Tự Truyện Của Cô Gái Xinh Đẹp Dâm Đãng Thích Bị Phơi Bày – Update Chương 30
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Tự Truyện Của Cô Gái Xinh Đẹp Dâm Đãng Thích Bị Phơi Bày – Update Chương 30
Tác Giả: EA7 bp
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Thể Loại: Gốc nhìn nữ, phơi bày
Ngày Cập Nhật : 22/08/2026
Chương 5
Hóa ra đám con trai trong phòng đang tụ tập cùng nhau xem phim đen, màn hình tivi đối diện ngay cửa sổ nên tôi nhìn thấy rõ mùng một. Lúc này, một mỹ nữ da trắng đang nằm sấp trên giường, còn một gã da đen to con đang giương cao cây cặc khổng lồ thọc ra rút vào liên tục trong cơ thể cô ta. Tuy tụi nó sợ tôi ở phòng bên cạnh nghe thấy nên đã chỉnh âm lượng rất nhỏ, nhưng tôi đang đứng ngay sát cửa sổ nên vẫn nghe thấy rất rõ. Trước đây tôi cũng từng xem phim đen, lần nào xem xong cũng hưng phấn, nhưng tôi cứ nghĩ chắc người ta diễn thôi chứ làm gì mà quá đáng thế, từng có thời khiến tôi bĩu môi coi thường. Cho đến hôm kia, khi tôi bị anh Đại Lực đâm xuyên qua cơ thể, cảm giác sướng rên như trên mây quả thực là có thật, tôi mới biết hóa ra làm chuyện đó lại có phản ứng dữ dội như vậy.
Mấy gã con trai to đầu, giữa ban ngày ban mặt mà chẳng biết xấu hổ. Tôi thầm nghĩ trong lòng, nhưng đôi mắt tôi thì vẫn không rời khỏi màn hình tivi đó sao?
“Thế nào? Hàng ngon không?” Tôi nghe anh Đại Lực hỏi.
“Ngon đứt lưỡi! Ông anh kiếm ở đâu ra thế?” Anh Chấn hỏi lại.
“Mới trò chuyện với ông chủ trọ, thấy hợp cạ nên buôn chuyện thêm một lúc. Ổng hỏi có phim hay muốn xem không, tôi đoán ngay là mấy trò này nên cầm về xem thử.”
“Phim này phê thật đấy, giá mà cô em phòng bên cạnh cùng xem với anh em mình thì tốt biết mấy, hì hì!” Anh Tiêu Lý lên tiếng.
“Ông bảo nếu xem cùng cô ấy thì cô ấy mặc quần áo hay không mặc?” Anh Đại Lực cười hì hì nói.
“Dĩ nhiên là không mặc gì mới sướng chứ, đúng lúc tôi đang nứng hết cả người đây, tranh thủ xả giận lên người cô ấy luôn.” Anh Tiêu Lý bổ sung.
Mấy gã này càng nói càng bẩn bựa, nhưng tụi nó không hề biết rằng đứa con gái mà tụi nó đang bàn tán lúc này lại đang ngồi xổm ngay sau lưng tụi nó để nghe lén.
Một lúc sau, bộ phim kết thúc, cả ba gã con trai vẫn còn chưa thèm, tôi nghĩ mình cũng nên rời đi. Nhưng đúng lúc này, anh Đại Lực lại lên tiếng: “Ai muốn xem phát sóng trực tiếp không?”
Tôi nghe thấy thế, đoán chừng có trò hay nên lại giương tai lên nghe.
“Ý gì đây, ông gọi gái à?”
“Tôi làm quái gì có lắm tiền thế! Nhưng hồi nãy ông chủ trọ vừa tiết lộ cho tôi một bí mật, mấy ông có muốn biết không?”
“Thôi đừng úp úp mở mở nữa!”
Chỉ thấy anh Đại Lực đi đến bên tường, tháo bức tranh treo trên tường xuống, lộ ra một cái lỗ tròn. Tôi nghe thấy anh ấy hạ thấp giọng nói: “Từ cái lỗ này có thể nhìn thẳng sang phòng bên cạnh đấy.”
