xuống phiến đá rêu phong, Tuấn quyết định bước lại gần, giọng nghẹn ngào phá vỡ không gian tĩnh lặng.
– Mây… Chuyện tối hôm nọ, anh… anh thực sự xin lỗi. Anh không cố ý gợi lại nỗi đau của hai người. Chỉ là anh vô tâm quá…
Mây đang ngồi cúi đầu bỗng khựng lại. Cô quay người đối mặt với Tuấn. Đôi mắt long lanh của cô ngấn lệ, nhưng thay vì giận hờn, trong đó chỉ chứa đầy những nỗi đau chôn giấu từ lâu. Mây hít một hơi thật sâu, ra hiệu cho Tuấn ngồi xuống phiến đá bên cạnh, rồi chậm rãi cất giọng khàn đặc.
– Không phải lỗi tại anh đâu, Tuấn ạ… Chú Ba không giận anh đâu, chỉ là… vết thương đó quá lớn, không bao giờ khép lại được.
Mây bắt đầu kể lại câu chuyện xảy ra hai năm trước, trước khi Tuấn đặt chân đến vùng đất này. Khi ấy, cô mang thai đứa con đầu lòng trong niềm hân hoan tột cùng của hai vợ chồng. Nhưng vào những tháng cuối thai kỳ, một trận động đất kèm theo sạt lở kinh hoàng xảy ra giữa mùa mưa lũ, cô lập toàn bộ khu vực trạm kiểm lâm.
Chú Ba đã bất chấp hiểm nguy, cõng vợ vượt qua quãng đường rừng ngập bùn lầy suối dữ để đưa về trạm xá dưới xuôi. Thế nhưng, con đường bị lũ cuốn trôi hoàn toàn, sự cô lập giữa đại ngàn đã cướp đi đứa trẻ ngay trên đường chuyển tuyến, và suýt chút nữa cướp luôn cả mạng sống của Mây.
– Rừng cho chúng ta cuộc sống, cho chúng ta mái nhà và hơi ấm.
Mây nghẹn ngào giọt nước mắt rơi xuống mu bàn tay.
– Nhưng rừng cũng nhẫn tâm cướp đi sinh linh bé bỏng nhất của chúng em. Từ đó về sau, anh Ba không bao giờ nhắc đến chuyện con cái nữa. Chỗ ở này, nụ cười ấy… chỉ là cách chúng em bấu víu vào nhau để sống qua ngày qua tháng thôi, anh ạ.
Nghe xong câu chuyện, lòng Tuấn thắt lại như có ai bóp nghẹt. Nhìn người con gái bé nhỏ đang run lên vì xúc động, anh không kìm được lòng, nhẹ nhàng vươn tay ôm lấy bờ vai cô, kéo cô vào lòng để che chở.
Mây không đẩy ra. Cô vùi mặt vào ngực áo Tuấn, buông thả những giọt nước mắt đã kìm nén suốt bao nhiêu năm tháng cô độc giữa núi rừng. Trong khoảnh khắc ấy, mọi sự gượng gạo, ngại ngùng hoàn toàn tan biến. Giữa thiên nhiên bao la và khắc nghiệt, sự đồng cảm sâu sắc đã hàn gắn những mảnh vỡ trong tâm hồn họ, biến Tuấn không chỉ là một người bạn đồng hành qua đường, mà là chỗ dựa tinh thần không thể thiếu trong cuộc đời giông bão của Mây.