Trong cái rủi có cái may – Update Chương 20

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Trong cái rủi có cái may – Update Chương 20

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 26/08/2026

Chương 5

Những ngày sau giấc mơ thứ hai, Khanh trở nên trầm hơn. Anh không còn chỉ nhìn Quyên bằng ánh mắt thèm muốn đơn thuần. Anh bắt đầu quan sát có hệ thống. Mỗi buổi đến lớp, anh đều chọn góc nhìn có thể bao quát được cử chỉ của cô mà không bị phát hiện. Anh để ý cách cô kéo áo, cách cô chỉnh tóc, cách cô đặt cặp xuống ghế. Anh ghi nhận những lần cô vô tình để lộ một đoạn da nhỏ, rồi lại kéo áo che đi ngay. Quyên dường như cũng thay đổi. Những chiếc áo tay ngắn biến mất. Cô chuyển sang sơ mi dài tay hoặc áo thun cổ cao, ống tay luôn được kéo xuống sát cổ tay. Đôi khi anh thấy cô liếc nhẹ về phía mình rồi vội quay đi, vẻ mặt có chút e dè.

Anh hiểu rằng mình đã nhìn quá lộ liễu. Cô bắt đầu cảnh giác.

Khanh quyết tâm tìm ra quy luật. Anh không tin những giấc mơ ấy là ngẫu nhiên. Hai lần mơ đều xảy ra sau khi tay phải anh bị chạm vào. Lần đầu là khi Quyên lay vai anh sau giờ chạy bộ. Lần thứ hai là khi cô chỉ bài và chạm nhẹ lên mu bàn tay. Anh tự nhủ phải kiểm chứng. Nếu chỉ cần chạm tay phải thì anh có thể chủ động tạo ra tình huống.

Một buổi chiều, sau giờ học, Quyên đang thu dọn sách. Khanh cố tình đưa tay ra như muốn lấy giúp quyển sách phía ngoài. Ngón tay anh chạm nhẹ vào mu bàn tay cô. Quyên giật mình, rút tay rất nhanh, ánh mắt nhìn anh đầy ngạc nhiên và một chút sợ.

“Anh… anh làm gì vậy?”

Giọng cô khẽ, nhưng đủ để Khanh nhận ra phản ứng. Anh vội cười trừ.

“Xin lỗi. Anh định cầm giúp em.”

Quyên chỉ gật nhẹ rồi xoay người đi ngay. Khanh đứng nhìn lưng cô, lòng bàn tay phải không có cảm giác nóng ran như hai lần trước. Đêm ấy anh không mơ gì cả. Anh nằm thao thức, cố nhớ lại từng chi tiết. Phải chạm đủ lâu? Phải có mùi nách trước khi chạm? Hay cần cả hai điều kiện cùng lúc?

Anh bắt đầu nhớ lại những kỷ niệm cũ. Thời cấp ba, mỗi lần nhìn thấy nách các bạn nữ, anh đều cảm thấy nóng ran. Những đêm thủ dâm với hình ảnh ấy. Rồi đêm trong ngôi đền, giọng nói thì thầm về mùi mồ hôi dưới cánh tay. Tất cả như đang xếp thành một chuỗi. Anh chưa chắc, nhưng anh biết mình đang đến gần.

Hai ngày sau, trời mưa nhẹ lúc tan học. Quyên đứng dưới mái hiên, khoác chiếc áo khoác mỏng màu be. Cô thấy Khanh cũng chưa đi, bèn gọi.

“Anh ơi, anh cầm giúp em cái áo khoác được không? Em vào nhà vệ sinh một tí.”

Cô cởi áo khoác ra, đưa cho anh. Khanh nhận lấy. Ngón tay anh chạm vào phần ống tay áo còn ấm. Mùi bay lên ngay. Không phải mùi nước hoa. Đó là mùi mồ hôi nách đã thấm vào vải sau cả ngày dài, hơi nồng, ẩm và rất quen. Anh đứng im dưới mái hiên, đưa ống tay áo lên gần mũi, hít thật chậm. Mùi ấy lan vào phổi, làm cảm giác ở lòng bàn tay phải bùng lên rõ rệt. Anh hít thêm lần nữa, sâu hơn, như muốn ghi nhớ từng tầng hương.

Quyên trở ra sau vài phút. Anh vội đưa áo khoác lại. Khi cô nắm lấy, ngón tay anh cố tình chạm nhẹ vào mu bàn tay cô bằng chính tay phải. Lần này anh giữ tiếp xúc lâu hơn một nhịp. Cảm giác mềm mại của da cô truyền sang. Lòng bàn tay phải anh bỗng nóng ran và có cảm giác như mềm ra, như có gì đó vừa được kích hoạt. Trong lòng anh bừng lên một tia sáng. Anh gần như chắc chắn.

“Cảm ơn anh.”

Quyên khoác áo, nói nhẹ rồi đi nhanh. Khanh đứng nhìn bóng cô khuất dần, tim đập mạnh. Đêm nay sẽ có giấc mơ. Anh biết.

Về đến nhà, anh tắm nhanh, nằm lên giường sớm. Ba anh đã ngủ. Căn phòng im ắng. Anh nhắm mắt, cố giữ mùi trên ống tay áo trong ký ức. Giấc ngủ đến rất nhanh.

Trong mơ, tiếng sóng vỗ rì rào. Khanh thấy mình đang đứng trên một bãi biển vắng. Cát trắng, nắng chiều vàng óng. Quyên đứng trước mặt anh, mặc một bộ bikini hai mảnh màu đen. Phần áo nhỏ chỉ che được nửa bầu ngực, để lộ nhiều da thịt. Phần dưới cũng nhỏ, dây mỏng, cắt cao làm đôi chân dài thêm. Da cô ánh nắng, vai và ngực có vài giọt nước biển. Cô nhìn anh, đôi mắt vừa ngại vừa không tránh.

