Trong cái rủi có cái may – Update Chương 20
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Trong cái rủi có cái may – Update Chương 20
Tác Giả: Knight
Thể Loại: " Người lớn "
Ngày Cập Nhật : 26/08/2026
Chương 3
Những ngày đầu trở về nhà sau chuyến lên núi trôi qua trong sự im ắng đến mức Khanh có lúc tưởng mình vẫn còn đang nằm trong ngôi đền. Ba anh dậy từ năm giờ sáng, đi làm đủ việc từ phụ hồ đến chạy xe ôm, tối về thì mệt đến mức ngồi xuống ghế là ngủ gật. Khanh ở nhà tập phục hồi chức năng cho bàn tay phải theo đúng bài bác sĩ hướng dẫn. Mỗi buổi sáng anh ngồi trước bàn, cố gắng nắm mở từng ngón thật chậm. Vẫn đau, vẫn hạn chế, nhưng cảm giác lạ dưới da không biến mất. Nó nằm im như một thứ gì đó đang chờ.
Sau hai tuần, ba anh ngồi nói chuyện thẳng.
“Con không thể chỉ ngồi nhà mãi. Bóng đá thì thôi rồi. Ba nghĩ con nên ôn thi lại đại học. Ít nhất cũng có cái bằng trong tay.”
Khanh gật đầu. Anh không phản đối. Sự nghiệp thủ môn đã khép lại từ đêm bị đánh. Những lời khen, những lời mời gọi, những ánh mắt ngưỡng mộ đều đã thuộc về quá khứ. Bây giờ anh chỉ còn là một thằng con trai mười tám tuổi với bàn tay không còn nguyên vẹn và một tương lai mơ hồ. Anh đăng ký vào một lớp luyện thi gần nhà, học buổi tối để ban ngày còn tập tay.
Lớp luyện thi nằm trong một dãy nhà trọ cải tạo, phòng học nhỏ, máy lạnh yếu. Khanh chọn chỗ ngồi gần cửa sổ góc cuối. Hầu hết học viên đều nhỏ hơn anh một hai tuổi. Họ gọi anh là anh vì vẻ ngoài chín chắn và chiều cao nổi bật. Anh ít nói, chỉ đến đúng giờ, mở sách, ghi chép, rồi về. Những buổi tối ngồi dưới ánh đèn huỳnh quang, anh đôi khi vẫn nhớ đến mùi hương lạ trong ngôi đền và giọng nói thì thầm đêm ấy. Nhưng dần dần mọi thứ lắng xuống. Giọng nói không còn xuất hiện. Cảm giác lạ ở lòng bàn tay phải cũng dịu đi, chỉ còn âm ỉ mỗi khi anh nghĩ đến những hình ảnh cũ.
Hai tháng trôi qua. Kỳ thi đến gần. Một buổi tối giữa tuần, cô giáo chủ nhiệm lớp luyện thi dẫn vào một bạn mới.
“Các em ngồi yên. Đây là Ngọc Quyên, chuyển từ lớp bên sang. Em ngồi vào chỗ trống bên cạnh Khanh nhé.”
Khanh ngẩng lên. Cô gái đi vào phòng mang theo một mùi nhẹ của xà phòng và gió ngoài trời. Cô cao, gần như ngang vai anh, dáng người thẳng. Khuôn mặt nhỏ, da trắng hồng, đôi mắt to và đen. Mái tóc dài buộc cao để lộ rõ phần cổ và vai. Áo sơ mi trắng hơi ôm, đường cong của vòng một nổi rõ dưới lớp vải. Khi cô kéo ghế ngồi xuống bên phải anh, Khanh thoáng thấy phần nách khi cô giơ tay chỉnh tóc. Chỉ một giây, nhưng đủ để anh cảm thấy cổ họng khô.
Quyên đặt cặp xuống, quay sang mỉm cười.
“Em ngồi đây không làm anh khó chịu chứ?”
Giọng cô nhẹ và rõ. Khanh lắc đầu.
“Không. Cứ ngồi đi.”
Buổi học hôm ấy trôi qua bình thường. Nhưng từ hôm sau, Quyên bắt đầu nói chuyện nhiều hơn. Cô hỏi anh về cách giải một bài toán khó, rồi về việc ôn thi. Khi biết Khanh từng là thủ môn U23 và phải nghỉ vì chấn thương tay, mắt cô sáng lên.
“Anh giỏi thật. Em từng xem mấy trận trên mạng. Nghị lực của anh mới đáng nể. Nhiều người gặp chuyện là bỏ cuộc luôn.”
