Tự Truyện Của Cô Gái Xinh Đẹp Dâm Đãng Thích Bị Phơi Bày – Update Chương 30
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Tự Truyện Của Cô Gái Xinh Đẹp Dâm Đãng Thích Bị Phơi Bày – Update Chương 30
Tác Giả: EA7 bp
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Thể Loại: Gốc nhìn nữ, phơi bày
Ngày Cập Nhật : 22/08/2026
Chương 26
Gã xấu xí Liên Sinh rốt cuộc cũng phát hiện ra điểm bất thường ở góc phòng, một khối thịt trắng hếu đang ngọ nguậy. Định thần nhìn kỹ, Liên Sinh dời mắt đi không nổi nữa. Từ nhỏ bị lửa thiêu thành cái dạng người không ra người, quỷ không ra quỷ này, đã chẳng còn cô gái nào dám nhìn thẳng vào hắn. Hắn cũng tự biết đời này chắc chẳng có cơ hội cưới vợ sinh con, khiến cho một gã đã hơn ba mươi tuổi đầu mà đến cả tay phụ nữ cũng chưa từng được nắm.
Chưa từng đụng vào phụ nữ không phải vì hắn không có khả năng. Hắn cũng từng huyễn tưởng có một người phụ nữ chấp nhận mình, dù đó chỉ là viển vông. Thế nhưng, từ một dạo trước, thường xuyên có những cô gái trẻ trung xinh đẹp tìm đến đây rồi ở lại phòng khách tầng một. Ban đêm, trong phòng khách lại phát ra những âm thanh khiến người ta sôi máu. Có một lần, Liên Sinh lén ghé mắt vào khe cửa nhìn vào trong, hắn kinh ngạc thấy ông chủ và một người phụ nữ xinh đẹp đang trần truồng làm chuyện dâm ô. Lần đầu tiên trong đời chứng kiến cảnh tượng này, hắn bỗng dưng bật khóc—là kích động, là hận thù, vừa tiếc cho cô gái xinh đẹp kia, vừa tủi cho chính bản thân mình.
Cảnh tượng hôm nay lại có chút khác biệt. Quách Thúy đang ở ngay trước mặt hắn, lại còn thèm khát không chịu nổi mà tự sục vú móc lồn. Điều đó vừa khiến Liên Sinh kinh ngạc, lại vừa phấn khích đến mức toàn thân run rẩy. Hắn biết, có lẽ cơ hội như thế này cả đời sẽ không xuất hiện lần thứ hai.
Tôi nhìn thấy cặc của Liên Sinh đã chào cờ cao vút. Hắn tụt chiếc quần lót của mình xuống, lộ ra một con cặc to xù, thô giáp chưa từng trải qua giông bão. Sau đó, hắn chậm rãi tiến về phía Quách Thúy. Vì quá kích động nên bước chân hắn có phần lảo đảo.
Quách Thúy vẫn nhắm mắt đắm đuối trong thế giới của riêng mình. Tôi muốn lên tiếng cảnh báo chị, nhưng lại có chút ngập ngừng. Liệu Liên Sinh có vì tôi phá hỏng chuyện tốt mà trút giận lên người tôi không? Hơn nữa, vừa rồi tôi thực sự bị diện mạo của Liên Sinh làm cho khiếp vía, câu chữ định nói ra cứ nghẹn lại nơi cổ họng. Tôi trố mắt nhìn Liên Sinh bước tới trước chiếc ghế dài Quách Thúy đang nằm.
Quách Thúy lúc này đang tưởng tượng ra một bạch mã hoàng tử dùng con cặc sạch sẽ của anh ta đụ liên tục vào cái lồn mê người của chị, lại còn âu yếm nhìn chị, khiến chị đắm chìm trong sự vuốt ve ấy. Đột nhiên, “hoàng tử” vươn tay ra chộp lấy một bên vú của chị rồi dùng lực bóp nghiến. Sức bóp quá mạnh khiến chị suýt ngạt thở, đồng thời bừng tỉnh khỏi giấc mộng đẹp.
