Trong cái rủi có cái may – Update Chương 20

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Trong cái rủi có cái may – Update Chương 20

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 26/08/2026

Chương 2
Xe khách chạy suốt gần bốn tiếng đồng hồ từ thành phố về đến huyện. Khanh ngồi cạnh cửa sổ, tay phải đặt trên đùi, lớp băng mỏng vẫn còn thấm ít dịch vàng. Ba anh ngồi bên cạnh, không nói gì nhiều. Hai cha con im lặng nhìn cảnh vật hai bên đường thay đổi dần từ nhà cửa san sát sang đồng ruộng rồi đến những quả đồi thấp. Khi xe dừng bến, trời đã gần trưa. Họ thuê một chiếc xe máy cũ của người quen, ba anh lái, Khanh ngồi sau. Con đường lên núi hẹp và gập ghềnh. Gió lạnh thổi mạnh khiến anh phải cúi thấp người. Mỗi lần xe xóc, cơn đau ở cổ tay lại nhói lên rõ hơn.
Người dẫn đường là một ông trung niên sống dưới chân núi. Ông chỉ tay lên sườn đồi phía trước.
“Ngôi đền nằm trong đám cây già ấy. Đi bộ khoảng bốn mươi phút. Đường không khó nhưng dốc. Thầy ít khi xuống núi.”
Ba anh quay sang nhìn con trai.
“Con lên trước. Ba đợi ở nhà ông này. Nếu tối chưa xuống thì ba sẽ lên.”
Khanh gật đầu. Anh không muốn ba phải leo núi với tuổi tác và sự mệt mỏi hiện rõ trên gương mặt. Anh đeo balo lên vai trái, tay phải giữ sát người, bắt đầu leo. Đường đất đỏ, có chỗ lởm chởm đá. Cây cối hai bên um tùm, ánh nắng lọt xuống thành từng mảng nhỏ. Mùi đất ẩm và lá mục lan trong không khí. Anh thở đều, cố quên đi cơn đau. Trong đầu vẫn còn hình ảnh đêm hôm chủ nợ đánh mình, tiếng xương nứt, khuôn mặt mẹ khi khóc, lưng chị khi bước ra cửa. Tất cả như vừa xảy ra hôm qua.
Sau gần một giờ leo, ngôi đền hiện ra. Nó nhỏ hơn anh tưởng. Mái ngói cũ kỹ phủ rêu xanh, tường đá xám ẩm mốc, cửa gỗ mở hé. Không có biển hiệu, không có lư hương bên ngoài. Chỉ có một cái sân nhỏ lát đá không đều. Mùi hương lạ bay ra từ bên trong, vừa nồng vừa thoảng, khó xác định là loại hương gì. Khanh đứng ngoài khoảng một phút rồi bước vào.
Bên trong tối hơn. Ánh sáng chỉ lọt qua vài khe cửa sổ nhỏ. Một ông già mặc áo nâu ngồi xếp bằng cạnh chiếc lư hương đồng đen bóng. Lư hương ấy trông rất cổ, hoa văn bị mài mòn, nắp đậy hơi lệch. Ông già ngẩng lên nhìn Khanh. Đôi mắt ông sâu và đục, nhưng ánh nhìn rất thẳng.
“Người nhà đưa lên chữa tay?”
“Dạ.”
“Ngồi xuống.”
Khanh ngồi đối diện. Ông già không hỏi thêm về hoàn cảnh. Ông chỉ đưa mắt nhìn bàn tay phải của anh khá lâu. Rồi ông mở nắp lư hương. Bên trong không phải than mà là một thứ bột màu xám đen, khô và mịn. Ông lấy một ít ra, trộn với nước trong chén nhỏ thành hỗn hợp sệt, rồi dùng ngón tay bôi trực tiếp lên những chỗ da hở quanh lớp băng. Cảm giác lạnh buốt lan tỏa ngay lập tức. Khanh rùng mình nhưng không rút tay.
“Ở lại đây đêm nay. Sáng mai hãy nói cảm thấy thế nào.”
Ông già đứng dậy, đi vào hậu cung phía sau. Khanh ngồi một mình. Mùi từ lư hương ngày càng rõ. Nó không giống hương trầm thông thường. Có gì đó ẩm ướt, gần như mùi cơ thể hơn là mùi gỗ. Anh tự hỏi không biết thứ bột ấy là gì. Anh không tin vào thuốc nam hay thần thánh. Anh chỉ biết mình đang ngồi trong một ngôi đền giữa núi với bàn tay nát và tương lai mơ hồ.
