Tự Truyện Của Cô Gái Xinh Đẹp Dâm Đãng Thích Bị Phơi Bày – Update Chương 30
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Tự Truyện Của Cô Gái Xinh Đẹp Dâm Đãng Thích Bị Phơi Bày – Update Chương 30
Tác Giả: EA7 bp
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Thể Loại: Gốc nhìn nữ, phơi bày
Ngày Cập Nhật : 22/08/2026
Chương 19
Ngày hôm sau khi tôi tỉnh dậy, bạn trai của Quách Thúy đã quay lại công trường. Nhớ lại chuyện xảy ra đêm qua, trong lòng tôi vừa sợ hãi lại vừa có phần hưng phấn, nhất là cái lồn suýt chút nữa đã bị đâm vào, lúc này lại vô liêm sỉ mà chảy ra từng dòng nước dâm.
Qua mấy ngày sau, Quách Thúy muốn đến công trường thăm bạn trai, lại cứ bám lấy đòi tôi đi cùng với lý do sợ đám thợ xây ở đó. Tôi không khỏi bật cười, số đàn ông từng đụ cô ta chắc gom lại đủ chất đầy một công trường rồi, còn sợ gì thợ xây nữa chứ. Nhưng dù sao cũng là bạn thân nhiều năm, mối quan hệ rất tốt nên tôi đành gật đầu đồng ý. Thực ra trong lòng tôi cũng thầm có chút mong chờ, muốn xem thử những gã đàn ông cơ bắp làm việc ở công trường ra sao, dù sao trong lòng thiếu nữ ít nhiều gì cũng có chút sở thích với mấy gã vạm vỡ.
Đến ngày xuất phát, Quách Thúy lại vô lý đưa ra một đề nghị với tôi: “Tuyết ơi, hay là tụi mình đừng mặc đồ lót, thả rông đi nha?” Tôi giương ánh mắt kỳ quặc nhìn cô ta: “Tụi mình đi thăm bạn trai cậu hay là đi ủi an mấy anh thợ xây vậy?” Cô ta làm nụ cười tinh nghịch với tôi: “Cả hai luôn! Kích thích biết mấy, cứ nghĩ tới cảnh họ nhìn tụi mình bằng ánh mắt đầy thèm khát là tớ đã thấy hưng phấn rồi!” Tôi đẩy Quách Thúy đang dính chặt lấy mình ra: “Cậu muốn cởi thì tự cởi đi, tớ không có biến thái như cậu đâu!” “Chị yêu ơi, cởi ra đi mà, nha~” Đúng là bó tay với cô ta. Từ hồi đi học đến giờ, tôi ghét nhất là cái kiểu cô ta ôm lấy tay tôi rồi nũng nịu dâm dật như thế, nhưng lại chẳng làm gì được con đĩ nhỏ này, cuối cùng chịu không nổi đành phải chiều theo ý cô ta.
Hôm đó là một ngày tốt, mà cũng là một ngày xấu. Tốt ở chỗ trời nắng đẹp, không một gợn mây; xấu ở chỗ thời tiết quá bức bối, đến cả ve sương cũng nóng tới mức phải trốn biệt. Hai người phụ nữ đôi mươi như hai con bướm lượn quanh vòm hoa, hai chiếc váy hoa đung đưa trong gió nhẹ, tôn lên hai khuôn mặt trẻ trung xinh đẹp, đặc biệt là cô gái đi phía sau, dung nhan tuyệt mỹ khiến cho những bông hoa kiều diễm xung quanh cũng phải thẹn thùng cúi đầu.
