Tự Truyện Của Cô Gái Xinh Đẹp Dâm Đãng Thích Bị Phơi Bày – Update Chương 30

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Tự Truyện Của Cô Gái Xinh Đẹp Dâm Đãng Thích Bị Phơi Bày – Update Chương 30

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 22/08/2026

Chương 25

Tôi không muốn như thế này, nhưng chẳng có cách nào, thân thể không nhúc nhích nổi, hai cái chân lại bị hắn ấn chặt trước người. Sau đó, con cặc bự của hắn bắt đầu hoành hành ra vào trong lồn tôi, nước mắt tôi làm mờ cả mắt, hòa lẫn với mồ hôi, khiến xung quanh tràn ngập sự bất lực vừa xót xa vừa dâm uế.

“Đừng mà… a… không được… ồ~” Tôi khẽ cất tiếng rên hừ hừ, chống cự một cách yếu ớt nhưng vẫn không thể dừng hành vi hung bạo của người đàn ông lại, ngược lại còn làm hắn thêm hưng phấn. Cú dấp của hắn ngày càng nhanh, ngày càng sâu, tưởng chừng như muốn đâm xuyên, xé rách người tôi ra vậy. Tiếng kêu lớn của tôi vang vọng khắp phòng, tôi nhìn thấy mấy kẻ bên cạnh đang mò mẫm tiến lại gần, như một bầy quỷ dữ muốn tới kéo tôi đi cùng.

Tôi trở mình một cái, suýt nữa thì ngã từ trên giường xuống đất. Mồ hôi đầm đìa ướt đẫm cả bộ đồ ngủ, không biết từ lúc nào tôi đã trở về phòng ký túc xá của mình. Tôi thở phào nhẹ nhõm, hóa ra chỉ là một giấc mơ. Không khỏi cảm thấy may mắn, nếu không thì bản thân chắc chắn đã bị người ta hiếp dâm tập thể rồi. Điều khiến tôi dở khóc dở cười hơn là ở lồn tôi lại đang cắm một con cặc giả bự. Đó là con cặc giả của chị Lý Đình, anh Giai Minh bạn trai chị ấy mua cho, chắc vì sợ chị ấy cô đơn. Hôm qua chỉ có một mình tôi ngủ ở phòng, thế là tôi bới nó ra chơi, chơi một hồi rồi ngủ quên mất, quên cả rút ra. Lúc này nó vẫn đang cắm sâu trong lồn tôi, làm tôi mơ thấy mộng xuân suốt cả đêm.

Rút con cặc giả đen ngòm ra, kéo theo bao nhiêu là nước dâm. “Mẹ kiếp, bị người ta hiếp dâm trong mơ mà cũng chảy nhiều nước thế này, đúng là dâm tiện thật!” Tôi tự lẩm bẩm một mình. Dọn dẹp bãi chiến trường trên giường xong xuôi, tôi chuẩn bị đón chào một ngày mới.

Lại đến kỳ nghỉ, khoảng thời gian mà dân đi làm mong đợi từ lâu. Trước đó mấy ngày, tôi đã bắt đầu lên kế hoạch cho chuyến đi. Nhưng lần này khác với mọi khi, chị Lý Đình bảo anh Giai Minh bạn trai chị ấy có một người bạn tốt mở khu nghỉ dưỡng trên một hòn đảo hoang không người giữa sông lớn, muốn anh ấy dẫn bạn bè đến ủng hộ, đương nhiên toàn bộ chi phí đều miễn phí. Dù không có nhiều cảm tình với anh Giai Minh, nhưng đây quả thực là một ý hay. Bốn người đẹp của Đại học XX chung phòng ký túc xá, tức là tôi cùng ba chị em bạn cùng phòng, vừa nghe thấy ý tưởng này liền hưởng ứng ngay, rồi bắt đầu chuẩn bị cho chuyến nghỉ dưỡng trên đảo hoang đầy hứa hẹn này.

Chị Lý Đình dĩ nhiên là đi cùng anh Giai Minh, còn tôi dạo này khá thân thiết với anh Đại Lưu. Nói thật thì mấy đứa con gái đi đến nơi đất khách quê người như thế cũng hơi lo lắng, anh Đại Lưu nghe xong liền vui vẻ đồng ý đi cùng chúng tôi. Tất nhiên, tôi giải thích với các chị em rằng chúng tôi chỉ là bạn bè bình thường, nhưng mấy chị ấy cứ bảo tôi giả vờ, vẻ mặt chẳng ai tin cả.

