Trong cái rủi có cái may – Update Chương 20

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Trong cái rủi có cái may – Update Chương 20

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 26/08/2026

Chương 9

Kỳ thi đại học kết thúc trong cái nắng tháng sáu oi ả. Khanh làm bài xong sớm hơn dự kiến ở hầu hết các môn. Anh không cảm thấy hồi hộp như những thí sinh khác. Trong lòng anh lúc này chỉ còn một khoảng trống đang lớn dần. Quyên đã nói sẽ ra Bắc. Hai tuần trước cái ôm tạm biệt ấy vẫn còn vương trên da thịt anh, nhưng từ hôm đó cô không còn xuất hiện ở lớp luyện thi nữa. Có người nói cô đã về nhà chuẩn bị giấy tờ. Có người nói cô bận lo thủ tục nhập học. Khanh nhắn tin vài lần nhưng chỉ nhận được câu trả lời ngắn hoặc không có phản hồi.

Những ngày ngồi một mình trong căn phòng nhỏ, anh thường nhìn xuống bàn tay phải. Cảm giác lạ dưới da vẫn còn đó, nhưng không còn nóng ran như những lần được kích hoạt. Anh nhớ mùi mồ hôi nách của Quyên, nhớ vị mặn trên đầu lưỡi, nhớ tiếng rên của cô trong những giấc mơ. Càng nhớ anh càng thấy trống trải. Ba anh thỉnh thoảng hỏi thăm việc thi cử, anh chỉ trả lời qua loa rồi lại im lặng.

Một buổi chiều cuối cùng trước ngày Quyên lên đường, anh nhận được tin nhắn ngắn.

“Anh ơi, em ở công viên gần nhà cũ. Nếu anh rảnh thì ra một chút được không?”

Khanh không chần chờ. Anh chạy xe đến. Công viên buổi chiều vắng người. Quyên đứng dưới gốc phượng đã tàn hoa, mặc một chiếc váy trắng đơn giản, tóc buông dài. Khi thấy anh, cô mỉm cười nhẹ nhưng ánh mắt có chút buồn.

“Em nghĩ anh sẽ không đến.”

“Anh đến rồi. Em sắp đi thật sao?”

“Ngày mai em bay. Vé đã đặt.”

Hai người ngồi xuống ghế đá. Im lặng kéo dài khá lâu. Khanh nhìn xuống đôi tay mình, ngập ngừng. Anh muốn nói nhiều điều. Muốn nói rằng những giấc mơ ấy khiến anh không thể quên cô. Muốn nói rằng anh muốn cô ở lại. Muốn nói rằng anh thích cô. Nhưng vừa hé miệng thì Quyên đã đưa tay đặt nhẹ lên mu bàn tay anh.

“Anh đừng nói.”

Giọng cô khẽ nhưng dứt khoát.

“Em biết anh muốn nói gì. Nhưng đừng nói. Em sắp đi xa. Nói ra lúc này chỉ khiến cả hai thêm khó xử.”

Khanh im lặng. Quyên nhìn anh một lúc rồi đứng dậy.

“Ôm em một cái được không? Em muốn tạm biệt tử tế.”

Anh đứng lên. Quyên bước tới, vòng cả hai tay ôm chặt lấy anh. Lần này cái ôm không còn nhanh và cách xa như lần trước. Cô ôm rất lâu, mặt vùi vào vai anh. Khanh cũng ôm lại, tay phải đặt trên lưng cô. Mùi hương từ tóc và từ phía dưới cánh tay cô bay lên khi cô khẽ nghiêng đầu. Mùi mồ hôi nhẹ vì đi ngoài nắng, ấm và quen thuộc đến mức anh phải nín thở một giây để giữ nó trong phổi. Cảm giác nóng ran bùng lên ngay từ lòng bàn tay phải. Luồng điện nhẹ chạy dọc cánh tay. Dấu hiệu kích hoạt đã xuất hiện trở lại.

Quyên vẫn ôm. Rồi đột nhiên cô ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt anh, và chủ động hôn. Đôi môi mềm áp vào môi anh, nhẹ nhàng nhưng không do dự. Khanh giật mình, rồi đáp lại. Nụ hôn kéo dài hơn anh nghĩ. Khi tách ra, Quyên môi hơi sưng, mắt đỏ hoe.

“Coi như lời tạm biệt. Anh bảo trọng.”

Cô đẩy nhẹ anh ra, quay người đi nhanh về phía cổng công viên mà không nhìn lại. Khanh đứng nguyên tại chỗ cho đến khi bóng cô khuất hẳn. Lòng bàn tay phải vẫn còn nóng. Mùi hương vẫn còn vương trong mũi.

Đêm ấy anh nằm trên giường sớm hơn mọi ngày. Ba anh đã ngủ. Căn phòng im ắng. Anh nhắm mắt, giữ chặt cảm giác nụ hôn và mùi hương vừa có được. Giấc ngủ đến rất nhanh.

Trong mơ, không gian hiện ra là một căn nhà nhỏ sạch sẽ. Có bàn thờ tổ tiên, có bộ bàn ghế gỗ, có cửa sổ nhìn ra khoảng sân. Khanh thấy mình đang mặc áo dài nam. Quyên đứng đối diện, mặc áo dài cưới màu đỏ, đội khăn đóng. Cô nhìn anh bằng đôi mắt vừa khóc vừa cười.