Thực tế lúc nào cũng phũ phàng. Khi Quách Thúy mở mắt ra, bạch mã hoàng tử đã biến mất, thay vào đó là một con ác quỷ trần truồng đang ngoác cái miệng méo xẹo cười với chị, đôi mắt đỏ ngầu rực lên ngọn lửa dục vọng. Con ác quỷ giơ bàn tay to thô ráp chộp chặt lấy một bên vú chị nhào nặn, gương mặt lộ ra vẻ say đắm, nước dắt dãi theo khóe miệng trệ xuống nhiễu ướt cả sàn.
Quách Thúy sợ đến hồn siêu phách lạc, mềm nhũn như bãi bùn dính chặt trên ghế dài, ngửa bật người ra sau, đến cả sức để cất tiếng kêu cứu cũng chẳng có. Liên Sinh nắn bóp cặp vú mềm mại của người phụ nữ thì phấn khích không cùng. Thấy chị nằm vật ra ghế, hắn lại tưởng người đẹp đang muốn cùng mình đi xa hơn nên vội vã nhoài người tới.
Đầu tiên, hắn rút quả chuối đẫm nước lồn từ trong lồn Quách Thúy ra. Quách Thúy cảm thấy có chút hẫng hẫng, nhưng lúc này đầu óc chị hoàn toàn trống rỗng, chẳng còn chút sức lực nào để kháng cự, toàn thân run rẩy vì chưa hoàn hồn sau cơn khiếp hãi.
Liên Sinh cũng kích động khốn cùng. Một tay hắn vẫn đè chặt lấy vú chị, tay kia cuống quýt chộp lấy con cặc thô gân của mình đâm quàng vào lồn chị. Tuy nhiên, Liên Sinh chưa từng đụng vào phụ nữ bao giờ nên dĩ nhiên chẳng mò đúng hướng, cứ đâm loạn cào cào phía dưới.
Quách Thúy cuối cùng cũng dần tỉnh lại sau cơn hoảng hãi. Chị nhận ra kẻ trước mắt không phải ma quỷ mà là gã xấu xí gặp lúc ban ngày. Dù bản tính lẳng lơ phóng túng, nhưng chị cũng không phải loại đàn bà dễ dàng dâng hiến thân xác cho bất kỳ ai, ít nhất sẽ chẳng bao giờ chịu địt nhau với một kẻ xấu xí ma chê quỷ hờn như Liên Sinh.
Thế là chị gạt phắt bàn tay to đè trên ngực mình ra, chống tay định ngồi dậy khỏi ghế. Thế nhưng động tác này lại vô tình giúp con cặc của Liên Sinh căn đúng vị trí. Thêm vào đó, lúc Quách Thúy tự sục vừa rồi, khe lồn đã mở toang ướt nhẹp càng khiến Liên Sinh dễ dàng đút vào. Chỉ thấy Liên Sinh nhổm người húc mạnh một cái, quy đầu to chóp đã cắm phập vào trong. Cánh tay Quách Thúy đang định chống dậy lập tức bủn rủn, cả thân thể lại ngã vật xuống chiếc ghế dài.
“A… anh… ô…” Chưa đợi Quách Thúy kịp thốt nên lời, Liên Sinh lại húc eo tới. Chị khẽ rên lên một tiếng, Liên Sinh lại ấn sâu con cặc thô to của hắn vào thêm một đoạn. Rốt cuộc đút vào sâu bao nhiêu tôi nhìn không rõ lắm, chỉ thấy Liên Sinh bắt đầu dập cặc ra vào liên hồi với tốc độ cực nhanh, còn Quách Thúy thì nằm bệt trên ghế dài không nhúc nhích nổi nữa, tiếng chửi biến thành những tiếng rên dâm dật khiến người ta tiêu hồn nát ruột.
Suốt cả quá trình, tôi đều im lặng quan sát, không hề phát ra một tiếng động nhỏ. Tôi dường như cảm thấy Quách Thúy đã phát hiện ra sự tồn tại của tôi, nhưng tôi lại bất lực. Không thể giúp chị em tốt của mình chống lại gã xấu xí như ma quỷ kia khiến lòng tôi tự trách, đau đớn như rỉ máu.