Tôi thật sự có chút hối hận vì đã đồng ý với Quách Thúy. Dù cả hai đều mặc váy liền thân dài đến đầu gối, nhưng nếu nhìn kỹ thì vẫn có thể nhận ra hai núm vú nhô lên như hai hạt đậu nhỏ trên bộ ngực căng tròn kiêu hãnh. Nhìn đám thợ xây đang tụ tập trò chuyện bên đường quăng tới những ánh mắt thèm khát, như muốn lao ngay vào xé xác hai đứa tôi ra, khiến tôi hơi khiếp sợ. Thế nhưng Quách Thúy dường như chẳng sợ hãi chút nào, lại còn ưỡn ngực lên, như muốn cho mọi người xung quanh biết rằng: “Nhìn đi, tôi không mặc đồ lót đấy.” Dù vậy, trong lòng tôi quả thực cũng có chút hưng phấn thầm kín, nhất là khi nghĩ đến việc nhiều người trong số họ đã nửa năm không về nhà, tức là đã lâu lắm rồi chưa được chạm vào phụ nữ. Khi thấy hai người đẹp đến đây mà lại ăn mặc thiếu vải như thế này, không biết họ đang có cảm xúc gì, e là thứ dục vọng bị đè nén bấy lâu đang như ngọn lửa rừng thiêu đốt cơ thể họ. Nhờ bây giờ vẫn là ban ngày, chung quanh lại đông người nên tạm thời còn an toàn, chứ nếu giữa đêm khuya thanh vắng mà đụng độ riêng với họ thì hậu quả thật không sao lường nổi.
Đến lán trại nơi bạn trai Quách Thúy ở, anh râu quai nón đã đứng chờ sẵn ngoài cửa từ sớm. Thấy tụi tôi tới, mặt anh ấy rạng rỡ niềm vui, đặc biệt là ánh mắt nhìn tôi mang theo chút mờ ám khó tả. Nhớ lại chuyện xảy ra lần trước làm tôi đỏ bừng cả mặt, không dám nhìn thẳng vào mắt anh ấy.
Anh ấy mời tụi tôi vào lán. Vừa bước vô phòng, một mùi mồ hôi nồng nặc của đàn ông xộc thẳng vào mũi làm tôi suýt nghẹt thở. Căn phòng không quá rộng đặt ba chiếc giường tầng, chăn màn trên giường rõ ràng đã được dọn dẹp qua nên khá gọn gàng. Góc tường xếp đồ dùng vệ sinh cá nhân, cạnh giường là những bao tải dứa chất đầy căng phồng. Giữa phòng đặt một chiếc bàn gỗ bày sẵn mấy món ăn bình dân mua từ quán bên ngoài, cạnh chân bàn một thùng bia đã khui sẵn, trên mặt bàn cũng xếp đầy chai bia.
“Anh này, tụi em chỉ đến thăm anh thôi mà làm anh tốn kém quá.” Quách Thúy vừa nói vừa đặt túi hoa quả trên tay xuống, kéo tôi ngồi xuống bên cạnh. “Tốn kém gì đâu, toàn cơm rau bình dân mà, mấy đứa đi đường xa đến đây sao để các em vác bụng đói về được.” Giọng nói khàn khàn quen thuộc vang lên. Đúng lúc này, mấy gã đàn ông vạm vỡ cũng cười hô hố từ bên ngoài bước vô, chẳng chút khách khí ngồi luân phiên quanh bàn ăn.
“Giới thiệu chút đi Đại Chính, hai người đẹp này là ai thế?” Người lên tiếng là một gã vạm vỡ, còn đô con hơn cả Đại Chính – bạn trai Quách Thúy. Sau mới biết gã là anh cai đội ở đây, một nhân vật gắt gỏng mà thợ nào cũng phải nể vài phần. Anh râu quai nón vội giới thiệu hai đứa tôi với gã. Gã nheo đôi mắt tiệt canh tỉ mỉ săm soi tụi tôi, làm tôi cảm thấy như mình đang đứng trần trụi trước mặt gã, sau lưng lạnh sống lưng.
