Trong cái rủi có cái may – Update Chương 20

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Trong cái rủi có cái may – Update Chương 20

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 26/08/2026

Chương 8

Những ngày sau lần gặp ở bãi xe, giọng nói trong đầu Khanh không còn im lặng như trước. Nó xuất hiện thất thường, lúc đang ngồi trong lớp, lúc đang ăn cơm với ba, lúc đang nằm nhìn trần nhà trước khi ngủ. Giọng thì thào chậm rãi nhưng đủ để làm anh khó chịu.

“Ngươi đang để sợi dây đứt dần đó.”

Khanh nghiến răng, trả lời trong đầu.

“Tao đang nghĩ cách.”

“Nghĩ thì nhiều mà làm chẳng được gì. Con bé tránh ngươi ngày càng xa. Nếu để lâu thêm, liên kết sẽ yếu đến mức muốn nối lại phải tốn công gấp bội.”

“Mày chỉ biết kích tao.”

“Vì năng lực này nằm trong tay ngươi. Nếu ngươi không giải quyết được một cô gái đang sợ và tránh né, thì có được nó cũng vô nghĩa. Ngươi sẽ mãi chỉ là thằng thủ môn gãy tay ngồi nhớ lại những giấc mơ vụn vặt.”

Câu nói ấy khiến Khanh bực đến mức đập nhẹ tay xuống bàn. Ba anh đang ngồi xem ti vi ngẩng lên hỏi một câu, anh chỉ lắc đầu bảo không có gì. Trong lòng anh đang sôi lên. Năng lực vừa mở ra đã bị trói buộc bởi chính sự cảnh giác của Quyên. Anh cảm thấy như bị nhốt trong một căn phòng hẹp, nhìn thấy lối ra nhưng không tài nào bước tới được.

Anh thử thêm vài lần nữa. Đứng đợi ở cổng trường, giả vờ gặp tình cờ ở quán nước, thậm chí nhờ người khác gọi Quyên ra ngoài có việc. Tất cả đều thất bại. Cô chỉ xuất hiện trong lớp rồi biến mất rất nhanh. Ánh mắt đôi khi vẫn vô tình chạm nhau, nhưng cô luôn nhìn đi chỗ khác trước. Sự ngại ngùng trên mặt cô ngày càng rõ, đến mức anh nhận ra cô đang cố quên đi những gì đã xảy ra trong mơ.

Một buổi chiều cuối tháng, khi Khanh vừa dắt xe ra khỏi cổng thì thấy Quyên đứng một mình ở góc tường, có vẻ đang chờ ai đó. Anh dừng lại. Đây là lần đầu tiên sau nhiều ngày cô đứng một mình mà không có nhóm bạn xung quanh. Anh đẩy xe lại gần.

“Quyên.”

Cô quay lại, ánh mắt thoáng giật mình rồi dịu xuống. Lần này cô không bỏ chạy ngay.

“Anh… anh đi về à?”

“Ừ. Em đứng đây làm gì?”

“Em chờ người nhà. Họ bảo sắp tới.”

Hai người im lặng một lúc. Gió chiều thổi nhẹ, làm tà áo sơ mi dài tay của cô bay nhẹ. Khanh nhìn xuống cổ tay cô, rồi lại nhìn lên mặt. Cô có vẻ muốn nói điều gì đó.

“Anh ơi…”

“Sao?”

“Em sắp ra Bắc học đại học. Em đậu bên ấy rồi. Khoảng hai tuần nữa em lên đường.”

Khanh khựng lại. Thông tin này đến quá đột ngột.

“Ra Bắc? Sao em không nói sớm hơn?”

“Em cũng mới nhận được giấy báo. Em… em muốn nói lời cảm ơn anh. Trong thời gian ôn thi, anh giúp em rất nhiều. Những bài khó anh đều giải thích rất rõ. Em biết ơn anh thật sự.”

Giọng cô nhẹ và chân thành. Nhưng ánh mắt lại tránh né. Khanh im lặng vài giây rồi hỏi.

“Chỉ có vậy thôi sao?”

Quyên cắn môi, ngẩng lên nhìn anh một lúc lâu rồi mới nói khẽ.