“Chao ôi, tưởng chuyện gì! Nếu ông muốn nhìn thì cứ bước qua đường ban công là xong chứ gì?”
“Ngu thế! Làm vậy vừa dễ bị phát hiện, mà ông nghĩ cô ấy ngủ không kéo rèm chắc? Nhưng nhìn từ chỗ này thì thần không biết quỷ không hay, ông nói xem có đúng không?”
“Cũng đúng, Đại Lực cho tôi nhìn trước đi!”
Nói rồi anh Tiêu Lý và anh Đại Lực giành nhau chui vào cái lỗ nhỏ đó xem. Nhân lúc tụi nó đang nhốn nháo cả lên, tôi nhào nhanh trở về phòng mình. Nếu để tụi nó phát hiện tôi đang rình mò thì nguy toàn tập.
Trở về phòng, tôi cố vờ như không có chuyện gì xảy ra rồi ngước nhìn lên tường. Quả nhiên tại một vị trí kín đáo trên tường có một cái lỗ nhỏ, miệng lỗ không lớn nhưng lại hướng thẳng về phía giường ngủ. Trong lòng tôi dâng lên sự hưng phấn mãnh liệt, tôi biết màn trình diễn của mình sắp bắt đầu rồi.
Đầu tiên, tôi mở một bản nhạc Blues điệu chậm bằng điện thoại, sau đó nương theo tiếng nhạc mà thong thả nhảy múa trong phòng. Mấy năm học múa hồi nhỏ giờ đây lại phát huy tác dụng. Vừa khiêu vũ, tôi vừa cởi chiếc váy liền thân trên người ra. Chỉ còn mặc bộ đồ lót, tôi leo lên giường, bắt đầu nhảy những điệu múa gợi tình cọ xát cơ thể. Tôi cảm thấy mình giống như một vũ nữ thoát y đang uốn eo dưới ánh mắt soi mói của khách hàng, còn những “vị khách” của tôi thì đang ghé mắt qua cái lỗ nhỏ trên tường để nhòm sang.
Từ từ, chiếc áo lót cũng bị tôi cởi ra, đôi vú không quá to nhưng tròn trịa cân đối lộ ra ngoài, đung đưa theo từng nhịp múa. Tiếp sau đó, chiếc quần lót nhỏ cũng được tôi tuột từ từ qua đôi chân rồi văng sang một bên. Vùng kín của tôi không có nhiều lông, trông vô cùng sạch sẽ và xinh đẹp, đôi chân thon dài nuột nà càng khiến đàn ông phải thèm thuồng điên đảo, bờ mông nảy nở kết hợp với vòng eo thon gọn tạo thành một đường cong S-line hoàn hảo. Tôi đoán chắc rất nhiều gã con trai đều mơ ước được ôm lấy vòng eo thon của tôi, mà lúc này đây, tôi lại đang trần truồng như nhộng ngồi trên giường thực hiện những động tác gợi dục làm người ta đỏ mặt. Không biết mấy gã con trai bên phòng bên cạnh có chịu nổi không nữa.
Đúng lúc này, tôi vô tình liếc nhìn về phía bệ cửa sổ thì phát hiện có lẽ do lúc nãy vội vàng chạy vào nên rèm cửa chưa được kéo kín, hé ra một khoảng hở. Lúc này, một đôi mắt đỏ ngầu đang ngồi xổm bên dưới nhìn vào trong phòng. Vì chiếc giường nằm ngay sát cửa sổ nên hắn ta coi như đang thưởng thức màn trình diễn của tôi ở khoảng cách cực gần.
Sau khi xác nhận cửa sổ đã được đóng chặt, trong đầu tôi chợt nảy ra ý định muốn trêu chọc tụi nó. Thế là tôi ngừng nhảy, đôi bàn tay bắt đầu mơn trớn trên khắp cơ thể mình, từ đôi vú trước ngực đến vòng eo thon, rồi vuốt xuống tận lồn, giống như đang đóng một bộ phim đen vậy. Nghĩ đến việc không chỉ có một người đàn ông đang xem mình biểu diễn, tôi càng lúc càng hưng phấn, cơ thể bắt đầu có cảm giác, lồn bên dưới cũng đã ướt đẫm một mảng lớn. Tôi bắt đầu cất tiếng rên hừ hừ nho nhỏ, chìm đắm trong sự thèm thuồng của đám đàn ông.
