Tự Truyện Của Cô Gái Xinh Đẹp Dâm Đãng Thích Bị Phơi Bày – Update Chương 30

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Tự Truyện Của Cô Gái Xinh Đẹp Dâm Đãng Thích Bị Phơi Bày – Update Chương 30

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 22/08/2026

Chương 17
Người đàn ông ngồi cạnh tôi trông chừng hơn ba mươi tuổi, mặt đầy râu ria, tóc tai như đã lâu không gội, tỏa ra mùi chua loét hôi hám. Vừa lên xe, hắn đã tựa đầu ra sau ngủ, nhưng trước ngực lại ôm một chiếc túi du lịch lớn. Ban đầu, tôi không để ý đến hắn, nhưng bàn tay ôm túi của hắn lại vô tình hay hữu ý cọ xát mấy cái vào cánh tay tôi. Tôi thấy hắn vẫn đang ngủ nên nghĩ đó là sơ ý. Thế nhưng, khi hắn lại xích gần về phía tôi, bàn tay cọ vào vú tôi, tôi mới nhận ra đây có lẽ là một mưu đồ, có khi tôi đã đụng phải tay sàm sỡ rồi.

Tôi không vạch trần hắn, một là vì hắn che đậy rất khéo, hai là tôi cũng chưa nắm được bằng chứng rõ ràng nào. Hơn nữa, tôi lại là kiểu người bớt một việc còn hơn thêm một việc, tính cách khá hướng nội, không muốn làm ầm ĩ lên nên đành nhẫn nhịn cho qua, dù sao một chút nữa là xuống xe rồi, ráng nhịn vậy.

Con người đúng là được đằng chân lân đằng đầu. Có lẽ thấy tôi không có phản ứng gì, hắn chực nốt đưa mu bàn tay đặt chễm chệ lên vú bên phải của tôi, theo nhịp xóc nảy của tàu điện ngầm mà liên tục cọ quẹt. Tôi làm gì còn tâm trí đâu mà chơi điện thoại nữa. Không có áo vú bảo vệ, vú của tôi cứ thế bị mu bàn tay hắn trần trụi chà xát, tôi vừa phải để ý ánh mắt của người đàn ông ngồi đối diện, vừa cảm nhận sự xâm hại của gã bên cạnh.

Đột nhiên, gã đàn ông bên cạnh đổi tư thế ngủ, rút tay ra rồi luồn xuống dưới cái túi, lúc này tôi mới thở phào nhẹ nhõm một hơi. Sau này tôi mới hiểu, chiếc túi lớn của hắn thực chất chỉ là tấm bình phong che mắt người khác, giúp hắn có thể tự do làm bừa.

Tiếp đó, tôi cảm nhận được một bàn tay thò ra từ dưới đáy chiếc túi, đặt hờ lên đùi phải của tôi, rồi bắt đầu nhẹ nhàng mần mò trên đùi. Toàn thân tôi run lên, quay đầu lại trừng mắt nhìn hắn, còn cố tình ho to hai tiếng. Thế nhưng hắn vẫn nhắm tịt mắt giả vờ ngủ, chẳng màng đến phản ứng của tôi chút nào, trông giống như đã ngủ say thật rồi vậy.

Tôi lại cúi đầu xuống, giả vờ nghịch điện thoại, nhưng thực ra liếc mắt vẫn luôn canh chừng bàn tay to của hắn trên đùi mình, trong lòng thầm nghĩ, xung quanh đông người thế này, để xem gã còn làm trò gì được nữa. Đúng lúc này, người ngồi bên trái tôi xuống xe, tôi hạ chân đang bắt chéo xuống, nhích sang vị trí bên trái một ô, nhưng gã đàn ông đó cũng nhích theo ngay lập tức, rồi lại dán sát vào người tôi, bàn tay vẫn đặt trên đùi tôi như cũ. Trước loại người mặt dày vô liêm xỉ thế này, tôi cũng đến quỳ.