Trời tối dần. Ông già mang ra một ổ bánh mì và ít nước. Khanh ăn trong im lặng. Sau đó ông chỉ chỗ nằm là một tấm chiếu trải trên sàn gỗ gần bức tường. Không có chăn. Khanh nằm xuống, mặt hướng lên mái. Mùi hương vẫn còn đó, len vào từng hơi thở. Anh nhắm mắt, cố ngủ.
Cơn sốt đến lúc nửa đêm. Lúc đầu chỉ là hơi nóng ở cổ, rồi lan ra toàn thân. Người anh bắt đầu run. Mồ hôi ướt đẫm lưng và trán. Anh muốn ngồi dậy nhưng chân tay mềm nhũn. Trong cơn mê, những hình ảnh cũ ùa về mạnh hơn bao giờ hết. Khung thành dưới ánh đèn, bóng bay vào góc cao, tiếng khán giả vỗ tay. Rồi cảnh chủ nợ vung ống sắt, tiếng xương nát, máu thấm qua áo. Khuôn mặt ba khi nhìn con bị đánh. Lưng chị khi bước ra cửa mà không quay lại.
Giữa những hình ảnh ấy, một giọng nói xuất hiện. Nó không đến từ bên ngoài. Nó vang thẳng trong đầu anh, thì thào, chậm rãi, không rõ là nam hay nữ.
“Ngươi đã mất đi thứ ngươi tự hào nhất…”
Khanh cố mở miệng nhưng không thành lời. Giọng nói tiếp tục.
“Tay kia sẽ không bao giờ như xưa. Nhưng ta có thể cho ngươi thứ khác.”
Anh cảm thấy nóng ran ở lòng bàn tay phải. Giọng nói như đang thì thầm sát tai.
“Mùi… mồ hôi… chỗ dưới cánh tay… sẽ là chìa khóa. Ngửi được nó, hiểu được nó, thì mọi thứ sẽ mở ra.”
Hình ảnh các bạn nữ cấp ba hiện lên rõ đến mức anh như nhìn thấy trước mắt. Nách họ khi giơ tay phát biểu, khi thay áo sau giờ thể dục, khi cúi xuống buộc dây giày. Mùi mồ hôi lẫn với chút nước hoa rẻ tiền, ẩm ướt và nồng. Anh từng nhiều lần thủ dâm với những hình ảnh ấy trong phòng tối. Bây giờ chúng trở lại mạnh mẽ hơn, chi tiết hơn. Giọng nói như đang cười nhẹ.
“Ngươi vốn đã thèm thứ ấy từ lâu. Đừng giả bộ không biết.”
Khanh muốn phủ nhận nhưng cơ thể anh đang nóng như lửa. Mồ hôi chảy thành dòng. Giọng nói thì thào lần cuối trước khi mờ dần.
“Chờ đi. Khi ngửi được đủ, ngươi sẽ hiểu cách dùng.”
Rồi im bặt.
Sáng hôm sau khi tỉnh dậy, cơn sốt đã lui hoàn toàn. Ánh nắng lọt qua khe cửa chiếu xuống sàn. Ông già đang ngồi đúng chỗ cũ, cạnh lư hương. Khanh ngồi dậy, đầu còn hơi choáng. Anh nhìn xuống bàn tay phải. Lớp băng đã được thay bằng một lớp vải mỏng hơn. Da dưới ấy vẫn thâm tím, nhưng khi anh cử động nhẹ ngón tay, cơn đau không còn sắc như trước. Có một cảm giác lạ lan từ lòng bàn tay lên cánh tay, giống như có thứ gì đó đang nằm im dưới da.
Ông già hỏi:
“Cảm thấy thế nào?”
“Con không biết nữa. Vẫn đau nhưng khác.”
Ông chỉ gật đầu.
“Về đi. Thứ gì cần đến sẽ tự tìm đến ngươi.”
Khanh không hỏi thêm. Anh cảm ơn rồi bước ra khỏi đền. Ánh nắng bên ngoài khiến anh phải nheo mắt. Anh xuống núi, gặp ba đang ngồi uống nước với người dẫn đường. Ba anh đứng dậy ngay khi thấy con.