Lúc này, tôi nhìn thấy chiếc điều khiển tivi để trên bàn. Giá như bây giờ có một gã đàn ông giương cây cặc cửng đứng trước mặt tôi, ước chừng tôi cũng chẳng thể nào từ chối nổi. Tôi với lấy chiếc điều khiển, dang rộng hai chân ra, hướng thẳng về phía bức tường và cửa sổ để tụi nó có thể dễ dàng nhìn rõ cái lồn của mình. Đó là một cái lồn hồng hào, lúc này đang đùn ra từng dòng nước dâm nhầy nhụa. Tôi đặt đầu điều khiển lên cửa lồn, liên tục cọ xát vào hạt le. Thực ra hạt le của tôi rất nhạy cảm, đôi khi chỉ cần sờ nắn một lúc là tôi đã có thể lên đỉnh. Cứ thế, hai chân tôi run rẩy ngồi xổm trên giường, chiếc điều khiển không ngừng ma sát nơi vùng kín, cảm giác như thể cả ba gã bọn họ đang cùng nhau vò xé cơ thể tôi vậy.
Sau đó, chiếc điều khiển thuận lợi trượt sâu vào trong lồn, rồi cứ thế từ từ thọc ra rút vào bên trong. Tôi hoàn toàn chìm đắm trong mê dại, theo từng nhịp đút vào rút ra của cái điều khiển, hông tôi cũng nhún nhảy hưởng ứng. Tôi tưởng tượng như thể có người đàn ông đang dùng cây cặc của anh ta thọc sâu vào trong cơ thể tôi.
Vô tình, tôi phát hiện ở ô cửa sổ lại xuất hiện thêm hai đôi mắt đỏ ngầu nữa. Nếu tính cả đôi mắt lén nhìn qua lỗ hổng trên tường thì vừa vặn tròn ba đôi mắt. Dưới sự theo dõi sát sao của ba người đàn ông, động tác dưới lồn của tôi càng lúc càng nhanh, độ sâu thọc vào cũng sâu hơn hẳn. Mỗi lần đút vào gần như nuốt chửng cả cái điều khiển. Lúc này chiếc điều khiển chắc là hỏng luôn rồi, vì nó đã bị nước dâm của tôi làm cho ướt sũng, dính ướt như thể quét một lớp hồ dán. Tiếng rên dâm dục của tôi ngày một to hơn, nước dãi chảy trào ra cả mép. Tôi hưng phấn đến tột cùng, thậm chí còn muốn mở tung cửa sổ ra để lôi mấy gã đàn ông bên ngoài vào phòng thỏa sức hãm hiếp cơ thể mình, bởi vì toàn thân tôi lúc này đang nóng bừng lên, rất cần được tưới mát bằng dòng tinh dịch của đàn ông.
Cứ như thế, tôi lên đỉnh, không những thế còn bắn nước dâm tung tóe. Trước đây khi tự sướng một mình tôi chưa bao giờ hưng phấn đến thế. Lần này dưới sự theo dõi của đám đàn ông, tôi đã đạt được một cơn khoái cảm đỉnh cao chưa từng có. Nước dâm bắn xối xả lên cả bức tường, chui tọt vào trong cái lỗ nhỏ kia. Tôi nằm giật giật trên giường, toàn thân bủn rủn không chút sức lực, ý thức cũng dần trở nên mơ hồ. Đến khi tôi tỉnh lại thì phát hiện đôi mắt đỏ ngầu ngoài cửa sổ đã biến mất từ bao giờ, chỉ để lại một bãi chật chội đầy dâm thủy trên giường.