Dần dần, bàn tay của hắn mò đến tận bẹn tôi, hơn nữa theo đà di chuyển lên trên, hắn còn đùn váy của tôi cao lên. Tôi mới sực nhớ ra hôm nay mình đã tháo quần lót ra từ trước, liền vội vàng kẹp chặt hai chân lại, nhưng gấu váy vẫn bị nâng lên tít tận bẹn. Mặt tôi thẹn thùng đỏ bừng lên, bởi hai gã đàn ông ngồi đối diện chắc chắn có thể nhìn rõ mồn một lông lồn ở bẹn tôi rồi, mắt hai gã như muốn bốc hỏa đến nơi.

Khi bàn tay gã đàn ông mò tới bẹn, hắn khựng lại một lúc, có lẽ phát hiện tôi không mặc quần lót nên sững người. Ngay sau đó, hắn mò dọc theo khe đùi tiến tới, muốn thọc sâu hơn vào trong. Tôi kẹp chặt hai chân lại, không cho hắn chen vào. Thế nhưng tuy dáng chân tôi rất đẹp nhưng xương hông hơi rộng, đùi lại khá thon, dẫn đến dù có kẹp chặt hai chân thì ở phần bẹn vẫn có một khe hở. Nói ngắn gọn là bẹn tôi không thể kẹp khít hoàn toàn được. Điều này tạo cơ hội cho gã đàn ông bên cạnh lợi dụng, ngón tay giữa của hắn thuận lợi thọc vào giữa hai chân tôi. Khi gã đụng trúng hạt le trên lồn tôi, cơ thể tôi giật bắn lên, không nén nổi một tiếng hừ nhẹ, sự kích thích mãnh liệt khiến tôi gần như kiệt sức.

Vùng nhạy cảm nhất bị người ta xâm phạm, qua khóe mắt tôi thấy khóe môi gã đàn ông bên cạnh nhếch lên một nụ cười đểu giả. Dù giữa hai chân tôi có khoảng hở nhưng hắn muốn thọc sâu hơn nữa cũng không thể được. Cứ như thế, ngón tay hắn gảy gảy giữa hai đùi tôi, làm tôi cảm thấy cơ thể rần rần nóng lên, lồn lúc này đã ướt nhẹp rồi. Mặt tôi đỏ gay đỏ gắt, chẳng dám ngẩng nhìn ánh mắt những người đối diện, chỉ biết vục đầu xuống thấp hơn.

Theo nhịp mần mò của gã đàn ông, hai chân tôi kẹp không còn chặt nữa, tôi cũng chẳng thể giữ mãi trạng thái gồng cứng thế này. Tôi sắp giơ tay chịu thua rồi, dù tôi chẳng muốn bị người ta quấy rối, nhất là ở nơi công cộng thế này, nhưng gã sờ nắn làm người tôi ngứa ngáy rạo rực. Tôi biết chỉ cần xòe đùi ra, ngón tay gã sẽ đút tọt vào trong. Đút thì đút, mặc kệ luôn, đầu óc tôi đã bắt đầu mơ hồ, đến mức quên mất mấy gã đàn ông ngồi đối diện. Lúc này mắt họ như muốn phun ra lửa, giống hệt đàn sói đói nhìn thấy con nai nhỏ lạc bầy vậy.

Ngay lúc tôi đang đấu tranh tư tưởng xem có nên banh chân ra cho ngón tay gã đút vào hay không, may sao loa thông báo đúng lúc vang lên tiếng báo đến trạm. Tôi như vớ được cọc cứu mạng, hất văng tay gã ra rồi đứng phắt dậy, chẳng buồn chỉnh lại vạt váy xộc xệch, đầu cũng không thèm ngoảnh lại mà lao vội ra khỏi tàu điện ngầm.

Chắc cũng tầm hơn chín giờ đêm rồi. Dù đang là mùa hè nhưng khu chung cư bên này vừa mới bàn giao chưa lâu, trong một tòa nhà chẳng sáng được mấy ngọn đèn, trên đường cũng không thấy một bóng người. Đây là căn nhà tôi cùng mấy chị em trong phòng ký túc xá hợp thuê sau khi ra trường, thân gái dặm trường bôn ba ở nơi đất khách quê người chẳng dễ dàng gì, làm vậy vừa gắn kết tình cảm giữa chị em lại vừa tiết kiệm được khối tiền, dại gì mà không làm. Địa điểm cũng khá tốt, cách bến tàu điện ngầm chỉ tầm nửa tiếng đi bộ, có điều đây là khu đô thị mới nên ban đầu khó tránh khỏi vài phần lạnh lẽo.

