TRUYỆN SEX CÓ THẬT: Thằng nhãi xứ Thanh

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: TRUYỆN SEX CÓ THẬT: Thằng nhãi xứ Thanh

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 31/05/2026

Truyện này là có thật 100% của tao, một số địa điểm tao giả định, tránh ảnh hưởng đến người khác. Giờ thì tao đã yên bề gia thất với vợ đẹp con ngoan và chuyển sang bán trà sữa cafe rồi. Tao vẫn muốn được gặp lại chị, và nếu có gặp lại, tao vẫn sẽ đè chị ra mà địt!

Tao là Nam, sinh năm 2k3, quê Nga Sơn, Thanh Hóa – cái xứ mà nhắc đến người ta nghĩ ngay đến chiếu cói với mắm tép. Tao chả có gì đặc biệt: cao chưa đầy mét bảy, mặt mũi đúng kiểu nhìn xong là quên luôn, lẫn vào đám đông như cá rô vào ao bèo.

Nhà tao nghèo rớt mồng tơi. Bố mất sớm, bà già tao một mình còng lưng nuôi mấy anh em. Học hành thì… thôi, đừng nhắc. Với tao, đại học là cái bẫy hút tiền của bọn nhà nghèo. Tao đéo dại.

Ở quê, tao có tiếng lêu lổng. Sáng cà phê, trưa nhậu, chiều bi-da, tối karaoke – lịch trình chuẩn của thằng thanh niên “có chí” như tao. Ai nhờ việc gì cũng làm: bốc vác, phụ hồ, đánh ghen thuê, miễn có tiền uống rượu là chiến.

Mùng 6 Tết năm 2017.

Tao với ông anh Tiến làm thợ xây, cách nhà tao đúng mười nóc làm chầu nhậu ở quán Tư Béo ngoài đầu làng. Ông Tiến lớn hơn tao chục tuổi, đã có vợ rồi, nhưng máu chơi thì còn hơn cả thanh niên.

“Mày, hết Tết rồi, anh em mình quẩy nốt bữa nhé!” ông nâng cốc, mặt đỏ như tôm luộc.

“Anh nói thế cứ gọi là… cạn ly!”

Hai anh em làm hết hai két bia, chân nam đá chân chiêu, đầu lâng lâng. Tự dưng ông Tiến nổi hứng:

“Đi hát đi mày! Quẩy phòng có em út xoa lưng cho phê!”

Tao nhẩm trong đầu: “Đm, tiền đâu mà hát có tay vịn?” Nhưng men rượu nó nuốt mất cái lý trí rồi. Tao gật đầu cái rụp.

Đến quán karaoke, gọi luôn bốn em, kèm rượu kèm đồ ăn. Hai thằng phấp phỏng được hai tiếng đồng hồ. Đến lúc tính tiền, bill ra hơn hai triệu. Ông Tiến móc khắp người được đúng hai trăm.

“Anh em ơi, cho khất nhé, mai anh quay lại trả!” – ông cười hề hề.

Thằng quản lý quán mặt lập tức biến hình:

“Khất cái đầu mày! Trả đủ tiền rồi cút!”

Chúng nó đóng cửa, nhốt hai anh em trong phòng hát. Tao điên tiết, đứng phắt dậy:

“Đm mày, biết ông Tiến đây là ai không hả?”

“Tao đéo cần biết là thằng nào. Trả tiền đi!”

Cãi nhau một hồi, thằng nhân viên xông vào tóm cổ ông Tiến. Tao sẵn men trong người, vớ luôn cái chai bia trên bàn phang một phát vào đầu nó. Máu phụt ra như nước vòi. Loạn cào cào. Bốn năm thằng nữa nhào vô. Hai anh em đánh thí mạng, sứt đầu mẻ trán cả lũ.

Một thằng nhân viên bị tao đập sống lưng phải đi cấp cứu. Còn một thằng khác, ông Tiến đập vào gáy, nó nấc nấc lên mấy cái rồi đổ xuống. Tao nhìn mà sởn cả da gà.

“Anh Tiến… lỡ nó chết thì sao?” – tao thì thào.

“Đm, chạy đã, tính sau!”

Hai anh em phi xe máy như bay về nhà.

Tao về đến nhà gần 1 giờ sáng. Bà già tao vẫn ngồi xem tivi, hình như đang đợi.

“Mẹ… con cần năm trăm nghìn. Gấp lắm. Sáng mai con ra Hà Nội.”

Bà già nhìn tao một cái. Cái ánh mắt mà tao sợ nhất từ bé đến lớn.

“Mày lại gây chuyện gì rồi?”

“Con… đánh nhau ở quán hát. Có thằng nặng lắm mẹ ạ.”

“Trời ơi là trời…”

Bà không la, không khóc, không đánh tao như mọi khi. Bà chỉ lặng lẽ đi vào buồng. Mấy phút sau ra, đặt vào tay tao đúng một triệu – cả vốn liếng bà dành dụm sau cái Tết bán mớ rau cải.

“Cầm đi. Đừng về vội. Khi nào yên thì gọi mẹ.”

Tao cầm tiền, mắt cay xè. Đm, lớn từng này tuổi rồi mà vẫn để bà già lo. Tao quay đi, không dám nhìn bà thêm một giây.

5 giờ sáng, tao đã có mặt ở bến xe Nước Ngầm.

Đời tao chưa bao giờ bước chân ra thủ đô. Tao đặt cái Grab, bảo tài xế:

“Anh ơi, chở em ra Hồ Gươm xem nó tròn méo thế nào.”

Lão tài cười khẩy:

“Lần đầu ra à? Nhìn cái mặt là biết.”

Đến Hồ Gươm, tao đi vòng vòng, ngắm rùa cụ – mà có thấy con nào đâu, người ta bảo nó chết lâu rồi. Đi chán, không hiểu đi kiểu gì mà lạc tận Hồ Tây. Chân mỏi rã rời, bụng cồn cào, tao tấp đại vào một quán cà phê view hồ.

“Cốc sinh tố dứa đá bao nhiêu em?”

“Dạ tám mươi nghìn ạ.”

Tao suýt nghẹn nước bọt. Đm Hà Nội, một cốc nước bằng tao ăn cơm cả tuần ở quê. Nhưng đã trót ngồi rồi, đành gọi cho có.

Bàn bên cạnh có một ông trông tri thức vãi lều. Mắt đeo kính cận dày cộp, áo sơ mi xắn tay, trước mặt cái Macbook bạc lóng lánh. Tao ngồi quan sát: ông gõ vài phút, rồi quay sang nhìn ra cửa sổ, ánh mắt xa xăm như đang giải bài toán cứu nhân loại.