Hôm sau, tôi phát hiện ánh mắt mấy gã đó nhìn mình đã có chút khác lạ, giống như sói xám rình rập cừu non vậy. Tôi cảm thấy hôm qua mình chơi hơi quá đà rồi, đâm ra không dám tiếp tục đùa giỡn với tụi nó nữa. Tôi đoán sau màn biểu diễn tối qua, tụi nó gã nào cũng chỉ muốn nuốt chửng tôi vào bụng. Tôi chưa muốn bị tụi nó luân hiếp, thế là lấy lý do cơ thể không khỏe để sửa soạn về sớm. Tôi cũng không đi chung với tụi nó mà tự mình mua vé tàu hỏa. Mấy gã đó khó khăn lắm mới có dịp đi chơi nên dĩ nhiên muốn ở lại thêm vài ngày, đành ngậm ngùi chào tạm biệt tôi.
Lên tàu hỏa, chuyến đi vẫn kéo dài hai ngày một đêm, nhưng lần này tôi mua được vé giường nằm khoang dưới. Người ở giường trên của tôi là một cụ ông, thấy giường đối diện tôi không có ai ngồi nên ông cụ lẻn xuống dưới. Nhờ vậy mà trong khoang này chỉ còn tôi với ông cụ ngủ ở hai giường nằm dưới. Ông cụ nói ông cũng đi du lịch, ở nhà không có việc gì làm nên tranh thủ đi đây đi đó. Ông cụ tóc đã hoa râm, chừng sáu mươi mấy tuổi, nhưng tôi cứ thấy mặt ông rất quen, hình như đã gặp ở đâu rồi. Sau một hồi ngẫm nghĩ, tôi mới giật mình nhớ ra: chẳng phải đây chính là ông cụ tôi từng gặp lúc bò khỏa thân hôm nọ sao? Đúng là quá trùng hợp! Nhưng dẫu sao lúc đó tôi có quấn khăn trùm đầu nên chắc ông cụ không nhận ra tôi đâu.
Ban ngày, hai ông cháu trò chuyện khá hợp cạ. Đến tối, cảm thấy buồn ngủ nên tôi quay sang ngủ. Tiếng đường ray tàu hỏa xình xịch đều đặn nhanh chóng đưa tôi vào giấc ngủ. Ban đêm tôi lại mơ thấy vài giấc mơ hỗn loạn, mơ thấy mình bị nhóm anh Đại Lực trói gập người trên giường khách sạn, mặc sức nhục nhã làm tủi. Đúng lúc sắp lên đỉnh thì tôi lại bị một tiếng ho làm cho giật mình tỉnh giấc, đó là tiếng ho của ông cụ.
Xuống khỏi chuyến tàu đầy đê mê, tôi hít hà bầu không khí tươi mới bên ngoài, cảm giác như mình vừa được lột xác hoán xương. Tạm biệt ông cụ cùng lão chú nông thôn luôn thèm khát chiếm đoạt cơ thể mình, tôi trở về trường học, rúc xó trong phòng ký túc xá, tâm tắp làm một cô nàng nghiện nhà. Thực ra cũng chẳng phải tôi cố tình rúc trong ký túc xá, hai cô bạn cùng phòng của tôi sớm đã có chủ, dọn ra ngoài sống chung với bạn trai rồi; còn một người nữa thì chuẩn là học bá chính hiệu, suốt ngày bận rộn ôn thi cao học, cũng chẳng thấy bóng dáng đâu. Thành ra cả gian ký túc xá trở thành không gian riêng của một mình tôi. Tôi cũng không định chủ động liên lạc với nhóm anh Chấn nữa, tôi đã nhìn thấu bộ mặt thật của tụi nó rồi, tụi nó chỉ thèm muốn cái thân xác này của tôi mà thôi.