Tôi vừa bước đi về nhà vừa suy nghĩ lung tung về những chuyện xảy ra ban ngày, chẳng biết từ lúc nào đã đi vào con đường mới làm không có đèn đường này. Đừng nói là người, đến cả xe cộ cũng không có. Thì ra con đường dù đã trải nhựa xong nhưng chắc do chưa lắp hệ thống chiếu sáng nên vẫn chưa mở thông. Tóm lại chỉ gói gọn trong một chữ: vắng. Vắng đến mức đáng sợ. Tôi có thể nghe thấy tiếng gầm rú của xe cộ ở đằng xa, nhưng quanh đây lại im ắng đến mức chỉ nghe thấy tiếng giày cao gót của chính mình bước cộp cộp, tối om chẳng nhìn rõ phía trước ra sao, rặng rừng thông bên đường lúc này tựa như bầy quỷ dữ đang nhe răng múa vuốt về phía tôi.

Thấp thoáng, tôi nghe thấy tiếng bước chân truyền đến từ sau lưng, tim giật thót một cái. Bất cứ âm thanh nào ngoài tiếng chân mình trong hoàn cảnh này cũng đủ khiến tôi chết khiếp. Tôi gượng giữ bình tĩnh, thầm nghĩ chắc chỉ là người qua đường, hoặc cũng có thể là cư dân sống trong khu này thôi. Nghĩ vậy tôi bớt sợ hơn đôi chút. Thế nhưng theo tiếng bước chân ngày một đến gần, lòng tôi vẫn chẳng thể an tâm. Tôi cố ý đi chậm lại, muốn nhường cho người đằng sau vượt lên trước. Cuối cùng, người phía sau cũng bước song song bên cạnh tôi. Tôi liếc mắt nhìn sang, đó là một gã đàn ông vóc dáng cao ráo, nhìn không rõ mặt mũi, nhưng khi nhìn thấy cái túi du lịch to đùng gã đang xách trên tay, đầu óc tôi lập tức trống rỗng. Đây chẳng phải là cái túi của gã đàn ông đã sàm sỡ mình trên tàu điện ngầm sao? Chẳng lẽ chính là hắn? Sao hắn cũng xuống trạm này? Hắn sống ở đây hay đang bám đuôi mình? Đầu óc tôi rối bời những câu hỏi, nhưng chân vẫn bước không dừng, có điều đi chậm hơn nữa để giãn khoảng cách với hắn.

Thế nhưng ngay lúc này, gã đàn ông bên cạnh lại quay sang cất lời với tôi: “Trùng hợp thật đấy, lại gặp nhau rồi!” Giọng hắn khàn khàn. Tôi cảm thấy tim mình như hẫng mất một nhịp, sợ đến mức không thốt nên lời. Theo bản năng, tôi không chạy về hướng nhà mình, vì nếu để hắn biết mình ở đâu thì càng nguy hiểm hơn. Tôi xoay người đâm sầm vào rừng thông bên cạnh, cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng vào sâu bên trong.

Chẳng còn tâm trí đâu để ý đến lá thông đâm nhói hay đôi giày cao gót dưới chân, tôi cũng chẳng biết mình đã chạy tới đâu nữa. Đến khi dừng lại thở dốc điên cuồng, xung quanh lại chìm vào im lặng. Tôi thấy phía trước không xa có ánh sáng, hóa ra tôi sắp chạy xuyên qua cánh rừng này ra tới một con đường khác, bên đó có đèn đường và xe cộ qua lại tấp nập. Ra đến đó chắc là an toàn rồi, tôi thầm nghĩ.