Khanh chỉ cười nhạt.
“Không còn cách nào khác.”
Hai người bắt đầu nói chuyện nhiều hơn sau mỗi buổi học. Quyên gọi anh là anh, anh gọi cô là em. Cô hay mang theo bánh hoặc nước, chia cho anh một cách tự nhiên. Đôi khi tan học muộn, cả hai đi cùng một đoạn đường vì nhà Quyên cũng gần hướng ấy. Khanh nhận ra mình bắt đầu để ý đến cách cô cử động. Khi cười, vai cô hơi rung. Khi cúi xuống ghi bài, áo sơ mi căng nhẹ ở ngực. Và mỗi lần cô giơ tay, phần nách lộ ra dưới lớp vải mỏng khiến anh phải quay đi.
Một buổi chiều cuối tuần, lớp có tiết thể dục bắt buộc để lấy điểm rèn luyện. Mọi người mặc đồng phục thể dục của trường liên kết, áo thun trắng và quần short đen. Quyên đứng trong hàng, tóc buộc cao, cổ áo hơi rộng. Sau khi chạy quanh sân mười vòng, cả lớp đổ mồ hôi. Quyên chạy về phía chỗ để balo, thở hơi gấp. Áo thun dính sát lưng và ngực, viền nách ướt đậm một vòng màu xám nhạt.
Khanh đứng cách đó vài mét, đang uống nước. Mùi mồ hôi từ hướng cô bay sang. Không phải mùi hôi thông thường. Nó nồng, ẩm, lẫn với mùi da thịt sạch sẽ sau khi vận động. Anh cảm thấy mũi mình như bị kéo đi. Tim đập nhanh hơn. Cảm giác lạ ở lòng bàn tay phải bùng lên rõ ràng sau nhiều tuần im ắng.
Giọng nói xuất hiện trở lại. Nó thì thào ngay trong đầu, chậm rãi như đêm trong ngôi đền.
“Ngửi đi… đó là chìa khóa…”
Khanh đứng sững. Quyên đang đứng bên cạnh balo, đưa cả hai tay lên sau gáy để chỉnh lại tóc buộc. Tư thế ấy làm hai bên nách mở rộng hoàn toàn. Áo thun bị kéo lên một đoạn nhỏ, để lộ da non và vài sợi lông tơ ướt mồ hôi. Mùi bốc lên mạnh hơn.
Anh không điều khiển được bản thân. Bước chân tiến tới gần như vô thức. Khoảng cách chỉ còn một gang tay. Anh hơi cúi đầu, mũi gần như chạm vào phần vải ướt dưới cánh tay cô. Hít một hơi sâu. Mùi ấy tràn vào phổi, nóng và đặc quánh. Khứu giác của anh bỗng nhạy đến mức phân biệt được từng tầng: lớp mồ hôi mới tiết, lớp da ấm, chút xà phòng còn sót từ buổi sáng. Anh đứng im, mắt hơi lim dim, thở chậm để giữ mùi ấy trong người lâu nhất có thể.
Quyên quay đầu lại, thấy anh đứng quá gần và vẻ mặt thơ thẫn. Cô giật mình, đưa tay đẩy nhẹ vai anh.
“Anh Khanh? Anh làm gì vậy?”
Ngón tay cô vô tình chạm thẳng vào mu bàn tay phải của anh, chỗ da non vừa lành. Một luồng điện nhẹ chạy ngược lên cánh tay Khanh. Anh giật mình mạnh, hích lùi lại nửa bước, mặt đỏ bừng.
“Không… không có gì. Anh… anh chỉ… thấy em thở mệt.”
Quyên nhìn anh nghi ngờ vài giây rồi cười trừ.
“Anh kỳ cục thật. Tan học rồi về đi. Để em thay đồ cái.”
Cô xoay người lấy balo, vẫn còn để lộ thoáng nách khi cúi xuống. Khanh đứng nguyên tại chỗ cho đến khi cô đi khuất vào nhà thay đồ. Tim anh vẫn đập mạnh. Giọng nói trong đầu đã im, nhưng dư âm vẫn còn. Cảm giác ở lòng bàn tay phải nóng ran như vừa bị đốt.
Tối hôm ấy ba anh đi ngủ sớm. Khanh tắm nhanh, nằm lên giường, nhìn trần nhà. Mùi mồ hôi của Quyên vẫn còn vương lại trong ký ức, rõ đến mức anh tưởng như đang ngửi thấy. Anh đưa tay trái xuống dưới bụng, nhưng rồi dừng. Anh không muốn thủ dâm. Anh chỉ muốn giữ nguyên cảm giác ấy.