Tôi dùng tiền tiết kiệm mấy tháng trời để sắm một chiếc máy tính xách tay, từ đó lại càng thích rúc ở trong phòng hơn. Ban đầu tôi chỉ xem mấy bộ phim truyền hình dài tập với phim điện ảnh, nhưng mấy thể loại phim ngôn tình sướt mượt chẳng thể nào gãi đúng chỗ ngứa của tôi nữa. Chẳng hiểu mấy cô con gái nghĩ gì mà mê được, cốt truyện vừa xàm vừa lê thê khiến tôi nhìn vào là nhức cả đầu, thà xem mấy bộ phim đen gã da đen đại chiến mỹ nữ da trắng mà bọn anh Chấn xem còn sướng mắt hơn. Có điều tôi lại chưa tìm thấy mấy bộ phim tương tự, mà cũng không muốn bật xem trong phòng ký túc xá. Nghe nói dạo này trò chuyện qua mạng khá thú vị, cảm thấy cuộc sống có phần chán chường nên tôi cũng muốn chơi thử một chút, ít nhất cũng có cái để giết thời gian cô đơn trống trải này.
Có một phòng chat tên là “Phúc Lợi Nam Giới”, tôi như bị ma xui quỷ khiến bấm chọn đi vào. Bên trong có tới mấy chục người, nhưng con gái thì lại thưa thớt chẳng được mấy ai. Tôi vốn định nhấn thoát ra, nhưng lại nhận được sự chào đón nồng nhiệt của cả một đám đàn ông nghiện mạng.
“Có em gái vào kìa!”
“Chào mừng mỹ nữ!”
“Hoan nghênh, hoan nghênh!”
Tiếp sau đó là một loạt biểu tượng vỗ tay và hoa tươi gởi dồn dập. Điều đó khiến ý định thoát khỏi phòng chat của tôi bị hoãn lại, thôi thì cứ ở lại xem sao đã.
Lại qua một lúc sau, một gã có biệt danh Anh Bảy Lần cất tiếng: “Sếp trưởng nhóm ơi, xả chút phúc lợi đi, sắp chết khát rồi này!”
Chẳng mấy chốc, gã trưởng nhóm có biệt danh Anh Nam Thần đã gửi lên một loạt hình ảnh. Toàn là ảnh của các mỹ nữ, có vài tấm gần như bán khỏa thân, chỉ có điều mấy điểm nhạy cảm đã bị che đi, nhưng cũng đủ làm tôi có chút đỏ mặt tía tai.
Thế nhưng có gã lại tỏ ra không hài lòng. Đúng lúc này, một thành viên biệt danh Anh Càn Tháp Chăng lên tiếng: “Anh Nam Thần ơi, dạo này hàng họ càng lúc càng chán, chẳng hở hang gì cả, cũng chẳng còn mấy phim heo Nhật Bản như hồi trước nữa. Cứ đà này thì nhóm mình sớm muộn gì cũng giải tán mất thôi!”
“Đúng đấy, đúng đấy!” Bên dưới có mấy gã hùa theo.
Anh Nam Thần gửi một biểu tượng mặt mếu ráo rát, rồi nhắn tiếp: “Biết sao được, dạo này quản trị viên quét dữ lắm, cảnh cáo liên tục rồi, còn dọa khóa tài khoản nữa cơ, sợ muốn chết!”
Một khoảng lặng diễn ra, sau đó là những lời phàn nàn càm ràm. Có người lại kiến nghị: “Sếp có quen em gái nào không, kéo vào nhóm trò chuyện đi?”
“Đúng rồi đó! Nhóm mình chỉ thiếu mỗi gái thôi, có em gái vào thì nhóm mới phát triển lành mạnh được chứ!”
Thế nhưng Anh Nam Thần chỉ gửi một biểu tượng nhún tay, tỏ ý không quen biết em gái nào cả. Trong phút chốc, không khí trong phòng chat lắng xuống vô cùng ảm đạm. Tôi thấy thậm chí có người còn chọn thoát khỏi nhóm, vốn dĩ chỉ có hơn mười người đang trực tuyến, giờ đây người cất tiếng lại càng thưa thớt hơn.
“Mấy anh tìm em gái làm gì nữa, em đang ở đây chứ đâu?” Tôi nghĩ bụng đã đến lúc khuấy động không khí rồi.
“Ờ nhỉ, lúc nãy chẳng phải có một em gái mới vô sao?”
