Trong cái rủi có cái may – Update Chương 20

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Trong cái rủi có cái may – Update Chương 20

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 26/08/2026

Chương 6

Sáng hôm sau Khanh đến lớp sớm hơn mọi ngày. Anh chọn đúng chỗ ngồi cũ bên cửa sổ, mở sách ra nhưng không đọc được chữ nào. Trong đầu vẫn còn dư âm của giấc mơ đêm trước. Cảm giác cát dưới lưng Quyên, mùi mồ hôi mặn trên da, tiếng rên của cô khi bị ép nằm sấp, tất cả vẫn còn rất rõ. Anh tự nhủ hôm nay sẽ tìm cách tạo thêm một lần chạm nữa. Chỉ cần có mùi và một cái chạm tay phải là đủ.

Quyên bước vào lớp muộn khoảng năm phút. Cô mặc áo sơ mi dài tay màu xanh nhạt, cổ áo cài chặt. Khi đi ngang qua chỗ anh, cô chỉ khẽ gật đầu rồi ngồi xuống đúng ghế bên phải như cũ. Khanh chờ đến giờ ra chơi. Khi chuông reo, anh xoay người sang.

“Em ơi, hôm qua em về có mệt không?”

Quyên đang thu sách, nghe câu hỏi thì khựng lại một giây. Cô không nhìn thẳng vào mắt anh.

“Không có gì ạ. Anh thì sao?”

“Anh ngủ không ngon lắm. Toàn mơ.”

Câu nói ấy khiến Quyên ngẩng lên. Đôi mắt cô nhìn anh vài giây rồi vội tránh đi. Má cô ửng hồng nhẹ.

“Anh… anh hay mơ lắm à?”

Khanh cảm thấy tim đập nhanh hơn. Cô chủ động hỏi về giấc mơ. Đây không phải trùng hợp.

“Dạo này anh mơ khá nhiều. Toàn mơ những thứ kỳ lạ. Em thì sao? Em có hay mơ không?”

Quyên cắn nhẹ môi dưới, ngón tay vô thức vò mép áo. Cô nói khẽ đến mức anh phải nghiêng người mới nghe rõ.

“Em cũng… cũng có mơ. Nhưng em không nhớ rõ.”

“Mơ gì mà em đỏ mặt vậy?”

“Không có gì đâu ạ. Anh đừng hỏi nữa.”

Cô đứng dậy, xách cặp, nói nhanh một câu “em đi vệ sinh” rồi bước vội ra khỏi lớp. Khanh ngồi nhìn bóng cô khuất sau cánh cửa. Phản ứng vừa rồi quá rõ. Cô không chỉ mơ. Cô nhớ. Và cô đang xấu hổ.

Buổi học chiều hôm ấy Quyên vẫn ngồi bên cạnh nhưng gần như không nói chuyện. Mỗi lần anh hỏi bài, cô chỉ trả lời ngắn gọn rồi cúi xuống viết. Tan học, cô thu đồ rất nhanh và đi ngay, không chờ anh như những lần trước. Khanh muốn níu lại nhưng không kịp.

Hôm sau, khi anh bước vào lớp thì ghế bên phải đã có người khác ngồi. Một bạn nam trong lớp xin đổi chỗ vì gần bảng hơn. Quyên ngồi ở dãy giữa, cách anh bốn hàng ghế. Cô không nhìn về phía anh. Cả buổi học anh chỉ thấy được phía sau đầu và vai cô. Cảm giác bối rối lẫn khó chịu tràn ngập. Anh cố tìm cách bắt chuyện sau giờ học nhưng Quyên luôn đi cùng một nhóm bạn nữ khác và biến mất rất nhanh khỏi cổng trường.

Những ngày tiếp theo cũng vậy. Cô không còn ngồi cạnh anh. Không còn nhờ anh giải bài. Không còn đi chung một đoạn đường. Mỗi lần anh cố tình đi về hướng nhà cô, cô đã đi trước từ lúc nào. Anh bắt đầu cảm thấy bực bội. Những giấc mơ chân thực ấy khiến anh muốn gần cô hơn, muốn tạo thêm cơ hội để ngửi và chạm. Nhưng cô đang tránh anh một cách có chủ đích.

Một buổi chiều mưa nhẹ, Khanh tan học muộn vì chờ mưa nhỏ. Anh đi một mình dưới mái hiên dài. Trong lòng đang rối thì giọng nói xuất hiện trở lại. Nó vang lên rõ ràng ngay trong đầu, chậm rãi và có chút chế giễu.

“Trông ngươi có vẻ thất vọng.”

Khanh khựng chân. Anh nhìn quanh, không có ai. Anh thì thầm.

“Là mày à?”

“Đúng. Ngươi tưởng ta biến mất sao?”

“Mày biến mất khá lâu. Bây giờ mới xuất hiện.”

“Vì ngươi cần tự mình tìm ra một phần quy luật. Ta chỉ xuất hiện khi ngươi đã chạm đến ngưỡng.”

Khanh dựa lưng vào tường, nói khẽ.

“Vậy mày giải thích đi. Tại sao chỉ cần ngửi mùi rồi chạm tay phải là tao mơ được với con bé ấy?”

Giọng nói cười nhẹ.

“Không phải chỉ mơ. Ngươi đang thao túng giấc mơ của đối phương. Khi ngươi ngửi được mùi mồ hôi nách của họ đủ rõ, rồi dùng tay phải chạm vào da họ, ngươi sẽ tạo ra một sợi dây liên kết tạm thời. Đêm đó cả hai sẽ rơi vào cùng một giấc mơ do ngươi chi phối. Ngươi muốn làm gì trong mơ thì làm. Họ sẽ cảm nhận tất cả như thật.”