Thoắt cái đã đến ngày xuất phát, bốn đứa con gái chúng tôi gồm chị Lý Đình, chị Quách Thúy, chị San San và tôi, cùng với anh Giai Minh và anh Đại Lưu tổng cộng sáu người trèo lên chuyến tàu hỏa đi tỉnh ngoài. Bạn trai của chị Quách Thúy vì công trường không được nghỉ nên không đi cùng, chị ấy đành dính chặt lấy người duy nhất chưa có bạn trai là chị San San cả ngày, làm như thế thì sẽ không biến thành bóng đèn vậy. Mấy chị ấy gặp anh Đại Lưu, thấy anh là người thật thà bổn phận nên không trêu chọc gì, có lẽ đều mặc định anh là bạn trai tương lai của tôi rồi. Anh Giai Minh nhìn thấy mấy đứa con gái xinh đẹp chúng tôi liền lộ ra cái bộ mặt dâm tiện xơ xẩm, đặc biệt là ánh mắt nhìn tôi như muốn rúc sâu vào trong da thịt làm tôi vô cùng khó chịu. Thế nhưng khi ánh mắt anh ta đụng phải anh Đại Lưu đứng bên cạnh thì lại bất giác né tránh và có phần địch ý, giống như anh Đại Lưu đã phá hỏng chuyện tốt của anh ta vậy.

Đến bờ sông lớn, chúng tôi đổi sang một chiếc thuyền du lịch, chạy ra một hòn đảo nhỏ trên mặt sông. Đây đúng là một hòn đảo nhỏ, bốn bề sông nước bao quanh, nhưng diện tích cũng không phải quá bé, cỡ chừng ba sân bóng đá. Hơn nữa mảng xanh trên đảo rất tốt, có những vạt rừng nhân tạo bạt ngàn, cây cối rậm rạp che khuất tầm nhìn làm người ta không thể nhìn thấu bên trong, càng tăng thêm vẻ huyền bí. Rời khỏi hay đi vào đảo nhỏ chỉ có duy nhất con thuyền này, thực ra khoảng cách từ đảo đến bờ sông không xa lắm, tầm hai ba trăm mét thôi, nhưng nước sông chảy xiết, muốn bơi qua cũng chẳng phải chuyện dễ dàng.

Mây nhạt gió nhẹ, bóng cây lay động, không khí tràn ngập hơi ẩm. Mấy đứa con gái chúng tôi như bốn chú chim sơn ca bay đến hòn đảo nhỏ, mang tới sức sống cho nơi chốn có phần thần bí này.

Dưới sự dẫn đường của anh Giai Minh, đoàn người chúng tôi băng qua một khu rừng rậm rạp, hiện ra trước mắt là một căn biệt thự nhỏ hai tầng phong cách cổ điển rất tinh tế, hệt như mấy tòa nhà kiểu Bến Thượng Hải xưa, nằm lọt thỏm giữa rừng cây mang lại cảm giác thâm trầm mà mới lạ, khiến chúng tôi vô cùng phấn khích.

Thế nhưng, người ra ngoài đón chúng tôi lại là một gã đàn ông vô cùng thô kệch và xấu xí. Trông gã tầm hơn ba mươi tuổi, ăn mặc thì khá gọn gàng ngăn nắp trong bộ đồng phục phục vụ tiêu chuẩn, có điều một bên mặt như bị biến dạng do bỏng, khóe miệng trễ xuống. Dáng vẻ gã mỉm cười với chúng tôi còn khó coi hơn cả lúc khóc, làm người ta không khỏi rợn người, thật chẳng hiểu ai lại đi thuê một nhân viên phục vụ như thế này. Tuy nhiên theo lời anh Giai Minh nói thì công việc kinh doanh ở đây hiện tại khá tốt, có rất nhiều người đặt trước, nếu không phải vì ông chủ là bạn anh ta thì lần này chúng tôi còn lâu mới đến lượt. Có lẽ mọi người đã quá quen với dàn phục vụ đẹp đẽ tiêu chuẩn rồi, nên một người xấu xí như gã lại vô tình thỏa mãn tâm lý tò mò thích kỳ lạ của vài người. Nghe nói gã phục vụ này tên là anh Liên Sinh, vốn dĩ ngoại hình khá tuấn tú nhưng vì một trận hỏa hoạn mà biến dạng, người như gã thì chẳng nơi nào dám nhận vào làm, may mà chú Triệu chủ đảo tốt bụng nhận gã vào làm việc.