“Không chỉ vậy. Có vài chuyện xảy ra… khiến em không thể nhìn anh bằng ánh mắt trân trọng như trước nữa. Em không giải thích được. Em chỉ biết là em ngại. Mỗi lần nhìn anh em lại nhớ những thứ khiến em xấu hổ. Vì vậy em nghĩ ra Bắc cũng là cách để… để khoảng cách xa hơn một chút.”

Câu nói ấy như một nhát dao. Khanh hiểu ngay cô đang nói về những giấc mơ. Cô nhớ. Cô xấu hổ. Và cô chọn cách rời đi.

Đúng lúc ấy, một tiếng còi xe vọng lại từ phía đường lớn. Quyên nhìn về hướng ấy rồi quay sang anh.

“Người nhà em đến rồi. Anh… anh bảo trọng.”

Cô do dự một giây, rồi bước tới, vòng tay ôm nhẹ lấy anh. Một cái ôm tạm biệt nhanh, thân thuộc nhưng đầy khoảng cách. Khanh tận dụng ngay khoảnh khắc ấy. Tay trái anh vòng ra sau lưng cô, giữ cho cái ôm lâu hơn một nhịp. Tay phải anh lướt nhẹ từ eo lên sườn, cảm nhận hơi ấm cơ thể qua lớp áo, rồi chạm vào phần da hở ở cổ tay khi cô khẽ đẩy ra. Đồng thời mũi anh nghiêng sát vào vai và phía dưới cánh tay cô, hít một hơi thật sâu.

Mùi ấy vẫn còn. Nhẹ nhưng rõ. Mồ hôi nách sau một ngày dài bị nhốt trong ống tay áo, ấm và quen thuộc. Cảm giác nóng ran bùng lên ngay lập tức từ lòng bàn tay phải. Luồng điện nhẹ chạy dọc cánh tay. Dấu hiệu kích hoạt đã xuất hiện.

Quyên đẩy nhẹ ra, mặt hơi đỏ.

“Anh… anh ôm hơi chặt.”

“Xin lỗi. Anh chỉ… muốn tạm biệt tử tế.”

Cô gật đầu, không nói thêm gì, rồi chạy ra phía xe đang chờ. Khanh đứng nhìn xe rời đi cho đến khi khuất hẳn. Lòng bàn tay phải vẫn còn nóng. Anh biết đêm nay sẽ có giấc mơ.

Về đến nhà, anh tắm nhanh, nằm lên giường sớm. Ba anh đã ngủ. Căn phòng im ắng. Anh nhắm mắt, giữ chặt mùi vừa ngửi được trong ký ức. Giấc ngủ đến rất nhanh.

Trong mơ, không gian hiện ra là một căn phòng khách sạn không rõ ở đâu. Rèm cửa kéo kín, chỉ còn ánh đèn vàng ấm. Quyên đứng giữa phòng, mặc một chiếc váy mỏng hai dây. Cô nhìn anh bằng đôi mắt vừa sợ vừa không tránh được.

“Anh lại đến… em sắp đi xa rồi mà anh vẫn…”

Khanh bước tới, không nói gì. Anh kéo hai dây vai xuống. Váy tuột về phía eo, để lộ vòng một không áo ngực. Anh cúi xuống, miệng áp vào nách trái ngay khi cô giơ tay định che. Mùi mồ hôi trong mơ nồng hơn ngoài đời rất nhiều. Anh hít dài rồi thè lưỡi liếm chậm từ dưới lên. Quyên rùng mình mạnh, tiếng thở đứt quãng.

“Anh… đừng liếm chỗ đó… bẩn… em xấu hổ lắm…”

“Anh thích. Em càng xấu hổ anh càng muốn liếm.”

Anh chuyển sang bên phải, làm y như vậy. Lưỡi đi từng đường, hút lấy lớp ẩm trên da. Một tay anh kéo váy tuột hết xuống đất. Quyên chỉ còn lại chiếc quần lót mỏng. Anh đẩy cô ngồi xuống mép giường, quỳ xuống giữa hai chân cô, kéo quần lót sang một bên. Ngón tay trỏ và giữa xoa nhẹ lên khe đã ướt, rồi thọc vào. Quyên ngửa đầu, hai tay bấu chặt lấy ga giường.