Lát sau ông đứng dậy đi vệ sinh. Đi được mấy bước thì cái ví đen sì rớt từ túi quần ông xuống sàn cộp một cái. Tao nhìn quanh, chả ai để ý. Tao cúi xuống nhặt, định mở ra xem… nhưng nghĩ đi nghĩ lại, đm, đời tao bao tệ nhưng tao đéo phải thằng ăn cắp.

Tao chạy theo:

“Anh ơi, ví của anh nè!” tao nói bằng cái giọng quê mùa xứ Thanh.

Ông quay lại, mặt thoáng tái:

“Trời ơi cảm ơn em! Đầy thẻ với tiền trong đấy, mất là chết toi!” đm trêu tao

Lúc ông quay lại bàn, đi qua chỗ tao, dừng chân:

“Em tên gì? Người ở đâu ?”

“Em tên Nam. Quê Thanh Hóa. Mới ra Hà Nội sáng nay anh.”

“Đi chơi à?”

Tao ngồi đực ra một lúc, nghĩ kệ mẹ, đằng nào cũng lạ nước lạ cái. Tao kể tuốt tuồn tuột.

Ông ấy nghe xong, không cười không phán xét, chỉ gật gật rồi móc ví ra:

“Cầm tạm một triệu. Đói bụng thì có cái mà ăn. Khi nào muốn đi làm thì gọi anh.”

Tao đứng đực ra như thằng ngu. Đm, mới gặp mười phút mà cho cả triệu? Trên đời này còn người tử tế thế à?

Tao cầm cái card visit ông đưa, đọc nhẩm: “Nguyễn Đức Thành – Giám đốc Marketing – Công ty TNHH XYZ”

Có thêm một triệu trong túi, tao tự tin hẳn. Đặt Grab lên Khâm Thiên, hỏi mãi mới được một nhà nghỉ bình dân: 80k/2 giờ, qua đêm thì 300k. Tao chốt.

Đang lò dò tìm địa chỉ thì… đm, không tin nổi vào mắt mình. Ông Thành đang đi bộ ngang qua phố này! Hà Nội mấy triệu dân mà tao gặp ông hai lần trong một ngày. Số tao đỏ vãi lúa, hay là duyên trời?

“Anh Thành! Em đây! Hồi sáng ở Hồ Tây ấy!”

Ông quay lại, ngỡ ngàng rồi phá lên cười:

“Ơ, lại là mày à? Đm, đúng là có duyên. Mày thuê chỗ này được mấy bữa? Hay đi làm với anh luôn đi?”

“Nhưng em chả biết làm gì cả anh. Em học hết lớp 9 thôi.”

“Đéo cần. Anh đưa kịch bản, mày gọi điện thoại theo là được. Học một buổi là quen.”

Tao gật đầu cái rụp:

“Mai em xin thử việc luôn ạ! Cho em xin số điện thoại anh.”

Sáng hôm sau, tao dậy từ 5 giờ vì bụng réo ầm ầm  tối qua chưa ăn gì. Tao mua tạm cái bánh mì 15k nhét vội rồi bắt xe đến văn phòng ông Thành ở Cổ Nhuế.

Đm, văn phòng gì mà lạ.

Mấy chục đứa toàn trẻ măng, có mấy đứa nhìn còn đang tuổi đi học cấp ba. Mỗi đứa một laptop, một cái điện thoại cục gạch Nokia 1280 huyền thoại, gọi điện liên tục:

“Alo, em chào chị. Em là trợ lý của lương y Nguyễn Văn A bên Viện Y học Cổ truyền Trung Ương…”

“Dạ em là Lan, trợ lý bác sĩ Trần Thị B chuyên khoa phụ sản…”

Tao mới vỡ lẽ: lừa đảo bán thuốc qua điện thoại. Mà đm, lúc đó tao đói, tao cần tiền, tao đéo nghĩ nhiều.

Ông Thành kéo ghế cho tao ngồi cạnh:

“Mày ngồi đây học việc với anh. Lương cứng 3 triệu, hỗ trợ ăn 900k, hoa hồng tính theo doanh số. Chốt được đơn thì có thưởng. Ổn không?”

“Quá ổn anh ơi!”

Hóa ra tao thông minh hơn tao tưởng. Chỉ một ngày là thuộc lòng kịch bản, biết lọc danh sách khách “tiềm năng”, biết “chốt sales” ngọt như mía lùi. Khách hàng toàn các cô các bác trung niên, nghe giọng tao thủ thỉ là tin sái cổ.

Ông Thành tốt thật. Ông giới thiệu tao thuê phòng gần văn phòng, 800k/tháng, lại còn trả luôn cho tao tháng đầu. Tao như mèo gặp mỡ.

Tháng đầu: 7 triệu sau khi cộng hoa hồng.

Tháng hai: 9 triệu.

Tao mở tài khoản ngân hàng. Lần đầu tiên trong đời cầm cái thẻ ATM có số dư hơn cả gia tài cả nhà.

Tao gọi điện về cho mẹ:

“Mẹ ơi, con gửi mẹ một triệu mua quần áo mới mặc nhé.”

Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu.

“Mày… mày kiếm đâu ra tiền hả Nam? Đừng làm chuyện bậy bạ con ơi! Mẹ già rồi, mẹ không chịu nổi nữa đâu.”

“Con đi làm thật mà mẹ. Marketing ấy. Mẹ yên tâm đi.”

Bà già không tin. Mà tao cũng đéo biết phải giải thích thế nào. Bởi vì kể đúng thì đm còn tệ hơn không kể.

Tháng thứ ba, ông Thành lôi tao lên ngồi nói chuyện:

“Nam, anh thấy mày khá. Lên làm trưởng nhóm cho anh. Nhóm bảy đứa, toàn sinh viên. Lương cứng bảy hai, hoa hồng riêng.”

Đm, lương trưởng nhóm cộng vào thì tao đút túi hơn chục triệu mỗi tháng. Cái nhóm tao quản toàn sinh viên đói rách mấy đứa quê mùa từ Hà Nam, Thái Bình, Nam Định lên, đứa nào đứa nấy mặt mũi ngơ ngơ. Tao dạy chúng nó kịch bản, dạy cách “đè khách”, dạy cả cách nói chuyện sao cho ngọt như rót mật vào tai.

Rồi tao học chạy ads Facebook. Học cách lách thuật toán, cách qua mặt chính sách nền tảng. Tao chuyển hẳn sang bộ phận chạy quảng cáo. Mỗi ngày tao “vít” 200 triệu cho các nhãn hàng thực phẩm chức năng, thuốc thang. Mỗi ngày tao “bú” 2 triệu tiền hoa hồng. Vít càng nhiều tao càng được % cao, đỉnh điểm có ngày tao bú 15 triệu tiền % ads, sau đó tao còn được dạy cách lách chạy, chạy 1 tỉ cho khách, mình chỉ mất có 500tr, đúng là kiếm tiền dễ thật.

Tám tháng sau khi rời quê, trong tài khoản tao có gần 400 triệu.