Trong căn nhà trọ kiểu biệt thự, chúng tôi gặp chú Triệu, một người đàn ông trung niên hòa nhã khoảng chừng năm mươi tuổi. Vợ chú Triệu cũng ở đó, tuổi tác tương đương chồng nhưng lại ăn mặc trang điểm vô cùng lòe loẹt, trên mặt trát một đống phấn trắng, song dù vậy cũng không thể che giấu nổi nhan sắc đã tàn phai, cô ta đã là hoa tàn nhụy vữa. Nhìn thấy mấy đứa con gái trẻ trung xinh đẹp như chúng tôi, tuy trên mặt cô ta đong đầy nụ cười nhưng giấu đằng sau đó tôi ẩn ẩn cảm nhận được một sự lạnh lùng xa cách.

Chú Triệu đúng là người từng trải biết xã giao, vô cùng hào hứng chào đón chúng tôi tới chơi, còn giới thiệu cho chúng tôi nghe về khu du lịch nghỉ dưỡng do chú vận hành, đương nhiên cũng không quên hàn huyên một hồi với anh Giai Minh.

Buổi tối, tại đại sảnh, chú Triệu nhiệt tình đãi chúng tôi một bữa. Cả một bàn hải sản tươi ngon khiến chúng tôi mở rộng tầm mắt, rượu bia dĩ nhiên là không thể thiếu. Mấy đứa con gái chúng tôi thì không uống nhiều lắm, nhưng anh Đại Lưu thì bị họ chuốc cho say khướt, phải về phòng nghỉ ngơi từ sớm, anh Giai Minh cũng uống không ít. Sau vài tuần rượu, lại thêm đường xá mệt mỏi, chúng tôi cũng giải tán ai về phòng nấy. Anh Giai Minh ở chung phòng với chị Lý Đình ở tầng một, còn mấy người chúng tôi đều được xếp trên tầng hai. Tầng hai tổng cộng có ba phòng, anh Đại Lưu ở riêng một phòng, chị Quách Thúy cứ nằng nặc kéo chị San San ở chung một phòng, tôi thì gan cũng to nên tự ở một mình một phòng. Chị Quách Thúy còn liên tục đá lông nheo với tôi, bảo tôi sang phòng ngủ cùng anh Đại Lưu, dĩ nhiên tôi không nghe lời chị ấy rồi.

Đêm xuống trên đảo nhỏ chẳng mấy yên tĩnh, ngoài tiếng nước chảy róc rách từ xa xa còn có tiếng chim hót líu lo cùng tiếng lá cây rì rào trong gió. Có lẽ do đến nơi ở mới nên tôi bị mất ngủ, niềm phấn khởi ban ngày vẫn chưa tan hết, cộng thêm không khí vừa nồm ẩm vừa oi nóng làm quần áo và chăn màn trên người ẩm ướt rít rát rất khó chịu, càng khiến tôi trằn trọc không sao ngủ nổi.

Tôi dứt khoát cởi sạch quần áo ngoài, chỉ mặc mỗi áo lót và quần lót sát người. Nếu không phải đang ở bên ngoài thì trong hoàn cảnh này chắc chắn tôi đã ngủ trần rồi. Có lẽ do uống hơi nhiều nước và rượu nên trong lúc nằm trằn trọc không ngủ được tôi lại thấy buồn đi tiểu. Tôi chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, nửa đêm thế này cũng không khoác thêm áo ngoài, nhẹ nhàng mở cửa bước ra khỏi phòng. Thực ra tôi cũng muốn ra ngoài hít thở tí không khí, nào ngờ lại chạm mắt phải một cảnh tượng khiến tôi phải kinh ngạc.

Tôi đi vòng vòng trên lầu dưới lầu mấy lượt mà vẫn không tìm thấy nhà vệ sinh đâu, cũng tại tôi quá cẩu thả, không hỏi rõ chú Triệu từ trước. Cơn buồn tiểu mỗi lúc một dồn dập, nhịn thì không nhịn nổi nữa rồi, tôi đành phải đi ra khỏi nhà nghỉ, vòng ra đằng sau nhà tìm một chỗ không có người để giải quyết.

Bên ngoài đêm đen gió lớn nhưng tôi chẳng thấy sợ hãi chút nào, nhu cầu sinh lý thúc ép làm tôi như phát điên chạy xộc tới góc tường, rồi xả sạch bách dòng nước tiểu trong người ra ngoài. Khi mọi thứ xong xuôi, tôi cảm thấy cả thế giới như nhẹ nhõm hẳn đi, lúc này mới có tâm trí chú ý tới cảnh vật xung quanh.