“Bốp bốp, hoan nghênh hoan nghênh!”
Tuy nhiên cũng có vài tiếng xầm xì nghi ngại vang lên: “Mấy ông chắc người này là gái không đấy? Quên mất gã hôm trước giả làm em gái, cuối cùng bị anh em bóc phốt ra là đực rựa rồi à?”
“Ừ đúng rồi, sau đó chịu không nổi gạch đá của mọi người nên ôm đầu chạy mất dép rồi.”
“Thế nên anh em phải cẩn trọng, đừng để mắc bẫy lần nữa!” Gã Anh Càn Tháp Chăng lúc nãy lại nhảy vào nói tiếp.
Tôi cảm thấy vừa tức cười vừa bực mình, nhưng nghĩ lại thấy tụi nó nói cũng có lý. Thế là tôi bèn tìm một chiếc kính mát gọng tròn che đi đôi mắt, sau đó trang điểm nhẹ, bờ môi tô son màu đỏ rực quyến rũ — đúng như cái tên biệt danh “Môi Đỏ Rực Rỡ” tôi vừa đặt. Tôi khoác vào chiếc áo thun khá hở hang, để lộ ra khoảng ngực trắng ngần đập vào mắt, khe vú sâu hoắm có thể kẹp chặt một cây bút chì dễ dàng. Tôi chỉnh lại tư thế, hướng về phía ống kính máy ảnh tự chụp một tấm ảnh bán thân khá ưng ý, sau đó tự tin bấm nút gửi đi, lặng lẽ chờ đợi phản ứng của tụi nó.
“Oa, chuẩn mỹ nữ một trăm phần trăm, đã kiểm duyệt xong!” Một tiếng hô vang lên.
“Đúng là gái xinh thật rồi!”
“Mỹ nữ ơi, đi chơi không em?”
Sau đó lại là cơn mưa hoa tươi, tràng pháo tay và biểu tượng nụ hôn đỏ thắm. Hơn nữa biểu tượng ảnh đại diện của tôi liên tục nhấp nháy, có vẻ như có không ít người đang nhắn tin riêng cho tôi. Nhưng tôi chẳng thèm bận tâm trả lời, chỉ thấy trong lòng rạo rực ngập tràn niềm vui thích.
Thế nhưng, Anh Càn Tháp Chăng lại gửi tin nhắn nghi vấn: “Đừng quên gã lần trước cũng chôm ảnh ở đâu đó về để lừa phỉnh anh em mình, tôi thấy tấm ảnh này hình như từng gặp ở đâu rồi thì phải.”
“Cũng đúng ha, nhìn giống ảnh riêng tư của cô ngôi sao điện ảnh nào đó.” Lại có kẻ nhảy vào hùa theo.
Lần này tôi thực sự có chút bực mình, nhưng cũng khó mà giải thích được gì, loại chuyện này sự thật luôn mạnh hơn lời nói, có phân trần bao nhiêu cũng chỉ bị coi là biện minh. Thế là tôi lại thay một chiếc chân váy bò siêu ngắn, phô bày trọn vẹn vòng eo thon gọn cùng đôi chân dài miên man. Tôi vuốt lại mái tóc, vun hai khối thịt tròn trịa trước ngực nhô cao lên một chút, rồi chống tay vào ghế, tạo dáng bắn tim trao nụ hôn gió. Một tấm ảnh toàn thân hoàn chỉnh đã sẵn sàng! Lần này để xem tụi nó còn nói được gì nữa, tôi nghĩ thầm rồi nhấn nút gửi.
“Đúng là gái thật rồi, mấy ông nhìn xem, lại còn là một em gái cực kỳ xinh tươi nữa chứ!”
“Chị ơi, em muốn nhìn đôi mắt của chị!”
“Em gái ơi, có bạn trai chưa em, hế hế?”
Tôi nhận được hàng đống lời mời kết bạn nhắn tin riêng, xem ra sức hút của mình vẫn lớn lắm chứ bộ.