“Anh… đây là đâu? Sao em lại mặc đồ này?”

Khanh không trả lời bằng lời. Anh bước tới, nắm lấy eo cô, kéo sát vào người. Một tay anh lướt lên lưng, rồi vòng ra trước, kéo nhẹ dây áo bikini. Ngực cô bung ra. Anh cúi xuống ngậm lấy núm vú bên trái, hút mạnh. Quyên ưỡn người, hai tay chống lên vai anh.

“Anh… nhẹ thôi… em nhạy lắm… á…”

Anh đẩy cô nằm xuống cát. Cát ấm dính vào da. Anh kéo luôn phần dưới bikini xuống. Quyên giơ tay che, nhưng anh nắm lấy hai cổ tay cô, kéo lên trên đầu. Tư thế ấy làm hai bên nách mở rộng. Mùi mồ hôi và muối biển hòa lẫn bay lên. Anh cúi xuống, áp mặt vào nách trái, hít dài rồi liếm. Vị mặn đậm hơn mọi lần trước.

“Anh đừng… bẩn… em vừa tắm biển…”

“Anh thích mùi này. Em đừng che.”

Anh liếm kỹ cả hai bên nách trong khi Quyên khóc nhẹ và thở gấp. Rồi anh lật cô lại, ép nằm sấp, kéo hông lên cao. Tư thế chó. Anh áp dương vật vào cửa mình đã ướt, đẩy vào một mạch. Quyên thét lên, hai tay bấu vào cát.

“Sâu quá… anh… đau… nhưng… đừng rút…”

Anh nắm lấy hai bên hông cô, đâm mạnh và nhanh. Tiếng da thịt va vào nhau lẫn với tiếng sóng. Mỗi nhịp anh đều cúi xuống, hít lấy mùi từ nách cô khi cô giơ tay chống. Quyên khóc và rên lẫn lộn.

“Anh hư quá… em bị anh đụ trên bãi biển… xấu hổ lắm… nhưng em siết anh quá…”

Anh tăng tốc. Cát bắn lên theo từng nhịp. Quyên lên đỉnh lần đầu với tiếng thét nghẹn, người co giật. Anh không dừng. Anh rút ra, lật cô nằm ngửa, kê hai chân lên vai, đâm vào lần nữa. Tư thế này sâu hơn. Quyên khóc to hơn.

“Anh nhìn em… em đang bị anh làm hư… em ghét… nhưng đừng dừng… em muốn anh xuất…”

Anh đâm thêm vài chục nhịp rồi rút ra, quỳ lên ngực cô. Dương vật cứng và ướt áp vào môi cô.

“Há miệng ra. Nuốt.”

Quyên nhìn anh bằng đôi mắt đỏ hoe, rồi từ từ há. Anh đẩy vào miệng cô. Cảm giác ấm và ướt khiến anh rùng mình. Anh giữ đầu cô, đâm nhẹ vào họng. Quyên sặc nhẹ nhưng không đẩy ra. Anh xuất tinh sâu trong miệng. Cô nuốt từng đợt, nước mắt chảy dài. Khi anh rút ra, một ít tinh trắng dính ở khóe môi. Anh dùng ngón tay quệt vào, đưa lên miệng cô lần nữa. Cô liếm sạch.

“Ngon không?”

Quyên không trả lời, chỉ thở hổn hển. Anh không cho cô nghỉ. Anh kéo cô ngồi lên đùi, để cô cưỡi. Quyên yếu ớt, nhưng vẫn tự đưa hông lên xuống. Anh nắm lấy ngực cô, bóp mạnh, đồng thời cúi vào nách liếm thêm. Cô rên lớn hơn.

“Anh… em mệt… nhưng em muốn nữa… anh đụ em tiếp đi…”

Anh đẩy cô nằm xuống lần nữa, lần này gác một chân lên vai, đâm nghiêng. Tư thế này làm nách bên kia mở rộng. Anh liếm liên tục trong khi hông không ngừng vận động. Quyên khóc nức.

“Anh xuất vào trong đi… em muốn cảm giác ấy… đừng rút ra…”

Anh đâm mạnh thêm vài phút rồi phóng ra sâu bên trong. Cảm giác co thắt và nóng khiến cả hai cùng run. Anh nằm đè lên người cô, mũi vẫn vùi trong nách. Quyên thở đứt quãng, giọng khàn.

“Anh… sao lần này bạo thế… em sợ… nhưng em lại muốn anh làm vậy nữa… em hư rồi…”

Khanh thì thầm:

“Em thuộc về anh trong những giấc mơ này. Em nhớ lấy.”

Mọi thứ mờ dần.

Khi tỉnh dậy, trời vẫn tối. Cơ thể anh ướt đẫm mồ hôi và tinh dịch. Cảm giác vẫn còn rất thật, đến mức anh phải đưa tay xuống kiểm tra. Anh ngồi dậy, thở hổn hển. Lòng bàn tay phải vẫn còn dư ấm. Anh nhớ lại khoảnh khắc chạm tay khi trả áo khoác, nhớ mùi trên ống tay áo, nhớ cảm giác mềm mại khi da chạm da.

Anh nằm trở xuống, mắt nhìn trần nhà. Lần này anh gần như chắc chắn về quy luật. Mùi nách và sự chạm của tay phải. Hai thứ ấy kết hợp sẽ mở ra giấc mơ. Và trong mơ, anh có thể làm bất cứ điều gì.

Anh mỉm cười trong bóng tối. Từ đêm nay, anh sẽ không còn chờ đợi nữa. Anh sẽ chủ động tạo ra những điều kiện ấy.