Những chỗ khác thì không có gì đặc biệt, chỉ có một ô cửa sổ ở tầng một nhà nghỉ là hắt ra ánh sáng dịu nhẹ. Khuya thế này rồi sao vẫn còn người chưa ngủ nhỉ? Mang theo sự tò mò, tôi rón rén mò lại gần. Đến khi tôi ghé mắt qua khe cửa sổ nhìn vào tình hình bên trong, tôi không khỏi sững sờ ngây người.

Phòng này chính là phòng của chị Lý Đình và anh Giai Minh, mà lúc này cả hai người họ đều đang ở trong phòng. Bắt đầu tôi cứ tưởng họ đang làm chuyện ngượng ngùng gì đó, không ngờ họ lại chơi lớn và táo bạo đến thế.

Lúc này, chị Lý Đình đang trần truồng nằm ngửa trên một chiếc giường lớn, hai tay hai chân bị buộc chặt vào bốn góc chân giường tạo thành hình chữ “Đại” (大). Trong miệng chị ấy còn bị nhét bóng bịt miệng làm không thể phát ra tiếng động, trên mắt cũng đeo bịt mắt màu đen, đúng kiểu SM thèm bị hành hạ. Còn anh Giai Minh cũng cởi trần như nhộng, ngồi bên chiếc bàn kế bên rít thuốc lá, nhả khói mù mịt.

Thực ra nếu chỉ dừng ở đó thì coi như hai đứa yêu nhau thích chơi trò cảm giác mạnh, cũng chẳng có gì đáng trách. Thế nhưng tôi lại phát hiện trong phòng dường như còn có hai người khác đang ngồi bên bàn: một người là chú Triệu chủ nhà nghỉ, còn người kia chính là vợ chú, người phụ nữ trung niên đó. Hai người họ cũng chẳng mặc tí quần áo nào. Chú Triệu thân hình béo ục ịch, cái bụng bự phỡn phình ra phía trước như bà bầu, con cặc bên dưới cũng không to lắm, nhưng chắc vì nhìn thấy cơ thể trần trụi của chị Lý Đình nên hơi hưng phấn, lúc này đã ngẩng đầu giương nòng. Còn người phụ nữ trung niên kia, tuy mặt mũi trát phấn lòe loẹt nhưng da thịt trên người đã không còn săn chắc nữa, hai cái vú xệ xuống trước ngực hệt như hai quả bóng bay xì hơi, lồn thì thâm tím đen ngòm lại còn mọc đầy lông lồn rậm rạp, hoàn toàn chẳng có tí vốn liếng quyến rũ nào của thiếu nữ.

Ba người họ hình như đang bàn bạc chuyện gì đó, còn chị Lý Đình trên giường dường như cũng đang giãy giụa nhưng không thể nhúc nhích được, trong miệng cũng chẳng thể thốt ra lời, mang lại một cảm giác vô lực tuyệt vọng.

Đúng lúc này, chú Triệu dụi tắt tàn thuốc, đứng dậy thong thả tiến lại gần chị Lý Đình rồi ghé vào tai chị ấy thì thầm vài câu. Cơ thể chị Lý Đình vốn đang vùng vẫy lại run lên bần bật mấy cái, sau đó như kiệt sức, hoặc giả như đã từ bỏ cự quậy mà rủ bỏ hoàn toàn, nằm xỉu ra dặt dẹo.

Ngay sau đó, chú Triệu thò tay ra bắt đầu sờ sọm khắp cơ thể mềm mại của chị Lý Đình, môi chú ấy cũng rải nụ hôn khắp người chị. Khi lướt qua hai bầu vú mỏng manh của chị, chú ấy cố tình dừng lại lâu hơn một chút, tham lam mút mát hai núm vú của chị Lý Đình. Xem đến đây, cô Triệu vợ chú ấy cau mày lại một hồi, như thể muốn nói: “Núm vú của tôi hình như lâu lắm rồi ông không mút đấy nhỉ”. Vú của chị Lý Đình thực ra là nhỏ nhất trong bốn đứa chúng tôi, nhưng dù vậy cũng không tránh khỏi việc bị người đàn ông chà đạp tàn nhẫn, cho tới khi tôi thấy núm vú chị ấy sưng đỏ cả lên thì người đàn ông mới tiếp tục mò mò đi xuống phía dưới.