Giấc ngủ đến lúc nào không hay. Trong mơ, mọi thứ hiện ra chân thực đến mức không còn ranh giới với hiện thực. Khanh thấy mình đang ở trong một căn phòng không rõ là đâu. Quyên đứng trước mặt, vẫn mặc áo thun thể dục ướt đẫm. Cô nhìn anh bằng đôi mắt vừa ngại vừa không tránh né.
“Anh… anh muốn gì?”
Khanh không trả lời bằng lời. Anh bước tới, đẩy nhẹ cô ngồi xuống mép giường. Hai tay anh nắm lấy cổ áo, kéo lên. Quyên giơ tay theo phản xạ, hai bên nách mở ra hoàn toàn. Mùi mồ hôi còn nồng hơn ngoài đời. Anh cúi xuống, áp mũi vào, hít dài. Rồi lưỡi thè ra, liếm chậm từ dưới nách lên. Vị mặn và ấm lan trên đầu lưỡi. Quyên rùng mình, hai tay đẩy nhẹ vai anh nhưng không đủ lực.
“Anh… đừng… bẩn…”
Anh không dừng. Lưỡi liếm kỹ từng kẽ, hút lấy những giọt mồ hôi còn sót. Một tay anh kéo áo cô lên cao hơn, để lộ vòng một đầy đặn, da trắng, núm vú đã hơi dựng. Anh chuyển sang liếm vàahòn tai cô, từ vàahòn tai xuống cổ, rồi ngậm lấy núm vú bên trái, hút mạnh. Quyên ưỡn người, tiếng thở đứt quãng.
“Anh Khanh… em… em chưa từng…”
Trong mơ anh không cần lời đồng ý. Anh lột hết quần áo còn lại của cả hai. Cơ thể Quyên hiện ra trần trụi, chân dài, eo thon, ngực nặng. Anh đẩy cô nằm xuống, hai tay cô bị anh giữ trên đầu, nách lại mở rộng. Anh liếm từ nách xuống ngực, xuống bụng, rồi trở lại nách một lần nữa như không thể rời. Mỗi lần lưỡi chạm vào da ướt, Quyên lại run và rên nhỏ.
Khi anh đưa dương vật vào, cảm giác siết chặt và nóng ẩm khiến anh rùng mình. Cô ôm lấy lưng anh, móng tay bấm sâu. Hai người vận động mạnh đến mức giường kêu cọt kẹt. Anh liên tục cúi xuống hít và liếm nách cô mỗi khi cô giơ tay ôm lấy cổ anh. Mùi mồ hôi lúc này đã hòa lẫn với mùi tình dục, nồng đến mức chóng mặt. Quyên khóc nức nhưng vẫn đưa hông đón lấy từng nhịp. Những câu nói đứt quãng của cô vang trong tai anh.
“Anh… sâu quá… em chịu không nổi… nhưng đừng dừng…”
Cảnh ấy kéo dài như không có điểm kết. Anh lần lượt liếm tai, liếm núm vú, liếm lại nách, rồi lại đâm sâu. Mỗi lần xuất tinh trong mơ đều kèm theo cảm giác thật đến mức anh tưởng cơ thể ngoài đời cũng đang co giật. Quyên trong mơ khóc và cười cùng lúc, đôi mắt nhìn anh vừa sợ vừa không muốn anh rời ra.
Khi Khanh tỉnh dậy, trời vẫn còn tối. Cơ thể anh ướt đẫm mồ hôi, quần đùi dính chặt vì tinh dịch. Tim đập loạn. Anh ngồi dậy, thở hổn hển, nhìn xuống bàn tay phải. Cảm giác lạ dưới da đang nóng ran rõ hơn bao giờ hết. Mùi mồ hôi của Quyên vẫn còn vương trong mũi như vừa mới ngửi.
Anh ngồi im trong bóng tối khá lâu. Giọng nói không xuất hiện, nhưng anh hiểu. Thứ gì đó đã thực sự bắt đầu. Và lần chạm tay vô tình chiều nay chính là chìa khóa đầu tiên.
Ngoài cửa sổ, trời bắt đầu ửng sáng. Khanh nằm trở xuống, mắt vẫn mở. Trong đầu anh vẫn còn hình ảnh nách ướt của Quyên và vị mặn trên đầu lưỡi. Anh biết từ đêm nay trở đi, mọi thứ sẽ không còn giống như trước.