“Chạy nhanh thế làm gì? Tôi còn ăn tươi nuốt sống cô chắc?” Một giọng nói bất ngờ vang lên ngay sát tai làm tôi giật bắn người. Không kịp ngoảnh lại, tôi lại cuồng giật lao về phía trước. Nhưng ngay khi chỉ còn cách con đường phía trước một đoạn ngắn, một bàn tay to khỏe đã túm chặt lấy vai tôi. “Á!” Cùng với tiếng la thất thanh của tôi, tôi bị hắn lôi giật ngược lại, đè nghiến vào thân cây như một con gà con. “Còn chạy nữa, chạy nữa là tôi không khách khí đâu đấy!” Hắn vừa thở hển hển vừa đe dọa. Tôi thấy hắn vẫn xách theo chiếc túi to đùng đó, vướng víu nên chắc cũng làm giảm tốc độ của hắn. Trong đầu tôi chợt dấy lên niềm sợ hãi tột cùng, liệu hắn có giết mình rồi nhét xác vô cái túi lớn kia mang đi quăng nơi hoang vắng không, tôi hoảng loạn nghĩ bậy bạ.

“Anh… anh muốn làm gì?” Tôi run rẩy hỏi hắn đầy yếu ớt. “Trong túi tôi có mấy trăm tệ, điện thoại cũng ở trong đó, chỉ có nhiêu đây thôi, anh lấy đi.” Tôi không dám nhìn vào mặt hắn vì sợ hắn sẽ giết người diệt khẩu.

“Cô nghĩ tôi muốn mấy thứ này sao?”

“Vậy… anh muốn thế nào?”

“Chắc cô phải tự biết rõ chứ!”

Nghe hắn nói vậy, toàn thân tôi liền nhũn ra. Tôi hiểu rằng hôm nay e là khó thoát khỏi kiếp bị chà đạp, chỉ mong sao hắn thương tình chừa cho tôi một con đường sống.

Gã đàn ông ép chặt tôi vào một cây thông to lớn, đôi bàn tay bắt đầu sờ sờ mần mần khắp cơ thể tôi. Chẳng mấy chốc, hai dây áo của tôi đã bị hắn kéo tuột xuống, để lộ đôi bờ vai trần quyến rũ. Tiếp đó, bộ râu xồm xoàm trên mặt hắn bắt đầu cọ quẹt trên vai tôi, những gợn râu cứng đâm vào da thịt làm tôi đau rát.

Mà lúc này, một tay tôi vẫn đang xách chiếc túi xách mua hơn một ngàn tệ, bên trong còn chứa chiếc điện thoại iPhone của tôi. Tôi tự thấy mình đúng là con hủ hóa tiếc của, tới nước sắp bị cưỡng hiếp đến nơi rồi mà vẫn không lỡ buông đồ đạc ra. Do tay kia đã bị hắn khóa chặt bẻ ngoặt ra sau lưng, tôi chỉ có thể dùng chiếc túi xách trên tay để quật lại chống trả, nhưng việc này chẳng có mảy may tác dụng nào với một kẻ đã bị dục vọng làm mờ mắt như hắn.

“Cút ra, đồ cặn bã!” Tôi giận dữ chửi rủa, nhưng đáp lại chỉ là hành động càng thêm điên cuồng của hắn. Hắn dùng bàn tay trái đang rảnh rỗi chộp lấy một bên vú tôi, nắn bóp vô cùng dồn dập. Dưới màn tấn công ngập tràn râu rậm của hắn, tôi có phần ngột ngạt không thở nổi, cộng thêm vùng nhạy cảm liên tục bị xâm hại khiến sức chống trả của tôi ngày một yếu đi. Toàn thân tôi nóng hổi rần rần, đặc biệt là bên vú phải đang bị hắn vò xé liên tục truyền đến từng trận khoái cảm.