Khanh nuốt nước bọt.

“Vậy những lần con bé ấy đỏ mặt, tránh mặt tao… là vì nó nhớ?”

“Đúng. Cảm giác trong mơ quá thật nên ký ức sẽ ám ảnh họ ngoài đời. Dần dần, nếu ngươi lặp lại đủ nhiều lần, sẽ hình thành một loại ám thị nhẹ. Họ sẽ cảm thấy ngại ngùng, bị thu hút, hoặc thậm chí thèm muốn ngươi mà không hiểu vì sao. Đó là tầng đầu tiên.”

“Còn tầng khác?”

Giọng nói im lặng một lúc rồi mới đáp.

“Có nhiều tầng hơn. Điều khiển nhận thức rõ hơn, ảnh hưởng đến hành vi ngoài đời, thậm chí điều khiển cơ thể trong thời gian ngắn. Nhưng ta sẽ không cho ngươi biết hết ngay. Ngươi phải tự xử lý tình huống hiện tại đã. Con bé đang tránh ngươi. Nếu ngươi không tìm được cách tiếp cận lại, sợi dây liên kết sẽ yếu dần rồi đứt. Lúc đó muốn nối lại sẽ khó hơn nhiều.”

Khanh cắn răng.

“Mày muốn thử thách tao?”

“Đúng. Ta muốn xem ngươi xử lý ra sao khi đối phương bắt đầu sợ và tránh né. Nếu ngươi vượt qua được, ta sẽ mở thêm một tính năng mới. Nếu thất bại… thì ngươi chỉ mãi mãi dừng ở những giấc mơ vụn vặt.”

“Mày muốn tao làm gì cụ thể?”

“Tự nghĩ đi. Ta chỉ gợi ý một điều: mùi hương vẫn là chìa khóa quan trọng nhất. Dù họ có tránh mặt, vẫn có cách để ngửi được mùi và tạo ra sự chạm. Ngươi thông minh hơn những kẻ chỉ biết dùng sức.”

Giọng nói dần mờ đi.

“Suy nghĩ kỹ. Đêm nay hãy nghĩ về hướng đi tiếp theo. Ta sẽ theo dõi.”

Rồi im bặt hoàn toàn.

Khanh đứng dưới mái hiên cho đến khi mưa tạnh. Anh đi về nhà trong im lặng. Ba anh đã ngủ. Anh lên phòng, ngồi trên mép giường, nhìn xuống bàn tay phải. Cảm giác lạ dưới da vẫn còn đó.

Anh bắt đầu suy nghĩ. Quyên đang tránh anh. Cô không còn ngồi gần, không còn tạo cơ hội chạm tay. Nếu anh cứ bám theo sẽ chỉ khiến cô sợ hơn. Anh cần một cách khác. Một cách gián tiếp để có được mùi của cô, rồi tạo ra một lần chạm tự nhiên.

Anh nhớ đến chiếc áo khoác hôm mưa. Mùi trên ống tay áo rõ đến vậy. Vậy còn những thứ khác thì sao? Khăn, áo khoác, balo, thậm chí là ghế ngồi mà cô vừa rời đi. Nếu anh tìm được cách chiếm lấy những vật ấy trong thời gian ngắn, ngửi đủ sâu, rồi tạo ra một lần chạm nhẹ… liệu có đủ?

Anh cũng nghĩ đến việc dùng người khác. Nếu anh tạo ra tình huống khiến Quyên phải nhờ vả anh một việc gì đó liên quan đến đồ đạc, hoặc tình huống buộc phải chạm vào nhau… Nhưng cô đang cảnh giác cao.

Anh nằm xuống, mắt nhìn trần nhà. Trong đầu lần lượt hiện ra nhiều hướng. Một là tìm cách lấy được đồ của cô. Hai là tạo ra tình huống bất ngờ ngoài lớp học. Ba là chờ đợi đến khi cô hết cảnh giác rồi mới hành động. Nhưng giọng nói đã cảnh báo rằng nếu để lâu, liên kết sẽ yếu dần.

Anh cắn nhẹ môi. Cảm giác bất lực lần đầu tiên xuất hiện sau khi phát hiện ra năng lực. Trước đây anh chỉ cần chờ cơ hội. Bây giờ cơ hội đang bị đối phương chủ động đóng lại.

Đêm ấy anh gần như không ngủ. Anh vắt óc suy nghĩ từng khả năng một. Làm thế nào để ngửi được mùi nách của Quyên khi cô không còn ngồi gần. Làm thế nào để chạm vào tay cô một cách tự nhiên khi cô đang tránh. Và nếu thành công, anh sẽ làm gì trong giấc mơ tiếp theo để củng cố ám thị mạnh hơn.

Trời bắt đầu sáng thì anh mới chợp mắt được một lúc. Trong giấc ngủ ngắn ấy, không có Quyên, không có bãi biển. Chỉ có giọng nói thì thầm một câu cuối cùng trước khi biến mất:

“Đừng để sợi dây đứt. Ngươi không muốn chỉ còn lại bàn tay gãy và những đêm trống rỗng đâu.”

Khanh tỉnh dậy với đôi mắt đỏ. Anh ngồi dậy, nhìn ra cửa sổ. Hôm nay anh phải tìm ra một hướng đi cụ thể. Nếu không, mọi thứ vừa bắt đầu có thể sẽ kết thúc ngay tại đây.