“Anh… ngón tay anh… sâu quá… em…”

Anh cúi xuống, lưỡi liếm trực tiếp vào hạt le trong khi ngón tay vẫn cử động bên trong. Quyên khóc thành tiếng ngay lần đầu. Người cô co giật, đùi kẹp chặt lấy đầu anh. Anh không dừng. Lưỡi liếm nhanh và có nhịp, ngón tay cong lên tìm điểm nhạy. Chỉ sau khoảng một phút cô đã lên đỉnh lần nữa, nước dâm chảy ra ướt cả tay anh và ga giường.

“Anh… em lên nữa rồi… chịu không nổi… anh dừng lại đi…”

Khanh ngẩng lên, miệng còn bóng nước.

“Chưa đủ. Em còn lên được.”

Anh đẩy cô nằm dài, leo lên, hai tay giữ cổ tay cô trên đầu để nách luôn mở. Anh liếm nách liên tục trong khi dương vật cọ xát bên ngoài cửa mình. Quyên khóc và rên lẫn lộn.

“Anh hư quá… em bị anh làm hư hết rồi… em sắp đi xa… sao anh còn… á…”

Anh đẩy vào một mạch. Cảm giác siết chặt khiến cả hai cùng rùng mình. Anh đâm sâu và chậm trước, rồi tăng dần tốc độ. Mỗi nhịp đều kèm theo việc cúi xuống liếm nách hoặc ngậm lấy núm vú. Quyên ôm chặt lưng anh, móng tay bấm sâu.

“Anh đụ em mạnh hơn… em muốn cảm giác ấy… đừng nhẹ…”

Anh đổi tư thế, kéo cô nằm sấp, kéo hông lên cao. Tư thế chó. Anh nắm tóc cô, đâm mạnh từ phía sau. Tiếng da thịt va vào nhau vang đều. Quyên khóc vào gối.

“Sâu quá… anh chạm đến chỗ ấy… em sắp lên nữa…”

Anh đưa tay ra trước, ngón tay xoa hạt le trong khi vẫn đâm. Quyên lên đỉnh lần thứ ba với tiếng thét nghẹn, người co giật mạnh đến mức anh phải giữ hông cô mới không ngã. Anh không rút ra. Anh tiếp tục đâm xuyên qua cơn co thắt ấy cho đến khi chính mình cũng gần đến giới hạn.

“Em nhìn anh.”

Anh lật cô ra, để cô nằm ngửa, hai chân gác lên vai. Anh đâm sâu hết mức rồi phóng ra bên trong. Cảm giác nóng và đầy khiến Quyên khóc thành tiếng lần nữa. Anh nằm đè lên người cô một lúc lâu, mũi vẫn vùi trong nách, hít lấy mùi hỗn hợp của mồ hôi và tình dục.

Quyên thở hổn hển, giọng khàn đặc.

“Anh… em sắp đi xa… sao những giấc mơ này vẫn theo em… em sợ… nhưng em lại muốn anh làm vậy với em thêm lần nữa… em hư rồi…”

Khanh thì thầm sát tai cô.

“Dù em đi Bắc, những giấc mơ này vẫn thuộc về anh. Em nhớ lấy.”

Mọi thứ dần mờ.

Khi tỉnh dậy, trời vẫn còn tối. Cơ thể anh ướt đẫm. Cảm giác vẫn còn rất thật, đến mức anh phải ngồi dậy thở một lúc lâu. Lòng bàn tay phải vẫn còn dư nhiệt. Anh nhìn ra cửa sổ, nghĩ đến việc Quyên sẽ rời đi trong hai tuần nữa.

Nhưng đêm nay anh đã nối lại được sợi dây. Và anh biết, dù cô có đi xa đến đâu, chỉ cần còn cách để ngửi được mùi và chạm được vào da, những giấc mơ vẫn sẽ tiếp tục.

Anh nằm trở xuống, mắt lim dim. Trong đầu vẫn còn tiếng rên của Quyên và mùi mồ hôi nách đậm đặc trong mơ. Lần này, anh không còn cảm thấy bị động như những ngày trước nữa.