Tao mua xe SH 150i mới cứng. Thuê căn studio xinh xắn ở Mỹ Đình. Quần áo Zara, Uniqlo. Giày Adidas Stan Smith trắng tinh. Đầu cắt undercut. Đeo cái đồng hồ Rolex fake trông cũng ra dáng lắm.

Đm, soi gương mà tao còn không nhận ra mình. Da trắng ra, mặt mũi sáng sủa, ăn nói cũng văn vẻ hơn. Đúng kiểu “nước Hà Nội nó nuôi người.”

Đầu tháng 10 năm 2017. Một sáng trời trong xanh, gió hanh hao đầu thu.

Tao ngồi ở quán cà phê trên phố Triệu Quốc Đạt, gần Viện Phụ sản Trung Ương – chỗ tao hay ngồi set ads vì wifi mạnh, view đẹp, lại đông gái mang bầu nên dễ “chốt insight” cho mấy chiến dịch thuốc nội tiết tố nữ.

Cốc cà phê sữa đá 65k, với tao bây giờ là chuyện vặt. Tao đang cắm cúi vào màn hình laptop, set lại cái target cho campaign mới thì nghe thấy một giọng nói… quen vãi lúa.

“Em ơi, cho chị thêm một cốc nước lọc nữa nhé.”

Tao ngẩng đầu lên.

Đm.

Bà Nga. Vợ ông anh Tiến.

Để tao tả qua bà này một chút.

Bà Nga chắc 30-31 gì đấy, nhưng nhìn trẻ hơn tuổi. Gái Thanh Hóa nên da vốn trắng nõn, có sạm đi tí vì những năm tháng lam lũ ở quê, nhưng vẫn nét lắm. Cao tầm mét sáu, vóc dáng đầy đặn của một người đàn bà rất ngon, vú ra vú, mông ra mông, eo thì vẫn còn thon. Tóc dài đến giữa lưng, hôm nay bà buộc đuôi ngựa cao, để lộ cái cổ trắng ngần và đôi vai mảnh.

Hôm nay bà mặc chiếc áo sơ mi trắng, quần jean. Trông không hề giống một người đàn bà quê. Trông như một chị công sở chính hiệu.

Bà ngồi một mình ở bàn góc, mặt buồn buồn, tay cầm cốc trà đá khuấy đều đều như đang nghĩ chuyện gì nặng nề lắm.

Tao do dự một lúc. Có nên chào không? Đm, gặp người quê ở Hà Nội, mà lại là vợ ông anh đánh nhau chung vụ đó thì chào hay không chào?

Cuối cùng tò mò thắng. Tao gấp laptop, đứng dậy bước qua:

“Chị… chị Nga phải không?”

Bà ngẩng lên. Đôi mắt to tròn mở rộng. Một giây, hai giây.

“Trời đất ơi… Nam à? Mày… mày đây thật à?”

“Vâng em đây chị. Em Nam, em ông Tiến nhà chị đấy.”

Bà nhìn tao từ đầu đến chân, miệng há ra:

“Mày… mày làm gì ở Hà Nội mà ăn mặc thế này? Tao tưởng mày trốn biệt tăm rồi cơ mà?”

Tao cười, kéo ghế ngồi xuống đối diện:

“Chuyện dài lắm chị. Mà chị ra Hà Nội làm gì? Sao đi một mình?”

Bà Nga im lặng một lúc. Rồi bà thở dài một cái rõ dài, đôi mắt rưng rưng:

“Tao… tao đi khám. Anh Tiến nhà tao… sau vụ quán hát đấy bị chúng nó siết nợ chán lắm.

Tao chết lặng mất mấy giây.

“Vụ ở quán hát… bên ấy thế nào rồi hả chị?”

“Yên rồi. Cái thằng bị anh mày đập vào gáy ấy, may nằm viện một tuần là tỉnh. Nhà nó đòi đền hai trăm triệu. Mẹ chồng tao phải bán mảnh đất sau hè, gom được trăm tám, năn nỉ mãi mới chốt được. Người ta rút đơn rồi. Cánh công an cũng cho qua.”

“Còn… em thì sao?”

“Nhà người ta chỉ biết mặt anh mày. Họ không truy ra mày. Anh mày cũng khai là một mình ảnh làm. Bảo cứu được thằng nào hay thằng đó.”

Tao ngồi đực ra như tượng. Đm, ông anh sống tình nghĩa thật. Một cảm giác vừa nhẹ nhõm, vừa cắn rứt, vừa thấy mình thằng đàn ông đéo ra gì… ùa về trong ngực.

“Còn anh Tiến… anh ấy bây giờ thế nào hả chị?”

Bà Nga cười khẩy. Cái cười chua chát.

“Còn thế nào nữa. Từ ngày phải đền tiền, ảnh nhậu còn ác hơn trước. Bảo do tao xui xẻo nên nhà mới mất đất, mới khốn nạn. Tối nào về cũng say khướt, chửi đổng cả làng.”

“Thế chị ra Hà Nội làm gì?” – tao hỏi để lảng đi cái nỗi xấu hổ.

Bà Nga cúi mặt xuống cốc trà đá, ngón tay miết miết cái thành cốc đẫm hơi nước. Im lặng một lúc thật lâu.

“Tao… đi khám. Lấy nhau bảy năm rồi mà chưa đẻ được đứa nào. Người ta cứ xì xào sau lưng. Bố mẹ chồng thì…” chị thở dài  “thôi, kể ra cũng chả ích gì.”

“Khám ở đâu hả chị?”

“Bên Viện Phụ sản đấy” bà chỉ tay ra cửa “sáng siêu âm xong rồi, đang chờ kết quả buổi chiều. Bác sĩ bảo có dấu hiệu… đm tao cũng đéo nhớ nổi cái thuật ngữ gì nữa.”

Tao gật gù. Đúng lúc đó, em phục vụ mang cốc nước lọc ra. Tao gọi luôn:

“Em ơi cho chị anh thêm cốc cà phê sữa nóng, đường ít. Và cho hai phần bánh ngọt.”

Bà Nga ngẩng lên:

“Thôi tao không cần…”

“Chị cứ uống đi. Em đãi.”

Cà phê và bánh mang ra. Bà Nga nhấp một ngụm, mắt nhắm lại một lúc như đang tận hưởng. Tao bỗng nhận ra: có lẽ đây là cốc cà phê sữa nóng đầu tiên trong đời bà.

“Chị, kể em nghe đi. Ở quê dạo này thế nào?”

Bà cười khẩy, nụ cười mệt mỏi:

“Còn thế nào nữa hả mày? Anh mày thì mày biết rồi đấy. Lúc trước thì sáng nào cũng sang nhà ông Tư uống mấy chén rượu trắng. Trưa thì lại đi nhậu với cánh thợ xây. Tối về thì hoặc say khướt nằm gác chân lên ghế, hoặc lại đi đánh phỏm. Tao nhịn mãi cũng quen rồi.”