Chẳng mấy chốc, dưới sự gạ gẫm của anh cai đội, nhóm bảy tám người bắt đầu ăn uống nhậu nhẹt linh đình. Tất nhiên tôi với Quách Thúy tỏ ra thùy mị hơn nhiều, nhưng trước những lời trêu ghẹo thúc giục của đám đàn ông, tụi tôi cũng đành uống không ít bia. Tửu lượng Quách Thúy tốt hơn tôi, nhưng so với đám thợ xây dạn dạn dầy dạn kinh nghiệm nhậu nhẹt này thì chẳng thấm vào đâu. Mới một lúc hai đứa tôi đã đỏ gay cả mặt. Tôi cảm thấy hơi chóng mặt, tính đứng dậy đi nghỉ một chút, nhưng đám đàn ông lại dâm dật nhìn tôi không cho rời bàn. Quách Thúy cũng đang đà hứng khởi, ôm chặt lấy tay tôi bắt ngồi lại, tôi đành nhắm mắt xuôi tay tiếp tục ngồi đó.
Mấy tuần rượu trôi qua, mấy anh công nhân ăn xong đều đã đi ra ngoài, nghe nói chiều còn phải làm việc. Bạn trai Quách Thúy chiều nay dường như cũng có ca, nhưng vì muốn ở lại tiếp tụi tôi nên chưa đi. Lúc này trong phòng chỉ còn lại tôi, Quách Thúy, anh râu quai nón và anh cai đội. Anh cai đội vẫn thao thao bất tuyệt kể mấy chuyện lặt vặt, tuy tụi tôi chẳng muốn nghe nhưng cũng không lỡ ngắt lời. Bữa bia quá sức khiến tôi chịu không nổi, một cơn buồn nôn cuộn lên trong dạ dày, tôi biết mình sắp nôn rồi.
Quách Thúy định đi vệ sinh cùng tôi thì bị anh râu quai nón giữ lại, nói hiếm khi anh cai đội mới ghé chơi, bảo cô ta ở lại trò chuyện. Tôi cũng bảo không sao, đi nhà vệ sinh xíu rồi quay lại ngay. Thế là tôi một mình bước ra khỏi lán, mò mẫm đi về hướng nhà vệ sinh theo lời chỉ của anh râu quai nón. Đang giữa buổi trưa nên đi một mình tôi cũng chẳng có gì phải sợ.
Nhà vệ sinh nằm ở một góc công trường, chỉ là một cái lán tạm bợ dựng bằng ván gỗ. Dù sao tôi cũng là con gái nhà đàng hoàng, không thể muốn nôn đâu thì nôn, nên đành nhẫn nại nhịn cho tới khi vô nhà vệ sinh mới xả ra. Vừa thấy nhà vệ sinh trước mặt, tôi lao vội vào trong. Ngửi thấy cái mùi tẩy bẩn buồn nôn đó, tôi gục xuống bệ xí nôn mửa dữ dội, tưởng chừng như muốn móc hết cả dạ dày ra ngoài.
Đúng lúc đó, có tiếng người bước vào, rồi tôi nghe thấy tiếng nước chảy róc rách ngay phía sau lưng. Lúc đó tôi đang gập người nôn mửa ở bệ xí nên không để ý lắm, nhưng lờ mờ cảm thấy tiếng động này hơi kỳ quặc. Thế là tôi quay người lại nhìn về hướng phát ra tiếng động, kinh ngạc đến không khép nổi miệng.
Tôi thấy một gã đàn ông da đen nhẻm đang cầm cây cặc bự chảng của gã đái ngổn ngang vào bệ, vài giọt nước tiểu thậm chí còn bắn cả vào chân tôi. Đã vậy gã còn vừa đái vừa nhìn tôi chằm chằm với nụ cười dâm tà, làm mặt tôi nóng bừng lên. May mà nhờ có hơi men nên mặt đỏ sẵn, trông không quá rõ ràng.
Hơn nữa, vì tôi không mặc quần lót, lúc nãy khi gập người nôn mửa lại kéo cao vạt váy lên, thế thì cái lồn bên dưới của mình chẳng phải đã bị gã nhìn thấy sạch sẽ rồi sao? Nghĩ tới đó, tôi càng xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu, vội vàng vuốt lại váy vóc chuẩn bị đi ra ngoài.
