Trong cái rủi có cái may – Update Chương 20

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Trong cái rủi có cái may – Update Chương 20

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 26/08/2026

Chương 20

Ba ngày liền Khanh không đến trường. Anh cũng không đến sân tập của câu lạc bộ bán chuyên. Điện thoại có vài cuộc gọi nhỡ từ HLV và tin nhắn của lớp phó hỏi thăm, anh chỉ xem rồi tắt màn hình. Căn phòng trọ nhỏ trở nên tối hơn vì anh chẳng thèm kéo rèm. Hầu hết thời gian anh nằm trên giường hoặc ngồi dựa tường, mắt nhìn lên trần nhà mà không suy nghĩ thành hình cụ thể.

Những biến cố dồn dập khiến anh như bị hút hết sức lực. Hình ảnh Quyên ngồi đối diện nói những câu lạnh lùng vẫn còn nguyên. Câu nói của HLV về người vợ bệnh nặng cũng vậy. Anh từng tin rằng mình hiểu mất mát, hiểu sự bất công. Nhưng giờ đây anh bắt đầu nghi ngờ mọi thứ. Cái đúng và cái cần thiết đôi khi đứng ở hai phía đối lập. Người ta có thể bán thân. Người ta có thể bán cả trận đấu. Còn anh thì đang dùng một năng lực bẩn thỉu để thỏa mãn bản thân và từng bước leo lên.

Chiều ngày thứ tư, tiếng gõ cửa vang lên. Khanh mở cửa thì thấy Ngọc Ánh đứng ngoài hành lang, xách một túi đồ nhỏ. Chị mặc áo sơ mi nhẹ, tóc buộc thấp, vẻ mặt có chút mệt nhưng vẫn giữ nụ cười.

“Em không đi học à? Chị gọi điện không được nên qua luôn.”

Khanh chỉ biết đứng nhìn chị vài giây rồi bước sang một bên cho chị vào. Ngọc Ánh đặt túi đồ xuống, nhìn quanh căn phòng rồi thở nhẹ.

“Lâu rồi chị chưa lên đây. Ba bảo em dạo này ít về nhà.”

Hai anh chị ngồi đối diện nhau. Không khí lúc đầu còn hơi lạ. Từ ngày gia đình tan vỡ, họ ít gặp nhau hơn. Ngọc Ánh hỏi han về việc học, về tay phải của em. Khanh trả lời ngắn gọn. Chị không ép. Đến chiều tối, ba anh gọi điện bảo hai anh chị về nhà ăn cơm. Lần đầu tiên sau rất lâu cả ba người ngồi chung một bàn.

Bữa cơm diễn ra trong không khí vừa ấm vừa nặng. Ngọc Ánh kể rằng hiện đang làm tại một ngân hàng nhỏ, công việc ổn định nhưng áp lực. Mẹ thì sức khỏe yếu dần, hai mẹ con nương tựa nhau mà sống. Ba nghe đến đoạn ấy thì ngừng gắp thức ăn, mắt đỏ hoe. Ông cố nuốt nhưng vẫn nghẹn. Không khí bàn ăn trầm xuống rõ rệt.

Khanh lên tiếng trước khi sự im lặng kéo dài thêm.

“Ba đừng nghĩ nhiều. Chị cũng vậy. Em sẽ cố gắng. Em đang có việc làm thêm liên quan đến bóng đá, thu nhập sẽ ổn hơn. Em hứa sẽ lo được cho gia đình.”

Câu nói ấy khiến ba anh gật đầu mạnh, còn Ngọc Ánh thì nhìn em trai khá lâu rồi mỉm cười nhẹ.

“Em biết nói vậy là chị mừng rồi. Cố gắng là được.”

Tối đó Ngọc Ánh quyết định ở lại nhà thay vì về ngay. Vì phòng khách hẹp, chị trải chiếu ngủ tạm trong phòng của Khanh, nằm phía ngoài. Ánh đèn tắt sớm. Khanh nằm quay mặt vào tường, cố nhắm mắt. Nhưng giấc ngủ không đến.

Khoảng gần hai giờ sáng, anh tỉnh hẳn vì một mùi hương. Mùi mồ hôi nồng và ấm, không phải mùi của chính mình. Anh quay người nhẹ. Ngọc Ánh đang nằm nghiêng, một tay giơ cao lên phía đầu, ống tay áo mỏng xộc lên để lộ rõ phần nách. Áo ngủ của chị mỏng manh, chất vải nhẹ khiến đường cong cơ thể hiện rõ dưới ánh trăng lọt qua cửa sổ. Mùi mồ hôi từ nách chị bay sang rất rõ trong không gian phòng hẹp.

Khanh cứng người. Tim đập mạnh đến mức anh sợ chị nghe thấy. Giọng nói trong đầu đột ngột xuất hiện, thì thào và mang vẻ kích động.

“Mùi máu mủ… lâu rồi ngươi chưa được ngửi. Cơ hội hiếm có.”

Anh cắn chặt răng, trả lời trong đầu.

“Đó là chị tao.”

“Chị ruột. Chính vì thế mới mạnh. Ngươi đang do dự vì lương tâm gia đình phải không? Nhưng dục vọng của ngươi đã trỗi dậy rồi. Ngửi đi. Chỉ một hơi thôi.”