Liên Sinh nhấc bổng hai chân Quách Thúy lên cao, gác thẳng lên vai hắn rồi cuồng nhiệt dập cặc bộc phát phía dưới. Tôi có thể hình dung được sự phấn khích xen lẫn sợ hãi, khoái cảm hòa cùng đau đớn của Quách Thúy. Tôi thấy thân thể chị không ngừng run rẩy, ánh mắt đờ đẫn mây mưa ấy chẳng biết là dư vị của trận lên đỉnh hay là sự giãy giụa đầy đớn đau. Tôi không chịu nổi nữa, bèn quay người bước ra khỏi nhà nghỉ, biến mất vào trong rừng cây. Lúc này tôi chẳng còn cảm thấy sợ hãi, chỉ muốn tĩnh tâm lại để giải tỏa tâm trạng.
Rời khỏi nhà nghỉ, tâm trạng tôi vô cùng phức tạp. Ngoài một chút hưng phấn ra, phần nhiều là sự áy náy với Quách Thúy. Giá như tôi báo cho chị biết mối nguy hiểm đang đến gần sớm hơn một chút, có lẽ chị đã không bị gã xấu xí chà đạp. Nhưng lúc đó tôi quá sợ hãi, mà cũng có lẽ tôi ích kỷ lo vơ đũa cả nắm vào mình nên đã không dám bước ra. Tôi oán trách bản thân vô dụng, hèn nhát hẹp hòi. Đám mây mù trong lòng mãi chẳng thể xua tan, vô tình tôi đã đi xuyên qua rừng cây và ra đến bờ sông.
Bờ sông về đêm hơi lạnh, khiến một người không mặc áo ngoài, chỉ mang trên mình bộ nội y ba điểm như tôi phải run lên bần bật. Nước sông lấp lánh dưới ánh trăng, nhìn lâu làm người ta sinh ra cảm giác quên hết mọi thứ, chỉ muốn đắm mình vào lòng sông. Tôi lắc lắc đầu cho tỉnh táo lại, ngoảnh mặt nhìn sau thì đường cũ đã chẳng còn. Tôi đã đi xa đến mức nào rồi chứ? Đối với một đứa mù đường như tôi, chênh nhau một con phố đã lạc rồi, nói gì đến chuyện đi xuyên qua cả cánh rừng. Tôi đành phải đi men theo bờ sông, liên tục rà soát về phía rừng cây với hy vọng tìm thấy một lối đi nhỏ. Lúc này giữa đêm đen như mực, trên bờ sông bốn bề mờ mịt, một bóng hình trắng nốt đang di chuyển. Nếu có ai nhìn thấy, chắc chắn sẽ nghĩ là hồn ma vương vấn chưa tan.
Chẳng biết đã đi bao lâu, tôi nhìn thấy bên bờ sông có buộc một chiếc thuyền chài đang chao đảo theo dòng nước. Chẳng phải bảo trên đảo không có ai khác sao? Vậy chiếc thuyền chài này từ đâu ra? Lòng tôi dâng lên chút hoài nghi. Hơn nữa, ngay chỗ buộc thuyền chài hướng vào rừng cây thật sự có một con đường nhỏ dẫn sâu vào bên trong. Lúc này tôi cũng chẳng còn lựa chọn nào khác, đi nửa ngày trời mà không thấy đường nên đành nhắm mắt đâm liều bước theo con đường nhỏ này. Đối mặt với những điều chưa biết phía trước, tôi lại cảm thấy có chút phấn khích nho nhỏ, tựa như vừa phát hiện ra một châu lục mới.
Đi được một lúc, phía trước xuất hiện một căn nhà dựng bằng cây gỗ. Nói là căn nhà nhưng thực chất giống một cái lều hơn, chỉ gồm mấy thân cây thô dựng thành bốn bức tường, mái nhà lợp bằng cành cây cùng cỏ tranh. Thật khó mà hình dung trong thời đại ngày nay vẫn còn có người sống trong căn lều như thế này. Qua kẽ hở, tôi thấy ánh sáng yếu ớt từ bên trong hắt ra. Tôi nương theo nguồn sáng, rón rén mò tới rồi nhìn qua một kẽ hở khá lớn vào bên trong.