Có điều, Anh Càn Tháp Chăng lại lên tiếng chọc phá: “Thế này cũng chẳng chứng minh được gì, vài tấm ảnh thôi mà, trên mạng gõ một cái ra cả rổ.”
“Ừm, có lý đấy! Em gái có dám bật camera quay trực tiếp không, dám mở video chứng minh mình là gái thật không?”
Đến lúc này tôi mới nhận ra tụi nó đang dùng chiêu trò gài bẫy, cố tình dùng lời lẽ khích bác để kéo tôi sập bẫy. Tôi giữ im lặng, bắt đầu do dự không biết có nên mở video camera hay không.
Đúng lúc này cũng có người đứng ra can ngăn: “Mọi người đừng ép người ta quá, khó khăn lắm mới có một em gái nhảy vào, kẻo mấy ông dọa cô ấy sợ chạy mất dép giờ.”
“Nhưng mà chẳng lẽ lại để bị lừa đau đơ như lần trước à?”
Tôi thấy rõ ràng các thành viên trong phòng chat đã chia làm hai phe: một bên liên tục hoài nghi danh tính của tôi, còn một bên thì ra sức bảo vệ tôi. Điều đó khiến tôi băn khoăn không biết mình có nên rút lui hay không, nơi này có vẻ thị phi rắc rối quá.
Nhưng ngay đúng lúc này, khung hình video phía trên chợt sáng bừng lên, bóng dáng một người phụ nữ hiện ra trên màn hình.
“Cô ta không dám mở camera thì để tôi làm cho!”
Tôi nhìn thấy đó là một người phụ nữ tầm gần bốn mươi tuổi, thân hình khá đồ sộ, khuôn mặt tròn xoe trông khá hài hước, mái tóc xơ xác còn đôi mắt thì lờ đờ uể uải như thể vừa mới ngủ dậy. Điều khiến tôi không khỏi há hốc miệng là phía trên người cô ta chỉ mặc đúng một chiếc áo lót màu trắng, phần bụng lằn lên từng nếp mỡ thừa rõ rệt. Chỉ thấy cô ta vừa lầm rầm càm ràm, vừa rít một hơi thuốc lá sắp tàn trên tay.
“Chị Đại lên sóng rồi kìa, vẫn hổ báo như ngày nào!”
“Chị Đại uy vũ!”
Bên dưới lập tức có vô số kẻ nịnh bợ tung hô.
Thấy mọi người hùa theo tâng bốc, Chị Đại càng chơi càng sung. Cô ta thậm chí còn cởi tung chiếc áo lót ra, cởi trói cho đôi vú bự trần trụi lộ ra ngoài. Nhưng tuổi tác đúng là chẳng chừa một ai, đôi vú của Chị Đại bị chảy xệ rất nghiêm trọng, thòng lõng xuống tận ngực, núm vú thì thâm đen đến mức ngả sang sắc tím. Cô ta còn chủ động lắc lư thân mình, làm cho cặp vú cũng đung đưa chao đảo theo. Chị Đại nở nụ cười để lộ hàm răng vàng khè đặc trưng của dân nghiện thuốc lá nặng, mụn ruồi duyên bên mép khá nổi bật, nhưng lại thật khó để tôi liên tưởng cô ta với hai chữ “mỹ nhân”.
“Cặp vú này mấy chú em có muốn không? 50 một lần, 100 cho mấy chú bóp sướng tay thì thôi!” Vừa nói, cô ta vừa rít nốt tàn thuốc lá sắp cháy rụi, “Ai có nhu cầu thì nhắn tin riêng cho chị nhá!”
Nói xong, Chị Đại tắt luôn video. Màn trình diễn của cô ta đã mở ra cho tôi một góc nhìn hoàn toàn mới mẻ về trò chuyện qua video. Vừa bàng hoàng kinh ngạc, tôi vừa cảm thấy trái tim vốn dĩ thích khoe khoang phơi bày của mình đập liên hồi cuồng nhiệt. Hóa ra trò này còn có thể chơi theo kiểu táo bạo đến thế!
– Đọc full hoặc xem thêm các truyện khác tại: t.me/truyenechxanh