Trong cái rủi có cái may – Update Chương 20
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Trong cái rủi có cái may – Update Chương 20
Tác Giả: Knight
Thể Loại: " Người lớn "
Ngày Cập Nhật : 26/08/2026
Chương 19
Tin xác nhận đến với Khanh vào một buổi chiều cuối tuần. Anh đang ngồi trong phòng họp nhỏ của câu lạc bộ bán chuyên xem lại băng hình thì một cầu thủ dự bị bước vào, điện thoại vẫn mở. Trên màn hình là tấm ảnh một cô gái mặc váy ngắn, trang điểm đậm, đang ngồi trong quán rượu. Góc chụp hơi tối nhưng khuôn mặt vẫn đủ rõ. Khanh chỉ nhìn chưa đầy hai giây đã nhận ra. Ngọc Quyên.
Anh giữ mặt không biểu cảm, hỏi nhẹ xem ảnh ấy từ đâu. Cầu thủ kia cười và nói chỉ là ảnh em gái nào đó được share trong nhóm, bảo là “dễ tính, làm gì cũng được nếu trả đủ”. Khanh gật đầu rồi đứng dậy đi ra ngoài. Anh vào nhà vệ sinh, khóa cửa, đứng dựa lưng vào tường khá lâu. Tai ù. Hình ảnh Quyên trong ký ức lẫn với tấm ảnh vừa thấy khiến anh khó thở.
Ba ngày sau, nhờ mối quan hệ vừa mới xây được trong giới, anh hỏi ra được số liên lạc hiện tại của cô. Cuộc gọi đầu tiên không được bắt máy. Tin nhắn cũng để không. Đến lần thứ tư, Quyên mới trả lời bằng một tin ngắn: “Đừng gọi nữa.” Anh không dừng. Anh dùng cách khác, nhờ người đưa lời muốn gặp mặt trực tiếp, chỉ năm phút thôi. Cuối cùng cô đồng ý chọn một quán cà phê vắng ở quận cũ.
Quyên đến muộn mười phút. Cô mặc áo khoác mỏng, tóc buộc thấp, mặt gầy hơn trước. Khi ngồi xuống đối diện, ánh mắt cô lạnh và xa lạ như nhìn người không quen.
“Anh tìm em có việc gì?”
Khanh nhìn cô một lúc lâu rồi hỏi thẳng.
“Ảnh ấy là em thật sao?”
Quyên không phủ nhận. Cô chỉ cầm ly nước lên uống một ngụm.
“Vậy thì sao?”
“Em nói với anh là ra Bắc học.”
“Em cần tiền. Gia đình em cần tiền. Học hành không nuôi được người bệnh và trả được nợ.”
Giọng cô đều đều, không giận dữ cũng không xấu hổ. Khanh cảm thấy cổ họng mình nghẹn.
“Anh có thể giúp…”
“Giúp bằng cái gì?” Quyên ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt anh lần đầu tiên. “Anh thích em thì làm được gì? Có tiền cứu gia đình em không? Không có thì đừng làm anh hùng. Những gì anh từng mơ về em, coi như anh đã được hưởng trước rồi. Bây giờ đừng đến đây bày đặt thương xót.”
Cô đứng dậy, chỉnh lại quai túi.
“Muốn cứu ai đó thì trước hết hãy tự cứu cái thân nghèo của mình. Đừng ôm bụng đói mà đi làm anh hùng. Phiền phức lắm.”
Câu cuối cùng được nói rất nhẹ nhưng đủ để Khanh ngồi im tại chỗ sau khi cô đã rời đi. Anh không đuổi theo. Anh chỉ ngồi đó đến khi ly cà phê nguội hoàn toàn.
Hai ngày sau, biến cố thứ hai ập đến. Trong lúc chuẩn bị cho trận đấu quan trọng, Khanh phát hiện ra sự bất thường trong cách HLV bố trí đội hình và một số chỉ đạo trên sân tập. Anh âm thầm đối chiếu với dữ liệu cá cược và những tin đồn nhỏ trong giới. Kết quả khiến anh lạnh người. HLV đang cấu kết với tiền đạo chủ chốt của đối phương để dàn xếp tỷ số.
Đêm hôm ấy anh tìm gặp HLV một mình trong phòng làm việc. Ông ấy không phủ nhận khi bị đưa ra bằng chứng. Ông chỉ ngồi xuống ghế, đưa hai tay lên mặt rồi nói giọng mệt mỏi.
“Tôi làm vì gia đình. Vợ tôi bệnh nặng. Tiền viện phí mỗi tháng lớn hơn cả lương. Cúp có thể có lại mùa sau. Vợ tôi thì không chờ được đến mùa sau.”
Ông nhìn Khanh.
“Cậu còn trẻ. Cậu chưa phải chọn giữa cái đúng và người mình muốn giữ. Khi nào phải chọn, cậu sẽ hiểu.”
Khanh không nói gì thêm. Anh bước ra khỏi phòng, đi lang thang trong khuôn viên sân tập đến tận khuya. Đêm đó anh về phòng nhưng không ngủ được. Anh nằm nhìn trần nhà, trong đầu lẫn lộn hình ảnh Quyên ngồi đối diện nói những câu lạnh lùng và khuôn mặt mệt mỏi của HLV khi thừa nhận mọi thứ.
Anh từng nghĩ mình hiểu thế nào là mất mát. Tay phải bị đánh nát, sự nghiệp thủ môn sụp đổ, gia đình tan nát. Nhưng những gì xảy ra trong vài ngày qua khiến anh bắt đầu nghi ngờ chính nhân sinh quan mình đang giữ. Cái đúng và cái cần thiết đôi khi không đứng cùng một phía. Người ta có thể bán thân vì gia đình. Người ta có thể bán cả trận đấu vì người bệnh. Còn anh thì đang dùng năng lực để thỏa mãn dục vọng và từng bước leo lên bằng những thủ đoạn ngầm.
Anh ngồi dậy, đưa hai tay lên mặt. Lần đầu tiên sau rất lâu, anh không chắc mình đang đi đúng hướng hay chỉ đang tìm cách biện minh cho sự tha hóa của chính mình. Ngoài trời trời bắt đầu sáng dần. Khanh vẫn ngồi đó, mắt đỏ vì thiếu ngủ, trong lòng đầy nghi ngờ về tất cả những gì anh từng tin.