“Người đẹp, uống nhiều quá hả?” Một giọng nói đầy khiêu khích vang lên. “Ừm.” Tôi không thèm nhìn vào mắt gã, bước vội ra ngoài. Nhưng đúng lúc này, tôi cảm nhận được một bàn tay thô ráp áp chặt vào mông mình, còn cố lực bóp mạnh một cái. “Cái đít nhỏ này mịn ghê ta!” Tôi như con chim sợ cành cong, giật bắn người vội lao ra khỏi nhà vệ sinh, phía sau lưng vang lên tiếng cười khoái trá dâm dật của gã đàn ông.
“Đồ đàn ông thối tha, dám lợi dụng ăn hiếp người ta,” tôi lầm bầm trong miệng. Nhưng nghĩ lại thì gã cũng chưa làm gì quá đáng, chỉ trêu chọc một chút, chắc do mình quá nhạy cảm. Thế nhưng thân thể mình chắc chắn đã bị người ta nhìn sạch rồi. Cứ nghĩ đến cảnh gã đàn ông cầm cây cặc của gã trên tay, còn mình thì ở trần mông đứng trước mặt gã, trong lòng tôi lại trồi lên cảm giác rạo rực. Giả sử lúc đó gã chĩa thẳng cây cặc bự đó đâm tới chỗ tôi thì sẽ ra sao nhỉ? Phi phi phi! Đúng là đồ không biết xấu hổ, toàn nghĩ mấy chuyện dâm ô xơ xác. Dù mặt mũi xinh đẹp nhưng trong lòng lại dâm dật dơ bẩn như vậy, tôi lại bắt đầu nghĩ lung tung rồi.
Chẳng biết từ lúc nào tôi đã đi về tới phòng của anh râu quai nón. Tôi không gõ cửa mà đẩy cửa bước vào luôn. Trong phòng chỉ còn hai người: anh cai đội và Quách Thúy. Quách Thúy đang nằm trên giường hình như đã ngủ thiếp đi. Nghe thấy tiếng người vào, anh cai đội giật giật mình vội nhảy dựng lên. “Ơ, Tuyết đấy hả,” anh cai đội run rẩy cất tiếng, “Quách Thúy ngủ rồi, anh đắp chăn cho cô ấy thôi. Er, chiều nay anh còn việc nữa, anh đi trước nhé, hai đứa cứ ở đây nghỉ ngơi đi.” Nói xong, gã lén lút như con chuột lẻn mất tiêu, làm tôi thấy có gì đó khang khác kỳ lạ.
Nói thật thì đầu tôi cũng nhức bưng bưng, rất muốn nằm ngủ một giấc. Nhưng thấy cái chăn trên người Quách Thúy hình như chưa đắp kín nên tôi lại gần kéo lại cho cô ta. Đâu ngờ vừa vén chăn ra, tôi mới phát hiện có gì đó sai sai: chiếc váy của Quách Thúy đã bị tốc ngược lên tận ngực, hai quả vú trắng nõn đẫy đà cùng dải rừng rậm đen kịt phía dưới lộ nguyên ra ngoài. Trên vú vẫn còn hằn rõ dấu tay nhào nặn bóp véo, chẳng biết cái lồn phía dưới có bị mò mẫm hay chưa. Lúc này Quách Thúy vẫn thở hổn hển, mặt lộ rõ sự thèm khát dâm dật chưa thỏa mãn. Nhớ lại vẻ hốt hoảng của anh cai đội lúc nãy, tôi dường như đã hiểu ra mọi chuyện. Nếu không nhờ tôi về kịp thời, chẳng biết Quách Thúy sẽ bị thế nào nữa. Dù cô ta rất dâm đĩ, nhưng tôi vẫn không muốn cô ta bị đám thợ xây gièm pha sàm sỡ lúc say khướt thế này.
Chỉnh đốn lại quần áo cho Quách Thúy xong, tôi thầm chửi rủa tổ tông tám đời nhà tên cai đội mấy câu. Cơn chóng mặt lại kéo tới làm tôi dồn dập, phải nghỉ ngơi ngay mới được. Tôi quay người gài chốt cửa cẩn thận rồi mới tìm một chiếc giường nằm xuống, chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ.