“Tiền nong thì…”

“Tiền nong cái gì hả mày. Lương thợ xây của anh ấy được tháng ba, bốn triệu thì hai phần ba đổ vào rượu chè. Còn lại đưa tao một triệu mua mắm muối. Xong rồi bọn quán hát nó siết nợ… Nhà cửa, lợn gà, ruộng vườn… một tay tao.”

Bà cầm cái thìa khuấy cà phê nhè nhẹ. Cái cổ tay nhỏ xíu, có vết chai sạn ở mu bàn tay – chắc do cuốc đất, bửa củi.

“Sáng tao dậy từ 4 giờ. Cho lợn ăn. Hái rau. Rồi ra chợ bán mớ rau. Trưa về nấu cơm cho anh ấy mà anh ấy có ăn cơm nhà đâu, toàn nhậu ngoài. Chiều tao lại ra ruộng. Tối thì còn phải sang nhà mẹ chồng phụ việc. Sống lay lắt qua ngày như cái bóng ma trong nhà thôi mày ạ.”

Tao nuốt nước miếng. Đm, tao biết ông Tiến nhậu khỏe, nhưng đéo ngờ bà vợ ông ấy lại khổ đến thế này.

“Sao chị không bỏ?”

Bà Nga ngẩng phắt lên, mắt mở to:

“Bỏ? Mày nói nghe dễ. Tao ba mươi tuổi, không nghề ngỗng, không tiền. Bỏ rồi đi đâu? Về nhà mẹ đẻ thì các anh các chị đã có vợ có chồng cả, ai chứa cái đứa em gái bỏ chồng? Mà ở quê, đàn bà bỏ chồng là… mày biết người ta nói thế nào rồi đấy.”

“Nhưng mà…”

“Mày còn trẻ, mày đéo hiểu đâu Nam ơi.”

Bà Nga nói cái câu đó nhẹ nhàng. Nhưng tao thấy nó nặng như cả tảng đá đè lên ngực.

Tao im lặng một lúc, nhìn ra ngoài cửa sổ. Hà Nội đầu thu, lá vàng rơi lả tả trên vỉa hè. Mấy chị bầu bước ra bước vào cửa viện, mặt rạng rỡ.

Rồi tao quay lại nhìn bà Nga:

“Chị… lần này lên khám hết bao nhiêu tiền?”

“Hôm nay siêu âm với mấy xét nghiệm cơ bản hết bốn trăm. Nếu phải chữa, người ta bảo có khi cả chục triệu… mà chữa cũng đéo biết có khỏi không.”

“Tiền chị đi khám ở đâu ra?”

Bà cúi mặt:

“Tao… tao bán đôi bông tai vàng cưới.”

Tao siết chặt bàn tay dưới gầm bàn. Một cảm giác bực bội dâng lên ngực. Bực ông Tiến. Bực cái nghèo. Bực cả cái xã hội này.

“Chị Nga này…”

“Sao?”

“Tiền khám hôm nay, em trả cho chị. Mà nếu cần chữa, em cũng lo được. Coi như… em trả ơn anh Tiến đã nhận hết phần em.”

Bà ngẩng lên, lắc đầu quầy quậy:

“Không không không, mày đừng có nói thế. Tao đéo lấy tiền của mày được.”

“Chị nghe em nói đã. Em giờ đang làm marketing trên Hà Nội, tháng kiếm cũng được khá. Vài chục triệu không phải vấn đề. Chị cứ coi như… em là em trai chị đi. Em giúp.”

Bà Nga im lặng. Đôi mắt bà rưng rưng, nhưng không cho phép nước mắt rơi xuống. Đó là cái kiểu chịu đựng của người đàn bà đã quen với nỗi cay đắng – khóc cũng phải khóc một mình.

“Nam…” – bà gọi tao, giọng khẽ.

“Dạ?”

“Mày… thay đổi nhiều quá. Hồi ở quê tao thấy mày… thôi không phải tao chê đâu, nhưng mày khác hẳn rồi.”

Tao cười:

“Hồi ở quê em là cái thằng lêu lổng, phá làng phá xóm chị nhỉ?”

“Ừ. Nhưng mà giờ… mày ngồi đây, mặc cái áo trắng này, đeo cái đồng hồ này, ăn nói nhẹ nhàng… tao cứ tưởng là người khác. Người Hà Nội thật ấy.”

Bà cười. Nụ cười đầu tiên kể từ lúc tao gặp lại. Đm, bà cười đẹp thật. Cái lúm đồng tiền bên má trái lộ ra. Cái răng khểnh nho nhỏ.

Sao ngày trước tao đéo để ý nhỉ?

Tao và bà Nga ngồi quán cà phê đó từ trưa đến gần ba giờ chiều. Bà kể đủ thứ chuyện. Chuyện bà cụ Tám đầu làng vừa mất. Chuyện cánh đồng sau làng người ta thu hồi làm khu công nghiệp. Chuyện đứa cháu họ thi đỗ đại học Bách Khoa.

Còn tao thì kể chuyện Hà Nội. Tao kể đã lánh nạn thế nào, gặp ông Thành ra sao, làm việc gì, kiếm tiền kiểu gì. Tao không kể chi tiết về cái công ty lừa đảo, chỉ nói chung chung là “chạy quảng cáo trên mạng”. Bà nghe mà mắt mở to:

“Trời, làm gì mà ngày kiếm hai triệu??”

Tao bật cười:

“Chị quê quá đi! Bây giờ trên mạng kiếm tiền dễ hơn ngoài đời chị ạ.”

“Vậy mà tao tưởng lên Hà Nội chỉ có làm shipper với bán hàng rong thôi.”

Hai chị em cười với nhau. Tao thấy mặt bà ửng hồng một phần vì cà phê, một phần vì… vui. Lâu lắm rồi mới có người ngồi nghe bà nói nghe bà cười.

Đến ba giờ, bà sốt ruột nhìn đồng hồ:

“Chắc tao phải qua viện xem có kết quả chưa.”

“Em chở chị qua. Em có xe ngoài kia.”

“Thôi tao đi taxi cũng được mà…”

“Chị, viện gần đây đi bộ năm phút. Em đi cùng chị.”

Tao đứng dậy, đeo cái balo laptop lên vai. Bà cũng đứng dậy theo. Tao nhìn dáng bà cái áo sơ mi hơi rộng, cái quần jean cũ đã sờn ở đầu gối, đôi giày bata trắng đã ngả màu – mà tự dưng lòng nhói lên một cái.

Bà đáng lẽ phải được mặc đẹp hơn thế này.

Tao ngồi đợi bà ở dãy ghế ngoài hành lang viện. Mùi thuốc sát trùng, mùi mồ hôi, mùi nước hoa rẻ tiền lẫn vào nhau. Mấy chị bầu đi qua đi lại, tay xoa bụng. Mấy ông chồng ngồi cạnh, mặt vừa mừng vừa lo.