Trong lều vậy mà lại bật một chiếc bóng đèn điện, chẳng biết nguồn điện kéo từ đâu ra. Bóng đèn tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, chiếu rõ mồn một bên trong. Căn lều vô cùng xơ xác, chỉ vỏn vẹn một chiếc giường cũ kỹ cùng bàn gỗ tròn. Trên tường treo vài bộ quần áo và dụng cụ đánh cá. Ngọn đèn treo ngay giữa lều khá thấp, người lớn giơ tay là chạm tới, đang nhẹ nhàng đung đưa theo gió. Lúc này trên chiếc giường tàn tươm ấy, một lão già râu trắng đang nằm ngửa bụng ra trời, trên người đắp một tấm chăn dệt đen thui. Lão ngáy khò khò, trên bàn còn hũ rượu trắng uống dở cùng mấy đĩa thức ăn nhắm rượu. Khắp phòng nồng nặc mùi rượu nồng nặc, đủ thấy lão già này đã nốc không ít. Đây đúng là chốn đào nguyên của một lão ngư dân sâu rượu hết thuốc chữa.
Có lẽ vì thấy không có nguy hiểm gì, cũng có lẽ do ở ngoài trời lâu lạnh giá, tôi vô thức bước vào căn lều tranh của lão ngư dân. Nhìn thấy nửa chai rượu trắng trên bàn, tôi bỗng dưng nổi hứng cầm chai rượu lên ực liền hai ngụm. Có lẽ là muốn xua tan cái lạnh, hoặc giả tâm trạng bức bối muốn tìm chỗ giải tỏa. Dòng rượu cay xè xộc thẳng vào bụng khiến toàn thân bừng bừng nóng rực. Chưa từng uống rượu trắng bao giờ nên tôi bị sặc ho sặc sụa, nước mắt nước mũi trào ra. Đặt chai rượu xuống, tôi tựa vào tường hồi lâu mới hoàn hồn. Nhưng nhờ vậy mà cõi lòng tôi lại dịu lại, thậm chí còn có chút lâng lâng nhẹ hẫng. Mấy cái thứ lễ nghĩa liêm sỉ, đạo mạo trang nghiêm, hiểu lễ nghĩa hay dơ bẩn đê tiện… hình như chẳng còn quan trọng nữa, chỉ có cảm giác của bản thân lúc này mới là điều duy nhất có ý nghĩa.
Ngoảnh nhìn lão già râu trắng, lão vẫn ngủ say như chết, chẳng hề hay biết có vị khách không mời mà đến. Đầu mũi lão đỏ gầy, một gã chân đầy lông lá thõng xuống thành giường. Chắc là do ngứa ngáy nên lão giơ tay lên mặt gãi lấy gãi để, gãi đến rách cả da mặt xuất hiện vệt máu cũng chẳng buồn dừng, lại còn tiện tay hất luôn tấm chăn đắp trên người ra.
Tôi cảm thấy hoa cả mắt, không ngờ lão già này lại có sở thích ngủ trần. Dưới tấm chăn là thân thể trần truồng gầy guộc của lão, tuy mặt và tay chân rám đen nhưng phần thân lại khá trắng trẻo. Tôi nhìn thấy giữa háng lão một con cặc héo hắt nằm ườn như con sâu róm trên đùi, còn cái quy đầu thì lộ hẳn ra ngoài, trông như quả trứng thối đã bóc vỏ. Tiếng ngáy của lão già vẫn kéo đều đặn, lão cứ thế nằm chềnh ễnh ra đó. Đứng từ xa, tôi đã ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trộn lẫn với mùi chua hôi háng do lâu ngày không tắm rửa bốc lên từ người lão.
Tim tôi đột nhiên chùng xuống. Chẳng biết suy nghĩ từ đâu đến, rằng nếu đã vì tôi mà Quách Thúy phải chịu thảm cảnh bị chà đạp, vậy thì nếu tôi cũng để cho lão ngư dân say khướt như lão ăn mày này địt mình, coi như hai bên huề nhau, ít nhất cũng giúp lương tâm tôi bớt cắn rứt. Tôi nghĩ lúc ấy có lẽ đầu óc mình quá rối bời, lại thêm chất cồn kích thích nên mới nẩy ra ý nghĩ kỳ quái như vậy, nhưng nó đã thực sự xuất hiện.