Người đàn ông cũng không hề vội vã, như thể có dư dả thời gian để tiêu xài. Chú ấy dường như muốn sờ soạng khắp toàn bộ cơ thể chị Lý Đình, ngay cả những nơi thầm kín nhất cũng không bỏ qua. Thân thể dặt dẹo của chị Lý Đình dưới bàn tay ve vuốt của người đàn ông dần dần có phản ứng, bắt đầu uốn eo từ từ. Tôi nhìn thấy anh Giai Minh nhíu chặt lông mày lại, dường như rất không hài lòng với phản ứng dâm dục này của chị Lý Đình.

Chú Triệu lúc này lại quay sang nhìn anh Giai Minh mỉm cười, cứ như vừa thắng cuộc cá cược vậy. Món đó xong, chú ấy hưng phấn thò hai ngón tay ra rồi chậm rãi chọc thẳng vào lồn chị Lý Đình. Chị Lý Đình nảy người lên rung mình rõ rệt, tiếp theo đó, theo sự ngoáy móc nhịp nhàng của hai ngón tay chú Triệu, chị ấy bắt đầu đong đưa vòng hông một cách điên dại.

Cửa sổ đóng rất kín, nhưng tôi vẫn ẩn ẩn nghe thấy tiếng rên ứ ừ bị nghẹn lại của chị Lý Đình. Móc lồn một lúc, chú Triệu mới rút tay ra, còn kéo theo cả một sợi nước dâm quánh dẻo dài dẵng. Ngay sau đó, chú ấy ưỡn lưng bò lên giường, nhấc bổng cái eo thon của chị Lý Đình lên, chĩa thẳng con cặc ngẩng đầu của mình vào lỗ lồn thầm kín của chị ấy rồi dùng sức húc mạnh một cái. Chị Lý Đình ưỡn cong thắt lưng lên cao ngất, rõ ràng là đã bị con cặc đâm thụt sâu vào trong lồn. Người đàn ông cũng chẳng thèm khách khí, bắt đầu giãy giụa thúc mông đại khai đại hợp, nhấp như một cỗ máy đóng cọc không biết mệt mỏi.

Chị Lý Đình như chiếc lá run rẩy trước gió, bần bật trên giường không ngừng. Tôi dường như cách biệt qua ô cửa sổ cũng có thể cảm nhận được sự hưng phấn dâm dật cuồng nhiệt của chị ấy. Chú Triệu ngửa đầu lên trời lộ ra bộ mặt thỏa mãn, nhưng hai tay lại bấu chặt lấy eo chị Lý Đình như muốn xé nát người chị ấy ra.

Anh Giai Minh mặt mày xám xịt, rít sâu mấy hơi thuốc lá rồi ném phăng tàn thuốc đi, sau đó lao chồm về phía người phụ nữ trung niên bên cạnh. Anh ta chẳng nói chẳng rằng gác hai chân người đàn bà lên ghế rồi cắm lút cán con cặc vào lồn cô ta. Một mặt anh ta điên cuồng dấp đụ, mặt khác lại liếc mắt nhìn cuộc chiến bên chị Lý Đình với vẻ mặt đầy ghen tuông tức giận. Còn người phụ nữ trung niên đó bị anh Giai Minh tấn công bất ngờ chẳng những không chống cự mà vừa để anh Giai Minh đụ mình, vừa thản nhiên rít điếu thuốc trên tay với bộ dạng chẳng coi vào đâu, hệt như một đĩ già dạn dẫm chiến trường đang phục vụ cho một khách làng chơi vô danh vậy. Sự bình tĩnh dâm loạn của cô ta làm tôi dâng lên một cảm giác sợ hãi vô cớ.

Đây rõ ràng là một trận chiến đổi vợ sống động! Cảnh tượng vốn chỉ nhìn thấy trên phim ảnh hay tiểu thuyết giờ đây lại nghiễm nhiên diễn ra ngay trước mắt tôi. Thảo nào chú Triệu lại miễn phí toàn bộ, hóa ra anh Giai Minh và họ đã lên kế hoạch từ trước rồi. Việc này làm tôi thực sự rớt cả mắt kính, vốn dĩ đã thấy anh Giai Minh chẳng phải loại người tử tế gì, không ngờ lại quá đắt tới mức mang cả chị Lý Đình ra làm mấy trò dâm loạn thế này.