Tao tự dưng nghĩ vớ vẩn: Giá mà ông Tiến cũng ngồi đây với bà thì hay biết mấy.

Khoảng nửa tiếng sau bà Nga đi ra. Mặt vừa mừng vừa rối.

“Chị, sao rồi?”

Bà ngồi xuống ghế cạnh tao. Tay cầm tờ giấy kết quả còn run run.

“Bác sĩ bảo… tao hoàn toàn bình thường mày ạ. Buồng trứng tốt, vòi trứng thông, hormone ổn, niêm mạc tử cung đẹp. Bác sĩ còn khen tao có cơ địa dễ đẻ.”

“Ô, vậy là tin mừng còn gì?”

Bà cười nhạt:

“Mừng cái gì hả Nam. Nếu tao bình thường, thì là do ai? Bác sĩ kêu tao về bảo chồng đi khám tinh dịch đồ. Bác sĩ còn dặn riêng: ‘Em xem chồng có nhậu nhiều không? Rượu bia hủy tinh trùng ghê lắm. Đàn ông uống một ngày một lít rượu trắng thì có khi vô sinh.'”

Tao nuốt nước bọt. Đm, ông Tiến uống một ngày không dưới một lít.

“Vậy là… khả năng là do anh Tiến?”

“Bác sĩ không khẳng định, nhưng tao linh tính là vậy. Bảy năm tao chịu tiếng oan rồi mày ạ. Mẹ chồng nhìn tao như kẻ thù. Ông Tiến thì… lần nào say cũng chửi tao là gái lép, gái khô, gái xui xẻo.”

Bà cúi đầu, hai tay che mặt. Vai run lên từng đợt. Khóc không thành tiếng  cái kiểu khóc nén của người đàn bà đã quen chịu đựng.

“Người ta gọi tao là gái độc không con đấy, mày biết không? Tao đi đám cưới còn bị người ta không mời lên rót rượu, sợ tao ‘ám’ vào cô dâu. Ông Tiến thì… ông ấy đã đánh tao hai lần rồi.”

Tao đứng phắt dậy. Đm, ông Tiến đánh bà à?

“Anh Tiến đánh chị á? Từ bao giờ?”

“Từ năm ngoái. Tao… tao chưa kể ai cả. Tao xấu hổ quá Nam ơi…”

Tao siết chặt nắm tay. Cái cảm giác phẫn nộ trào lên đến tận đỉnh đầu. Ông Tiến là người tao quý, tao nể như anh trai. Nhưng giờ tao biết chuyện này… đm, tao thấy ghê tởm.

Tao ngồi xuống cạnh bà, lần này gần hơn. Tao đưa tờ khăn giấy:

“Chị lau nước mắt đi. Đi với em.”

“Đi đâu?”

“Đi ăn cái gì cho ấm bụng. Chị nhịn từ sáng đến giờ rồi đúng không?”

Bà ngẩng lên nhìn tao. Cái nhìn lần này khác hẳn cái nhìn lúc đầu sáng. Không phải cái nhìn của bà chị nhìn thằng em vắt mũi chưa sạch. Mà là cái nhìn của một người đàn bà đang chới với, vừa tìm được một thứ gì đó để bám víu.

“Mày… mày tốt với tao quá Nam ơi.”

“Em không tốt. Em chỉ trả ơn anh Tiến thôi” – tao nói, nhưng trong lòng tao biết, đm, không hẳn là vì anh Tiến.

Tao chở bà bằng cái SH 150i. Bà ngồi đằng sau, ban đầu ngại lắm, cứ giữ khoảng cách. Tao đi qua mấy con phố Bà Triệu, Hai Bà Trưng, rẽ vào quán cơm tấm bình dân chỗ Hàng Bài – quán quen của tao.

“Chị ăn món gì? Sườn nướng nhé?”

“Ừ… gì cũng được. Tao không kén.”

Tao gọi hai phần sườn nướng, thêm trứng ốp, canh chua. Bưng ra, bà nhìn dĩa cơm to gấp đôi ở quê mà mắt sáng lên. Tao tự dưng buồn cười  bà ba mươi tuổi mà nhìn vào dĩa cơm như đứa trẻ con.

“Chị ăn từ từ thôi, no thì kêu thêm.”

Bà ăn. Im lặng. Tao cũng ăn. Im lặng.

Đến giữa bữa, bà bỗng đặt đũa xuống:

“Nam này…”

“Dạ?”

“Tao đi xe khách đêm ra Hà Nội, tối nay phải bắt xe về. Mà mày… mày cho tao mượn ít tiền được không? Tao đi không đủ. Bao giờ về tao bán thêm con lợn, gửi mày sau.”

Tao móc ví ra. Đếm năm tờ năm trăm:

“Em không cho mượn. Em biếu chị. Năm triệu. Chị về để dành mà bồi bổ. Mà chị đừng đi xe đêm nữa, mệt lắm. Mai sáng em đặt xe cho chị đi giường nằm hẳn hoi. Tối nay chị ở khách sạn em đặt, gần đây thôi.”

Bà nhìn xấp tiền. Bà nhìn tao. Lâu lắm.

“Mày… mày làm thế là tao mang ơn cả đời đấy.”

“Chị đừng nói thế. Em coi chị như chị ruột.”

“Như chị ruột thôi à?”

Bà nói cái câu đó, mắt nhìn xuống dĩa cơm. Tay khẽ run.

Tao nghe câu đó mà… đm, tim đập như trống.

Bà này… bà này nói thế là ý gì?

Tao lấp liếm:

“Thì… đại loại thế ạ.”

Bà cười khẽ. Nụ cười rất lạ. Có cái gì đó như buồn, như tủi, như… gì đó tao không gọi tên được.

“Mày khác hẳn cái thằng Nam ngày xưa rồi Nam ạ. Hồi ở quê, có lần tao đi qua nhà mày, mày với mấy thằng bạn còn huýt sáo trêu tao. Tao mắng cho tao một trận, nhớ không?”

Tao đỏ mặt:

“Em… em xin lỗi chị chuyện đó. Hồi đó em ngu.”

“Không sao. Tao chỉ thấy lạ thôi. Người ta lên Hà Nội thường hư đi. Còn mày… lên Hà Nội lại tử tế ra.”

Bà nhìn thẳng vào mắt tao lần đầu tiên trong cả buổi chiều. Cái nhìn không còn là cái nhìn của bà chị quê. Là cái nhìn của một người đàn bà nhìn một người đàn ông.

Tao nuốt khan. Đm, không khí tự dưng ấm vãi.