Tôi cố đè nén tâm trạng đang bỗng dưng hưng phấn lên. Có lẽ tôi chỉ đang tìm một cái cớ, hoặc có lẽ từ trong sâu thẳm tôi đã muốn được lão sâu rượu này đụ. Tôi bước tới bên giường, cuống quít cởi nốt hai mảnh nội y cuối cùng trên người ra. Toàn thân bừng bừng nóng rực, chẳng còn chút cảm giác lạnh lẽo ban nãy. Lão sâu rượu vẫn ngủ mê mệt, lão không thể nhìn thấy một mỹ nhân trần truồng như nhót đang đứng ngay bên cạnh, thật là đáng tiếc làm sao.
Tôi chậm rãi ngồi xuống bên cạnh lão già say khướt. Nhìn lão già râu ria xồm xoàm, ăn mặc lôi thôi lếch thếch, tôi đưa tay ra vuốt ve lồng ngực lão, tự tưởng tượng ra cảnh lão già tỉnh lại. Chắc chắn lão sẽ không thể chờ nổi mà chồm lên đè gục tôi xuống, thỏa thích địt nát thân thể tôi.
Bàn tay tôi lướt qua ngực lão, rà dần xuống dưới rồi dừng lại ở vùng bụng dưới. Lúc này, con cặc mềm nhũn của lão đang nằm ngay sát tay tôi. Chẳng biết khi nó cứng ngắc hoàn toàn thì sẽ có hình dáng thế nào nhỉ?
Vừa nghĩ, tôi vừa nắm lấy con cặc của lão, mềm mềm, ấm nóng như một cây xúc xích to. Tôi bắt đầu sục sục cây xúc xích ấy, cái quy đầu dưới sự vuốt ve của tôi lúc ẩn lúc hiện. Nếu lão còn tỉnh, chắc chắn chẳng chịu nổi sự kích thích này, thế nhưng lúc này con cặc của lão vẫn ỉu hờu, chẳng biết đến bao giờ mới nứng dựng đứng lên được.
Một mặt sục cặc cho lão sâu rượu, cơ thể tôi mặt khác lại hưng phấn vô cùng, khe lồn bên dưới dâm thủy đã chảy lênh láng, thực sự thèm khát được bàn tay đàn ông vuốt ve. Lão già chép chép miệng, vẻ mặt lộ ra sự hưởng thụ thấy rõ.
Để tiện sục cặc, tôi lật người cưỡi lên người lão già, cái lồn đối diện ngay trước khuôn miệng to của lão. Hơi thở nóng hổi mỗi khi lão ngáy phả thẳng vào lồn tôi vô cùng dễ chịu, khiến tôi có phần đắm đuối.
Nhờ sự nỗ lực không ngừng nghỉ của tôi, con cặc lão già rốt cuộc cũng từ từ chào cờ cứng ngắc, một con cặc thô gân đen thui lộ ra ngay trước mắt. Tôi bắt đầu quên hết trời đất, cơ thể uốn oéo trườn lên trườn xuống trên lồng ngực lão theo từng nhịp sục. Những cọng lông ngực cứng cỏi của lão cọ xát vào lồn làm tôi vô cùng sướng khoái.
Tôi lại cúi gập người xuống, kẹp con cặc bự của lão vào giữa hai cặn vú rồi dập ra dập vào. Đúng là hời cho lão già này, được một mỹ nữ như tôi phục vụ tận tình, lại còn tự nguyện dâng hiến cả cặp vú. Lão già hình như cũng cảm nhận được sự dịu dàng của tôi. Theo nhịp tôi cúi người, cái lồn phơi trần ngay trước miệng lão. Lão giống như đang mộng du, thình lình thò tay chộp chặt lấy mông tôi, đôi môi dầy cộp ụp thẳng vào khe lồn tôi rồi bắt đầu mút chùn chụt hăng hái như đang nốc rượu trắng. Tôi bị động tác của lão làm cho giật nảy mình, tưởng lão đã tỉnh lại. Nhưng rồi tôi nhận ra lão vẫn chưa tỉnh, chỉ là phản xạ tự nhiên mút mát lồn tôi mà thôi. Dù vậy, hành động ấy cũng khiến tôi rên lên liên hồi, nước lồn đầm đìa liên tục trào ra từ thân thể tôi, trở thành thứ thức uống giải khát cho lão.