Dù vậy, cơ thể tôi cũng bắt đầu rạo rực hưng phấn, người nóng bừng cả lên. Ai mà nhìn thấy cảnh xuân mộng ảo dâm dục trong phòng này chắc cũng có cùng cảm giác giống tôi thôi. Tuy nhiên trời đã khuya lắm rồi, xung quanh tối đen như mực, tôi vẫn quyết định nhanh chóng mò về phòng thì hơn. Thế là tôi không thèm xem màn trình diễn dâm loạn của họ nữa, lén lút vòng lại cửa chính chuẩn bị về phòng, nào ngờ lại nhìn thấy chị Quách Thúy ở ngay đại sảnh tầng một.

Lúc này chị ấy đang ghé mắt qua khe cửa nhìn ngó cảnh xuân trong phòng chị Lý Đình, xem ra đâu chỉ có mình tôi phát hiện ra vùng đất mới này. Chỉ thấy mắt chị ấy ướt rượt đốm tình, hai tay tự vần vò xát hai bầu vú trước ngực, dáng vẻ thèm cặc thèm thuồng tột cùng. Hơn nữa chẳng biết từ lúc nào chị ấy cũng cởi trần cởi trồng không mảy may mảnh vải che thân, khiến tôi lo chị ấy sẽ không kiềm chế nổi mà xông xới vào phòng nhập hội, tới lúc đó thì thật là một bãi dâm loạn khủng khếp. Tôi liền nấp sau một chậu cây cảnh lớn ngoài đại sảnh để quan sát xem diễn biến thế nào.

Chị Quách Thúy cuối cùng vẫn kiềm chế được bản thân, không lao xuống vực sâu dục vọng. Tôi thấy chị ấy đứng dậy lùi ra khỏi cửa, lòng tôi mới vừa thở phào nhẹ nhõm thì lại thấy chị ấy vặt một quả từ nải chuối trên bàn xuống. Tiếp đó chị ấy dáo dác dòm ngó xung quanh một lượt rồi phát hiện ở góc cầu thang có một cái ghế gỗ dài, loại ghế mộc hay dùng làm thợ. Chỗ này nằm ở góc kẹt, không lo bị người trong phòng chị Lý Đình bước ra nhìn thấy. Thế là chị ấy đi thẳng tới, ngồi cưỡi lên cái ghế dài rồi xoạc rộng hai chân ra. Một tay chị ấy xoa nắn một bên vú của mình — quên chưa nói, vú của chị Quách Thúy chắc chắn phải cỡ cúp E, khủng nhất trong mấy chị em chúng tôi —, còn tay kia cầm quả chuối, rờ rẫm dọc theo cơ thể tìm đúng lỗ lồn rồi quyết đoán đâm thụt quả chuối vào trong. Tôi nghe thấy chị ấy hừm lên một tiếng dâm dực rồi cứ thế ngồi trên ghế gỗ bắt đầu tự dấp quả chuối ra vào lồn mình. Đúng là chị Quách Thúy dâm đãng, một mình cũng tự sướng hăng hái đến thế.

Đúng lúc này, một cánh cửa ở cuối hành lang mở ra, từ bên trong có người lặng lẽ bước ra ngoài. Nhờ chút ánh mặt trăng yếu ớt, tôi nhận ra người tới chính là gã xấu xí anh Liên Sinh. Chắc là ban đêm gã muốn ra ngoài đi vệ sinh, mà chị Quách Thúy thì lại đang tự sướng ngay trên con đường gã bắt buộc phải đi qua. Ban đầu tôi định lên tiếng cảnh báo chị Quách Thúy, nhưng đã không kịp nữa rồi, anh Liên Sinh đã lảo đảo đi tới ngay sát bên.

Tôi bị dáng vẻ xấu xí ma chê quỷ hờn của anh Liên Sinh làm cho nín thở. Lúc này gã chỉ mặc mỗi một cái quần đùi to bản, không chỉ khuôn mặt bị biến dạng mà trên khắp cơ thể gã cũng hằn lên những vết sẹo bỏng vô cùng đáng sợ. Trong bóng tối bao phủ, gã lúc này trông hệt như một sứ giả đến từ địa ngục, thừa sức làm một người đi đường xa lạ sợ đứng tim mà chết. Ấy thế mà chị Quách Thúy lúc này lại đang hoàn toàn đắm chìm trong dục vọng mê đắm của bản thân, chị ấy nhắm tịt mắt, hừ hừ rên rỉ nho nhỏ, hoàn toàn không hề hay biết tình hình hiện tại, còn gã xấu xí thì đã chú ý tới động tĩnh nơi góc tối kia rồi.

– Đọc full hoặc xem thêm các truyện khác tại: t.me/truyenechxanh