Tao đặt cho bà phòng khách sạn ba sao gần bờ hồ. Một triệu hai một đêm. Bà vào phòng, nhìn cái giường to, cái phòng tắm có bồn, cái tivi màn hình phẳng mà tròn mắt:

“Trời đất ơi… đời tao chưa ở chỗ nào sang thế này. Mày tốn tiền với tao quá.”

“Chị tắm rửa, nghỉ ngơi đi. Mai sáng em qua đón chị ra bến xe.”

Tao định bước ra ngoài. Bà bỗng gọi với theo:

“Nam ơi…”

“Dạ?”

“Mày ăn cơm tối chưa?”

“Em mới ăn ở quán cơm tấm với chị mà.”

“Ừ nhỉ”  bà cười  “tao quên. Vậy… mày có vội về không? Hay ngồi chơi với tao một lúc? Tao ở Hà Nội có mình tao, sợ quá.”

Tao đứng tần ngần ở cửa. Trong đầu tao có hai tiếng nói cãi nhau ầm ầm.

Một tiếng bảo: “Đm về đi, đừng dính vào. Vợ ông anh.”

Một tiếng bảo: “Bà ấy đang một mình, đang buồn, đang khổ. Ngồi với bà ấy một lát thì có gì sai?”

Cuối cùng tao thở dài, quay lại:

“Vâng. Em ngồi một lát thôi.”

Bà mừng ra mặt. Bà với tay bật cái đèn vàng đầu giường, đẩy ghế ra cho tao ngồi. Rồi bà ngồi xuống mép giường, gấp gối, đối diện tao.

“Mày kể tao nghe đi. Ở Hà Nội mày ở đâu? Có người yêu chưa? Bao giờ về quê lấy vợ?”

Tao bật cười:

“Em mới ngoài hai mươi, lấy vợ làm gì sớm thế chị.”

“Hai mươi mấy là vừa. Ở quê bằng tuổi mày người ta hai con rồi.”

“Em không thích cái kiểu đó. Em muốn lo cho mẹ em đã, rồi tính sau.”

Bà gật gù. Im lặng một lúc:

“Mẹ mày… bà ấy còn khỏe không?”

“Bà già em vẫn bán rau ngoài chợ. Em gửi tiền về bao nhiêu lần bà cũng không tiêu, cứ để dành cho em.”

“Bà ấy thương mày lắm.”

“Em biết. Nên em phải cố. Em không muốn bà ấy khổ thêm nữa.”

Bà Nga nhìn tao chăm chăm. Đôi mắt bà ướt ướt dưới ánh đèn vàng.

“Mày là thằng đàn ông tốt Nam ạ. Cái đứa con gái nào lấy mày là phúc đời nó.”

“Chị đừng khen em quá…”

“Tao nói thật mà.”

Phòng im lặng. Chỉ có tiếng điều hòa chạy ro ro. Tao nhìn bà  cái mái tóc dài, cái cổ trắng, cái áo sơ mi đã hơi nhăn, cái đôi mắt mọng nước nhìn tao… mà trong lòng dậy lên một cảm giác kỳ lạ. Vừa thương, vừa muốn che chở, vừa… một cái gì đó nữa mà tao không dám gọi tên.

“Thôi chị ngủ sớm đi. Mai còn bắt xe sớm”  tao đứng dậy.

Bà cũng đứng dậy. Bước theo tao ra cửa. Lúc tao đặt tay lên nắm cửa, bà bỗng vươn tay khẽ, đặt lên cổ tay tao. Cái đụng chạm nhẹ thôi, nhưng tao như bị điện giật.

“Nam này…”

“Dạ?”

“Cám ơn mày. Cả ngày hôm nay… tao thấy mình là người. Lâu rồi tao mới thấy như thế.”

Tao nuốt khan:

“Có gì đâu chị.”

Bà thả tay ra. Lùi lại một bước. Mỉm cười:

“Mày về nhé. Ngủ ngon.”

Tao mở cửa, bước ra hành lang. Đi được mấy bước thì quay đầu lại nhìn. Bà vẫn đứng ở cửa, nhìn theo tao. Dưới ánh đèn vàng hành lang, mặt bà như được chiếu sáng lên – đẹp một cách buồn bã, đẹp một cách khao khát.

Tao đi xuống sảnh khách sạn, lấy xe ra về.

Đêm Hà Nội đầu thu, gió hanh thổi vào mặt mát rượi. Nhưng tim tao thì nóng ran.

Đm, mày sao thế Nam? Bà ấy là vợ ông anh mày đấy. Tỉnh lại đi mày!

Tao vít ga, phóng vù vù trên đường Hai Bà Trưng. Trong đầu cứ hiện ra cái dáng bà đứng ở cửa phòng. Cái câu “như chị ruột thôi à?” Cái bàn tay bà đặt lên cổ tay tao.

Đm.

Tao về đến nhà trọ ở Mỹ Đình lúc gần 11 giờ đêm. Tắm nước nóng xong, nằm lăn ra giường. Mắt nhắm mà đầu cứ chạy.

Bà ấy là vợ ông anh. Bà ấy đang một mình ở khách sạn. Bà ấy vừa nhận tin chồng có thể là người vô sinh. Bà ấy đã khóc cả buổi chiều.

Mỗi câu tao tự nói với mình lại đẻ ra một câu khác cãi lại.

Ông Tiến đã đánh bà ấy hai lần. Ông Tiến nhậu sạch tiền nhà. Bà ấy đã sống bảy năm như cái bóng.

Tao trở mình. Bật điện thoại lên. 11h47 phút. Tao mở Zalo bà Nga tao xin số bà từ chiều. Tin nhắn cuối là tao gửi: “Chị ngủ ngon nhé, sáng mai em qua đón.”

Bà chưa đọc.

Tao đặt điện thoại xuống. Rồi lại nhấc lên.

Cuối cùng tao mặc áo, lấy xe, phóng ngược ra bờ hồ.

Tao tự nhủ: Tao chỉ qua xem bà ấy ngủ được chưa thôi. Đàn bà ở Hà Nội một mình, lỡ nó nghĩ quẩn thì sao.

Đm, tao biết tao đang tự bịa lý do cho mình.

Tao đến khách sạn. Lễ tân ngái ngủ ngẩng lên:

“Anh tìm phòng nào ạ?”

“Anh lên thăm chị anh. Phòng 305.”

Tao bước vào thang máy. Nhìn mình trong tấm gương. Mặt tao đỏ phừng phừng. Không phải vì rượu, tao có uống đâu mà vì cái gì đó tao không gọi tên được.

Tao đứng trước cửa phòng 305. Đứng đó khoảng nửa phút. Tay đưa lên định gõ rồi lại hạ xuống. Ba lần như thế.

Cuối cùng tao gõ. Khẽ thôi. Cộc. Cộc.