Lão mút một hồi lâu mới buông mông tôi ra, tôi cũng bừng tỉnh khỏi cơn mê dại. Lúc này, con cặc của lão đã nứng cặc dựng đứng chĩa thẳng lên trời, còn giật giật từng hồi như thể đang nôn nóng muốn chui tọt vào trong lồn.
Tôi tụt xuống khỏi người lão, thở hắt ra từng hớp. Chứng kiến con cặc cứng cỏi ấy làm tôi dâng lên niềm mong chờ. Thế là tôi lại bò vào giữa hai chân lão, cầm lấy con cặc to bự của lão gí thẳng vào lồn mình, dùng con cặc ấy cọ xát liên tục vào hạt le và môi lồn. Cảnh tượng hệt như lúc tôi tự sục thủ dâm trước đây, chỉ có điều lần này không phải dưa chuột hay quả chuối, mà là con cặc thực thụ của đàn ông.
Con cặc của lão chẳng mấy chốc đã đẫm dâm thủy tràn ra từ thân thể tôi. Tôi không kiềm chế nổi nữa, chậm rãi hạ người xuống, nuốt trọn cái quy đầu căng cứng của lão vào sâu trong lồn. Cảm giác đầy đặn tràn trề khiến tôi mê mẩn không muốn dừng lại.
Ngồi trên người lão, tôi bắt đầu nhún nhảy nhẹ nhàng, để con cặc của lão từng chút một đút sâu vào trong lồn tôi. Dù con cặc ấy bốc lên mùi chua hôi nồng nặc, nhưng tôi chẳng còn bận tâm nổi nữa. Dù là một kẻ ăn mày, lúc này tôi cũng sẵn lòng cùng lão địt nhau một trận tơi bời. Tôi tự kinh ngạc trước tâm lý dâm đãng của chính mình.
Lão già say khướt sẽ chẳng thể cảm nhận được hương vị lúc này. Có lẽ lão đang nằm mơ thấy mộng xuân, cũng có lẽ lão đang hối hận vì uống đến mức mê bới. Thế nhưng, trong căn lều tranh xơ xác này, một thiếu nữ tuyệt đẹp lại đang cưỡi trên người lão ngư dân già nua, lồn liên tục nuốt nhả con cặc bự của người đàn ông. Tôi không kiềm chế nữa, cất tiếng rên dâm vang dội làm đắm say lòng người.
“A… chồng ơi, mạnh lên… anh giỏi quá… ôi, dùng lực đi, đừng tiếc cái thân thể này của em… ôi…” Tôi gào lên thành tiếng, như thể lão già xơ xác này chính là chồng tôi đang cùng tôi đụ nhau điên cuồng. Lúc này, con cặc của lão đã ngập lút cán trong lồn tôi, cái quy đầu to bự đang từng cú dập cặc nảy lửa đâm thẳng vào cửa tử cung, như muốn phá tan mọi rào cản để chiếm đoạt triệt để thân xác lẫn tâm hồn tôi.
Tôi ngửa đầu ra sau, hai tay nhào nặn cặp vú của chính mình, tựa như đang cưỡi trên lưng con chiến mã đang phi nước đại, điên cuồng lắc lư vóc dáng mảnh mai. Chính tôi cũng chẳng thể tin nổi mình lại tự dâng thân xác trong vòng tay một lão già bẩn thỉu nhếch nhác thế này.
Chẳng biết đã nhún nhảy cưỡi ngựa bao lâu, cuối cùng tôi vẫn là người chịu thua. Tôi kẹp chặt lấy con cặc của lão già, thân thể không ngừng giật giật, từng luồng nước lồn bắn ra lênh láng ướt đẫm người lão. Tôi gục lên ngực lão, rất lâu sau vẫn chẳng thể nhúc nhích, chỉ có phần háng vẫn còn cắm chặt vào nhau nhắc nhở tôi rằng mình vừa mới lên đỉnh ngay trên người lão.
– Đọc full hoặc xem thêm các truyện khác tại: t.me/truyenechxanh