Có lẽ do mùi cơ thể đàn ông trong phòng quá nồng nặc nên tôi lại nằm mơ thấy mộng xuân. Một đám thợ xây cởi trần như nhộng vây quanh lấy tôi, từng cây cặc bự chảng như măng mọc sau mưa đung đưa ngay trước mắt tôi. Một lúc sau, chúng biến thành từng con lươn ngách đâu cũng chui, muốn húc thẳng vào từng lỗ trên cơ thể tôi, chẳng mấy chốc tôi đã bị đám lươn dâm dật đó nhấn chìm.
Giật mình tỉnh giấc, toàn thân tôi ướt đẫm mồ hôi lạnh. Mồ hôi làm chiếc váy vốn đã mỏng dính chặt vào người khiến tôi vô cùng bực bội. Lúc này mà được tắm một trận nước nóng thì thích biết mấy. Đã vậy, cái lồn của tôi cũng đẫm nước dâm rồi, đúng là đồ không biết xấu hổ! Theo bản năng, tôi thò tay xuống vuốt nhẹ một cái, dính đầy một bàn tay chất dịch nhờn nhầy nhụa, cơ thể bị kích thích vô thức ưỡn kẹo một cái. Đúng là một con đĩ dâm đãng!
Tôi chợt nhớ tới Quách Thúy đang nằm ngủ ở chiếc giường bên cạnh nên nhổm dậy định xem tình hình cô ta thế nào. Nhưng tôi lại chẳng thấy cô ta đâu cả, chiếc giường cô ta nằm lúc nãy giờ trống trơn, chẳng còn chút dấu vết nào.
Ban đầu tôi nghĩ chắc Quách Thúy đi vệ sinh nên lo lắng đợi thêm một lúc, nhưng mãi vẫn không thấy cô ta quay lại. Không lẽ đã xảy ra chuyện gì rồi sao? Tôi thầm nghĩ trong lòng. Không được, mình phải đi kiểm tra xem sao. Nghĩ tới đây, giấc ngủ tan biến sạch sẽ. Tôi rũ rũ mái tóc, vuốt lại nếp váy, vươn vai một cái rồi bước tới cửa mở ra.
Chẳng biết từ lúc nào mặt trăng đã leo lên tới ngọn cây, vài ngôi sao lấp lánh phản chiếu giữa đêm đen. Phía xa xa công trường đèn điện sáng rực, truyền tới những âm thanh đập gõ lách cách, đó là công nhân vẫn đang bận rộn với công việc. Khu lán ở đây chỉ bật vài bóng đèn tù mờ, chẳng thể so được với dàn đèn chiếu ngoài công trường, chỉ đủ để nhìn lờ mờ khung cảnh xung quanh. Điểm không đổi chính là cái thời tiết oi nóng quái đản này, chắc vì không có gió nên cảm giác lại càng oi bức hơn. Đằng xa có một căn phòng đang mở cửa, từ bên trong truyền ra tiếng cười nói của đám đàn ông cùng tiếng ly chén va vào nhau lách cách. Xem ra những công nhân đã xong việc hôm nay đang dùng rượu để làm tê liệt cơ thể mệt mỏi, tạm thời quên đi sự vất vả ban ngày để có một giấc ngủ say, mai lại tiếp tục làm việc cực nhọc.