Mấy giây sau cửa hé mở. Bà Nga đứng đó. Bà đã tắm xong, mặc chiếc áo phông trắng to thùng thình của khách sạn, tóc còn ẩm xõa ngang vai. Không trang điểm, không tô son. Nhìn bà như một cô gái mười tám đôi mươi nào đó tao chưa từng gặp ở quê.

“Nam? Sao mày…”

“Em… em không ngủ được. Em qua xem chị thế nào.”

Bà nhìn tao. Tao nhìn bà.

Không ai nói gì.

Khoảnh khắc đó dài lắm. Lâu lắm. Tao nghe rõ tiếng tim mình đập. Nghe cả tiếng điều hòa trong phòng vọng ra.

Rồi bà bước lùi một bước. Khẽ thôi. Không nói gì. Nhưng cánh cửa mở rộng thêm ra.

Tao bước vào.

Cánh cửa khép lại sau lưng.

Tao run run, ôm bà từ phía sau, bà cũng không đẩy ra, hơi thở của tao bắt đầu phả vào gáy bà ấy, hít hà mùi hương của sữa tắm rẻ tiền ở khách sạn. Tao nắm lấy tay bà ấy, trời ơi nổi hết gai ốc lên rồi, hoá ra bà này cũng sợ hoặc hồi hộp gì đó. Chợt, bà Nga quay lại dứt tao ra, ngồi phịch xuống giường, tao đứng yên như 1 thằng ngu vậy. Bà Nga bắt đầu khóc, mới đầu là sụt xịt, sau rồi khóc như mưa, tao sợ quá không biết làm nào đành tiến lại gần giường ôm bà ý. Mãi phải đến 15 phút sau, bà ấy mới nín, nhìn thẳng mắt tao, nói giọng như mếu:
“Nam, tao đang thế này, mày định lợi dụng tao đúng không?”
Tao vội vã đáp: “đâu ạ, vì em thích chị, thích chị từ lâu nhưng trẻ con, giờ em khác, em mới dám thể hiện”
Đúng là nói dối không chớp mắt, thói quen bệnh sales lùa gà.

Nga lặng im, không nói gì, mắt nhìn vào vô định hướng ra phía cửa.

Tao thì cơn nứng đến rồi, con đàn bà ngon thế này trước mắt, không húp có mà điên. Tao đưa tay, vòng qua eo, kéo bà dịch vào, hít hà cổ bà thành tiếng.

“Nhưng mà Nam ơi, tao sợ”

Chị sợ gì?

“Sợ có lỗi với ông Tiến, mày không thấy có lỗi với anh mày à?”

“Sợ đéo gì chị, ai đời lại đánh phụ nữ, nát rượu, rồi còn yếu sinh lý, ông ấy xứng đáng mà chị”

Nga chần chừ: Nhưng…nhưng… thôi mày về đi, tao mệt lắm ấy.

Tao không thèm trả lời. Tao đứng phắt dậy, đè bà ngã xuống giường và hôn ngấu nghiến. Lâu lắm rồi tao mới được đè lên một thân thể phụ nữ phồn thực thế này. Da thịt mềm mại, ấm nóng, ngực căng đầy khiến tao mê mẩn. Tao hôn bà say đắm một lúc lâu, rồi cúi xuống kéo tung áo, để lộ bộ ngực trắng ngần, săn chắc. Đôi vú Nga nảy nở, đầy đặn trong lòng bàn tay tao. Hai quầng vú sẫm màu, đầu vú to và cứng ngắc như hai hạt cherry. Tao ngậm một bên mút mạnh, chùn chụt, tay thì se mạnh bên kia. Nga dưới thân tao dãy giụa, miệng kêu yếu ớt: “Đừng… đừng mà…”

Nhưng càng nghe bà kêu, tao càng hứng. Tao liếm từ vú lên nách bà, liếm láp như liếm kem, vị mặn mồ hôi xen lẫn mùi da thịt đàn bà khiến cặc tao cứng ngắc. Nga không chịu nổi, đưa tay đẩy tao ra, thở hổn hển. Rồi bà như chịu thua, tự tay cởi quần, lột luôn cái quần lót màu đen cũ kỹ xuống.

“Coi như hôm nay tao trả ơn mày… Xong chuyện này, coi như chúng ta không còn nợ nần gì nữa, nghe chưa?”

Tao đéo quan tâm lời bà nói. Cặc tao lúc này cứng ngắc như sắt, chỉ muốn chui vào. Khi Nga lộ ra búi lông đen rậm rạp, tao lập tức banh rộng hai chân bà, dí đầu cặc vào khe ướt át và đẩy mạnh một phát. Nước nhờn bà ra nhiều, nên cặc tao trượt sâu dễ dàng. Đm, chặt và nóng bỏng. Lâu lắm tao mới được địt một cái lồn ngon thế này.

Tao nhấp mạnh, dập dồn dập như không thể kìm giữ. Mỗi cú thúc sâu và mạnh khiến da thịt hai đứa va chạm bạch bạch vang lên dồn dập trong căn phòng chật hẹp. Đôi vú Nga to tròn, trắng ngần núng nính dữ dội theo từng nhịp dập của tao, rung lắc như hai quả bóng nước căng mọng. Bà cắn chặt môi dưới, mắt nhắm nghiền, lông mày chau lại, cố gắng kìm nén những tiếng rên đang muốn bật ra. Hai tay bà siết chặt ga giường đến nhăn nhúm, cơ thể nóng ran run lên từng đợt.

Tao địt được chục cú mạnh thì cảm giác xuất tinh dâng lên không thể cầm cự. Tao vội rút cặc ra khỏi lồn bà, quỳ giữa hai chân Nga, dùng hai tay banh rộng cái lồn dày dặn, thâm sẫm của bà. Không chần chừ, tao lao ngay vào liếm. Lưỡi tao rà mạnh dọc khe lồn ướt át, từ dưới lên trên, xoáy quanh hột le căng cứng. Vị nước nhờn mặn mặn, hơi chua của bà khiến tao càng hứng tình. Nga giật bắn cả người, hông giật giật liên tục, hai tay bà bấu chặt tóc tao, vừa muốn đẩy ra vừa vô thức ấn mạnh đầu tao sâu hơn vào giữa hai đùi.

“Á… á… đừng… Nam ơi…” giọng bà run rẩy, đứt quãng.

Một lúc sau, tao không nhịn nổi nữa. Tao ngẩng lên, dí cặc cứng ngắc vào miệng lồn bà và đẩy mạnh một phát sâu tận gốc. Lần này Nga không chống cự nữa. Hai chân bà chủ động quặp nhẹ lấy hông tao, kéo sát lại. Đôi vú trắng nõn rung rinh trước mắt tao theo từng nhịp dập. Tay bà bất giác đưa lên, xoa bóp mạnh bộ ngực của chính mình, hai ngón tay se mạnh đầu vú. Càng nhìn cảnh đó, tao càng hứng chí, địt càng mạnh, càng sâu và càng nhanh.