“Sao rồi?”
“Ổn hơn một chút ba.”
Hai cha con không nói gì thêm. Họ lên xe máy trở xuống núi, rồi bắt xe khách về thành phố. Trên đường về, Khanh ngồi im, thỉnh thoảng nhìn xuống bàn tay phải. Dưới lớp vải, anh cảm nhận rõ hơn cảm giác lạ ấy. Giọng nói trong đêm đã biến mất, nhưng từng lời vẫn còn vang lại. Đặc biệt là cụm từ “mùi mồ hôi chỗ dưới cánh tay”.
Về đến nhà đã gần tối. Căn nhà vẫn trống trải và lạnh lẽo như lúc đi. Ba anh bảo con nghỉ ngơi, rồi đi vào bếp nấu chút cháo. Khanh lên phòng, đóng cửa, ngồi trên mép giường. Anh tháo lớp vải ra. Vết thương trông vẫn xấu, nhưng sưng đã giảm. Anh nhẹ nhàng cử động từng ngón. Vẫn hạn chế, vẫn đau, nhưng có gì đó khác.
Anh nằm xuống, nhìn trần nhà. Trong đầu tự khắc hiện lên những hình ảnh nách nữ. Không phải vì anh cố nhớ, mà chúng tự đến. Mùi ẩm ướt, hơi nồng, lẫn với mùi da thịt. Anh cảm thấy người nóng lên. Tay trái anh đưa xuống dưới bụng, nhưng rồi dừng lại. Anh không muốn làm gì tonight. Anh chỉ muốn hiểu giọng nói ấy là thật hay chỉ là ảo giác vì sốt.
Đêm đó anh ngủ không ngon. Nhiều lần tỉnh giấc với cảm giác như vẫn còn nghe thấy tiếng thì thào. Sáng hôm sau, ba anh bảo:
“Con nghỉ thêm vài ngày. Rồi mình tính chuyện học. Bóng đá thì thôi. Ba không muốn con ôm cái tay này mà cố.”
Khanh gật đầu. Anh biết ba nói đúng. Sự nghiệp thủ môn đã kết thúc. Những lời khen, những lời mời gọi từ các CLB, những ánh mắt ngưỡng mộ đều đã thuộc về quá khứ. Bây giờ anh chỉ còn là một thằng con trai mười tám tuổi với bàn tay gãy, ở trong căn nhà trống với người cha đang già đi từng ngày.
Buổi chiều anh ngồi ở bậc cửa, nhìn ra con hẻm. Trời nắng gắt. Có vài đứa trẻ chạy chơi. Anh nhớ lại ngày còn cấp ba, khi tan học anh thường đứng nói chuyện với các bạn nữ dưới gốc cây. Họ cười, họ giơ tay chỉnh tóc, và anh nhìn thấy nách họ. Lúc ấy anh chỉ biết quay đi và im lặng. Bây giờ nghĩ lại, anh nhận ra mình đã thèm thứ mùi ấy từ rất lâu.
Tối đến, ba anh đi ngủ sớm vì sáng mai còn phải đi làm. Khanh ngồi một mình trong phòng. Anh bật điện thoại lên, lướt qua những tin nhắn cũ của đồng đội. Không ai hỏi thăm nữa. Anh mở thư mục ảnh, tìm những tấm chụp chung thời cấp ba. Có vài tấm các bạn nữ giơ tay sóng, nách lộ rõ. Anh nhìn khá lâu rồi tắt máy.
Anh nằm xuống, thở chậm. Cảm giác lạ ở lòng bàn tay phải lại trở nên rõ hơn khi anh nghĩ đến mùi ấy. Anh không hiểu. Anh chỉ biết rằng từ đêm trong ngôi đền, có thứ gì đó đã thay đổi bên trong anh. Không phải sức mạnh thể chất. Mà là một thứ khác, âm ỉ, đang chờ được đánh thức.
Căn phòng im ắng. Chỉ còn tiếng quạt quay và tiếng thở của anh. Ở đâu đó rất sâu trong ý thức, dư âm của giọng nói vẫn còn:
“Mùi ấy sẽ dẫn lối…”
Khanh nhắm mắt. Anh không biết lối ấy sẽ dẫn đi đâu. Nhưng lần đầu tiên sau nhiều tuần tuyệt vọng, anh cảm thấy có một thứ gì đó không còn hoàn toàn trống rỗng.