“Cút ra… Đừng chạm vào đó… Ưm… Đừng mà…” Thân trên chiếc váy của tôi đã tụt xuống tới tận eo, hai bên vú trông như hai cái bánh màn thầu cắm thêm hai quả táo đỏ lộ mồng một ra ngoài. Hắn cũng chẳng buồn khách khí, một tay chộp lấy một bên vú, bên vú còn lại thì ngậm tọt vào miệng, liên tục dùng chiếc lưỡi dài liếm láp núm vú trên đó. Tôi cảm thấy lồng ngực ngứa ngáy khó tả, ngứa tới mức không chịu nổi, bất giác thốt lên tiếng rên nũng nịu, toàn thân run rẩy. Cộng thêm sự kích thích từ râu ria của hắn càng khiến tôi thêm phần nhạy cảm, bàn tay đang đấm đá chống trả hắn cũng buông thõng xuống hoàn toàn, ưỡn bờ ngực kiêu hãnh lên để đón nhận sự kích thích từ hắn.

Gã đàn ông bú bóp liên hồi trên ngực tôi, thấy tôi dần dần buông xuôi chống trả, tôi mơ hồ cảm thấy khóe môi hắn nhếch lên nụ cười đểu giả. Có lẽ chưa thỏa mãn với hiện tại, hắn buông tay tôi ra rồi thò bàn tay đó xuống gấu váy tôi, nắn bóp đít tôi ngấu nghiến. Tôi còn cố nâng một bên chân lên để hắn thỏa sức thưởng thức bờ mông của mình. Bàn tay trái được giải phóng của tôi không tiếp tục chống cự nữa, ngược lại còn ghì chặt đầu hắn trước ngực, để râu ria của hắn đâm sâu vào bầu vú mình. Tôi cảm thấy bản thân sắp sửa cùng hắn chìm đắm vào đống trụy lạc này rồi.

Tuy nhiên, một động tác của gã đàn ông lại làm tôi bừng tỉnh đôi chút. Hắn dùng đầu gối bên phải dồn lực húc vào giữa hai đùi tôi, như muốn tách rộng hai chân tôi ra. Một khi hai chân bị tách ra, lồn của tôi sẽ lộ hoàn toàn trước dâm uy của hắn. Nghĩ đến đây, tôi bất giác rùng mình một cái, theo bản năng kẹp chặt hai chân lại không cho hắn chèn vào.

Gã đàn ông cũng chẳng vội vàng, tiếp tục chà đạp trên cơ thể tôi. Lúc này, chiếc váy liền thân chỉ còn mắc hờ trên eo, vừa rồi hắn định lột sạch váy tôi ra nhưng tôi liều mạng nắm chặt nên hắn mới không đạt được mục đích. Thế nhưng vạt váy dưới đã bị hắn hất ngược lên, chiếc váy bây giờ chẳng khác nào một sợi dây thắt lưng, đã không còn công dụng che đậy thân thể nữa. Hắn liên tục kích thích đôi vú căng mọng trước ngực tôi, nắn bóp núm vú làm tôi thở dốc dồn dập, bàn tay kia thì ra sức nhào nặn đít tôi như nhào bột. Tôi dần đánh mất bản thân, sức lực cũng cạn kiệt. Cuối cùng, dưới đợt tấn công bất ngờ của hắn, một chân hắn đã chèn tọt vào giữa hai đùi tôi, còn hai chân tôi dù muốn kẹp chặt lại cũng không thể nào làm được nữa, cứ thế bị tách ra hình chữ “nhân”.

Thấy đã đạt được mục đích, gã đàn ông rút bàn tay đang đặt trên đít tôi ra, chuyển xuống đặt vào giữa hai đùi tôi. Đáng hận là tôi lại không mặc quần lót, điều này vô tình tạo quá nhiều thuận lợi cho hắn xâm hại.

“Á… chỗ đó không được… không được đụng vào đâu… ồ…” Chẳng buồn bận tâm đến lời phản đối của tôi, bàn tay to lớn của hắn vẫn chộp thẳng lên lồn tôi. Lồn lúc này đã ướt nhẹp dâm thủy, tựa như quả đào chín mọng. Bàn tay hắn liên tục luân phiên xoa xát giữa lông lồn và lồn tôi, làm tôi thấy người ngứa ngáy hơn nữa, như có bầy bọ nhỏ đang bò khắp cơ thể, bò trên bầu vú ngực tôi và bò cả vào quả đào mọng phía dưới.

– Đọc full hoặc xem thêm các truyện khác tại: t.me/truyenechxanh