Năm phút sau, tao không kìm được nữa. Tao dằn hông xuống thật sâu, cặc giật giật liên hồi, bắn những dòng tinh trùng nóng hổi, đặc quánh đầy vào trong lồn bà. Tao úp người lên Nga, thở hổn hển, mồ hôi nhỏ giọt từ trán xuống ngực bà. Nga vòng hai tay ôm lấy lưng tao, siết nhẹ, không nói một lời. Bà chỉ khẽ hít hà mùi tóc và mùi mồ hôi của tao, như đang tận hưởng khoảnh khắc đó.

Cả hai nằm yên thở dốc một lúc lâu. Sau đó bà khẽ đẩy tao ra, nhưng không đứng dậy đi rửa. Bà nằm im thin thít, mắt lim dim, hai chân vẫn hơi dang rộng, để lộ cái lồn đỏ ửng đang khẽ co thắt, tinh trùng trắng đục từ từ trào ra ngoài. Tao thầm nghĩ, không biết bà Nga có cố tình nằm yên như vậy để giữ tinh trùng của tao không.

Tao mệt lử nhưng vẫn ôm bà ngủ thiếp đi.

Đến khoảng 4 giờ sáng, tao khát nước tỉnh dậy. Khi lần mò đi uống thì Nga cũng thức giấc. Tao đưa cho bà cốc nước, uống xong, tao lại leo lên giường. Lần này, tay tao vuốt ve từ eo bà, dần trèo lên bộ ngực căng mọng vẫn còn in dấu tay đỏ của tao lúc trước. Tao bóp mạnh, se mạnh hai đầu vú khiến bà rên khẽ.

Lần này Nga không cưỡng lại nữa. Bà chủ động hơn hẳn, hai chân quặp chặt lấy hông tao, kéo mạnh sát vào người mình. Tao địt như điên, mạnh bạo và dã man. Hai tay tao bóp vú bà đỏ ửng, gần như bầm tím. Nga rên rỉ liên tục, càng lúc càng to, tay bấu chặt lưng tao đến toét da. Càng về sau bà càng hứng tình, cái lồn co thắt mạnh mẽ quanh cặc tao như muốn vắt kiệt. Hông bà cũng nhún lên đón từng cú dập của tao.

Tao dập như cái máy, không ngừng nghỉ. Cuối cùng, tao cũng phun thêm một lần tinh trùng nóng bỏng, đầy đặn nữa sâu vào trong lòng bà.

Tỉnh dậy lúc 6 giờ.

Bà Nga đang ngồi ở mép giường, mặc lại bộ quần áo hôm qua. Tóc đã chải gọn. Lưng quay về phía tao. Cái lưng nhỏ. Bờ vai run khe khẽ.

“Chị…”

Bà không quay lại. Chỉ nói nhỏ:

“Tao dậy rồi. Tao… tao không dám đánh thức mày.”

Tao ngồi dậy, choàng áo. Bước qua, ngồi xuống cạnh bà.

“Chị hối hận à?”

Bà lắc đầu. Rồi gật đầu. Rồi lại lắc đầu.

“Tao không biết Nam ạ. Tao… đêm qua tao hạnh phúc thật. Lâu lắm rồi tao mới được cảm giác đó. Nhưng mà sáng nay nhìn ra cửa sổ, tao nghĩ đến anh Tiến, nghĩ đến mẹ chồng, nghĩ đến cái làng mình… tao thấy mình là cái đứa đàn bà bẩn thỉu.”

“Chị không bẩn thỉu.”

“Tao có chồng Nam ạ.”

Tao cầm tay bà. Cái bàn tay chai sạn của người đã quen cuốc đất.

“Chị nghe em. Em không bắt chị làm gì cả. Chị về quê, sống tiếp cuộc đời của chị, em cũng không phiền. Nhưng đêm qua… em không hối hận. Một giây em cũng không hối hận.”

Bà nhìn tao. Mắt vẫn ướt. Nhưng cười.

Tao mở balo, lấy ra cái phong bì tao chuẩn bị từ tối qua. Tao bỏ thêm 5 triệu tiền mặt,

“Chị cầm lấy.”

“Trời ơi, nhiều thế này tao không lấy đâu.”

“Chị nghe em. Năm triệu hôm qua em đưa là tiền tiêu vặt. Cò chỗ này là cất đi hay làm gì tuỳ chị. Chị về, đừng đưa anh Tiến một xu nào hết. Giấu kỹ vào. Phòng thân.”

“Nhưng mà…”

“Chị Nga”  tao cầm hai tay bà, nhìn thẳng  “có một việc chị phải làm. Về đến nhà, chị đừng giấu kết quả. Chị nói thẳng với anh Tiến: ‘Em đi khám rồi, bác sĩ kết luận em bình thường, anh đi khám đi.’ Không phải để xúc phạm anh ấy, mà vì chị có quyền biết sự thật. Bảy năm tiếng oan đủ rồi.”

Bà tái mặt:

“Tao… tao sợ. Anh Tiến mà say lên thì…”

“Chị có sao chị nói vậy. Em đứng sau lưng chị. Nếu có chuyện gì – bất cứ chuyện gì – chị cứ gọi em. Em ra xe đón chị ngay. Em không để chị một mình đâu.”

Tao chở bà ra bến xe Giáp Bát. Mua vé giường nằm xe chất lượng cao chuyến 8 giờ sáng. Hai chị em ngồi ở quán nước chè đợi xe.

“Về đến nơi, chị nhắn em một cái nhé.”

“Ừ.”

“Đừng để anh Tiến biết chị có nhiều tiền. Cứ bảo lên Hà Nội anh em họ cho hai triệu là đủ.”

“Ừ.”

“Anh Tiến có say chửi bới gì, chị cứ im, đừng cãi. Nhưng cái câu ‘anh đi khám đi’ chị phải nói. Một lần thôi.”

“Ừ.”

Bà gật đầu liên tục, nhưng mắt cứ nhìn xa xăm. Đến lúc xe sắp chuyển bánh, bà bỗng cầm tay tao thật chặt:

“Nam này…”

“Dạ?”

“Đêm qua… mày coi như chưa xảy ra nhé. Tao… tao về quê, sống tiếp đời tao. Mày ở Hà Nội, sống tiếp đời mày. Đừng nhớ tao.”

Tao nhìn bà. Cười:

“Em không hứa được đâu chị.”

“Đm mày.”

Bà cũng cười. Hai chị em cười rưng rưng nước mắt.

Xe chuyển bánh. Bà ngoái đầu nhìn tao qua cửa kính. Tao đứng giữa bến xe, vẫy tay cho đến lúc cái xe khuất sau dãy quán cơm.

Trở về nhà, người tao trống rỗng. Như vừa mất một cái gì đó. Mà cũng vừa nhận được một cái gì đó. Tao không hiểu nổi mình.