Trong cái rủi có cái may – Update Chương 20

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Trong cái rủi có cái may – Update Chương 20

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 26/08/2026

Chương 7

Những ngày sau cuộc trò chuyện với giọng nói trong đầu, Khanh bắt đầu hành động. Anh không còn ngồi yên chờ đợi. Mỗi buổi đến lớp anh đều cố tạo ra những tình huống tự nhiên để tiếp cận Quyên. Có hôm anh mang theo hai cuốn sách bài tập, giả vờ quên lời giải để nhờ cô xem giúp. Có hôm anh chủ động đi về cùng hướng nhà cô dù phải vòng xa hơn. Nhưng tất cả đều thất bại.

Quyên giữ khoảng cách rất rõ. Mỗi lần ánh mắt hai người vô tình chạm nhau, cô đều chủ động nhìn sang chỗ khác trước. Khi anh tiến lại gần, cô tìm cách bước sang một bên hoặc giả vờ nghe điện thoại. Những câu trả lời của cô ngắn đến mức gần như chỉ còn “ừ”, “dạ”, “em không biết”. Vẻ mặt cô lúc nào cũng mang một chút ngại ngùng khó diễn tả, như đang che giấu điều gì đó. Khanh nhìn thấy rõ sự e dè ấy nhưng không làm gì được.

Càng bị tránh, anh càng nhớ. Những lúc ngồi trong lớp, anh nhìn về phía dãy ghế giữa nơi cô đang ngồi và tự khắc nhớ lại cảm giác trong mơ. Mùi mồ hôi trên da, vị mặn khi liếm nách, tiếng rên đứt quãng khi bị ép nằm sấp trên cát, cảm giác siết chặt khi phóng vào trong. Tất cả vẫn còn nguyên trong ký ức nhưng chỉ là ký ức. Dù anh có ngồi hàng giờ nghĩ về Quyên, dù anh có thủ dâm với hình ảnh ấy trước khi ngủ, giấc mơ chân thực không bao giờ quay lại. Cảm giác trống rỗng mỗi sáng thức dậy khiến anh bứt rứt hơn.

Một buổi chiều cuối tuần, trời nắng nhẹ. Khanh vừa dắt xe ra khỏi bãi gửi thì thấy Quyên cũng đang mở khóa xe cách đó vài mét. Đây là lần đầu tiên sau nhiều ngày hai người ở trong khoảng cách gần mà không có người thứ ba. Anh đẩy xe lại gần, cố giữ giọng bình thường.

“Quyên.”

Cô khựng tay, ngẩng lên. Ánh mắt thoáng giật mình rồi vội nhìn xuống ổ khóa xe.

“Anh… anh gọi em à?”

“Lâu rồi không nói chuyện với nhau. Em vẫn khỏe chứ?”

“Dạ… vẫn bình thường.”

Khanh đứng cách cô khoảng một bước. Anh nhìn thấy phần cổ tay lộ ra dưới ống áo sơ mi. Muốn chạm vào nhưng không có lý do.

“Hôm trước có bài toán khó, anh làm mãi không ra. Em có thời gian xem giúp anh không?”

Quyên do dự vài giây rồi gật nhẹ.

“Em… em xem được. Nhưng để em về nhà xem rồi mai trả lời anh vậy.”

“Vậy để anh gửi ảnh đề bài qua tin nhắn luôn.”

Anh cố tình đưa điện thoại về phía cô. Khi Quyên đưa tay nhận máy, ngón tay anh chạm nhẹ vào mu bàn tay cô bằng chính tay phải. Cảm giác da thịt mềm mại truyền sang. Nhưng mũi anh không ngửi được mùi gì đặc biệt. Cô đứng ngoài nắng đã lâu nhưng áo dài tay, không có mùi mồ hôi nách nào rõ ràng. Chỉ có mùi xà phòng nhẹ và mùi quần áo sạch.

Quyên rút tay rất nhanh sau khi nhận máy. Cô trả điện thoại lại sau vài giây, nói khẽ “mai em nhắn anh” rồi dắt xe đi ngay. Khanh đứng nhìn bóng cô khuất dần sau cổng. Lòng bàn tay phải chỉ có cảm giác chạm thông thường, không có luồng nóng ran như những lần trước.

Đêm ấy anh nằm trên giường, mắt nhìn trần nhà. Anh đã chạm tay phải. Nhưng không có mùi. Và quả nhiên không có giấc mơ. Chỉ có giấc ngủ nông với vài hình ảnh lộn xộn rồi tỉnh dậy lúc hai giờ sáng. Cơ thể anh nóng bức, tâm trạng bứt rứt đến mức phải ngồi dậy uống nước.

Anh ngồi bên cửa sổ, nhìn xuống con hẻm tối. Trong đầu lặp lại câu nói của giọng nói hôm trước: mùi hương vẫn là chìa khóa quan trọng nhất. Không có mùi thì dù có chạm cũng vô ích. Quyên đang mặc đồ kín, đang tránh mọi tiếp xúc gần. Làm thế nào để ngửi được mùi nách của cô khi cô chủ động giữ khoảng cách đến vậy?

Anh bắt đầu nghĩ đến những khả năng khác. Áo khoác. Khăn. Balo. Ghế ngồi. Những thứ từng tiếp xúc với cơ thể cô. Nếu anh tìm được cách chiếm lấy chúng trong thời gian ngắn, hít đủ sâu, rồi tạo ra một lần chạm… liệu có đủ để kích hoạt? Hay anh cần một tình huống khiến cô phải đổ mồ hôi thật sự?

Trời dần sáng. Khanh vẫn ngồi đó, mắt đỏ vì thiếu ngủ. Cảm giác bất lực lần đầu tiên sau khi phát hiện năng lực khiến anh khó chịu. Những giấc mơ chân thực ấy đã mở ra một cánh cửa. Bây giờ cánh cửa đang từ từ khép lại mà anh chưa kịp bước vào sâu hơn.

Anh nắm chặt bàn tay phải. Dù có phải chờ đợi, dù có phải nghĩ ra cách quanh co đến đâu, anh cũng sẽ tìm được đường. Vì một khi đã nếm được cảm giác ấy, anh không thể nào chấp nhận quay lại những đêm trống rỗng như trước nữa.