Khanh nằm im rất lâu. Trong đầu anh hiện lên khuôn mặt ba khi nghe tin mẹ yếu, hiện lên lời hứa ban chiều rằng sẽ lo cho gia đình. Nhưng mùi hương vẫn ở đó, nồng và nóng, khiến dương vật anh cứng dần trong quần. Sự dằn xé khiến anh đổ mồ hôi lạnh. Cuối cùng, anh từ từ dịch lại gần hơn. Mũi sát vào khoảng không phía dưới cánh tay chị. Anh hít một hơi thật chậm, thật sâu.

Mùi mồ hôi của Ngọc Ánh đậm hơn anh tưởng. Ấm, hơi mặn, mang theo chút mùi da thịt quen thuộc từ thời còn ở chung nhà. Cảm giác kích thích lẫn tội lỗi dâng lên dữ dội. Anh đưa tay phải lên, ngón tay run run chạm nhẹ vào da ở gần nách chị. Lòng bàn tay nóng ran tức thì. Luồng điện mạnh chạy dọc cánh tay. Quyền năng đã kích hoạt.

Ngọc Ánh chỉ khẽ cử động rồi tiếp tục ngủ say. Khanh rút tay về, nằm im, thở không đều. Giọng nói cười nhẹ trong đầu.

“Tốt. Bây giờ hãy ngủ đi. Ta chờ xem ngươi sẽ làm gì với chị ruột trong giấc mơ.”

Giấc mơ hiện ra rất nhanh. Không gian là căn phòng tối, chỉ có một ngọn đèn vàng yếu. Ngọc Ánh bị trói hai cổ tay lên đầu giường bằng dây vải, mắt bị bịt bằng một dải vải đen. Chị mặc đúng chiếc áo ngủ mỏng như ngoài đời, nhưng lúc này đã bị xộc cao hết mức. Khi nghe tiếng bước chân của Khanh, chị giật mình.

“Ai… ai đó? Em à? Em làm gì vậy? Tháo ra…”

Khanh không trả lời. Anh leo lên giường, hai tay chống hai bên người chị, cúi xuống hít mạnh vào nách đang bị giơ cao. Mùi mồ hôi trong mơ nồng hơn ngoài đời rất nhiều. Anh thè lưỡi liếm chậm từ dưới lên. Ngọc Ánh rùng mình mạnh, cố giãy.

“Em… em điên à? Đó là chị… anh không được làm vậy… tháo ra cho chị!”

Anh liếm kỹ cả hai bên nách, rồi kéo mạnh áo ngủ lên, để lộ vòng một. Miệng anh ngậm lấy núm vú hút mạnh. Chị khóc, giọng vừa giận vừa sợ.

“Khanh… em nghe chị… dừng lại… đây là loạn luân… em sẽ hối hận cả đời…”

Anh không dừng. Anh kéo quần lót chị xuống, đưa tay xoa mạnh vào chỗ đã bắt đầu ướt vì sợ hãi và kích thích. Sau đó anh cúi xuống, lưỡi liếm thẳng vào hạt le. Ngọc Ánh thét lên, hai chân đá mạnh nhưng bị anh giữ chặt.

“Không… em đừng liếm… chị xin em… á…”

Anh liếm không thương tiếc, hai ngón tay thọc sâu. Chị lên đỉnh lần đầu trong tiếng khóc nghẹn, người co giật trong dây trói. Anh vẫn không dừng. Tiếp tục dùng lưỡi và tay đưa chị lên đỉnh lần nữa trước khi chính thức đẩy vào.

Khi dương vật đâm sâu, cả hai cùng rùng mình. Cảm giác siết chặt của chị ruột khiến Khanh phải cắn răng mới không phóng ngay. Anh bắt đầu đâm mạnh. Mỗi nhịp đều kèm theo tội lỗi đến mức chóng mặt, nhưng chính cái tội lỗi ấy lại làm anh kích thích hơn bao giờ hết.

“Chị siết em chặt quá… chị cũng thấy sướng phải không?”

“Không… chị không… em rút ra… xin em…”

Anh bịt miệng chị bằng tay, đâm nhanh hơn. Tiếng da thịt va vào nhau vang trong phòng. Chị khóc dưới bàn tay anh, nước mắt thấm ướt dải vải bịt mắt. Anh thay đổi tư thế liên tục, mỗi lần đều thì thầm những câu bẩn thỉu vào tai chị về việc đang đụ chị ruột, về mùi mồ hôi nách của chị, về việc chị đang ướt vì em trai. Ngọc Ánh dần chỉ còn biết khóc và rên trong sự tuyệt vọng.

Khi anh phóng sâu vào trong, cảm giác tội lỗi và khoái cảm trộn lẫn khiến anh phải nằm đè lên người chị khá lâu mới hồi phục được. Anh rút ra, cúi xuống liếm lại nách chị lần nữa như muốn ghi nhớ mùi hương ấy.

“Chị nhớ lấy. Đây là em trai của chị.”

Giấc mơ mờ dần.

Khi tỉnh dậy, trời vẫn còn tối. Cơ thể Khanh ướt đẫm mồ hôi và tinh dịch. Anh quay nhìn sang bên. Ngọc Ánh vẫn ngủ say, tay vẫn giơ cao, hơi thở đều. Anh nhìn chị rất lâu, trong lòng vừa ghê tởm chính mình vừa không thể phủ nhận rằng đây là giấc mơ kích thích nhất từ trước đến nay.

Anh ngồi dậy, ôm lấy đầu. Sự dằn xé lần này nặng hơn mọi lần anh từng trải qua. Nhưng ở đâu đó trong sâu thẳm, một phần của anh đã bắt đầu chấp nhận nó.