Quách Thúy đi đâu rồi nhỉ? Tôi dáo dác nhìn quanh nhưng không thấy bóng dáng cô ta đâu, đành phải nhắm mắt nhắm mũi đi mò vào các phòng khác tìm xem sao. Đêm hôm thế này, bình thường nhìn thấy đám thợ xây tôi đều phải né xa, thế mà bây giờ tôi lại tung tăng lượn qua lượn lại ngay trong khu lán trọ của họ, một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng. Không phải tôi muốn coi thường thợ xây, những tòa nhà cao tầng của chúng ta nếu không có sự nỗ lực của họ thì sao dựng lên nổi? Chỉ là các loại truyền thông và tin đồn vô căn cứ dường như đã biến họ thành yêu rồng quỷ dữ rồi, đặc biệt là vụ thợ xây đột nhập vào ký túc xá nữ của một trường đại học gần đây cũng được đồn đại vô cùng ly kỳ, làm cho tôi cứ nhìn thấy họ là lại liên tưởng đến một đám yêu râu xanh, đây hoàn toàn không phải do tôi tự kiềm chế được.
Khi đi ngang qua gian phòng đang ăn nhậu, tôi thấy một nhóm công nhân vạm vỡ đang uống hăng say. Có gã vừa văng nước bọt phì phèo vừa chém gió gì đó, đúng lúc ngước lên thấy tôi đi qua liền sững người lại. Mấy gã khác cũng nheo mắt nhìn theo hướng ánh mắt kỳ quặc của gã. Ngay lập tức, tôi cảm thấy có bảy tám đôi mắt xoáy sâu vào người mình như muốn lột sạch đồ tôi ra. “Vào làm vài ly đi em gái!” Không biết gã nào cất tiếng. “Ơ, thôi ạ, em vừa uống xong rồi.” Tôi cúi gầm mặt rảo bước nhanh qua, đằng sau lưng vang lên tiếng cười cợt bỡn cợt của đám đàn ông, đoán chừng chủ đề tiếp theo của họ chắc chắn không rời khỏi người tôi rồi.
Một lũ đàn ông rảnh rỗi, tôi thầm nghĩ trong lòng rồi tiếp tục bước tới căn phòng tiếp theo. Tất nhiên tôi không thể căn nào cũng gõ cửa đi vào, ở đây có cả mấy chục căn phòng, vả lại sau mỗi cánh cửa giấu giếm cái gì làm sao biết được, lỡ xảy ra nguy hiểm thì sao? Thế là tôi dán tai sát vào cửa trước để nghe ngóng động tĩnh bên trong. Nếu không nghe thấy tiếng động gì thì bỏ qua, còn nếu nghe thấy tiếng động lạ thì gõ cửa nhòm thử một cái. Tuy đang ở sào huyệt của thợ xây nhưng tôi lại thấy không đến mức quá nguy hiểm, ngược lại đụng phải một gã đi lẻ loi ngoài đường thì lại đáng sợ hơn nhiều.
Lúc này, tôi dừng lại trước cửa một căn phòng thì lờ mờ nghe thấy tiếng phụ nữ phát ra từ bên trong. Đó là thứ âm thanh chỉ vang lên khi đang đụ nhau, kèm theo tiếng thở hổn hển thô giáp của đàn ông, lờ mờ còn nghe tiếng người phụ nữ rên rỉ giằng co: “Đừng mà… đừng mà…”. Rốt cuộc Quách Thúy có gặp nguy hiểm không?
Tôi không hấp tấp xông vào. Vì trời nóng nên cửa phòng hé mở một khe nhỏ. Tôi nhẹ nhàng đẩy khe cửa ra, bên trong phòng không bật đèn, tối om om. Phải mất một lúc mắt tôi mới thích nghi được với bóng tối trong phòng. Tôi không dám lên tiếng, nhẹ nhàng bò sát mép tường đi vào trong, cố gắng kìm nén không phát ra tiếng động, tưởng chừng như nghe rõ cả tiếng tim mình đang đập liên hồi.
Ở góc phòng tối om đó có chút ánh sáng lờ mờ hắt ra. Thấp thoáng có thể thấy hai gã đàn ông vạm vỡ đang ngồi lưng đối diện với tôi, để lộ tấm lưng trần săn chắc. Qua thứ ánh sáng yếu ớt đó, có thể thấy rõ từng múi cơ bắp cuồn cuộn của họ.
– Đọc full hoặc xem thêm các truyện khác tại: t.me/truyenechxanh