“Anh… chúng ta thật sự cưới nhau rồi sao?”

Khanh nắm lấy tay cô.

“Ừ. Em là vợ anh.”

Cảnh chuyển nhanh. Họ đã ở trong phòng tân hôn. Áo dài đỏ nằm gọn trên ghế. Quyên chỉ còn lại lớp váy lót mỏng. Anh kéo cô vào lòng, hôn sâu. Tay anh cởi từng nút, từng dây. Khi cơ thể cô hiện ra hoàn toàn, anh đẩy cô nằm xuống giường cưới. Hai tay cô bị anh giữ trên đầu, nách mở rộng. Anh cúi xuống hít và liếm. Mùi mồ hôi đêm tân hôn nồng hơn mọi lần trước, lẫn với mùi phấn và mùi da thịt nóng bức.

“Anh… đây là đêm đầu tiên của mình… anh nhẹ thôi…”

“Em là vợ anh. Anh muốn yêu em đến điên dại.”

Anh liếm từ nách xuống ngực, ngậm lấy núm vú hút mạnh. Quyên ưỡn người, tiếng thở đứt quãng. Anh đưa tay xuống giữa hai đùi, xoa nhẹ rồi thọc ngón tay vào. Cô đã ướt. Anh cúi xuống liếm hạt le trong khi ngón tay vẫn cử động. Quyên khóc ngay từ lần đầu tiên lên đỉnh, hai chân kẹp chặt lấy đầu anh.

“Anh… em lên rồi… chịu không nổi… anh ơi…”

Anh không dừng. Anh liếm liên tục, thêm ngón thứ hai, làm cô lên đỉnh lần nữa chỉ sau ít phút. Nước dâm ướt cả cằm anh. Quyên khóc nức, đẩy nhẹ vai anh nhưng không đủ lực.

“Anh hư quá… đêm cưới mà anh làm em điên thế này…”

Anh phủ lên người cô, đẩy dương vật vào một mạch. Cảm giác siết chặt khiến cả hai cùng rùng mình. Anh đâm sâu và chậm trước, nhìn thẳng vào mắt vợ.

“Em siết anh chặt quá. Em yêu anh à?”

“Yêu… em yêu anh… đụ em mạnh hơn… em là vợ anh mà…”

Anh tăng tốc. Tiếng da thịt va vào nhau vang trong phòng tân hôn. Mỗi nhịp anh đều cúi xuống liếm nách hoặc hôn môi. Quyên ôm chặt lưng anh, móng tay bấm sâu.

“Anh… em sắp lên nữa… cùng em… xuất vào trong em… làm em thành của anh hoàn toàn…”

Anh đâm mạnh thêm vài chục nhịp rồi phóng ra sâu bên trong. Cảm giác nóng và đầy khiến Quyên khóc thành tiếng lần nữa. Anh không rút ra ngay. Anh nằm đè lên người cô, mũi vùi trong nách, hít lấy mùi hỗn hợp của mồ hôi, tình dục và đêm tân hôn.

Quyên thở hổn hển, giọng khàn.

“Anh… mình cưới nhau thật rồi… em hạnh phúc lắm… dù chỉ là trong mơ… em cũng muốn được làm vợ anh…”

Khanh thì thầm.

“Không chỉ trong mơ. Em nhớ lấy cảm giác này.”

Mọi thứ dần mờ.

Khi tỉnh dậy, trời đã sáng rõ. Ánh nắng lọt qua cửa sổ. Khanh ngồi dậy, cơ thể vẫn còn dư chấn của giấc mơ. Cảm giác cưới Quyên, cảm giác làm tình với cô trong đêm tân hôn vẫn còn rất thật. Anh đưa tay lên mặt, cười nhạt một mình.

Anh mở điện thoại, định nhắn cho Quyên một câu gì đó. Nhưng hộp thư đến hiện một tin nhắn từ số lạ, là bạn cùng lớp luyện thi.

“Anh Khanh, Quyên bay từ sáng sớm rồi. Em ấy nhờ em báo lại là không kịp chào anh. Em ấy bảo anh bảo trọng.”

Khanh đọc đi đọc lại tin nhắn ấy nhiều lần. Không có lời tạm biệt trực tiếp. Không có cuộc gọi. Chỉ có một lời nhắn nhờ người khác. Cô đã ra Bắc thật sự. Để lại anh ở lại thành phố này với những giấc mơ và một bàn tay phải vẫn còn dư nhiệt của lần kích hoạt cuối cùng.

Anh ngồi im trên giường khá lâu. Ngoài cửa sổ, tiếng xe cộ bắt đầu ồn ào. Ba anh gọi từ dưới nhà bảo xuống ăn sáng. Khanh đáp lại một tiếng, nhưng không đứng dậy ngay.

Trong lòng anh lúc này chỉ còn một khoảng trống lớn. Quyên đã đi. Những giấc mơ có thể còn tiếp tục nếu anh tìm được cách. Nhưng cô đã chọn khoảng cách xa hơn rất nhiều. Và lần này, anh không biết bao giờ mới có thể ngửi lại được mùi hương ấy.

Anh nằm trở xuống, nhìn trần nhà. Hình ảnh Quyên trong áo dài đỏ đêm tân hôn vẫn còn hiện rõ. Anh biết mình sẽ nhớ. Và anh cũng biết, từ hôm nay, nỗi nhớ ấy sẽ trở thành một phần không thể thiếu trong những ngày phía trước.